Văn hay trong hiện tại, chữ tốt ở tương lai

Cún

Trời mưa phùn, cái lạnh thấm vào người làm Cún tê buốt. Đầu Cún nóng bừng, thỉnh thoảng Cún lại ngất đi mê man. Chỉ hơn trăm mét mà Cún thấy xa xôi quá.

16 phút đọc.

0 lượt xem.

Nguyễn Huy Thiệp (1950 – 2021) là nhà văn đương đại Việt Nam nổi tiếng với các thể loại truyện ngắn, kịch, tiểu thuyết, phê bình văn học.

Ông được coi là một trong những nhà văn quan trọng nhất của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới, với hơn 50 truyện ngắn, 10 vở kịch, bốn tiểu thuyết và nhiều bút ký và phê bình văn học. Xuất hiện trên văn đàn từ năm 1986, Nguyễn Huy Thiệp đã tạo nên một hiện tượng đặc biệt trong nền văn học Việt Nam đương đại với phong cách sáng tác độc đáo và những tác phẩm gây tranh luận sôi nổi.

Trong số người quen của tôi, tôi rất nể phục nhà nghiên cứu văn học K. Anh am hiểu các vấn đề lý luận văn học ở ta (lĩnh vực mà thú thực tôi không hiểu gì mấy). Những bài viết của K có thời được nhiều người ví như ngọn roi quất vào con ngựa sáng tác văn học giúp nó phi nhanh hơn và không trật đường.

K đẹp trai, thông minh, đặc biệt nhạy cảm với những cái gì đau đớn, tủi cực. Nhiều lần đi chơi với anh, tôi thấy K thường lảng tránh những nơi có người ăn mày hoặc tàn tật. Trường hợp không lảng tránh được, K rất bối rối, tôi thấy mặt anh tái đi, anh bốc hết túi cho người ăn mày hoặc người tàn tật đó.

Với tôi và các nhà văn trẻ thuộc thế hệ tôi, K rất nghiêm khắc. K đòi hỏi cao điều mà anh gọi là tính người: tinh thần làm việc, đức hy sinh, lòng tận tụy, chữ tâm… và dĩ nhiên cả văn phạm nữa. Sự nghiêm khắc ấy làm cho tình bạn của 2 chúng tôi không phải là không sóng gió. Tuy nhiên tôi khâm phục K.

Nhiều khi lẫn thẫn, tôi nghĩ rằng phải có 1 lý do nào thật sâu xa lắm mới rèn nên được 1 người như K. Có lần tôi gặng hỏi mãi, K tự dưng buột miệng:

– Cha tôi là Cún. Cả 1 cuộc đời ngắn ngủi của ông chỉ có độc 1 khát vọng thành người thế mà không được…

Từ câu nói ấy, của K, tôi viết câu chuyện này…

Cún biết cái chết sẽ đến với Cún chỉ vài phút nữa. Chân Cún đã lạnh, cái lạnh từ chân cứ thế ngược lên, bao giờ cái lạnh ngấm đến đỉnh đầu là hết, là vĩnh biệt con người, vĩnh biệt cuộc sống…

Cún há miệng ra. Khát, khát… Cún thấy cổ họng mình se lại. Cảm giác bị dồn, bị đè bao phủ toàn thân. Cún biết lần này Cún không thể thoát nó. Nó đấy! Nó thò cái lưỡi vô hình, đen như đêm tối liếm vào đôi mắt Cún rồi…

Hơn chục năm trước, người ta thấy Cún ở 1 cái cống bên con sông đào ngoại ô thành phố. Con sông đen ngòm nước thải, đầy rác, giấy vụn và những đám bèo Tây lá đầy bụi bặm. Cái cống xi-măng vỡ nằm ngang con đường đất nhỏ, hứng gió cả ở bên phía bờ sông, cả ở bên phía cánh đồng. Cún nằm trong đống tả rách hôi hám, cả đầu cả chân tím ngắt vì gió. Chẳng hiểu sao Cún không chết ngay khi ấy? Chắc vì lão Hạ. Nếu Cún không gặp lão Hạ, chắc Cún đã chết ngay rồi.

Lão Hạ là lão ăn mày ở chợ. Hôm ấy, không hiểu sao lão Hạ lần ra cống. Đứng trên đường, lão nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc như từ dưới đất vọng lên, như từ âm phủ vọng lên. Lão rùng mình hãi sợ. Chiều đang xuống, nắng đã tắt, ráng mây mỡ gà ở phía chân trời hắt xuống mặt đất 1 vệt ánh sáng lạnh lẽo và kinh dị. Gió bấc đuổi nhau hun hút quanh các lều chợ lụp xụp không bóng người. Lão Hạ run cầm cập. Quang cảnh này hồn ma rất dễ hiện hình. Đây là thời khắc xuất hiện ma quỷ. Gần cả đời người. Lão Hạ sống nhưng không sợ người, người chỉ làm lão yêu hoặc lão ghét, thích hoặc không thích, lão Hạ chỉ sợ cái gì không phải là người.

Lão Hạ sợ quá, bủn rủn hết cả chân tay. Tiếng khóc ngằn ngặt đúng là có thật. Lão giỏng tai nghe. Đúng là tiếng khóc trẻ con.

Lão Hạ cuống cuồng chạy xuống vệ sông. Lão vừa chạy vừa ngã. Tiếng khóc níu lão lại. Lão nhìn lên đưòng và nhận ra đứa bé nằm ở trong cống.

Lão Hạ dần dần hoàn hồn. Hóa ra chẳng có ma quỷ nào cả! Hú hồn hú vía! Ma quỷ đã bỏ mất 1 cơ hội để rình chộp lão!

Lão Hạ bò về phía cống, thò tay kéo đứa bé ra. Chân tay nó lạnh buốt.

Lão Hạ ôm đứa bé về lều chợ. Lão đặt tên nó là Cún. Cún là tên chó không phải tên người. Đứa bé này thật cũng chưa phải là người, nó kỳ hình dị dạng, đầu nó to tướng, hai chân hai tay mềm oặt như chẳng có xương, chỉ hơi lệch trọng tâm là người nó ngả kềnh ra đất. Điều kỳ lạ là Cún có khuôn mặt đẹp lạ lùng.

Cún ở cùng lão Hạ. Cún không chết bởi nó có 2 khả năng kỳ quặc. Một là đôi mắt, đôi mắt của nó làm cho tất cả mọi người chung quanh đều sợ hãi. Họ đi qua Cún mà mà không bỏ 1 đồng hào vào cái nón rách thì không an lòng. Ánh mắt Cún ám ảnh họ, hành hạ họ suốt đêm ngày. Khả năng thứ 2 của Cún là khả năng chịu đựng tuyệt vời: nó chịu được đói, được rét, nó sống trơ trơ như thân thể nó được tạo bằng thức nguyên liệu siêu phàm.

Lão Hạ đâm qúy thằng bé tàn tật. Có nó, lão kiếm tiền được dễ dàng hơn. Lão mang thằng bé đi khắp đó đây kiếm ăn. Chỉ trong 1 hội Phủ Giày, lão kiếm được bằng mấy năm lão đi ăn xin 1 mình. Cách làm của lão thật đơn giãn. Lão cứ đặt Cún nằm ngửa 1 chỗ với cái nón mê giữa đám đông người. Thế là xong chuyện. Cún sẽ cựa quậy và mắt nó sẽ làm việc, mắt nó sẽ hỏi mọi người,

– Này ông, này bà! Ông bà là người, hãy nghĩ đến tôi là kẻ chưa được thành người…

Lão Hạ nấp ở đâu đấy, khi thấy nón đã khá tiền thì ra thu về. Thỉnh thoảng lão đút cho Cún mấy miếng bánh đúc ngô tựa như người ta đút cho những con gà mang bán ở chợ.

Lão Hạ coi Cún như con. Tuy nhiên, lão cũng chẳng quan tâm nhiều lắm đến thằng bé. Lão có bao nhiêu việc phải làm. Con người của nghề nghiệp khác có bao nhiêu việc ở đời thì việc của lão ăn mày cũng nhiều như thế. Ở trong thế giới ăn mày, thân phận 1 đứa bé con què quặt chẳng đáng kể gì. Lão Hạ chẳng hề áy náy vì những lần để Cún đói lả, run người trong những trận sốt mê man để đi uống rượu hay đi đánh bạc. Bản thân lão cũng đã bao lần bị đói, bị ốm, bị rét như thế. Trong thế giới ăn mày, người ta có thể xử dụng 1 đứa bé con trong vài 3 tháng để làm cớ xin ăn. Khi đứa bé chết, người ta vứt nó ra ngoài đống rác như vất 1 thứ vật hỏng bình thường, như cái rổ, cái rế… Việc kiếm ra 1 đứa bé không khó. Chỉ cần vài 3 đồng bạc, 1 sái thuốc phiện, 1 bộ quần áo cũ là xong. Đời còn đói rét. Đói rét bất chấp tất cả, cả đạo lý, cả tình người.

Cún lớn dần lên, Cún dần ý thức được thân phận mình, buộc phải ý thức về hoàn cảnh mình.

Năm ấy, bấy giờ đang có chiến tranh, nhiều người chết đói. Trời rất lạnh. Cún và lão Hạ nằm cuộn trong 2 bao tải ở 1 hiên nhà cách chợ Mới ở ngoại ô thành phố chừng trăm mét. Lão Hạ ho dồn. Lão ta yếu lắm, đã mấy ngày nay lão không dậy được, thỉnh thoảng lại ho ra máu.

– Cún này, mày đã lớn rồi… Tao sắp chết rồi… Mày sắp mất tao, mất chỗ dựa rồi… – Lão Hạ thều thào bảo Cún – Thực ra tao cũng chẳng phải chỗ dựa của mày. Cả tao và mày cùng sống… Sống như con giun, con dế, như con ong, cái kiến… – Lão ho sù sụ rồi khóc – con người sống khác… Trời ơi, sao trời hành hạ chúng con như thế? Chúng con muốn sống như mọi người thôi mà không sống được…

Cún lắng tai nghe. Cún mặc kệ lão Hạ nức nở rền rẫm 1 mình. Cún chẳng nói gì. Cún quen với cái cảnh này rồi. Cún lấy tay co cái bao tải rách che bụng. Cún thở dài… Cún mệt mỏi rả rời. Hơn chục năm nay, Cún đi ăn mày, Cún cũng chẳng lạ gì cuộc sống con người… Ăn mày là ai, ăn mày là ta… Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày… Cuộc sống con người đầy bất trắc và vô nghĩa, họ sống cũng như Cún, như Lão Hạ, như con giun con dế, như con ong cái kiến… Cún chỉ đau đớn vì Cún khuyết tật. Cún chưa phải là người, cái gì mọi người làm được thì Cún đều thấy khó quá. Càng lớn, Cún càng thấy việc Cún đứng vững ở trên mặt đất thực chẳng dễ gì. Cún cứ lẩy bẩy, cứ đi ba bước là lệch trọng tâm, cứ thế ngã quay ra đất. 2 chân 2 tay của Cún không tuân theo được ý mình.

Gần đây, Cún tự dưng lo sợ, lo sợ 1 cái gì đấy vô hình. Cũng chẳng hiểu sao Cún lại hay nhớ, hay mơ đến Diệu, cô chủ nhà mà Cún và lão Hạ nằm ở hiên này. Cô Diệu bán hàng ở chợ, người lúc nào cũng thơm nức nước hoa, băng phiến. Cô Diệu có đôi mắt nhỏ và 2 cánh mũi mỏng dính phập phồng. Tính cô hay đùa, hay cười. cô hay gọi Cún là thằng hình nhân mặt đẹp.

– Này thằng hình nhân mặt đẹp! Cho mày 1 hào, sáng mai mày ra đón cửa cho tao. Mày như ngôi sao Hóa lộc ở cái nhà này. Hôm nào đi chợ gặp mày là người thiên hạ xô vào mua bán như tranh như cướp…

Cún cười bẽn lẽn. Cún cúi xuống nhặt đồng hào nhưng lại chúi người ngã quay ra đất. Đồng hào cách bàn tay Cún ba hàng gạch. Cún nhỏm dậy lấy 1 đầu gối làm trụ để giữ trọng tâm. Cún giơ tay với nhưng không giữ được, lại ngã nghiêng người sang phải. Đồng hào còn cách Cún 1 hàng gạch nữa. Cô Diệu cười như nắc nẻ trên bậc thềm nhà:

– Cái thằng hình nhân mặt đẹp này ngộ quá chừng…! Cố lên! Cố lên lần nữa xem nào!

Cún thích chí cười. Trời ơi, Cún đã làm cho nàng thích. Cún thấy sung sướng.

Cún nhỏm dậy, cố gập 2 đầu gối. Được rồi… Thế, thế… Chỉ cố thêm 1 tí nữa và nghiêng người sang trái là chạm được vào đồng hào rồi. Cún thở hổn hển, mồ hôi toát ra. Cún ước lượng, Cún cười. Đúng lúc Cún bật nghiêng người lên thì Diệu nhảy thụp xuống nhặt đồng hào để nhích sang 1 hàng gạch bên cạnh. Diệu ré lên cười. Cún bị mất đà ngã xuống nền gạch. Cún đập trán xuống nền gạch, máu trong miệng Cún trào ra nhưng Cún mặc kệ. Cún hít vội vàng cái mùi đàn bà quyến rũ. Chưa bao giờ Diệu lại ở gần Cún như thế.

Cún cười sằng sặc. Nếu Cún biết hát thì Cún đã hát…

Lão Hạ ngồi yên trong góc tường vỡ thương hại nhìn Cún. Lão nhỏm dậy chậm chạp đến cái chỗ đồng hào, lão lẵng lặng nhặt đồng hào cho vào túi mình.

– Thằng già khốn nạn! – Diệu bặt nụ cười, môi mím lại đanh đá – Đồng hào không phải cho mày đâu đấy! Rồi lại đi nướng vào rươụ cho xem.

Lão Hạ đứng im ủ rủ như người có lỗi, vai lão so lại như chờ người đánh. Diệu đi khuất vào nhà, lão Hạ mới ngồi thụp xuống lau máu cho Cún rồi xốc nách Cún dìu về phía chợ…

Cô Diệu ấy len vào đời Cún từng ngày một.

Cún cứ miên man suy nghĩ. Cún hình dung thấy cô Diệu đi lại, nói cười, Cún chẳng để ý gì đến những tiếng kêu ú ớ nghẹn ngào của lão Hạ nằm bên cạnh Cún. Mãi sau, lão Hạ hộc lên, những ngón tay sần sùi của lão bấu vào mặt của Cún rất đau Cún mới bừng tỉnh. Cún mở mắt ra. Cún giật mình thấy mặt lão Hạ biến dạng hẳn đi, mặt lão trắng bệt như sáp, nhân trung lệch sang 1 bên. Từ miệng lão, máu đen tràn ra ồng ộc. Lão cố ú ớ nói gì đó. Bàn tay lão cố ấn vào tay Cún 1 cái túi con nằng nặng. Cún bò nhổm dậy. Cún đã hiểu ra sự việc: cái chết nó đang hiện ra bằng xương, bằng thịt ở trước mặt Cún. Nó đấy. Nó nấp trong tròng mắt sâu hoắm và không thần sắc của lão Hạ đây. Cún khóc nức nở, thế là Cún đã mất đi 1 chỗ dựa rồi, chỗ dựa để Cún khỏi lệch trọng tâm ở trên mặt đất mà chính Cún cũng chỉ hiểu rất lờ mờ…

Sau cái chết của lão Hạ, số phận Cún cũng chẳng đổi thay mấy. Vẫn đói và rét. Trong cái mùa đông khủng khiếp năm ấy, Diệu đi lấy chồng. Chồng Diệu là 1 gã trai đưa hàng. Gã có đôi mắt khô ráo hoảnh. Mắt gã chẳng hề xúc động trước 1 điều gì. Cún theo dõi từng ngày cuộc sống của người con gái. Cún linh cảm rồi cô sẽ chẳng được sung sướng gì.

Linh cảm không đánh lừa Cún. Ba tháng sau ngày cưới, gã chồng cô Diệu cuỗm sạch tài sản của vợ mới cưới trốn đi Nam bộ với cô tình nhân mới.

Cô Diệu như kẻ hóa rồ. Chỉ vì nhẹ dạ cả tin mà cô mất hết. Cô ốm đến hơn tháng trời, có lúc cô định tự vẫn. Ngày cô Diệu khỏi ốm, bắt đầu ăn giả bữa được là 1 ngày hè nắng dịu dàng. Cô ngồi trong buồng trông ra ngoài phố. Nắng rung rinh trên vòm lá bàng, cả vòm lá sấu và vòm lá đinh lăng nữa. Nhà cô đi vắng hết, chỉ có tiếng mọt gõ gai cả người kêu ở góc chiếc tủ mọt rỗng không. Cô Diệu nhớ chợ, nhớ cửa hàng xén của mình. Liệu có bao giờ cô mới có được cửa hàng như thế?

Cô Diệu buồn bã trông ra ngoài phố. Cô chợt thấy Cún ngồi ngay thềm cửa nhà mình. Cún đang đưa tay thu thu cái gì trong túi. Cô quỳ xuống ngó ra cửa sổ, Cún đang giở bọc vải lão Hạ cho Cún, cái bọc vải gụ, khâu chỉ đen, bé xíu như cái mề gà. Cô Diệu bỗng giật thót mình vì thấy trong lòng tay Cún lóng lánh mấy chiếc nhẫn vàng. Cô thấy lạnh toát sống lưng. Chân tay cô run bần bật. Một ý nghĩ bất chợt lóe trong óc cô.

Cún sống trong trạng thái bất yên mấy tháng trời trong khi cô Diệu mang thai. Cún ốm nặng, Cún chỉ sợ nhất cái chết ập đến bất ngờ khi Cún chưa biết đứa con thế nào. Cún thỏa thuận với cái chết, Cún cầu xin nó từng ngày. Cái chết đồng ý cho Cún chờ đến cái phút con Cún ra đời. Nó sẽ thay thế Cún chạy tiếp chặng đường dài trên mặt đất.

Đúng đêm cô Diệu đẻ, Cún bò lê từ lều chợ đến cửa sổ nhà cô. Trời mưa phùn, cái lạnh thấm vào người làm Cún tê buốt. Đầu Cún nóng bừng, thỉnh thoảng Cún lại ngất đi mê man. Chỉ hơn trăm mét mà Cún thấy xa xôi quá. Cún cố gắng giành giật từng mét đường đi cùng với cái chết. Nó đẩy. Nó đen như là đêm tối kia rồi. Cún cứ nhích lên là nó lại kéo Cún ngã dúi xuống bùn.

Cún vừa lết đi vừa rên, máu từ trong tai ri rỉ chảy ra. Cún đến được hiên nhà bên cái cửa sổ sáng đèn thì ngất xỉu. Khi tỉnh lại, Cún có cảm giác như bị 1 vật gì mông mênh đè nặng lên người.

Cún há miệng ra… Khát, khát. Cún thấy khát khô cổ họng. Cả đời ăn mày nhọc nhằn của Cún cũng chưa bao giờ bị khát thế này. Cún cố nín thở để giữ sức lực. Cún chờ tín hiệu của đứa con mình. Cún cứ hết mê lại tỉnh. Mãi đến nữa đêm Cún bỗng giật mình vì những tiếng kêu rối rít trong nhà. Có tiếng oa oa của trẻ sơ sinh… Tiếng khóc con trai. Cún biết nó đấy, đứa con mà Cún chờ đợi nay đã ra đời.

Cún cười sung sướng rồi lịm người đi. Có 1 làn gió rất chi mơ hồ lướt trên khuôn mặt bất động của Cún.

Cún đã chết. Cuộc đời thật ngắn ngủi, cuộc đời của kẻ chưa được thành người. Đấy là mùa đông năm 1944.

Sau khi viết xong chuyện Cún, tôi mang đến đọc cho nhà nghiên cứu văn học, giáo sư tiến sĩ K nghe. Mặt anh tái đi theo diễn biến câu chuyện.

– Không phải thế! – K giằng lấy tập bản thảo ở trên tay tôi – Cậu viết những điều bịa đặt! Càn phải tuân theo chủ nghĩa hiệnthực. Hiện thực khác lắm! Cậu biết cha tôi như thế nào không?

K lục lọi dâu đó ở trong tủ sách và anh lấy ra 1 tấm ảnh màu. Anh khe khẻ cười, hơi ngân nga nữa, bàn tay mềm mại chạm vào giữa huyệt Du chí ở tay tôi:

– Cha tôi là Cún nhưng không phải thế! Hiểu không? Ảnh của ông cụ đây này!

Trong ảnh, 1 khuôn mặt đàn ông to béo mặc áo the đen, cổ hồ cứng, có hàng ria đen xén gọn nhìn tôi mỉm cười.

Cún 368 – thu vien, van hoc, van hoc viet nam, tho ca, nguyen huy thiep, truyen ngan, cun.
Cún.
Nguyễn Huy Thiệp

Về tác giả Nguyễn Huy Thiệp

Nhà văn xuất sắc nhất văn học Việt Nam đương đại (1950 – 2021), tác giả Tướng về hưu — truyện ngắn chấn động văn đàn năm 1987. Văn ông sắc lạnh, bạo liệt, khám phá tâm lý con người với chiều sâu hiện thực đặc sắc, được dịch ra nhiều ngôn ngữ.

Chuyên mục van-hoc

Tiếp nhận văn học là gì?

Tiếp nhận văn học là gì?

Việc đặt câu hỏi cũng là một kỹ năng quan trọng trong tiếp nhận văn học. Đừng ngại đặt những câu hỏi khó, những câu hỏi mà tác phẩm không trả lời trực tiếp.

Tiếp nhận văn học là gì?
Để trở thành nhà văn

Để trở thành nhà văn

Duy Cần không hướng dẫn cho người đọc những kỹ thuật làm văn, cách xử lý văn bản, chọn lọc ngôn từ hay sửa sang cú pháp. Thông điệp mà tác giả thiết tha gử.

Để trở thành nhà văn
Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân

Tuân là tấm gương về sự kết hợp giữa tình yêu nghệ thuật và trách nhiệm xã hội. Đối với Nguyễn Tuân, văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật tr.

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân
Văn Sử Triết bất phân là gì?

Văn Sử Triết bất phân là gì?

Tiếp cận hiện tượng Văn Sử Triết bất phân từ góc độ học thuật, nhằm xác lập hệ quy chiếu đồng đại đủ công bằng để người đọc hôm nay có thể hiểu người xưa.

Văn Sử Triết bất phân là gì?
Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Ngoài ra, Phan Bội Châu còn sáng tác nhiều bài thơ yêu nước nổi tiếng như Hải ngoại huyết thư 1905, tác phẩm kêu gọi thanh niên Việt Nam ra nước ngoài học.

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa
Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi

Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi

Hoa và Ngần 1974, Giấc mơ 1977, Rừng trúc 1978, Nguyễn Trãi ở Đông Quan 1979, Người đàn bà hóa đá 1980, Tiếng sóng 1980, Cái bóng trên tường 1982, Trương C.

Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi
Tiểu sử nhà văn Kim Lân

Tiểu sử nhà văn Kim Lân

Việt Nam, được nhiều thế hệ nghệ sĩ ngưỡng mộ và học tập. Vị thế trong lòng độc giả và ảnh hưởng văn hóa xã hộiTrong lòng độc giả, Kim Lân giữ một vị trí đ.

Tiểu sử nhà văn Kim Lân
Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16

Tôi biết bí mật của anh. Kumiko biết, tôi biết, cả hai chúng tôi biết dưới đó là cái gì. Nếu muốn, tôi có thể nói hết với thiên hạ. Tôi có thể đưa nó ra gi.

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16
Đường xưa mây trắng | Chương 47

Đường xưa mây trắng | Chương 47

Bạch đại đức, tôi xin công nhận là tôi đã phạm giới, và sự kết tội của đại đức vào mùa hè năm ngoái là đúng luật. Tôi sẵn sàng sám hối trước đại chúng, để.

Đường xưa mây trắng | Chương 47

Chuyên mục thu-vien

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Giờ đây mỗi lần vào hội quán, Mevlut cũng làm mặt buồn tiếc, anh cũng nói khe khẽ như người khác. Thế mà, những lần đầu anh đến đây, mọi người kêu lên, Ô,.

Xa lạ trong tôi | Chương 50
Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04

Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04

Nhưng sự giải thoát lớn nhất mà bạn có thể đạt tới là tiếp xúc được với bản chất chân thật của bạn, với tính vô sinh bất diệt. Đó là bài học sâu sắc nhất m.

Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04
Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

CARDINAL sẽ bị phá hủy, mặt khác vì dịch ngôn ngữ từ Nga sang Anh nên một số đặc điểm ngôn ngữ của bản thảo gốc bị mất và nguồn thông tin có thể được bảo v.

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13
Thiên long bát bộ

Thiên long bát bộ

Thiên long bát bộ, chương 01 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 02 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 03 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 04 tại.

Thiên long bát bộ
Đường xưa mây trắng | Chương 62

Đường xưa mây trắng | Chương 62

Họ nhắc mãi tới việc năm xưa có lần Bụt đã mời Sariputta ngồi chung một ghế.Có một thầy tên là Kokalika, trước đây cũng từng cư trú tại tu viện Jetavana, v.

Đường xưa mây trắng | Chương 62
Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01

Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01

Tam Thánh đại náo Thiếu Lâm tự mới đáng xem. Nghĩ tới Dương Quá, nàng lại ấm ấm ức ức. Ba năm nay Quách Tương tìm kiếm chàng khắp nơi, nhưng hình bóng chàn.

Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01
Cánh đồng khô

Cánh đồng khô

Tiếng nói Thầy chết rồi tính ra chắc là lượt mầy đấy cứ lập đi lập lại trong lỗ tai ông như một lời dự ngôn khi Izenbo đang rúm ró lết cái thân hình gầy yế.

Cánh đồng khô
Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng, chương 44 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 45 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 46 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 47 tại đây.Đọc Giá.

Gián điệp mạng | Chương 31
Thiên long bát bộ | Chương 26

Thiên long bát bộ | Chương 26

Tử lên, đội tuyết mà đi về hướng bắc.Nhân vật võ lâm Trung Nguyên đều kết thâm thù với Tiêu Phong, mà đường đi càng lúc càng gần kinh đô Biện Lương nhà Đại.

Thiên long bát bộ | Chương 26
Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55

Nói là em bị ám ảnh thì không phải, nhưng cứ hễ ở đâu có chỗ trống mà đầu em thì lắm chỗ trống lắm thì y như rằng nó bò vào rồi ở riệt đó, kiểu như khói le.

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55
Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải

Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải

Thông qua những tác phẩm của mình, ông đã chứng minh rằng thơ ca không nhất thiết phải hào hùng, rầm rộ mới có thể thể hiện được tinh thần yêu nước và ý th.

Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải
Thiên long bát bộ | Chương 43

Thiên long bát bộ | Chương 43

Phật pháp. Phật vốn tại tâm, Phật là giác ngộ, người ngoài chỉ có thể chỉ điểm chứ không thể làm thay được. Lão tăng hỏi Tiêu cư sĩ một câu Nếu cư sĩ biết.

Thiên long bát bộ | Chương 43

Chuyên mục nguyen-huy-thiep

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Huy Thiệp

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Huy Thiệp

Nguyễn Huy Thiệp. Đánh giá của giới chuyên mônTheo nhà văn Bùi Quang Tú Cha tôi thường nói Nguyễn Huy Thiệp có bút pháp lạnh. Trong dòng chảy văn học hậu c.

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Huy Thiệp
Những người muôn năm cũ

Những người muôn năm cũ

Dạy tốt cho ai cơ Cái lũ ngốc đến đây học, cứ tưởng thứ họ học là văn hoá, là ánh sáng, có nó thì mọi việc sẽ tốt đẹp hơn Họ học những thứ chẳng để làm gì.

Những người muôn năm cũ
Muối của rừng

Muối của rừng

Chim bồ câu nhà ông có đầy. Đến chỗ ngoặt, ông Diểu giật mình bởi một tiếng soạt trong lùm dẻ gai. Một chùm dây màu sặc sỡ tung trước mắt ông. Ông nín thở.

Muối của rừng
Thiên văn

Thiên văn

Tự do thường nối theo sự tuyệt vọngnửa bước chânKhách một mình trên đò giữa mưa bão. Rất dễ lố bịch và thê thảm. Nhưng đấy là với kẻ tầm thường. Còn khách,.

Thiên văn
Nguyễn Thị Lộ

Nguyễn Thị Lộ

Trên các chân dung chính khách chỉ nhìn thấy các cơ mặt bất động hoàn toàn, biểu thị tinh thần chính trị tù đọng tột cùng. Số trẻ trung hơn, dễ thấy trên g.

Nguyễn Thị Lộ
Không có vua

Không có vua

Phật, lạy tổ, lạy tiên, lạy vợ tôi là Ngô Thị Nhớn. Mời tất cả chư vị về dự cơm nhạt với tôi. Tôi, Nguyễn Sĩ Kiền, sáu mươi tư tuổi, ngụ ở 129 phố Các con.

Không có vua
Sống dễ lắm

Sống dễ lắm

Mười một giáo sinh ra đón ngài thanh tra giáo dục, họ nửa khóc nửa cười khi thấy một ông già gày gò, mình trần thân trụi ướt như chuột lột đang ngồi rét ru.

Sống dễ lắm
Huyền thoại phố phường

Huyền thoại phố phường

Hai cú độc đắc là thành triệu phú Rồi chợt nghĩ ra, ông rút ở túi áo ngực ra hai chiếc vé xổ số. Ông trịnh trọng nói. Nhân danh định mệnh Tôi có hai vé xổ.

Huyền thoại phố phường
Cún

Cún

Trời mưa phùn, cái lạnh thấm vào người làm Cún tê buốt. Đầu Cún nóng bừng, thỉnh thoảng Cún lại ngất đi mê man. Chỉ hơn trăm mét mà Cún thấy xa xôi quá.

Cún
Thương cả cho đời bạc

Thương cả cho đời bạc

ICó người mang tặng Tú Xựơng một cái lồng chim. Thấy con chim bị nhốt, Tú Xương thương tình thả cho nó bay. ông bảo Ngã phóng, nhĩ phi, dực mao tác vũ.

Thương cả cho đời bạc
Đưa sáo sang sông

Đưa sáo sang sông

Được, bà cứ rót đi quang cảnh ở đây vẫn cứ như xưa Cây thì vẫn đứng thế thôi. Hàng thì bán đứng bán ngồi chen nhau Thì nhà quê mà Bà Hai Thoan chép miệng S.

Đưa sáo sang sông
Kiếm sắc

Kiếm sắc

Ngủ thì thôi, tỉnh lại nhớấy là trời buộcCô quạnh vì nàngTa đi săn, đi câuVẻ đẹp hoàn hảoVẻ đẹp thiên kimBao giờ bốc mộNhỏ cho một giọt nước mắtKìa trăm nă.

Kiếm sắc

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhà văn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ