Xa lạ trong tôi chương 51 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 51
Fevziye trốn đi0
Hai đứa phải về hôn tay em.
Ngày 11 tháng Chín, Mevlut với Fevziye xem chiếu đi chiếu lại trên tivi hình ảnh máy bay đâm sầm vào các tòa nhà chọc trời ở Mỹ, và các tháp đổ sụm trong cơn lốc khói lửa như trong những kiệt tác phim thảm họa. Giờ người Mỹ sẽ muốn trả thù cho xem! Mevlut chỉ nói khẽ rồi họ không bao giờ nhắc gì đến sự kiện này nữa.
Sau khi Fatma cưới chồng và đi rồi, hai cha con thành bạn thân. Fevziye thích nói nhiều, nói đùa và bắt chước, nghĩ ra những chuyện phi lý làm cha cười. Nó học mẹ tài phát hiện những khía cạnh lạ thường, buồn cười hay phi lý trong mọi chuyện. Fevziye bắt chước giống hệt tiếng rít qua kẽ răng cửa của một hàng xóm khi nói, tiếng cửa cót két, những tiếng a,
ối,
phù cha phát ra khi tròng trành đi lên cầu thang và, khi ngủ, nó cuộn người thành chữ S trên giường, hệt như mẹ.
Năm ngày sau khi tòa tháp đôi sụp đổ, buổi tối từ hội về, Mevlut thấy tivi không bật, cơm chưa dọn và Fevziye không ở nhà. Vì từ đầu không nghĩ nó bỏ nhà đi, anh bực Fevziye, chỉ mới mười bảy, la cà ngoài đường sau khi đêm xuống. Fevziye trượt môn toán và Anh văn năm hai trung học, nhưng cả mùa hè Mevlut không thấy nó ngồi học. Trong khi Mevlut nhìn con đường tối qua cửa sổ chờ con gái, cơn giận dần dà biến thành hoảng hốt.
Anh nhói lòng nhận thấy túi xách của Fevziye cũng như khá nhiều đồ cá nhân và áo quần không còn ở chỗ cũ. Anh đang nghĩ xem có nên đến nhà Aktaş ở Duttepe thì có người bấm chuông cửa, anh thoáng hy vọng đó là Fevziye.
Nhưng đó là Süleyman. Süleyman thông báo ngay là Fevziye trốn đến nhà một anh chàng, rằng anh chàng này chấp nhận được, rằng gia đình đó là gia đình tử tế, rằng cha của anh chàng sở hữu ba taxi cho thuê. Lúc chiều, cha của chàng trai gọi, Süleyman đã đến đó. Nếu Mevlut có điện thoại, có lẽ họ đã gọi cho anh trước. Fevziye ổn.
Nếu ổn thì sao nó lại trốn đi? Mevlut hỏi. Làm xấu mặt cha, làm nhục mình?
Còn em, vì sao em bắt cóc Rayiha? Em mà hỏi thì Abdurrahman Vẹo cổ đã cho phép em rồi.
Qua câu này Mevlut hiểu Fevziye trốn nhà đi là để bắt chước.
Con gái anh diễn lại cái xảy ra giữa cha mẹ. Abdurrahman Vẹo cổ sẽ không gả con gái cho em, anh nói khi tự hào nhớ lại chuyện bắt cóc Rayiha. Và em cũng không đồng ý cho tài xế taxi bắt cóc con gái em. Fevziye đã hứa với em là sẽ học xong trung học và vào đại học.
Hai môn phải thi lại nó cũng trượt rồi, Süleyman nói.
Fevziye lưu ban. Nó không nói với em được, chắc là vì sợ. Nhưng Vediha biết hết chuyện em cứ nói với con nhỏ nếu không tốt nghiệp trung học, em sẽ không tha cho nó và em ép nó phải vào đại học như chị nó.
Khi thấy chuyện riêng giữa cha và con gái được đem ra bàn bạc không chỉ trong nhà Aktaş mà còn trong nhà tài xế taxi mà anh không biết mặt mũi và anh còn mang tiếng là người cha nghiêm khắc và gắt gỏng, Mevlut nổi nóng.
Em không còn đứa con gái tên Fevziye nữa, anh cắt lời. Anh tức thì hối tiếc câu này. Bởi vì, Süleyman còn chưa đi thì anh đã bắt đầu cảm thấy cái thế tiến thoái lưỡng nan tuyệt vọng mà mọi người cha có con gái bỏ nhà đi cảm thấy: nếu anh không nhanh chóng tha thứ cho con gái, nếu anh không làm bộ yêu quý và chấp nhận con rể tương lai (một tài xế, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này!), tin con gái bỏ nhà đến sống với một người đàn ông mà chưa cưới sẽ lan ra và làm ô danh anh. Nếu anh tha thứ ngay lập tức cho thằng đểu vô trách nhiệm đã bắt cóc con gái xinh đẹp của anh, cả thiên hạ sẽ nghĩ Mevlut có phần trong chuyện này, hay anh đã nhận một khoản tiền lớn để ưng thuận đám cưới này.
Mevlut sớm hiểu rằng nếu anh không muốn cuối cùng đơn độc và cáu kỉnh như cha, anh phải nhanh chóng chọn cách thứ hai. Süleyman, em không thể sống thiếu các con. Em sẽ tha thứ cho Fevziye. Nhưng nó với người sẽ là chồng nó phải về gặp em. Hai đứa phải về hôn tay em. Sau khi bắt cóc Rayiha, ít nhất em cũng về làng, đến nhà Abdurrahman Vẹo cổ và kính cẩn hôn tay ông ta.
Anh tin chắc chú rể tài xế của em cũng sẽ kính trọng em như em đối với lão vẹo cổ, Süleyman chọc.
Mevlut không hiểu là Süleyman châm chọc anh. Anh hoang mang, sợ lẻ loi, anh cần được an ủi. Ngày xưa, có cái gọi là tôn trọng, anh lỡ lời. Cái này cũng làm Süleyman cười.
Chàng rể thứ hai tên Erhan. Ngày hôm sau khi thấy cậu ta, Mevlut không hiểu đứa con gái như bông hoa nhỏ anh đã cẩn thận chăm sóc bao năm và rất kỳ vọng có thể thấy gì ở người đàn ông bề ngoài bình thường này (nhỏ, trán thấp). Anh nghĩ cậu ta chắc là người rất mưu mẹo, rất ranh ma, và anh giận đứa con gái ngớ ngẩn của mình.
Nhưng anh thích cách Erhan cúi sát đất hôn tay anh xin tha thứ.
Fevziye phải học xong trung học, nó không được bỏ học, Mevlut nói. Nếu không ba sẽ không bao giờ tha thứ cho con.
Chúng con cũng có ý như vậy, Erhan đáp. Nhưng sau ít giây thảo luận thì có vẻ rõ ràng là Fevziye không thể tiếp tục học mà giấu chuyện nó đã có chồng.
Mevlut biết rằng cái làm anh lo không phải con gái sẽ không tốt nghiệp trung học và vào đại học cho bằng chuyện anh một mình trong nhà và nói chung là trong đời. Nguyên nhân chính của nỗi khổ trong anh, đó là sợ bị bỏ rơi, hơn là sợ đã không cho con học hành tử tế.
Vì sao con trốn đi? anh hỏi Fevziye khi hai cha con còn một mình. Nếu họ đến hỏi cưới con như người văn minh, ba có từ chối họ không? Fevziye ngoảnh mắt đi, theo kiểu mà Mevlut hiểu ngay cái nó nghĩ, Có, ba sẽ từ chối.
Cha con mình ở đây với nhau rất vui vẻ, Mevlut nói. Giờ, ba còn có một mình.
Fevziye ôm chặt anh; Mevlut khó cầm được nước mắt. Buổi tối anh đi bán boza về, sẽ không còn ai chờ anh ở nhà nữa. Khi tỉnh dậy đẫm mồ hôi vì giấc mơ bị chó rượt trong một rừng cây bách âm u, anh không còn được an lòng khi nghe tiếng thở của con gái trong phòng.
Mevlut thương lượng vì sợ lẻ loi. Trong một phút hăng hái, anh bắt người sẽ thành con rể thề là Fevziye phải học xong không chỉ trung học mà còn đại học. Tối ấy, Fevziye ở lại nhà với Mevlut. Anh mừng là con gái đã tỉnh trí lại trước khi mọi chuyện mất kiểm soát, nhưng anh không nhịn được mà thỉnh thoảng nói là nó làm anh đau lòng khi trốn đi.
Ba cũng chạy trốn với mẹ rồi cưới mà, Fevziye nói.
Mẹ con không đời nào làm cái con làm hôm nay, Mevlut nói. Có, mẹ sẽ làm hệt như vậy, Fevziye đáp.
Câu đối đáp ương bướng và cương quyết của con gái khiến Mevlut tự hào nhưng anh cũng thấy đó là bằng chứng con gái cố bắt chước mẹ. Trong dịp lễ, hay khi Fatma với người chồng lêu đêu từ İzmir lên, họ đến nghĩa trang viếng mộ Rayiha. Những chuyến viếng thăm ấy thường buồn bã nên trên đường về Mevlut sẽ kể chi tiết và tô vẽ thêm chuyện anh chạy trốn với Rayiha, họ lên kế hoạch tỉ mỉ thế nào, cái nhìn họ giao nhau khi lần đầu họ gặp nhau ở đám cưới ra sao và từ đó anh không thể quên đôi mắt của mẹ chúng.
Ngày hôm sau, Erhan tài xế và cha về hưu mang vali của Fevziye lại. Vừa gặp ông Sadullah lớn hơn anh cả chục tuổi này, Mevlut hiểu rằng mình sẽ thích ông hơn con rể Erhan nhiều. Ông cũng góa vợ, vợ ông mất vì lên cơn đau tim ba năm trước. (Ông Sadullah ngồi ở chiếc bàn độc nhất trong nhà để kể rõ khoảnh khắc này cho Mevlut, bắt chước vợ bất thình lình buông muỗng soup và gục đầu xuống bàn).
Ông Sadullah quê ở Düzce; cha ông đến Istanbul trong Thế chiến II, học việc từ một thợ sửa giày Armenia ở đồi Gedikpaşa, sau đó là cộng sự. Khi chỗ này bị cướp phá trong các sự kiện ngày 6 và 7 tháng Chín 1955, ông chủ Armenia ròi
Istanbul và giao lại tiệm cho cha ông, cha ông một mình tiếp tục trông coi tiệm. Nhưng thằng con có đầu óc tự do và chây lười chống lại sự kiên trì và đánh đập của cha, và ông không thành thợ sửa giày mà thành tài xế giỏi nhất Istanbul. Thời đó, khi taxi và dolmuş ở Istanbul là xe của Mỹ, làm tài xế là việc rất oai, ông Sadullah nháy mắt vẻ đồng lõa và rất kịch giải thích cho Mevlut, và do vậy anh hiểu thằng con trai thấp lùn láu cá có cái đầu như chén úp chạy trốn với con gái anh học tính ham vui từ cha.
Mevlut đến căn nhà gạch ba tầng của họ ở Kadırga để bàn kỹ về lễ cưới; trong thời gian ngắn anh gắn kết với ông Sadullah một tình bạn càng thêm bền chặt sau đám cưới con họ và, quá tứ tuần, dù không uống nhiều, Mevlut học được cách thích cuộc chuyện trò với bạn bè bên một ly rakı.
Ông Sadullah sở hữu ba chiếc taxi; mỗi ngày ông giao chúng cho sáu tài xế mỗi người làm ca mười hai tiếng. Còn hơn đời và nhãn hiệu xe mình (hai chiếc Murat, một cái đời 96 còn cái kia 98, và một Dodge 58 mà thỉnh thoảng ông lái đi chơi và ông đặc biệt chăm sóc), ông Sadullah thích nói về phí cứ ngày một tăng để có giấy phép lái taxi cấp cho một số hạn chế xe ở Istanbul. Con trai Erhan của ông cũng lái một taxi và thay cha theo dõi các taxi khác, kiểm đồng hồ đo quãng đường và đồng hồ tính tiền. Ông Sadullah cười giải thích rằng con trai ông không theo dõi hết được đám tài xế hoặc trộm cắp (họ che đậy một phần thu nhập), hoặc bọn xúi quẩy (họ bị tai nạn liên miên), hoặc bọn xấc láo (đi trễ và vô lễ), hay dốt đặc. Nhưng thấy không đáng đôi co với họ để kiếm thêm vài xu, ông để con trai quản lý. Họ mời Mevlut xem phòng gác mái nơi Erhan và Fevziye sẽ sống sau khi cưới, từ tủ mới cho đến các món đồ cô dâu, chiếc giường lớn (Buổi tối hôm con gái anh ngủ lại chỗ chúng tôi, Erhan không lên đây, ông Sadullah trấn an anh), và anh tỏ ra hài lòng.
Mevlut thích chuyện ông Sadullah chỉ cho anh mọi nơi chốn đời ông diễn ra, kể anh nghe những kỷ niệm và giai thoại, bằng lối nói cuốn hút càng dễ chịu hơn khi ông không bị ngắt lời. Mevlut chẳng mấy chốc biết chỗ trường Vale ở Cankurtaran (một tòa nhà Ottoman xưa hơn trường trung học nam sinh Atatürk ở Duttepe nhiều) nơi bọn nội trú hiếp đáp học sinh trong ngày như ông; tiệm giày mà cha ông trông coi trong mười năm đến khi phá sản (giờ nó là một quán như kiểu Binbom) cũng như quán trà đáng yêu trước mặt công viên. Anh khó mà tin rằng, ba thế kỷ trước, chỗ có công viên từng là biển, và hàng trăm tàu Ottoman đậu ở đó chờ thời cơ tham chiến. (Hình các tàu này treo trên tường quán trà.) Nếu anh đã trải qua tuổi thơ và tuổi trẻ giữa những đài phun nước cũ đổ nát, nhà tắm hơi bỏ hoang, các tekkur lâu đời đầy bụi, rác rưởi, mạng nhện và bóng ma mà các tướng quân Ottoman, để râu quai nón và đội kavuk xây, nếu từ Cennetpınar thay vì đến Kültepe, cha anh đến thẳng các phường này của Istanbul xưa bên bờ kia Sừng Vàng, như rất nhiều người di cư may mắn khác từ thôn quê Tiểu Á lên thành phố, Mevlut và các con đã là những người khác. Anh còn thấy tiếc, như thể lựa chọn Kültepe ban đầu này thuộc quyền quyết định của anh. Nhưng trong số những người rời làng Cennetpinar lên thành phố những năm 1960 – 1970, Mevlut không biết ai đến sinh sống trong những phường này.
Khi Mevlut nhận thấy Istanbul ngày càng giàu có, anh nghĩ mình có thể bán được nhiều boza hơn nếu đến các hẻm ở những phường cũ này.
Ít lâu sau ông Sadullah lại mời Mevlut đến ăn tối. Để dành chút chỗ cho tình bạn trong thời gian biểu eo hẹp của Mevlut giữa hội đồng hương và việc bán boza buổi tối, ông đề nghị lái chiếc Dodge đi ngang đón anh ở hội, bỏ gánh boza trong cốp, rồi ăn tối xong chở anh ra đường đi bán. Theo cách này, hai ông cha của cặp vợ chồng tương lai thành bạn thân và bàn bạc hồi lâu những chuẩn bị cho đám cưới.
Tất nhiên, nhà trai sẽ lo liệu phí tổn đám cưới. Vì vậy Mevlut không phản đối khi biết rằng đám cưới sẽ không tổ chức trong sảnh tiệc cưới mà dưới tầng hầm một khách sạn ở Aksaray. Nhưng anh khó chịu khi biết họ sẽ phục vụ rượu. Anh không muốn có gì ở đám cưới này khiến người ở Duttepe, và nhất là nhà Aktaş, cảm thấy không thoải mái.
Ông Sadullah làm anh yên lòng: các chai rakı họ đem từ nhà đến vẫn để trong bếp; phục vụ chuẩn bị ly rakı đá ở tầng trên và kín đáo mang cho người nào yêu cầu. Tất nhiên khách của họ, tài xế đồng nghiệp của con trai ông, người trong phường, đội bóng ở Kadırga và lãnh đạo của họ, không ai bận tâm chuyện không có rakı trong bữa ăn, nhưng nếu có thì họ sẽ uống và vui hơn nhiều. Dù sao phần lớn họ ủng hộ đảng Cộng hòa Nhân dân.
Tôi cũng vậy, Mevlut nói trong tinh thần đoàn kết, nhưng không tin chắc lắm.
Khách sạn ở Aksaray mới xây gần đây. Lúc đào móng, người ta bắt gặp các vết tích một nhà thờ nhỏ Byzantine, chuyện này sẽ làm dừng công việc nên chủ thầu đã chia tiền trà nước hậu hĩ cho tòa thị chính, để ỉm vụ việc trước khi ai nghe phong thanh về tàn tích này, và để bù đắp lại phí tổn, ông ta đào thêm một tầng hầm. Buổi tối đám cưới, Mevlut đếm có hai mươi hai bàn trong sảnh nhanh chóng chật ních và trùm một đám khói xanh dày đặc vì ai cũng hút. Trong số đó sáu bàn chỉ dành cho nam giới.
Phía phòng bên đó có bạn bè của chú rể, bạn trong phường và tài xế đồng nghiệp. Phần lớn các tài xế taxi trẻ này còn độc thân. Tuy vậy, vì các bàn người độc thân vui nhộn hơn nhiều, ngay cả những người có vợ cũng từ đầu lễ để vợ con bên phía bàn gia đình mà tham gia các nhóm chỉ gồm đàn ông này. Mevlut nhận thấy là chưa gì họ đã uống nhiều, xét số phục vụ lăng xăng quanh các bàn này, cầm khay rakı và đá viên, rõ ràng là khó mà theo kịp nhịp độ. Nhưng cũng có người uống công khai ở bàn gia đình nam nữ ngồi chung, và họ, như những người già cáu kỉnh, tức giận phục vụ mang rakı không đủ nhanh và lên tầng trên để tự uống trong bếp.
Mevlut và Fevziye đã tính đến mọi thành phần trong nhà Aktaş có thể đến dự đám cưới. Bozkurt đi quân dịch: vì vậy mà không ai say sưa và sinh sự. Nhưng do Fatma không muốn con trai anh ta, Korkut có thể tìm ra cớ để không đến, hoặc làm bầu không khí mất vui khi nói Uống nhiều quá, làm anh không thấy thoải mái. Nhưng theo Fevziye, vốn biết tin về nhà Aktaş qua dì Samiha, tâm trạng ở Duttepe không tiêu cực đến như vậy. Thật ra, mối nguy chính không phải Bozkurt hay Korkut mà đúng hơn là Samiha, cô giận dữ Korkut và Süleyman.
May thay, ông Abdurrahman Vẹo cổ dưới làng lên dự đám cưới, Fatma và anh chồng thẳng đuột như nuốt gậy từ İzmir cũng đến. Fevziye sắp xếp để cả ba và Samiha đến đám cưới trên cùng một taxi. Đầu lễ, Mevlut rất lo khi không thấy taxi này hay nhà Aktaş. Mọi người quen khác ở Duttepe đều đã đến với quà. Bốn trong năm bàn dành cho gia đình và người thân của cô dâu (chị Reyhan và chồng rất bảnh bao) đã đến đông đủ. Mevlut đi tìm rakı trong bếp ở tầng trên, anh uống mà không ai thấy, và anh lần chần trước cửa vào khách sạn, băn khoăn họ đi đâu rồi.
Khi quay lại sảnh, anh thấy bàn thứ năm đã đầy người. Họ vào lúc nào vậy? Mevlut ngồi ở bàn chú rể cạnh ông Sadullah, anh nhìn hồi lâu về phía bàn nhà Aktaş. Süleyman dẫn theo hai thằng con, đứa năm tuổi và đứa ba tuổi; Melahat rất trang nhã; thắt cà vạt, ông Abdurrahman Vẹo cổ trông giống một công chức về hưu, lịch thiệp và chỉn chu. Mắt Mevlut vừa bắt gặp một vệt màu tím hoa cà ở giữa nhóm người, một con rùng mình chạy khắp người và anh đưa mắt đi chỗ khác.
Samiha. Fevziye bé nhỏ thân yêu của tôi mặc váy cô dâu xinh đẹp ngồi với chồng giữa phòng, tôi cảm thấy trong lòng niềm xúc động và hạnh phúc của nó và tôi nhìn chăm chăm hướng này. Trẻ trung và hạnh phúc mới đẹp làm sao. Fatma bé nhỏ của tôi ngồi bên tôi, và tôi rất mừng nghe nói nó hạnh phúc ở İzmir với chồng, rằng gia đình chồng giúp chúng, rằng việc học hành của chúng suôn sẻ ở trường du lịch, rằng trong kỳ nghỉ hè chúng làm thực tập với nhau trong một khách sạn trên đường Kuşadası và chúng đã rất tiến bộ trong tiếng Anh, thật tuyệt thấy chúng cứ nhoẻn cười.
Khi Rayiha yêu quý của tôi chết, tôi khóc suốt nhiều ngày, không chỉ vì tôi mất chị, mà còn vì hai cô gái nhỏ đáng yêu này thành mồ côi mẹ khi chúng còn nhỏ. Sau đó, tôi lo cho chúng như con gái mình, tôi quan tâm đến tất cả những gì liên quan đến chúng, từ cái ăn miếng uống cho đến bài vở, cách chúng ăn mặc cho đến bạn bè ở phường; tôi lo lắng như mẹ cho hai đứa nhỏ tội nghiệp này.
Mevlut chết nhát không muốn thấy tôi ở nhà họ, vì sợ điều tiếng, sợ Ferhat hiểu sai, chuyện này làm tôi thối chí một chút, nhưng tôi không bỏ cuộc. Khi tôi hết nhìn Fevziye rồi lại quay qua nhìn Fatma ngồi bên cạnh, nó nói, Dì yêu quý, dì mặc váy tím đẹp quá! tôi tin mình sắp khóc. Tôi đứng dậy và đi về phía ngược hướng bàn Mevlut ngồi, tôi lên tầng trên và, đứng ở cửa bếp, tôi nói với một phục vụ, Cha tôi vẫn còn đang chờ rakı, người ta liền đưa tôi một ly rakı với đá. Tôi lùi về phía cửa sổ, uống một hơi cạn ly rồi tôi nhanh chóng xuống lại ngồi cạnh cha.
Ông Abdurrahman. Có lúc, Vediha đến bàn chúng tôi, nói với cha chồng Hasan bán tạp hóa cả tối không nói chữ nào, Chắc ba thấy chán rồi, ba, và nắm cánh tay ông ta dẫn đến bàn các con trai. Hãy hiểu cho tôi, thứ làm tôi đau lòng nhất, đó là Vediha bé nhỏ của tôi cứ hai giây lại nói trước mặt cha ruột ba ơi với người đàn ông tẻ nhạt lầm lì này, chỉ vì nó cưới thằng con trai có lòng dạ xấu xa của ông ta. Tôi bèn đến ngồi ở bàn cha chú rể. Mọi người có biết điểm chung gì giữa ông Sadullah, anh Mevlut và chính tôi không? tôi hỏi đố người ở bàn. Họ trả lời những thứ như bán sữa chua, tuổi trẻ, tình yêu rakı… Bạn đời của cả ba mất sớm và bỏ chúng tôi còn một mình, tôi giải thích và không cầm được nước mắt.
Samiha. Trong khi Vediha với Süleyman dìu hai bên cha tôi dẫn ông đến bàn chúng tôi, Mevlut chỉ ngồi nhìn. Vì sao anh ta không thể dìu cha của người vợ đã chết, nói với ông vài điều tử tế? Chắc anh ta sợ thiên hạ đàm tiếu nếu anh ta đến bàn tôi, sợ họ nhớ và kêu rằng thật ra anh ta viết thư cho tôi… A, Mevlut chết nhát, a. Anh ta nhìn tôi mà đồng thời cũng làm như không nhìn. Chính vì vậy, tôi nhìn lại anh ta bằng cặp mắt bỏ bùa như thể tôi muốn cầm tù anh ta, cũng như tôi đã làm hai mươi ba năm trước khi chúng tôi tình cờ thấy nhau ở đám cưới Korkut và theo cái anh ta viết trong thư. Tôi nhìn anh ta để chắn đường và đánh cắp trái tim của anh ta như tên cướp. Tôi nhìn anh ta để anh ta soi mình trong tấm gương tim tôi.
Samiha, con à, con nhìn phía đó vô ích thôi, cha ngà ngà say của tôi nói. Một người đàn ông gửi những lá thư cho một đứa con gái rồi cưới chị nó thì không đem lại điều gì tốt đẹp cho ai cả.
Dù sao thì cũng không phải con nhìn phía đó, tôi nói nhưng vẫn bướng bỉnh nhìn về phía anh ta và thấy thi thoảng Mevlut nhìn tôi cho đến hết lễ cưới.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-51 (1)
xa-la-trong-toi-51 (1)