Xa lạ trong tôi chương 14 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 14
Cưới vợ ở làng.
Con gái tôi không phải để bán!
Korkut. Trong vòng sáu tháng từ sau cuộc chiến và các đợt bạo lực bùng nổ năm ngoái, hầu hết người Alevi đã rời phường. Một số chuyển đến các đồi xa, ở Oktepe, số khác đến những vùng ngoại ô thành phố, trong phường Gazi. Thượng lộ bình an. Mong sao họ không gây rắc rối cho cảnh sát và hiến binh nước ta ở đó. Nếu các anh phóng tám mươi kilômét một giờ trên một xa lộ hiện đại sáu làn để về túp nhà như chuồng gà không có bằng khoán của anh, anh cứ tha hồ hô Chỉ có một con đường là cách mạng, các anh chỉ tự dối lòng mà thôi.
Đám cánh tả vừa cuốn gói khỏi đây thì giá bằng khoán chủ tịch phường cấp tăng vọt trong một sớm một chiều. Các băng nhóm có vũ trang, bọn đầu cơ trục lợi xuất hiện tìm cách vạch ranh các mảnh đất mới. Khi ông Hamit Vural nói cần mua thảm mới cho thánh đường, những kẻ không chịu rút hầu bao và những kẻ nói sau lưng, Ông đuổi tín đồ Alevi quê Bingöl, Elazığ đi rồi chiếm đất của họ nên chính ông mới phải bỏ tiền ra mua, chính những kẻ đó lẹ làng chộp đất và bằng khoán theo kế hoạch phát triển đô thị mới. Ông Hamit cũng bắt tay vào các công trường xây dựng mới ở Kültepe. Ông còn mở thêm một lò bánh mì ở Harmantepe và không ngại tốn kém xây một dãy nhà trọ có trang bị tivi, chỗ cầu nguyện và phòng tập karate cho công nhân độc thân ông kêu dưới làng lên. Đi quân dịch về, tôi làm quản lý công trình nhà trọ công nhân này và trông coi việc cung ứng ở cửa hàng vật liệu xây dựng. Các thứ Bảy, Hadji Hamit đến dùng bữa ăn gồm thịt, cơm gà, xà lách và ayran với đám thanh niên độc thân dân tộc trong phòng ăn tập thể của khu nhà trọ. Nhân đây tôi muốn được cảm ơn ông đã hào phóng giúp tiền của cho đám cưới của tôi.
Ông Abdurrahman. Tôi cố hết sức tìm một đám phù hợp cho con gái đầu Vediha, giờ đã lên mười sáu. Tất nhiên, tốt nhất là đám đàn bà tự lo việc này ở bể giặt, nhà tắm hơi, ở chợ hay đến thăm nhau, nhưng vì mấy đứa con côi cút của tôi không có mẹ không có dì, nhiệm vụ tế nhị này thuộc về tôi mà thôi. Khi thiên hạ biết tôi đón xe lên tận Istanbul để lo việc này, họ nói tôi tìm đám giàu cho Vediha xinh đẹp để bỏ túi tiền cưới của con rể, và đem đổ vào rakı. Lý do họ ganh tị và thóc mách một kẻ tàn phế như tôi, đó là dù bị vẹo cổ, tôi là người đàn ông sống hạnh phúc với các con gái, biết hưởng thụ đời sống và thỉnh thoảng còn làm một ly. Những ai kể là khi say tôi đánh vợ quá cố, là tôi lên Istanbul để vung tiền cho đàn bà ở Beyoğlu để quên cái cổ bị vẹo, bọn họ là lũ đơm đặt. Lên Istanbul, tôi đến các quán cà phê mà dân bán sữa chua hay lui tới buổi sáng, ở đó tôi gặp lại bạn bè cũ còn đi bán, sáng sữa chua và tối boza. Ta đâu thể nói toạc ngay mục đích, Tôi tìm chồng cho con gái! Đầu tiên ta nói dăm điều ba chuyện rồi nếu, sau vài câu qua lại thân tình, buổi tối ta lại gặp nhau trong quán rượu, chữ này sẽ kéo sang chữ kia, chai này tiếp chai khác, vậy là câu chuyện mở ra. Có thể, đến một lúc, theo dòng trò chuyện và cũng vì đã say, tôi lấy hình Vediha chụp trong hiệu chụp ảnh Billur ở Eskişehir ra khoe.
Bác Hasan. Chốc chốc tôi lại lấy hình đứa con gái làng Gümüşdere trong túi ra xem. Đứa con gái đẹp. Một hôm, trong bếp, tôi đưa nó cho Safiye xem. Bà thấy sao Safiye? tôi hỏi. Đứa con gái này có hợp cho Korkut không? Nó là con gái của Abdurrahman Vẹo cổ. Cha nó lặn lội lên Istanbul, đến tận tiệm tạp hóa của tôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện một hồi. Khi xưa, lão từng là người siêng năng chăm chỉ, nhưng không đủ khỏe; lão sụm lưng vì gồng gánh nên phải bỏ hết về làng. Rõ ràng là giờ lão không còn tiền. Nhưng lão Abdurrahman này là tay cáo già ranh ma.
Dì Safiye. Korkut con tôi kiệt sức vì công trường, nhà trọ, xe hơi, tài xế, karate, nên chúng tôi rất muốn cưới vợ cho nó, nhưng thánh Allah phù hộ, nó cứng rắn và kiêu hãnh. Nếu tôi nói với nó con hai mươi sáu rồi, để mẹ về làng tìm cho con một đứa con gái, nó sẽ nói không, con sẽ tự tìm ở thành phố. Nếu tôi nói được, vậy thì con cứ tự tìm ở Istanbul đứa con gái con muốn cưới, nó sẽ đáp là nó muốn một đứa con gái trong sáng ngoan ngoãn mà ở thành phố thì đứa như vậy ta không tìm đâu ra. Vậy nên tôi nhét tấm ảnh đứa con gái xinh đẹp của Abdurrahman Vẹo cổ bên cạnh radio. Khi về nhà, Korkut mệt lử nên không xem tivi mà chỉ nghe đua ngựa trên radio.
Korkut. Không ai biết tôi chơi cá ngựa, kể cả mẹ. Tôi không chơi vì tiền cược, mà cho vui. Bốn năm trước chúng tôi xây thêm một phòng trong chỉ một đêm. Tôi ngồi một mình trong phòng đó nghe các trận đua ngựa phát trực tiếp trên đài. Lần này, tôi đang nhìn lên trần nhà thì giống như thể có một tia sáng rọi xuống radio, và tôi cảm thấy như người con gái trong hình nhìn tôi và cái nhìn này sẽ là niềm an ủi cho tôi suốt đời. Lòng tôi tràn đầy tình cảm tốt đẹp.
Mẹ, đứa con gái trong hình bên radio là ai vậy? tôi làm như tình cờ mà hỏi. Nó dưới quê, ở Gümüşdere! mẹ đáp. Cứ như một thiên thần, đúng không? Mẹ hỏi cưới nó cho con nghe?
Con không muốn cưới gái quê, tôi đáp. Nhất lại là hạng đem hình đi phát khắp nơi.
Không phải vậy đâu, mẹ nói. Cha vẹo cổ của nó không cho ai xem hình con gái cả, ông ta giữ con chăm bẵm và đuổi hết cả đám cầu hôn ra cửa. Cha con biết đứa con gái rụt rè này là người đẹp nên ông đòi bằng được tấm hình.
Tôi tin lời nói dối này. Có lẽ các anh biết chắc đó là nói dối và cười tôi vì cả tin. Vậy thì tôi nói các anh nghe cái này: những ai chê cười mọi thứ thì không biết thật lòng yêu cũng không thật lòng tin thánh Allah. Vì họ quá ngạo mạn. Vậy nhưng cũng giống như tin thánh Allah, yêu là một tình cảm thiêng liêng đến mức người ta không còn quyến luyến ai khác ngoài người ta yêu.
Tên cô gái là Vediha. Con không sao quên được đứa con gái này, hết một tuần tôi nói với mẹ. Con muốn được nói chuyện với cha cô ấy trước khi về làng kín đáo xem mặt cô ấy. Ông Abdurrahman. Người cầu hôn là một anh chàng nóng tính. Anh ta mời tôi đến một quán rượu. Nó là con gái tôi, kho báu của tôi… Những lời này, tôi không nói với anh ta, người như anh ta không hiểu được, họ kiếm được chút tiền ở Istanbul, họ thành những đứa trẻ hư. Tôi bị chạm tự ái khi thấy một kẻ mới phất, một tay karate rủng rỉnh chút tiền vì xu nịnh Hadji Hamit và lái xe Ford thì tự cho có thể mua con gái tôi. CON GÁI TÔI KHÔNG PHẢI ĐỂ BÁN, nhiều lần tôi nói. Ở bàn bên cạnh người ta nghe thấy, họ nhíu mày nhìn chúng tôi, rồi cười, như thể đó là câu đùa tếu.
Vediha. Tôi mười sáu tuổi rồi, tôi không còn là con nít nữa. Tôi cũng biết như ai là cha muốn gả tôi, nhưng tôi giả như không biết. Thỉnh thoảng, tôi nằm mơ thấy một người đàn ông hung dữ lén đi theo tôi với những ý đồ xấu… Tôi học xong tiểu học ở Gümüşdere ba năm trước. Nếu tôi lên Istanbul thì năm nay tôi đã tốt nghiệp cấp hai; nhưng ở làng chúng tôi không có trường cấp hai, cũng không có đứa con gái nào học lên đến cấp hai.
Samiha. Tôi mười hai tuổi và đang học năm cuối tiểu học. Thỉnh thoảng chị Vediha đến trường đón tôi. Một ngày, trên đường về thì một thanh niên đi theo chị em tôi. Chúng tôi cứ lẳng lặng đi tiếp, tôi làm như chị, không quay lại nhìn. Thay vì đi thẳng về nhà, chị em tôi đi về phía tiệm tạp hóa, nhưng không vào. Chúng tôi đi qua xóm sau nhà, bước trên những con đường tối, ngang mấy túp nhà không có cửa sổ, dưới cây tiêu huyền run rẩy và về nhà trễ. Người này vẫn đi theo chúng tôi. Chị tôi còn không cười. Đồ đần, tôi giận dữ nói khi vào nhà. Đám con trai rặt một lũ ngu ngốc.
Rayiha. Tôi mười ba tuổi. Tôi xong tiểu học năm ngoái. Vediha có rất nhiều người ngấp nghé. Lần này thì hình như anh ta từ Istanbul. Người ta nói vậy nhưng thật ra đó là con trai người bán sữa chua ở làng Cennetpınar. Vediha rất thích lên Istanbul, nhưng tôi không muốn chị bằng lòng người này, chị cưới hắn rồi chị đi. Vediha mà lấy chồng rồi thì sẽ đến lượt tôi. Tôi vẫn còn ba năm trước mặt, nhưng bao giờ tôi bằng tuổi Vediha, sẽ không ai theo tôi, và dẫu có người theo, tôi cũng không muốn ai cả. Cháu thật thông minh, Rayiha, mọi người thường nói. Cha vẹo cổ của tôi và tôi nhìn ra cửa sổ thì thấy Vediha với Samiha ở trường về.
Korkut. Tôi nhìn thán phục người tôi yêu đi đón em gái ở trường về. Lần đầu nhìn thấy cô, tim tôi đầy một tình yêu còn sâu đậm hơn khi tôi xem hình. Lưng cô thẳng, cánh tay thanh mảnh, đâu đấy hoàn hảo, tôi cảm tạ thánh Allah.
Tôi biết mình sẽ bất hạnh nếu không cưới được cô. Và tôi giận sôi khi nghĩ lão vẹo cổ cáo già đó sẽ kỳ kèo mặc cả cho đến khi tôi phải hối hận cái ngày tôi đem lòng yêu.
Ông Abdurrahman. Người cầu hôn khẩn khoản nên chúng tôi gặp nhau lần nữa ở Beyşehir. Tôi nghĩ bụng, nếu yêu đến vậy thì ta sẽ không mặc cả. Biết rằng tương lai và số mệnh của Vediha yêu quý cũng như hai đứa kia nằm trong tay tôi, tôi đến nhà hàng mà run rẩy, tôi ngồi xuống và, còn chưa uống ly đầu, tôi nói lần nữa: Xin thứ lỗi cho tôi chàng trai, tôi rất hiểu cháu, nhưng CON GÁI TÔI KHÔNG PHẢI ĐỂ BÁN.
Korkut. Uống còn chưa hết ly đầu, ông Abdurrahman cứng đầu này đã tuôn ra một danh sách những thứ ông ta muốn. Dẫu chúng tôi hợp lực, cha tôi và Süleyman giúp, dẫu cho chúng tôi vay chạy, dẫu chúng tôi bán căn nhà ở Duttepe và mảnh đất rào ở Kültepe, tôi cũng không lo nổi.
Süleyman. Về lại Istanbul, anh tôi kết luận là tiền bạc và quyền lực của Hadji Hamit là giải pháp duy nhất cho chuyện lòng của anh, vậy là lần đầu ông đến nhà trọ công nhân, chúng tôi tổ chức một buổi thao diễn karate cho ông xem. Công nhân mặc đồng phục sạch tinh, cạo râu nhẵn nhụi thi đấu ra trò. Trong bữa ăn, ông Hamit mời anh em tôi ngồi hai bên ông. Nhìn chòm râu bạc của người sáng suốt này, là người xây thánh đường của chúng tôi, người hai lần đi hành hương đến Mecca, người có rất nhiều đất đai, tài sản và người phục vụ cho mình, tôi cảm thấy may mắn được ngồi gần ông như vậy. Còn ông thì đối xử với hai chúng tôi như con. Ông hỏi thăm về cha chúng tôi (Sao Hasan không tới? ông nhắc tên cha tôi). Ông còn hỏi thăm về căn nhà của chúng tôi, ông hỏi về căn phòng chúng tôi mới xây, về tầng lửng và cầu thang bên ngoài mà chúng tôi xây thêm, và địa điểm mảnh đất cha tôi với chú Mustafa cùng vạch ranh, và chủ tịch phường đã cho cả hai một bằng khoán. Ông biết mọi thứ, mảnh đất nào nằm ở đâu, những lô đất tiếp giáp bên này bên kia thuộc về ai, những căn nhà đã xây lên hay nhà xây chưa xong, các bên nào tranh chấp đất sở hữu chung, ông theo sát nhà nào tiệm nào xây năm ngoái, đến tận bức tường, ống khói, ông biết đường nào trên đồi nào mới có điện và nước máy và đường vành đai sẽ chạy ngang qua đâu.
Hadji Hamit Vural.
Chàng trai này, hình như là cháu tương tư và khổ sở lắm, đúng không? tôi hỏi và nó xấu hổ ngoảnh mắt đi: không phải nó xấu hổ vì si mê, mà vì bạn bè biết nó khổ vì tình, và nó không đủ sức lo liệu một mình. Thánh Allah phù hộ, chúng ta sẽ tìm ra giải pháp cho những nỗi khổ tâm của anh cháu, tôi xoay qua nói với thằng em tròn trịa của nó. Nhưng nó phạm một sai lầm mà cháu phải tránh. Nói ta nghe cháu tên gì? Cháu Süleyman này, nếu cháu yêu một đứa con gái bằng cả tâm hồn như anh cháu… hãy yêu sau khi cưới. Được rồi, giả sử cháu gấp gáp, vậy thì yêu khi đã hứa hôn, hay đợi đến khi có thỏa thuận chính thức… Ít ra cũng sau khi ấn định khoản tiền cưới. Nhưng nếu cháu yêu trước mọi chuyện đó như anh cháu, rồi ngồi xuống bàn bạc về tiền cưới sau, mấy ông cha xảo quyệt sẽ đòi cháu đủ thứ trên trời. Dưới cõi này có hai loại tình yêu. Loại thứ nhất, đó là đem lòng yêu ai đó vì ta không biết họ. Nếu thiên hạ biết nhau chút đỉnh trước khi cưới, phần lớn họ sẽ không bao giờ phải lòng nhau. Đó là lý do Đấng tiên tri của chúng ta không cho những quan hệ gần gũi trước đám cưới là đúng đắn. Thế rồi có những người cưới nhau rồi mới yêu, vì họ đã sống cả đời với nhau, và điều đó chỉ xảy ra khi ta cưới người ta không quen.
Süleyman.
Cháu sẽ không bao giờ yêu được một cô gái mà cháu chưa quen, thưa ông, tôi đáp. Cháu nói về một cô gái cháu biết, hay một cô gái cháu không biết? Hadji Hamit có gương mặt sáng suốt hỏi. Thật ra, ngoài chuyện quen hay không, tình yêu đẹp nhất là tình yêu ta cảm thấy với ai mà ta không thấy. Những người mù biết cách yêu, cháu biết không. Ông Hamit bật cười. Đám công nhân không hiểu gì cũng cười theo. Khi ra về, anh em tôi kính cẩn hôn tay phước đức của Hadji Hamit. Khi chúng tôi còn một mình, anh tôi đấm lên vai tôi và nói, Để xem em gặp được một cô trên thành phố này thế nào.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-14 (1)
xa-la-trong-toi-14 (1)