Nhân tiết đông tàn, tiễn đưa dê cụ
Thắp mấy nén nhang gửi vào vũ trụ
Thói hư tật xấu gạo muối ném theo
Trò rởm điều xui, dùi cui tống khứ.
Nhớ mi xưa,
Dáng vẻ từ bi, nói cười hị hị ai dám bảo là lũ bịp đời
Điệu đà đài các nhãn mác xênh xang, kẻ nào chê là quan tham bự
Mưu ma chước quỷ, tham ô bạc tỉ, che mắt bà con
Bán lận buôn gian, bóp nặn muôn ngàn, đánh lừa hàng xứ
Chồng chuyên doanh hàng dởm thậm thụt chào hàng
Vợ mổ thịt gà toi êm ru tiêu thụ.
Bằng nhái phôtô loại mô cũng có dấu đỏ đàng hoàng.
Thuốc Tây thổ tả, giá cả chẳng mềm nhãn niêm quy củ
Kem dưỡng da tái chế, mắt sưng mi sệ da dẻ ghẻ loang
Thuốc diệt cỏ pha liều, rau tiêu, cỏ nhiều cánh đồng lúa rũ.
Phụ tùng xe đạp chưa đạp đã tung, thắng long khung gục, vỏ bục ruột lòi.
Quần áo thời trang vừa mang đã rách, nách thách mông thu, lưng gù bụng bự.
Dạ như thùng không đáy thả cửa vét vơ
Mồm như mõm cá ngao tham lam đớp dữ
Tham thì thâm mánh khóe dã tâm chẳng thoát lưới trời
Nhờn phép nước luồn sau lách trước ra tòa tù rũ.
Xã hội mở lòng nhân cảnh tỉnh bao lần
Dân gian khai phúc đức khuyên răn mấy cữ.
Chẳng nhẽ chưa sáng mắt ra?
Còn gan u mê đầu hử?
Thôi thì,
Hãy khôn hồn quay lại đường ngay
Đừng cứng cổ bước vào cửa tử
Hàng nhái đem vùi chặt hố sâu
Của điêu tống hỏa thiêu hoàn vũ.
TRẦN CƯỜNG (Hà Nội)