Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Tuyển tập sách của Nguyễn Ngọc Tư

Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư gây sốt với câu chuyện dữ dội, khốc liệt, phản ánh sâu sắc đời sống văn học Việt Nam hiện đại.

19 phút đọc.

0 lượt xem.

Nguyễn Ngọc Tư viết về miền Tây như thể không có cách nào khác để tồn tại – không phải vì bà chỉ biết vùng đất đó, mà vì bà đã chọn nó như người ta chọn ngôn ngữ mẹ đẻ: không thể dịch, không thể thay thế, chỉ có thể sống trong đó.

Giới thiệu Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976 tại huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau – vùng đất tận cùng phía nam của Tổ quốc, nơi con người sống giữa sông nước, đồng lầy và những mùa gió bấc thổi qua không dứt. Bà bắt đầu viết từ rất sớm và được chú ý ngay từ những truyện ngắn đầu tiên nhờ giọng văn lạ – không phải lạ theo nghĩa phô diễn kỹ thuật, mà lạ vì nó chân thật đến mức người đọc ở bất cứ đâu cũng cảm giác như đang ngồi nghe một người quen kể chuyện buổi tối trên sân nhà. Năm 2000, bà nhận Giải nhất cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ quân đội. Năm 2001, tập truyện Ngọn đèn không tắt giành Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam và giải thưởng của Ủy ban toàn quốc các Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam. Đây là bước khởi đầu đánh dấu sự xuất hiện của một giọng văn miền Nam hiếm gặp: vừa thấm đẫm phù sa vừa mang nỗi buồn không giải thích được.

Sự kiện Cánh đồng bất tận xuất bản năm 2005 đã biến Nguyễn Ngọc Tư từ nhà văn được giới văn học yêu mến thành hiện tượng văn chương được cả nước bàn luận. Câu chuyện về người đàn ông mang nỗi hận tình thành thứ hủy diệt những người xung quanh, đặc biệt là hai đứa con ruột của mình, đã gây tranh cãi dữ dội về ranh giới giữa phản ánh hiện thực và vi phạm thuần phong mỹ tục. Nhưng tranh cãi đó, về sau, chỉ làm nổi bật hơn sự thật rằng văn học thực sự không thể tồn tại trong vòng an toàn – và Nguyễn Ngọc Tư, lúc đó mới ngoài hai mươi tuổi, đã hiểu điều đó trước khi có thể giải thích nó bằng lý thuyết.

Từ Cánh đồng bất tận trở đi, hành trình sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư là hành trình không ngừng tự đổi mới. Bà không định cư vào một phong cách. Tiểu thuyết đầu tay Sông (2012) cho thấy một Nguyễn Ngọc Tư hoàn toàn khác – chặt hơn về kết cấu, xa hơn về không gian, trừu tượng hơn trong ngôn ngữ. Khói trời lộng lẫy (2010) và Hong tay khói lạnh (2022) mở ra những thực nghiệm với không gian giả tưởng và cô đơn hiện sinh. Dù thay đổi đến đâu, có một điều không thay đổi: bà luôn viết từ phía những người nhỏ bé, những người mà xã hội thường không để ý đến cho đến khi họ vỡ ra.

Tuyển tập sách của Nguyễn Ngọc Tư

Cánh đồng bất tận

Cánh đồng bất tận là tập truyện ngắn xuất bản năm 2005, trong đó truyện cùng tên là tác phẩm gây tranh cãi và gây xúc động mạnh nhất trong sự nghiệp của Nguyễn Ngọc Tư. Câu chuyện kể về hai đứa trẻ – Điền và Nương – lớn lên trên chiếc ghe của người cha sau khi mẹ chúng bỏ đi theo người đàn ông khác. Người cha, từ một người chồng bình thường, biến thành kẻ trả thù phụ nữ bằng cách quyến rũ rồi bỏ rơi bất kỳ người đàn bà nào ông gặp, dẫn dắt hai đứa con lê la khắp các cánh đồng miền Tây trong vòng quay không lối thoát của hận thù và đau khổ.

Điều làm Cánh đồng bất tận khác biệt không phải là sự tàn nhẫn của tình huống – văn học Việt Nam không thiếu những hoàn cảnh khắc nghiệt – mà là góc nhìn kể chuyện. Nương, người con gái, kể câu chuyện gia đình mình với một thứ giọng văn vừa đau vừa bình thản đến lạnh người, như thể đau đã trở thành không khí thở thay vì là biến cố bất thường. Chính sự bình thản đó mới thực sự ám ảnh: khi đau khổ được bình thường hóa đến mức nó không còn được gọi tên, người đọc buộc phải tự đặt câu hỏi về những cánh đồng vô tận trong chính cuộc sống của mình – những vòng lặp gia đình, những tổn thương được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác mà không ai nhận ra đang xảy ra.

Tác phẩm bị một số địa phương phê phán khi xuất bản vì mô tả những mặt tối của đời sống nông thôn Nam Bộ. Nhưng chính phản ứng đó đã chứng minh sức mạnh của nó: văn học chỉ gây phản ứng khi nó chạm vào điều người ta không muốn nhìn thẳng. Cánh đồng bất tận sau đó được dịch ra nhiều thứ tiếng, được chuyển thể thành phim điện ảnh năm 2010 do đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình thực hiện. Cả hai phiên bản đều gây chú ý lớn, nhưng phiên bản văn học vẫn là thứ duy nhất giữ lại trọn vẹn giọng kể – giọng của đứa trẻ nhìn thế giới người lớn với đôi mắt biết quá nhiều thứ không nên biết ở cái tuổi đó.

Ngọn đèn không tắt

Ngọn đèn không tắt là tập truyện ngắn đầu tay xuất bản năm 2000, đoạt Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001. Tập sách gồm nhiều truyện ngắn lấy bối cảnh vùng sông nước Cà Mau, kể về những con người sống bám vào đất và nước như bám vào sự tồn tại cuối cùng của mình. Tên tập sách lấy từ truyện ngắn cùng tên – câu chuyện về một cụ già hằng đêm thắp ngọn đèn trước nhà để dẫn đường cho những con thuyền lạc giữa đêm tối, một thứ ngọn đèn không thuộc về bất kỳ hệ thống chiếu sáng chính thức nào mà chỉ thuộc về lòng tốt và ký ức về những người đã từng cần đến nó.

Tập sách này phô bày đầy đủ nhất những tố chất căn bản của văn xuôi Nguyễn Ngọc Tư: ngôn ngữ miền Tây thuần khiết không chỉnh sửa, nhịp câu chậm và nặng như phù sa, và đặc biệt là cách bà xây dựng tình huống không bằng xung đột kịch tính mà bằng sự tích tụ của những khoảnh khắc nhỏ. Trong văn của bà, không cần phải có biến cố lớn để một câu chuyện trở nên đau – đôi khi chỉ cần một người ngồi nhìn ra sông lúc chiều tối, một đứa trẻ hỏi câu hỏi mà người lớn không có câu trả lời, hay một bữa cơm gia đình trong im lặng – và đã đủ để người đọc thấy cả một cuộc đời chứa trong đó.

Điều đáng chú ý về Ngọn đèn không tắt là nó xuất hiện khi Nguyễn Ngọc Tư chưa đến 25 tuổi. Sự trưởng thành trong giọng văn không đến từ tuổi tác mà đến từ việc bà lớn lên ở một nơi mà cuộc sống được nếm trải trực tiếp, không qua lớp lọc của đô thị hay học thuật. Đó là lý do tại sao những nhân vật trong tập sách này – dù nghèo, dù ít học, dù không có tên tuổi trong bất kỳ danh sách nào – lại mang trong mình thứ phẩm giá mà không cần ai phải thay mặt họ giải thích.

Khói trời lộng lẫy

Khói trời lộng lẫy là tập truyện ngắn xuất bản năm 2010, đánh dấu giai đoạn Nguyễn Ngọc Tư bắt đầu mở rộng phạm vi thực nghiệm văn học. Nếu những tập truyện trước chủ yếu bám chặt vào thực tại miền Tây với không gian và nhân vật rất cụ thể, Khói trời lộng lẫy cho thấy bà đang thử nghiệm những câu chuyện mang tính ẩn dụ cao hơn, nơi hoàn cảnh địa lý dần trở thành nền cho những khám phá về tâm lý và số phận con người vượt qua giới hạn địa phương.

Hầu hết các truyện trong tập đều tập trung vào nhân vật phụ nữ, và đây là điểm nhìn bền vững nhất trong sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư: phụ nữ trong văn bà không phải nhân vật chịu đựng một cách thụ động mà là những người đang vật lộn với những thứ không thể đặt tên – không phải đói nghèo hay bạo lực mà là khoảng trống giữa người với người, sự cô đơn giữa bốn bức tường gia đình, nỗi khát khao được nhìn thấy như chính mình chứ không phải như vai trò xã hội giao cho. Nhân vật trong Khói trời lộng lẫy tỏ ra cay nghiệt, ích kỷ, thậm chí độc ác theo những cách nhỏ – nhưng Nguyễn Ngọc Tư không phán xét họ, bà chỉ cho thấy những hành động đó bắt nguồn từ đâu và cái giá của chúng là gì.

Tên tập sách – Khói trời lộng lẫy – mang vẻ đẹp mơ hồ và buồn bã đặc trưng trong cách Nguyễn Ngọc Tư đặt tên tác phẩm. Bà có thiên hướng chọn những hình ảnh thiên nhiên mang tầng nghĩa kép: vừa đẹp vừa thoáng qua, vừa hiện diện vừa không thể nắm giữ. Khói trời lộng lẫy là hình ảnh của cái đẹp không thể giữ lại – và đó cũng là cách bà nhìn về những số phận trong tập sách này.

Hong tay khói lạnh

Hong tay khói lạnh xuất bản năm 2022 là một bước đi đáng ngạc nhiên trong hành trình sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư. Lần này bà không còn bám vào những không gian sông nước quen thuộc mà bước vào địa hạt giả tưởng: một thế giới hậu tận thế nơi mặt đất bị bụi xám bao phủ, nắng trở thành thứ hủy diệt, và con người sống trong một thực tại nhân tạo nơi mọi thứ đều có thể sao chép nhưng không gì còn thật. Đây là cuộc thực nghiệm xa nhất mà Nguyễn Ngọc Tư từng thực hiện về mặt thể loại và bối cảnh.

Dù không gian thay đổi hoàn toàn, điều bà quan tâm vẫn không thay đổi: sự cô đơn trong tinh thần. Trong thế giới giả tưởng của Hong tay khói lạnh, con người mất đi bóng – không phải theo nghĩa bóng đổ trên mặt đất mà theo nghĩa ẩn dụ sâu hơn: mất đi phần bản ngã không thể đồng hóa, cái phần riêng tư không thể sao chép. Khi không còn bóng, người ta trở nên giống nhau hoàn toàn – và đó là dạng cô đơn đáng sợ nhất: không còn ai để cô đơn cùng, vì không còn ai theo nghĩa thực sự. Nguyễn Ngọc Tư mượn hình thức giả tưởng để nói về một lo âu rất thật của thế giới đương đại: khi thuật toán và mạng xã hội đang dần xóa nhòa những đặc thù của từng người thay bằng bản sao phù hợp với số đông.

Tập sách được đón nhận như bằng chứng rằng Nguyễn Ngọc Tư vẫn đang tiến về phía trước, không tự lặp lại. Điều đó không phải là hiển nhiên với một nhà văn đã được yêu mến từ rất sớm và có thể thoải mái khai thác lại những công thức đã thành công. Việc bà chọn đi xa hơn, chấp nhận rủi ro của thể nghiệm, cho thấy bà hiểu văn học theo nghĩa quan trọng nhất của nó: không phải là sản phẩm mà là quá trình.

Sông

Sông là tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Ngọc Tư, xuất bản năm 2012, và sự chờ đợi xung quanh nó là có lý do: sau nhiều năm gắn với thể loại truyện ngắn, bà cần chứng minh mình có thể duy trì sức căng tường thuật qua một câu chuyện dài hơi. Sông không phải là tiểu thuyết theo cấu trúc thông thường mà là một hành trình: nhân vật Ân – một thanh niên thất bại trong tình yêu và bơ vơ về ý nghĩa sống – theo một người lạ tên Xu đi ngược dòng một con sông vô danh từ cửa biển lên đến đầu nguồn. Hành trình địa lý đó đồng thời là hành trình nội tâm, nơi mỗi đoạn sông gặp một con người mang một câu chuyện, một chấn thương, một cách nhìn về cuộc sống.

Kết cấu của Sông khác hoàn toàn với những gì Nguyễn Ngọc Tư đã làm trước đó: chặt chẽ hơn, có ý thức về kiến trúc tổng thể hơn, và ngôn ngữ cũng cô đọng hơn nhiều so với văn xuôi miền Tây mở rộng của những truyện ngắn đầu. Bà chọn viết ngắn – từng câu, từng đoạn đều được cắt gọt đến mức câu tiếp theo không bao giờ là câu dư. Điều đó tạo ra một nhịp đọc đặc biệt: bạn không thể đọc Sông nhanh vì nó không cho phép bạn trượt qua bất cứ thứ gì. Mỗi câu đòi hỏi được đọc đến hết trước khi câu tiếp theo được phép bắt đầu.

Cuốn tiểu thuyết kết thúc bằng dấu chấm hỏi về số phận Ân – không phải vì Nguyễn Ngọc Tư không biết ông ấy sẽ đi về đâu, mà vì câu hỏi đó là thứ cô muốn giao lại cho người đọc. Sông là cuốn sách về việc tìm kiếm – không phải tìm thấy. Và trong cái logic đó, câu trả lời mở là câu trả lời duy nhất trung thực.

Hành lý hư vô

Hành lý hư vô (2014) là tập tản văn và tùy bút, thể loại mà Nguyễn Ngọc Tư đã thực hành song song với truyện ngắn từ rất sớm nhưng ít được chú ý hơn so với phần hư cấu của bà. Tập sách gom lại những suy nghĩ, quan sát và cảm nhận của bà về đời sống, về việc viết, về những người bà gặp và những nơi bà đi qua. Không có nhân vật hư cấu ở đây – chỉ có Nguyễn Ngọc Tư với giọng của chính mình, trực tiếp hơn và dễ bị tổn thương hơn bất kỳ nhân vật nào bà từng viết.

Tên tập sách nắm bắt được điều gì đó cốt lõi trong cách bà nhìn về sự mất mát và gắn bó: hành lý hư vô là thứ duy nhất có thể mang theo sau mỗi cuộc chia tay hay thay đổi – không phải đồ vật, không phải địa vị, không phải thậm chí ký ức theo nghĩa cụ thể, mà là thứ gì đó vô hình bám vào người ta sau khi tất cả những thứ hữu hình đã bị bỏ lại. Đây là cách đặt tên rất Nguyễn Ngọc Tư: chọn hình ảnh có vẻ mâu thuẫn về mặt logic nhưng hoàn toàn đúng về mặt cảm xúc.

Hành lý hư vô cũng là nơi bà viết về nghề văn một cách thẳng thắn hiếm thấy trong văn học Việt Nam: viết là gì với bà, viết như thế nào, viết để làm gì, và viết đánh đổi điều gì. Không có sự lãng mạn hóa nghề viết ở đây – chỉ có sự trung thực của người đã làm điều đó đủ lâu để biết nó không phải lúc nào cũng đẹp như người ngoài nghĩ.

Không ai qua sông

Không ai qua sông (2016) là tập truyện ngắn được đón nhận như một trong những tập viết kỹ nhất của Nguyễn Ngọc Tư. Nhan đề lấy từ truyện ngắn cùng tên – câu chuyện về một gia đình sống bên hai bờ sông, và dòng sông đó – vừa là ranh giới địa lý vừa là biểu tượng cho khoảng cách không thể vượt qua giữa người với người dù ở gần nhau đến đâu. Hình ảnh con sông trong văn Nguyễn Ngọc Tư không bao giờ chỉ là con sông – nó luôn mang thêm một lớp nghĩa khác, thường là về sự ngăn cách và khát khao kết nối.

Các truyện trong tập khám phá những mối quan hệ gia đình với độ tinh tế cao hơn so với những tập trước: không phải xung đột lớn hay bi kịch rõ ràng mà là những bất thông cảm nhỏ tích tụ thành vách tường vô hình giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ và chồng, giữa anh chị em. Nguyễn Ngọc Tư quan sát những khoảnh khắc đó với độ chính xác khiến người đọc vừa nhận ra vừa không muốn thừa nhận – vì nhận ra đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những con sông trong cuộc sống của chính mình.

Điều bà làm tốt nhất trong tập này là khai thác những im lặng trong hội thoại. Không phải những gì nhân vật nói với nhau mà là những gì họ không nói – những câu bỏ lửng, những câu hỏi không được hỏi, những thứ cả hai phía biết nhưng không ai muốn là người nói trước. Trong những khoảng im lặng đó, Nguyễn Ngọc Tư giấu toàn bộ câu chuyện.

Gáy người thì lạnh

Gáy người thì lạnh (2022) là tập truyện ngắn đáng chú ý vì nó cho thấy Nguyễn Ngọc Tư đang thực nghiệm ở vùng giao thoa giữa thực và ảo, giữa tâm lý học và huyền thoại. Một số truyện trong tập sử dụng yếu tố kỳ ảo nhẹ nhàng – không phải kiểu kỳ ảo hùng tráng của magic realism Latin Mỹ mà là kiểu kỳ ảo miền Tây: bóng ma, lời nguyền, những thứ không thể giải thích nhưng mọi người đều biết là có thật bởi vì ông bà họ kể lại. Bà dùng những yếu tố đó không để tạo ra sự kỳ bí mà để nói về những thứ rất thực: nỗi sợ, sự oán giận, tình yêu không được đáp lại và những bí mật gia đình không bao giờ được nói ra.

Tên tập sách – Gáy người thì lạnh – là cụm từ mô tả cảm giác bị ai đó nhìn từ phía sau, cảm giác có sự hiện diện vô hình mà lý trí không giải thích được nhưng cơ thể nhận ra trước. Đây là cách Nguyễn Ngọc Tư đặt tên rất đặc trưng: lấy một trải nghiệm thể xác cụ thể và biến nó thành cửa vào cho một tầng nghĩa lớn hơn. Toàn bộ tập sách có thể được đọc như khám phá về những thứ lạnh gáy đó – những sự hiện diện mà chúng ta cảm nhận nhưng không thể đặt tên, những lo âu ngấm vào xương tủy không phải từ biến cố rõ ràng mà từ không khí tích tụ lâu ngày.

Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư

Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư là tập hợp những bài viết ngắn mà bà đã đăng rải rác trên báo và tạp chí, được gom lại thành sách. Tạp văn là thể loại phổ biến trong văn học Việt Nam – đứng giữa báo chí và văn học, không phải tin tức nhưng cũng không phải hư cấu – và Nguyễn Ngọc Tư là một trong những người viết tạp văn thuyết phục nhất thế hệ của bà.

Thế mạnh của bà trong tạp văn là khả năng tìm ra chiều sâu của những thứ tưởng chừng không đáng chú ý. Một chuyến đi chợ, một bữa ăn gia đình, một câu nói bắt được trên xe buýt – những thứ đó trong tay bà không phải là chi tiết phông nền mà là điểm khởi đầu cho những suy nghĩ đi xa hơn nhiều so với xuất phát điểm. Và bà làm điều đó với giọng văn không bao giờ cố tỏ ra sâu sắc – sự sâu sắc đến tự nhiên vì bà thực sự chú ý đến những thứ mà người khác nhìn qua.

Tập sách cũng là tài liệu quý về giai đoạn đầu sự nghiệp của bà – cái nhìn của một người trẻ từ vùng đất xa xôi nhìn về đời sống xã hội, về văn hóa, về những thay đổi của đất nước với con mắt vừa gần vừa lạ. Không vội vàng kết luận, không áp đặt cái nhìn từ bên ngoài vào – đó là điểm mạnh nhất của bà trong thể loại này.

Trôi

Trôi (2020) là tập truyện ngắn ra đời trong giai đoạn Nguyễn Ngọc Tư đã có thể nhìn lại đủ dài hành trình sáng tác của mình. Tập sách không còn mang sức nóng của tranh cãi hay sự tươi rói của thể nghiệm đầu tay – nó mang thứ gì đó điềm tĩnh và sâu hơn: của người đã đi đủ xa để biết mình đang đi về đâu.

Trôi – cái nhan đề đó nói lên nhiều thứ về giai đoạn này của bà. Không phải trôi dạt vô định mà là trôi như dòng chảy có hướng – mềm, kiên trì, và không thể ngăn cản. Các nhân vật trong tập này không vật lộn dữ dội như trong Cánh đồng bất tận hay tìm kiếm ráo riết như trong Sông – họ đang học cách đi cùng với dòng chảy của cuộc sống, không kháng cự nhưng cũng không buông xuôi. Đó là thứ bình an không phải ai cũng đến được và không phải ai cũng nhận ra khi đến.

Tuyển tập sách của Nguyễn Ngọc Tư 344 – viet lach, doan van, gioi thieu sach, nguyen ngoc tu, van hoc viet nam, nha van viet nam, nguyen ngoc tu tuyen tap.
Tuyển tập sách của Nguyễn Ngọc Tư.

Chuyên mục nha-van-viet-nam

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa, từ thế kỷ XV đến thế kỷ XX, phân tích chiều sâu về đóng góp văn học, tư tưởng và ảnh hưởng của họ đến văn học dân tộc.

Xem chi tiết Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Chuyên mục viet-lach

Phong cách ngôn ngữ báo chí là gì?

Phong cách ngôn ngữ báo chí là gì?

Phong cách ngôn ngữ báo chí là kiểu diễn đạt mang tính định hướng thông tin, phản ánh hiện thực xã hội khách quan và dễ tiếp cận với đông đảo công chúng.

Xem chi tiết Phong cách ngôn ngữ báo chí là gì?
Viết lách kiếm được bao nhiêu tiền?

Viết lách kiếm được bao nhiêu tiền?

Viết lách kiếm được bao nhiêu tiền? Câu hỏi này đang được nhiều người quan tâm, mở rộng từ báo chí đến sáng tạo nội dung trực tuyến, blog, và mạng xã hội.

Xem chi tiết Viết lách kiếm được bao nhiêu tiền?
Điều đàn ông chưa hiểu về phụ nữ

Điều đàn ông chưa hiểu về phụ nữ

Phụ nữ là bí ẩn mà đàn ông thường lãng mạn hóa. Họ tưởng tượng về việc vạch trần bí mật, nhầm lẫn giữa sự khó đoán với phép màu, giữa im lặng với chiều sâu.

Xem chi tiết Điều đàn ông chưa hiểu về phụ nữ

Chuyên mục doan-van

Tuyển tập viết văn năm 2020

Tuyển tập viết văn năm 2020

Tuyển tập viết văn năm 2020 là tập tản văn được chắt lọc từ những bài viết đăng tải trên Instagram cá nhân của nhavantuonglai trong suốt năm vừa qua.

Xem chi tiết Tuyển tập viết văn năm 2020
Tuyển tập viết văn năm 2022

Tuyển tập viết văn năm 2022

Tuyển tập viết văn năm 2022 là tập tản văn được chắt lọc từ những bài viết đăng tải trên Instagram cá nhân của nhavantuonglai trong suốt năm vừa qua.

Xem chi tiết Tuyển tập viết văn năm 2022
Tuyển tập viết văn năm 2023

Tuyển tập viết văn năm 2023

Tuyển tập viết văn năm 2023 là tập tản văn được chắt lọc từ những bài viết đăng tải trên Instagram cá nhân của nhavantuonglai trong suốt năm vừa qua.

Xem chi tiết Tuyển tập viết văn năm 2023
Thời sinh viên đã qua

Thời sinh viên đã qua

Note này là một note tổng hợp, và nhìn lại, về cuộc sống và trải nghiệm của tôi trong suốt thời gian làm sinh viên, đằng đẵng bốn năm mà có gì hay?

Xem chi tiết Thời sinh viên đã qua
Tuyển tập sách của Higashino Keigo

Tuyển tập sách của Higashino Keigo

Higashino Keigo là tiểu thuyết gia trinh thám hàng đầu Nhật Bản với nhiều tác phẩm hàng triệu bản bán ra trong và ngoài nước, gặt hái vô vàn giải thưởng.

Xem chi tiết Tuyển tập sách của Higashino Keigo
Tuyển tập viết văn năm 2024

Tuyển tập viết văn năm 2024

Tuyển tập viết văn năm 2024 là tập tản văn được chắt lọc từ những bài viết đăng tải trên Instagram cá nhân của nhavantuonglai trong suốt năm vừa qua.

Xem chi tiết Tuyển tập viết văn năm 2024

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ