Xa lạ trong tôi chương 19 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 19
Mevlut đi quân dịch.
Mày nghĩ đây là nhà mày hả?
Suốt gần hai năm đi quân dịch, Mevlut học được nhiều cách để không bị chú ý trong các thị trấn, giữa quân đội, giữa những người khác và đám đông, đến mức cậu thấy câu nói quân dịch biến con trai thành đàn ông có lý; cậu lại còn nói câu đó một cách khác đi, Ta không thành đàn ông nếu chưa đi quân dịch. Bởi, sự thực, cái cốt yếu mà cậu khám phá ra khi ở trong quân đội, đó là ý thức về chính thân thể mình, là nam tính cũng như sự mong manh trong cậu.
Ngày xưa, trước khi trưởng thành, Mevlut không tách bạch thể xác, tâm hồn và ý nghĩ của mình, cậu cho tất cả là tôi. Trong quân đội, ngay từ lần kiểm tra sức khỏe đầu tiên, cậu phát hiện ra rằng cơ thể cậu không hoàn toàn thuộc về cậu nữa, và khi giao phó nó cho cấp trên thì ít ra cậu còn cứu vãn được tâm hồn mình và giữ được những ý nghĩ cũng như giấc mơ cho riêng mình. Trong ba ngày trứ danh ấy người ta cho phục viên những kẻ khốn khổ mắc nhiều thứ bệnh và khuyết tật khác nhau mà không biết (người bán rong bị lao, công nhân cận thị, người may chăn bị điếc) cũng như những kẻ ma mãnh sức khỏe tốt muốn trốn quân dịch và khá giàu để hối lộ các bác sĩ, một bác sĩ già nhận thấy Mevlut ngượng nghịu đã nói, Cởi ra đi con trai, đây là trại lính, ta toàn là nam cả.
Tin tưởng bác sĩ hiền từ này, Mevlut cởi đồ mà tưởng được khám nhanh, nhưng người ta cho cậu xếp hàng với các nam giới khác bị lột hết chỉ còn quần lót trên người. Để ngăn trộm, không ai được phép để may ô và quần dài trong góc. Như tín đồ vào thánh đường, tất cả những người xếp hàng chờ đều cầm giày, áp hai gót vào nhau, áo quần xếp chồng trên cánh tay, trên cùng là một tài liệu được các bác sĩ phụ trách kiểm tra ký tên đóng dấu.
Sau hai giờ chờ trong một hàng chạy dọc hành lang lạnh cóng không nhích được phân nào, Mevlut biết ra rằng bác sĩ vẫn chưa vào phòng. Còn đó là kiểm tra gì thì vẫn không rõ; người thì nói là khám mắt, nên những ai khéo léo giả cận thị có thể hy vọng tránh được quân dịch, số khác dọa dẫm nói, Khi nào bác sĩ đến, họ không khám mắt mà khám đít ta, và mấy thằng lại cái sẽ bị loại tức khắc. Mevlut khiếp sợ khả năng có ai đưa cái nhìn hay ngón tay lên chỗ kín nhất trong cơ thể cậu, và vì nhầm lẫn mà loại cậu ra do là đồng tính (nỗi sợ thứ hai này cứ trở đi trở lại suốt thời kỳ quân dịch), đến mức cậu quên mình trần truồng mà nói chuyện với những người khác cũng trần truồng trong hàng. Cậu phát hiện rằng đa số họ đều là dân làng, sống trong khu ổ chuột và tất cả, ngay đến đứa đáng thương nhất và ngu ngốc nhất, đều khoác lác là được gửi gắm. Nhớ lại Hadji Hamit Vural, người còn không biết cậu đi quân dịch, Mevlut cũng khoe là mình có một người gửi gắm rất uy thế cho phép cậu yên ổn qua được thời gian quân dịch.
Vì vậy mà, ngay từ đầu, cậu hiểu rằng cứ thường xuyên nhắc mình được gửi gắm sẽ bảo vệ cậu trước cái hung hăng và chế nhạo của những tân binh khác. Trong hàng, cậu đang kể cho một đứa cũng để ria mép như cậu (Mevlut nghĩ may là mình để ria mép) là Hadji Hamit Vural quen biết nhiều, ông là một nhà hảo tâm rất công bằng và rộng lượng thì một chỉ huy rống lên với họ, Im miệng!. Tất cả run cầm cập nghe lời. Đừng tán gẫu như đàn bà ở nhà tắm hơi nữa. Đừng đùa giỡn nữa. Trang nghiêm một chút đi. Đây là quân đội. Lũ con gái mới cười rúc rích.
Gật gà trên xe bus đi Burdur, Mevlut cứ nhớ lại khoảnh khắc đó trong bệnh viện. Khi chỉ huy đến, một số giấu tình trạng trần truồng sau áo quần và giày, số khác làm bộ sợ anh ta, nhưng chỉ huy vừa quay gót thì họ không nhịn được cười. Mevlut biết mình có thể hòa hợp với cả hai kiểu này, nhưng nếu trong quân đội ai ai cũng như vậy, cậu sợ sẽ cảm thấy lẻ loi và lạc lõng.
Nhưng cho đến khi xong khóa huấn luyện và tuyên thệ, cậu không có mấy thời gian rảnh để cảm thấy lẻ loi hay xa lạ. Mỗi ngày, cậu vừa chạy vừa hát với đại đội hai ba giờ đồng hồ, nhảy vượt chướng ngại vật, thực hiện các động tác thể dục giống với cái Kerim Chột dạy chúng ở trường trung học và, học được những cái sơ đẳng của đời sống quân ngũ khi tập chào hàng trăm lần trước các lính khác có thật hay tưởng tượng.
Vào đơn vị đồn trú được ba ngày thì cái vẫn khiến Mevlut bận lòng trước khi đi quân dịch là bị cấp trên đánh đòn như ăn cơm bữa đã thành cảnh tượng bình thường hằng ngày. Dù bị tay trung sĩ cảnh cáo nhiều lần, một thằng đần vẫn đội mũ ngược, nó ăn một cái tát; một thằng ngu khác gập ngón tay khi chào, nó lãnh một cái bạt tai; một đứa khác nhầm lẫn lần thứ không biết bao nhiêu bên trái với bên phải trong giờ huấn luyện, nó hứng đủ mọi tiếng chửi rủa của chỉ huy và rồi còn phải hít đất một trăm cái trước tiếng cười của cả đơn vị.
Trời ạ, tao không tin nổi trong nước này có nhiều thằng ngu và dốt như vậy, một tối Emre Şaşmaz gốc Antalya tuyên bố khi họ uống trà. Anh ta có một tiệm phụ tùng xe hơi, và Mevlut nể nang vì anh ta có vẻ nghiêm túc. Tao vẫn không hiểu làm sao chúng lại có thể ngu như vậy. Có ăn đòn chúng cũng không khôn ra được.
Vì ngu mà chúng bị ăn đòn nhiều như vậy hay vì bị đòn nhiều mà chúng thành ngu như vậy, đó mới là vấn đề, Ahmet gốc Ankara chen vào. Về phần mình, anh ta có một tiệm bán đồ ngũ kim. Mevlut hiểu rằng ít ra phải là chủ quán mới có thể đánh giá tàn mạt như vậy về lũ đần. Thật ra, cậu không mấy thích thái độ kiêu căng của những kẻ đặc quyền này tình cờ đâu lại ở cùng phân đội. Tay chỉ huy điên điên của đại đội bốn đã hành hạ một binh nhì vùng Diyarbakır (mấy chữ Kurd và Alevi bị cấm trong trại lính) mà hắn ghét cay ghét đắng, đến mức kẻ xấu số dùng thắt lưng treo cổ trong xà lim biệt giam.
Mevlut bắt đầu hận hai tay chủ tiệm vì họ không lấy làm xót vụ tự tử này như cậu, họ lại còn nghĩ tay chỉ huy có lý và xem người lính tự tử này là thiếu khôn ngoan. Như đa số binh nhì, nhiều lúc cậu cũng nghĩ đến chuyện tự tử, rồi cũng như tất cả mọi người, cậu cười xua đi. Một ngày sau đó ít lâu, sau bữa trưa, hai chủ tiệm Emre và Ahmet đang cao hứng từ nhà ăn bước ra thì đụng phải viên chỉ huy đúng lúc đó có tâm trạng hung ác.
Mevlut im lặng đứng từ xa và trong bụng hài lòng quan sát tay chỉ huy tát cho mỗi đứa hai bạt tai lên má cạo nhẵn nhụi, vì bọn họ đội mũ ngược.
Bao giờ xong quân dịch, tao sẽ tìm tên chỉ huy lại cái này, tao sẽ khiến hắn phải hối tiếc vì đã được sinh ra trên đời, Ahmet gốc Ankara nói khi uống trà buổi tối.
Tao thì tao mặc kệ, trong quân đội không có lý lẽ gì cả, Emre gốc Antalya đáp lại.
Mevlut nể sự khôn khéo và thản nhiên của anh chàng người gốc Antalya vì dễ dàng quên cái bạt tai. Nhưng câu trong quân đội không có lý lẽ gì cả không phải quan điểm riêng của anh ta mà là một khẩu hiệu ưa thích của các hạ sĩ quan. Nếu một mệnh lệnh của họ bị nghi ngờ, các chỉ huy sẽ nổi giận đùng đùng quát, Tao có thể cúp của chúng mày hai kỳ phép cuối tuần mà không cần lý lẽ quái nào cả, tao sẽ cho cả đám chúng mày bò trong bùn và tao sẽ khiến đời chúng mày thối rữa, và họ luôn nói sao làm vậy.
Mấy hôm sau, Mevlut lãnh cái tát đầu tiên và cậu nhận ra bị đánh không phải là cái gì ghê gớm như cậu tưởng. Ngày hôm ấy, vì không có gì làm, tất cả nhận lệnh đi quét dọn. Sau khi đã nhặt mọi thứ vương vãi dưới đất, que diêm, đầu mẩu thuốc lá và lá khô, họ giải tán và đang yên lành hút một điếu trong góc thì bỗng đâu một tay chỉ huy cao to khổng lồ (Mevlut vẫn chưa biết cách phân biệt cấp bậc theo số lon trên ve áo) lù lù trước mặt họ và quát, Cái quái gì đây!. Hắn bắt tất cả xếp hàng và, bằng bàn tay hộ pháp, hắn cho mười thằng lính trong phân đội mỗi thằng một cái tát trời giáng. Mevlut đau điếng, nhưng cậu hài lòng đã vượt qua cái cậu sợ – cái tát tai đầu tiên – mà không có vấn đề gì.
Nazmi to cao gốc Nazilli, người đầu tiên trong hàng, té ngã trước cú đánh dữ dội và, do tức giận, anh ta như sẵn sàng giết ai đó.
Mevlut muốn an ủi anh ta, Bỏ đi anh bạn, cậu nói, nhìn tôi này, tôi không bận tâm, chuyện xong rồi.
Vì hắn không đánh mày mạnh như đánh tao, người lính gốc Nazilli giận dữ đáp. Nhờ gương mặt con gái xinh đẹp của mày.
Mevlut nghĩ bụng có lẽ anh ta có lý.
Đẹp, xấu, tàm tạm, tầm thường… quân đội không phân biệt gì hết. Ai cũng ăn đòn cả thôi, một người khác nói.
Dân miền Đông, da ngăm đen, tóc nâu mắt đen ăn đòn còn nhiều hơn người khác, mấy ông đừng nhầm.
Mevlut không tham gia thảo luận này. Cậu tin chắc rằng cái bạt tai mình vừa chịu không có gì nhục nhã vì nó không hề xuất phát từ một lỗi của cậu.
Tuy vậy, hai hôm sau, khi cậu đi quanh sơ mi không cài nút và đăm chiêu suy nghĩ (Süleyman chuyển thư cho Rayiha được bao lâu rồi?), một trung úy chặn cậu lại trong tình trạng vô kỷ luật này. Hắn tát cậu bằng lòng bàn tay rồi bồi thêm một cái bằng mu bàn tay. Hắn còn gọi cậu là thằng ngu.
Mày nghĩ đây là nhà mày hả? Mày thuộc đơn vị nào? Rồi còn không thèm nghe Mevlut trả lời, hắn đi tiếp.
Dù còn bị đánh đều đều trong hai mươi tháng quân dịch, cái tát này làm Mevlut đau lòng nhất. Vì tay trung úy có lý. Đúng, lúc đó cậu đang nghĩ về Rayiha nên cậu không để ý gì đến mũ, cách chào hay bước đi.
Tối đó, Mevlut đi ngủ trước hết, cậu kéo chăn lên trùm đầu và buồn bã nghĩ về đời mình. Lúc này, tất nhiên, cậu thích được ở bên Ferhat và mấy thằng gốc Mardin trong chỗ trọ ở Tarlabaşı, nhưng chỗ đó cũng không phải nhà. Giống như thể viên trung úy nhắm vào điểm này khi nói, Mày nghĩ đây là nhà mày hả?
Nơi duy nhất cậu cảm thấy thật sự là mái nhà, đó là nhà tạm trong khu ổ chuột Kültepe mà cậu hình dung cha, một mình, gà gật trước tivi, nhưng nơi đó còn chưa có bằng khoán.
Buổi sáng, cậu thường mở hú họa một cuốn sách mẫu thư cậu giấu dưới mấy cái áo chui đầu sâu dưới đáy tủ và, nấp sau cửa tủ, cậu đọc vài phút một trang để tâm trí bận bịu cả ngày, rồi trong những tập luyện chán phèo và những màn cuốc bộ lê thê, cậu dùng chúng để viết thầm trong đầu thư cho Rayiha.
Cậu ghi khắc trong lòng những câu này tương tự những tù chính trị không giấy không bút viết những bài thơ trong đầu, rồi đến cuối tuần, khi có phép ra thành phố, cậu cẩn thận ghi ra giấy và gửi bưu điện tới Duttepe. Ngồi một bàn trong góc bến xe bus liên tỉnh và viết thư cho Rayiha, thậm chí cũng không đi quán cà phê và rạp chiếu phim mà các lính khác lui tới, đối với Mevlut là một niềm hạnh phúc lớn lao và đôi lúc cậu cảm thấy mình như nhà thơ.
Hết khóa huấn luyện quân sự sơ khởi kéo dài bốn tháng, Mevlut đã biết dùng súng trường xung kích G3, cách trình diện trước sĩ quan (giỏi hơn mọi người một chút), cách chào, đứng nghiêm, tuân lệnh (cũng như ai), xoay xở đủ sống, nói dối và đạo đức giả khi cần (không giỏi bằng người khác).
Có một số thứ cậu phải chật vật, nhưng cậu không biết đó là do mình kém cỏi hay do những đắn đo về đạo lý. Nghe kỹ đây, giờ tôi đi, nửa giờ nữa tôi quay lại và đơn vị vẫn phải tiếp tục luyện tập không nghỉ, chỉ huy nói. Rõ chưa?
Rõ, tuân lệnh thưa chỉ huy! toàn đơn vị đồng thanh hô.
Nhưng chỉ huy vừa khuất dạng đằng góc tòa nhà màu vàng của bộ tham mưu, phân nửa đơn vị đã nằm dài ra đất, hút thuốc và tán gẫu. Những người còn lại thì phân nửa tiếp tục rèn luyện nhưng chỉ đến khi tin chắc tay chỉ huy không bất thình lình xuất hiện lại, còn nửa kia chỉ giả bộ tiếp tục (Mevlut thuộc nửa sau này). Dăm người tiếp tục rèn luyện thì bị chế nhạo, bị la ó, Tụi mày điên à? nên rốt cuộc đành phải ngừng, không ai thi hành lệnh của chỉ huy. Mọi chuyện này để làm gì?
Trong tháng thứ ba quân dịch, Mevlut thu hết can đảm đặt câu hỏi triết lý và đạo lý này với hai tay chủ tiệm, một tối họ uống trà.
Ê Mevlut, mày đúng là đại ngố, Emre gốc Antalya nói. Hay là, mày là đứa giả ngố, Ahmet gốc Ankara nói.
Mình mà có tiệm như họ, dù chỉ là một tiệm nhỏ, chắc chắn mình sẽ học cho xong trung học, rồi vào đại học, rồi mình đi quân dịch trong tư cách sĩ quan, Mevlut nghĩ bụng. Cậu biết rằng nếu nghỉ chơi với hai chủ tiệm đã không còn khiến cậu thấy nể nữa, giữa đám bạn mới cậu có, cậu vẫn chỉ là thằng đần mặt mày dễ thương phục vụ trà. Cậu cũng phải dùng mũ để nắm các ấm trà gãy quai như tất cả mọi người.
Cậu rút thăm trúng lữ đoàn thiết giáp ở Kars. Có những đứa may mắn rút trúng phía Tây, thậm chí Istanbul. Họ đồn rằng việc rút thăm đã bị gian lận. Nhưng Mevlut không thấy ganh tị cũng không thấy giận, cậu cũng không lo là phải ở phía Đông mười sáu tháng, trong thành phố lạnh nhất và nghèo nhất Thổ Nhĩ Kỳ, giáp ranh với Nga.
Cậu đến Kars mất một ngày đường, đổi xe ở Ankara mà không ghé Istanbul. Tháng Bảy 1980, Kars là một thành phố nghèo xơ có năm mươi ngàn cư dân. Trong khi xách vali cuốc bộ từ bến xe về tận đơn vị đồn trú nằm giữa trung tâm thành phố, Mevlut thấy phố xá đầy khẩu hiệu chính trị cánh tả, và cậu nhận ra một số chữ ký bên dưới mà cậu đã thấy trên các vách tường ở Kültepe.
Mevlut thấy đơn vị đồn trú im ắng và bình yên. Không kể những người thuộc về Tổ chức Tình báo Quốc gia, lính đóng quân trong thành phố vẫn đứng ngoài đấu đá chính trị. Thỉnh thoảng hiến binh lùng bắt chiến sĩ cánh tả ẩn náu trong các làng sống bằng chăn nuôi, trong các nông trại làm phô mai, nhưng các đơn vị hiến binh này ở xa.
Đến thành phố được một tháng, trả lời câu hỏi của chỉ huy trong giờ điểm danh buổi sáng, Mevlut nói rằng trong đời dân sự cậu làm phục vụ. Và thế là cậu bắt đầu làm trong nhà ăn của sĩ quan. Chuyện này đỡ cho cậu những ca canh gác trong cái lạnh cũng như những mệnh lệnh phi lý và tùy tiện của các chỉ huy cáu kỉnh trong đại đội. Từ nay, cậu có nhiều thời gian để viết thư cho Rayiha khi không ai thấy, bên cái bàn nhỏ xíu trong trại lính hay bàn trong nhà ăn sĩ quan, viết hết trang này đến trang khác trong khi nghe trên radio các bài dân ca Tiểu Á và Emel Sayın trình bày Cái nhìn đầu tiên lấp đầy tim tôi thật khó quên kiểu Nihavend của Erol Sayan… Tân binh được giao nhiệm vụ thư ký,
thợ sơn hay thợ sửa chữa trong tổng hành dinh và trại lính cố tỏ ra bận bịu làm cái gì đó, nhưng phần lớn họ có một máy thu thanh bán dẫn nhỏ giấu trong túi. Năm đó Mevlut viết nhiều thư cho người yêu nhờ những cảm hứng âm nhạc này, mượn nhiều diễn đạt trong dân ca Tiểu Á như cô nàng có cái nhìn yêu kiều của tôi,
có đôi mắt nai,
cái nhìn u hoài,
có đôi mắt đen,
cái nhìn thẫn thờ,
cái nhìn hờ hững,
cái nhìn quyến rũ,
đôi mắt như dao găm,
cái nhìn mê hoặc.
Càng viết, cậu càng cảm thấy như cậu đã quen thân Rayiha từ nhỏ, họ có chung một thế giới tinh thần. Như thể theo dòng thư, với mỗi chữ, mỗi câu, cậu tạo một sự gần gũi với Rayiha, và cậu có cảm tưởng rằng tất cả những gì cậu tưởng tượng lúc này, một ngày nào sẽ thành sự thật.
Một ngày gần cuối hè, cậu đang tranh luận với một người cấp dưỡng trong bếp về món áp chảo cà tím nguội lạnh bị một trung úy giận dữ mang trả lại thì có ai đó nắm tay kéo cậu qua một bên. Ai đó có vóc dáng ấn tượng, Mevlut thoáng sợ hãi. Ôi trời, Mohini! cậu kêu lên.
Đôi bạn tay trong tay ôm ghì lấy nhau.
Trong quân đội ai người ta cũng gầy đi, còn như sợi chỉ, mày thì mập ra.
Tao phục vụ trong nhà ăn sĩ quan, Mevlut đáp. Tao mập lên trong bếp như con chuột cống chỗ anh hàng thịt.
Tao thì làm thợ cắt tóc trong câu lạc bộ quân đội.
Mohini đến Kars hai tuần trước. Nó chưa học xong trung học, cha nó cho nó học việc một thợ cắt tóc, vì vậy mà cái này quyết định nghề tương lai của nó. Nhuộm tóc vàng cho vợ các sĩ quan trong câu lạc bộ quân đội là công việc nhẹ nhàng thôi.
Nhưng khi được phép ra thành phố, khi Mevlut với nó xem bóng đá trong quán trà trước mặt khách sạn Châu Á, Mohini bắt đầu kể lể kêu ca.
Mohini. Công việc cắt tóc của tôi ở câu lạc bộ quân đội thật ra không có gì khó. Tôi chỉ phải lo để ý đến mỗi bà theo cấp bậc của chồng họ: làm kiểu tóc đẹp nhất, để dành những câu dễ chịu nhất cho bà vợ béo lùn của tướng Turgut, chỉ huy đơn vị đồn trú; và với tỷ lệ ít hơn cho bà vợ mảnh khảnh của tay phó; bỏ ra ít thời gian hơn, nỗ lực ít hơn cho vợ của các tay trung tá – vẫn phải để ý tôn trọng ngôi thứ giữa họ -, mọi chuyện này làm tôi suy sụp thần kinh. Tôi kể cho Mevlut là một ngày tôi lỡ lời khen mái tóc đen của cô vợ xinh đẹp của một sĩ quan trẻ, vậy là hết mấy người khác, đi đầu là vợ của tướng Turgut, bắt đầu nhăn nhó, chì chiết và làm nhục tôi.
Chú em nhuộm tóc cho vợ tướng Turgut màu gì thì nhớ không làm tóc tôi sáng hơn, bà vợ thận trọng của trung tá dặn.
Tôi nghe biết hết mọi chuyện, ai chơi bài rami và ở nhà ai, đến lượt ai tiếp tân chiêu đãi, họ cùng xem loạt phim truyền hình gì và ở nhà ai, họ mua bánh quy gì và ở tiệm bánh nào. Tôi hát trong sinh nhật con cái họ, tôi làm ảo thuật gia, tôi chạy khắp các cửa hàng để mua đồ cho các bà không thích ra ngoài khu trại, tôi giúp con gái một chỉ huy làm bài tập toán.
Ê, Mohini, mày thì biết gì về toán! Mevlut tàn bạo cắt ngang. Hay mày đang ngủ với con gái chỉ huy?
Mày thật đáng xấu hổ Mevlut… Trong quân đội, miệng mồm và tâm hồn mày hỏng mất rồi. Mọi thằng lính trơn rời tổng hành dinh vì kiếm được việc thoải mái hơn trong câu lạc bộ quân đội, làm nô tì hay thằng hầu trong nhà các sĩ quan, cả ngày bị mắng nhiếc sỉ nhục, tối về lại doanh trại đều khoác lác, Tao ngủ với con gái chỉ huy, chỉ để vớt vát chút danh dự. Mày tin những chuyện tào lao đó sao? Hơn nữa, tướng Turgut là quân nhân chính trực và không đáng bị đối xử như vậy. Chính ông ta luôn che chở cho tao trước những õng ẹo và lời nanh nọc của mụ vợ. Được chưa?
Từ khi vào lính, đây là những lời trung thực nhất Mevlut nghe từ miệng một người lính; cậu thấy xấu hổ. Thật ra tướng là người tốt, cậu nói. Tao xin lỗi. Lại đây để tao ôm mày rồi mày sẽ hết giận.
Vừa thốt ra câu này thì cậu hiểu cái cậu giấu ngay cả với mình: từ lần trước cậu gặp nó ở trường trung học, Mohini đã ẻo lả hơn, con người đồng tính tiềm ẩn trong nó đã hiển hiện rõ ràng.
Mohini có biết chuyện đó không? Mevlut có nên giả như không nhận thấy?
Hai đứa đứng im, nhìn vào mắt nhau không nói gì một lúc.
Tướng Turgut sớm biết tên lính cắt tóc cho vợ ông ta và tên lính phục vụ ở nhà ăn là bạn học cũ ở Istanbul. Vì vậy mà Mevlut cũng bắt đầu lui tới nhà chỉ huy làm việc riêng. Khi thì cậu sơn lại tủ trong bếp, khi thì cậu chơi trò xe bò và người đánh xe với lũ trẻ (ở Kars, xe kéo thay taxi). Tay chỉ huy đại đội và quản lý câu lạc bộ quân đội đã được báo rằng một số ngày Mevlut đến nhà tướng Turgut để chuẩn bị các tiệc tiếp tân riêng của ông ta, cái này nhanh chóng nâng Mevlut lên hàng _người được chỉ huy che chở, giai đoạn cao nhất trong mắt tất cả. Mevlut lấy làm hài lòng thấy tin về địa vị mới đáng trọng này lan nhanh trong đại đội rồi trong cả đơn vị đồn trú. Những kẻ ăn nói lấc cấc với cậu, Có gì mới không cưng? những kẻ quờ tay lên mông cậu và xem cậu như đứa đồng tính tắt ngay những trò bông lơn. Các trung úy cũng bắt đầu cư xử dè chừng với Mevlut như một cậu ấm do nhầm lẫn mà bị đưa tới Kars. Một số còn nhờ cậu moi từ miệng vợ chỉ huy ngày bí mật các chiến dịch sẽ diễn ra ở biên giới Nga. Không ai đánh nhẹ Mevlut dù chỉ một cái nào nữa.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-19 (1)
xa-la-trong-toi-19 (1)