Nhà văn Băng Sơn qua đời ; Kỷ niệm 65 năm Quốc khánh 2-9 ; Vu Lan: ngày Hòa giải và Yêu thương ; HỘI NHÀ VĂN TP. HỒ CHÍ MINH TỔ CHỨC HỘI THẢO VỚI CHỦ ĐỀ "CA LÊ HIẾN - LÊ ANH XUÂN - CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP" ; Đảng và Nhà nước khuyến khích mọi tìm tòi, sáng tạo, mọi phong cách và bút pháp; tôn trọng tự do sáng tạo nghệ thuật đi đôi với đề cao trách nhiệm công dân, trách nhiệm xã hội của nhà văn
Từ khóa:       Thứ hai, 06.09.2010, 11:47am (GMT+7)
Truyện ngắn
 
Có thật đã chấm hết?
Thứ ba, 08.12.2009, 07:27am (GMT+7)

 
Minh họa: Văn Nguyễn

Ngày mới vào làm, chị nghĩ: Thôi thì gắng một thời gian và trông cho mau được về nhà. Thế mà dăm năm trôi qua cái vèo. Thời gian ở đây nhanh thật. Khoảng ngày họ dính dấp vào đời nhau.

Chị, người phụ nữ lỡ thì và không đẹp. Cũng cùng một cảnh như anh. Phải rời bỏ đồng ruộng, khoác lên người tấm áo công nhân để mưu cầu cuộc sống. Chị còn cha già, còn đám cháu dại ngơ. Anh còn người vợ đau quặt quẹo và bầy con nheo nhóc.

Buồn cười, hôm anh gặp chị ở nhà ăn khu công nghiệp. Đàn bà gì mà hung dữ, gớm ghê. Chị xách cả cái ghế phang vào mặt thằng cha quản đốc đốn mạt. Thằng này chúa là xách nhiễu cánh công nhân nam và thường giở trò dê xồm với đám thợ nữ. Chú em cùng quê, nheo mũi: “Anh thấy chưa, con gái xứ này. Có võ cả đó!”.

Anh hỏi nhỏ chị một lần cùng đứng trong nhà xe: 

- Cô dạy tôi vài thế, nghe!

- Đàn ông mấy người học làm chi?

- Để lỡ có gặp phụ nữ như cô, còn biết đường mà đỡ chứ.

- Thì cứ giả đò... dê đi là biết ngay!

- Nhưng dê ai?

- Giả đò thôi nghe, dê bậy tui thử coi...

Anh dê thật chứ chả cần giả đò chi cho rách việc. Đàn ông, lại xa vợ khá lâu. Sự thèm khát trào lên, nhiều đêm, khiến đầu óc mụ mị. Đã mấy bận anh tìm đến gái làng chơi, đầy cả khu vực này, nhưng vừa xót tiền lại sợ bịnh, thế là lin lỉn đi lại lin lỉn về. Đố có ai ở phòng trọ biết.

Quan hệ của anh với chị cũng chỉ quẩn quanh chuyện ấy. Ăn mãi đâm quen, không có lại nhớ. Cái nhớ dội lên đúng hai lần. Một, khi chị về quê nuôi cha ốm. Và hai, khi anh được điều theo đội xe sang tận bên Lào. Anh nghe ra cái sự thèm khát chị không đơn thuần là nỗi thèm khát xác thịt. Mà đã có một cái gì đấy cao hơn, xa hơn, mênh mang hơn, sâu thẳm hơn.

Anh tâm sự với chú em cùng quê, nó vung tay: “Hơi đâu mà suy nghĩ. Ở đây vậy hết. Chấm dứt đời thợ là chấm hết tình. Lo gì cho mệt”.

Đêm đó, ở chỗ chị về, dẫu rất khuya anh vẫn không sao chợp mắt. Ở đây, trong khu công nghiệp gỗ xuất khẩu này, người ta vẫn gọi “tình công nhân” để chỉ mối quan hệ của cánh thợ.

Và anh với chị, những tháng ngày yêu thương chăm chút cho nhau thắm thiết cũng đánh đồng với thứ tình bèo nhèo bá vơ đến vậy sao? Lần đầu, từ ngày rời quê vào đây, anh thấy lòng rưng rức nỗi thương thân, thương chị. Cũng lần đầu, nghĩ về vợ con ở quê, anh nghe trồi lên rất nhiều xót xa.

Khi sự dằn vặt lên tới đỉnh điểm, cũng là đỉnh điểm tình yêu dành cho chị, anh nghiến răng nói lời cách xa. Cơn mưa nhỏ không át nổi tiếng anh thì thào. Căn phòng trọ tối và ẩm không thấy rõ đôi mắt anh nhìn. Chỉ có đốm lửa từ điếu thuốc. Những hơi khói ngột ngạt, mùi cống rãnh và mùi thức ăn. Đích thị món cá kho. Thứ cá vụn kho keo hơi sém cháy, rắc rất nhiều tiêu, anh vốn thích. Anh bảo mình người nhà quê ưa ăn khô, mặn. Bữa trưa ở nhà ăn của công ty nào canh, xào, món chiên, rau trộn... anh chỉ ăn cho qua bữa để đi làm, chẳng thấy ngon miệng bao giờ. Chỉ trông chiều về ngồi lom khom bên chị vét xoong cái món cá vụn kho keo.

Giờ món ăn ấy, ở một phòng trọ gần xộc tới, khiến lòng dạ chị cồn cào. Vì đói cũng có. Mà vì đau nữa. Cái đòn này sao chị không biết đằng mà đỡ? Như vậy là có phải, có thật, có công bằng? Với chị, với anh, với cả hai người. Anh nào có đòi hỏi ở chị điều gì? Và chị cũng đâu dám?

Tình bé nhỏ, họ nâng niu gìn giữ. Hạnh phúc đơn sơ, họ gắng gỏi dưỡng nuôi. Và những mặn nồng, và những quắt quay, và mầm sống đang cựa quậy trong cơ thể chị...

Anh về quê ngay sau đêm ấy. Anh biết cuộc tình này sẽ chẳng đưa đến đâu, biết rõ nhiều chuyện.

Anh chỉ không biết mỗi việc, với giọt máu của hai người, “tình công nhân” có thật là đã chấm hết?  

 

Nguon : thanhnien  

 

Nguyễn Mỹ Nữ

Bình luận (0)        Bản in        Gửi bạn bè       


Các tin khác:
Hạnh phúc đàn bà (22.11.2009)
Mùa thu chết (11.11.2009)
Gác chuông bỏ hoang (05.11.2009)
Chuyến xe giữa trưa mát dịu (03.11.2009)
Ăn mày quí tộc (29.10.2009)
Khoảng trắng ngày xưa tôi (16.10.2009)
Hoàng hôn rực rỡ (06.10.2009)
Mùa gió ngược (04.10.2009)
Thỏ Ragu (25.09.2009)
Ông lão bán điếu (21.09.2009)



 
  Tin qua ảnh

Giao lưu văn nghệ phục vụ Hội nghị Văn học 3 nước Việt Nam, Lào, Cămpuchia năm 2007 tại Trung tâm văn hóa Hội nhà văn Việt Nam

ĐT: 04 62910 988 -04 37185 271

 
 
Trang chủ  
  Nhân vật - Sự kiện
  Nhà văn với đời sống
  Thơ trong trí nhớ
  Thơ - Sáng tác mới
  Tản văn
  Bút ký - Phóng sự
  Truyện ngắn chọn lọc
  Truyện ngắn
  Bình luận Văn học
  Tác giả - Tác phẩm
  Nghĩ về nghề văn
  Bàn tròn văn nghệ
  Bút tích nhà văn
  Tư liệu các nhà văn
  Hồi âm bạn đọc
  Chuyện vui văn nghệ
     Bình chọn
Nếu Nhavan.vn mở thêm chuyên mục Diễn đàn Giao lưu Văn học thì bạn sẽ tham gia ở mức độ nào?
Không tham gia
Thỉnh thoảng tham gia
Hưởng ứng tích cực, thường xuyên
Thường xuyên và gửi tác phẩm lên đó
Thường xuyên và giới thiệu bạn bè tham gia
Khác
 
     Thống kê
Tổng lượt truy cập


 

TRANG CHỦ
Đặt làm trang chủ
Danh bạ Website
Gửi bài cộng tác
RSS Feed
Liên kết
- ©  2008 Bản quyền nội dung thuộc về TRUNG TÂM VĂN HÓA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM   -   Tổng biên tập: Nhà thơ LÊ QUANG SINH.
- Trụ sở: Ngõ 275 Âu Cơ, Tây Hồ, Hà Nội. Điện thoại: 04. 6291 0988 * 04. 3718 5271
- Toàn bộ bài viết cộng tác, phản hồi, đóng góp ý kiến, liên hệ quảng cáo xin liên hệ Hotline: 0983. 214.204 hoặc: Email: banbientapnhavan@gmail.com
-Thiết kế & xây dựng bởi Trungtamthuongmai