Tiểu sử nhà thơ Anh Ngọc

nhà thơ Anh Ngọc

Nhà thơ Anh Ngọc15 tên thật là Nguyễn Đức Ngọc, sinh ngày 01.08.1943. Quê gốc xã Nghi Trung, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội, Anh Ngọc là giáo viên dạy Trung cấp và Đại học Thương nghiệp. Sau đó, ông nhập ngũ. Từng là lính thông tin liên lạc chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị những năm chống Mỹ, rồi phóng viên báo Quân đội nhân dân. Hiện là Trưởng ban văn nghệ nước ngoài của tạp chí Văn nghệ quân đội.

    Tác phẩm: Hương đặt màu cờ (thơ -1977), Ngàn dặm và một bước (thơ -1984), Ba cuộc đời một trái bóng (truyện ký – 1986), Sông Mê Công bốn mặt (trường ca – 1988), Điệp khúc vô danh (trường ca – 1993), Thơ tình rút từ nhật ký (thơ – 1993), Sông núi trên vai(trường ca – 1995), Một con mèo nằm ngủ trên ngực tôi (thơ – 1997).

    Ngoài ra, ông còn dịch một số tác phẩm văn học : Những kẻ tủi nhục (tiểu thuyết – 1987), Độc: thoại cửa Marilyn Monroe (tập thơ – 1997)…

    Năm 1965, nhà thơ Anh Ngọc bắt đầu có thơ đăng báo và đến nay, ông đa có bốn tập thơ, ba tập trường ca dày dặn. Ông thuộc số không nhiều các nhà thơ thế hệ thơ chống Mỹ cho đến nay còn giữ được năng lực sáng tác dồi dào và đạt được dấu ấn riêng trong thơ. Thơ Anh Ngọc giai đoạn đầu (được tập hợp trong Hương đât màu cờ và phần đầu tập Ngàn dặm và một bước). Tuy đã có những cố gắng tìm tòi đưa thơ vào cốt lõi của vấn đề, vào chiều sâu của tâm trạng nhưng về cơ bản vẫn nằm trong quỹ đạo chung của thơ trẻ chống Mỹ :trẻ trung, hồn hậu, tinh tế trong cảm xúc, cách nhìn và thường tìm tới những tứ thơ, những cách biểu hiện thông minh, nhẹ nhàng, hóm hỉnh, phản ánh trực tiếp hiện thực cuộc sống và tâm tình người lính trong cuộc chiến đấu hào hùng của dân tộc. Từ đầu những năm 80 của thế kỷ XX, thơ Anh Ngọc có bước chuyển đáng ghi nhận : sự gia tăng chất trí tuệ, chất suy tư trong thơ.Ở những tập thơ cuối, đặc biệt các tập trường ca : Sông Mê Công bốn mặt, Điệp khúc vô danh, Sông núi trên vai, nhà thơ Anh Ngọc tỏ ra biến hóa trong cách cảm, cách nghĩ và cách biểu hiện. Ông viết nhiều trường ca và khá thành công ở thể loại này. Điệp khúc vô danh là trường ca chứa đựng nhiều tư tưởng sâu sắc về quê hương, Tổ quốc, gia đình… qua phác thảo chân dung của cả một thế hiện đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành trong chiến tranh và cách mạng :từ buổi đầu kháng chiến chống Pháp, qua chống Mỹ, tiếp đến cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Tây Nam. Sông núi trên vai là sự trân trọng, cảm thông sâu sắc và lời ngợi ca sự hy sinh thầm lặng mà quả cảm của đoàn vận tải H50 (quân khu 6) hầu hết là nữ. Họ bám rừng, hy sinh quãng đời tuổi trẻ, bằng những đôi vai bé nhỏ đã mang vác quân trang quân dụng, nuôi cả quân khu gồm sáu tỉnh. Trường ca đã được dựng thành bộ phim nhựa cùng tên, thực sự tạo được sự xúc động trong công chúng. Ngay sau giải phóng, Anh Ngọc ra Côn Đảo. Cảm hứng sâu đậm về những người tù Côn Đảo anh hùng đã tạo nên thành công của trường ca Sóng Côn Đảo, từng được giải nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ và được Đài tiếng nói Việt Nam dựng thành một chương trình Tiếng thơ khá hấp dẫn.

       Anh Ngọc là nhà thơ của những tư tưởng và ý nghĩ đúng và mới. Dường như ông không câu nệ vào hình thức, mà chú tâm biểu hiện một cách chính xác nhất tư tưởng, tình cảm của mình. Sự nhạy cảm và chân thành bộc bạch trên cơ sở lòng yêu, tin cuộc sống và con người đã đem đến cho thơ Anh Ngọc niềm tin yêu và sự cộng hưởng sâu xa của công chúng.

Viết một bình luận