Văn hay trong hiện tại, chữ tốt ở tương lai

Văn hay trong hiện tại, chữ tốt ở tương lai

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Süleyman, Ngày nào đó họ sẽ bán đứng con. Những ngày lễ, trong những dịp đặc biệt như đội bóng Duttepe đá trận đầu tiên chẳng hạn, hay đám Vural mời tất cả.

20 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 05

Người tháo vát cất nhà trên mảnh đất bỏ không.

A cháu của dì, Istanbul làm cháu sợ.

Những tháng đầu sống ở Istanbul, buổi tối nằm ngủ trên giường, Mevlut dỏng tai nghe tiếng rì rầm của thành phố xa xa. Thỉnh thoảng cậu giật mình thức giấc, nghe tiếng chó sủa từ xa vọng lại trong cảnh vắng lặng, cậu nhận ra là cha vẫn chưa về và cậu vùi đầu dưới chăn lông cố ngủ lại. Ban đêm cậu sợ chó đến mức cha phải dẫn cậu đến gặp một thầy cúng sống trong căn nhà gỗ ở Kasımpaşa và ông đọc kinh rồi thổi vào cậu để ban phước. Chuyện này nhiều năm sau Mevlut vẫn còn nhớ.

Một đêm, cậu nằm mơ thấy Bộ Xương, hiệu phó trường trung học nam sinh Atatürk, và phát hiện ra rằng mặt thầy tựa như cái đầu lâu trên bảng NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI ở cột điện. Họ gặp Bộ Xương khi cha dẫn cậu đến nộp bằng tiểu học mang dưới quê lên để ghi danh cho cậu vào trường trung học.

Mevlut không dám ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách toán vì sợ giáp mặt ma thần mà cậu tin là đang theo dõi cậu qua cửa sổ tối om. Vì vậy mà nhiều lúc cậu không đứng lên vào giường ngủ. Mevlut khám phá Kültepe, Duttepe và các phường trên đồi khác nhờ Süleyman, anh ta đã rất thông thạo các nơi trong vòng một năm lên đây. Cậu thấy nhiều gecekondu mà một số thì mới được đổ móng, số khác có tường xây nửa chừng hoặc sắp xong. Đa số chỉ có đàn ông sống. Phần lớn họ từ Konya, Kastomonu, Gümüşhane kéo đến Kültepe, Duttepe trong năm năm qua, và cũng như cha của Mevlut, họ để vợ con ở làng, hoặc đó là đàn ông độc thân, không tiền, không việc làm, không sự sản, và không có khả năng cưới vợ ở làng. Khi thấy qua cửa mở sáu bảy đàn ông nằm ngủ, thẳng đuột như xác chết trên giường tầng trong nhà trọ một phòng, Mevlut cảm thấy sự hiện diện của chó dữ lảng vảng xung quanh. Chắc chúng đánh hơi thấy mùi mồ hôi, hơi thở và thân người nằm ngủ phả từ các nhà ổ chuột này. Đám đàn ông độc thân này hung hăng, cộc cằn và cau có nên Mevlut sợ hầu hết họ.

Dưới nữa, trên tuyến đường chính ở trung tâm Duttepe sau này sẽ là bến cuối cho các tuyến xe bus, có một người bán tạp hóa mà cha cậu gọi là quân lừa đảo, một quán bán những bao xi măng, cửa dùng rồi, ngói cũ, ống khói lò sưởi, sắt vụn và vải bạt nhựa, và còn một quán cà phê tồi tàn nơi đàn ông chưa tìm được việc làm trong thành phố ngồi cà kê từ sáng đến tối. Bác Hasan cũng mở một tiệm tạp hóa nhỏ giữa đường chạy lên đỉnh đồi. Lúc rảnh rỗi, Mevlut đến đó xếp báo cũ làm túi giấy với hai anh Korkut và Süleyman.

Süleyman. Mevlut phí mất một năm ở làng do tính khí khó chịu của chú Mustafa, nên nó phải học dưới tôi một lớp ở trường trung học nam sinh Atatürk. Khi mới lên Istanbul, Mevlut còn bỡ ngỡ lạc lõng, nên mỗi lần thấy nó thui thủi trong sân giờ ra chơi, tôi đến với em họ cho có bạn. Chúng tôi rất thương Mevlut và tách bạch nó với cha. Một tối trước ngày tựu trường, chú Mustafa dẫn con trai qua nhà chúng tôi ở Duttepe. Vừa thấy mẹ tôi, Mevlut ôm chặt bà với mọi nỗi nhớ mà nó dành cho mẹ và hai chị.

A cháu của dì, Istanbul làm cháu sợ, mẹ tôi vừa nói vừa ôm chặt nó vào lòng. Đừng sợ, mọi người vẫn luôn ở đây mà.

Bà hôn lên tóc Mevlut như mẹ nó làm. Nói nghe, giờ ở Istanbul dì là bác Safiye hay dì Safiye?

Mẹ tôi vừa là vợ của bác Mevlut (yenge) vừa là chị của mẹ nó (teyze). Mùa hè, do những tranh chấp dằng dai giữa cha nó và cha tôi, Mevlut gọi bà là yenge, nhưng mùa đông khi chú Mustafa ở Istanbul, nó gọi bà là teyze với sự dịu dàng như mẹ và hai chị nó.

Dì vẫn luôn là dì Safiye của cháu, giờ Mevlut nói thật lòng. Coi chừng ba cháu giận đó! mẹ tôi đáp.

Safiye, xin chị cứ làm mẹ nó, chú Mustafa cất lời. Ở đây nó như trẻ mồ côi, ban đêm nó khóc.

Mevlut ngượng nghịu.

Cha con em ghi tên cho nó vào trường rồi, chú Mustafa nói tiếp. Nhưng sách vở tốn kém quá. Nó còn cần một áo khoác nữa.

Em số mấy? anh Korkut hỏi. 1019.

Anh tôi đi sang phòng bên, lục dưới đáy rương lấy ra một áo khoác cũ của cả hai anh em. Anh giũ bụi, vuốt thẳng thớm rồi cẩn thận mặc cho Mevlut như một thợ may lo cho khách.

Cái này hợp em lắm, 1019, Korkut nói.

May quá, không cần phải mua áo khoác mới, chú Mustafa nói. Nó hơi thùng thình, nhưng vậy hay hơn, anh Korkut nói. Đánh lộn mà áo khoác chật thì vướng víu lắm.

Không, Mevlut không đi học để đánh lộn, chú Mustafa nói.

Nếu nó nhịn được, Korkut bẻ lại. Nhiều lúc gặp mấy tay thầy điên đầu lừa làm mình tức không chịu được.

Korkut. Tôi khó chịu nghe chú Mustafa nói Mevlut sẽ không đánh lộn, tôi cảm thấy như bị sửa lưng. Tôi bỏ học ba năm trước, khi cha tôi còn sống với chú Mustafa trong căn nhà tồi tàn họ cùng xây trên mảnh đất chiếm được ở Kültepe (nơi giờ Mevlut sống với cha). Những ngày cuối ở trường, để không bao giờ nghĩ chuyện quay lại đó, tôi cho thầy dạy hóa mặt lừa khoác lác bài học xứng đáng,

hai bạt tai và ba quả đấm trước mặt cả lớp. Năm ngoái, khi hắn hỏi tôi Pb2SO4 là gì, tôi trả lời là pabuç thì hắn chế giễu, làm nhục tôi, hắn còn vô cớ đánh trượt tôi năm ngoái. Đằng nào thì tôi cũng không còn tôn trọng gì một trường nơi ta có thể đánh thầy trong lớp – dù cho trường trung học đó mang tên Atatürk.

Süleyman. Trong lớp lót túi bên trái có lỗ thủng, nhưng nhớ đừng khâu lại, tôi dặn Mevlut lớ ngớ. Đến kỳ thi em giấu phao thi vào đó. Còn nữa, áo khoác này hữu ích cho bọn anh buổi tối đi bán boza hơn là ở trường. Ai mà chịu nổi thấy một thằng nhỏ mặc áo đồng phục học sinh đi bán buổi tối ngoài đường lạnh. Họ hỏi em, Cháu đi học hả? và họ cho em chocolate, tất len, tiền. Khi về nhà, em lộn túi ra lấy mọi thứ bên trong. Nhất là đừng nói em bỏ học rồi. Nói họ là em muốn sau này thành bác sĩ.

Mevlut sẽ không bỏ học! cha nó nói. Mevlut sẽ thành bác sĩ thật. Phải không con?

Hiểu rằng lòng tốt của họ có lẫn lòng thương hại, Mevlut không làm sao vui mừng nổi. Căn nhà bác với hai anh xây ở Duttepe trước mặt Kültepe có cha cậu giúp sức, nơi họ dọn đến năm ngoái, sạch sẽ và sáng sủa hơn nhiều nhà ở chuột cha con cậu ở. Hai bác, ở làng trải chiếu ăn dưới đất, giờ ngồi bên bàn trải vải dầu in hoa. Nền nhà không phải bằng đất nện mà lát gạch. Nó có mùi nước hoa thơm, màn sạch sẽ phẳng phiu khiến Mevlut ước gì được thuộc về gia đình này. Nhà của bác giờ đã có ba phòng và Mevlut thấy rõ rằng cả gia đình Aktaş bán hết mọi thứ dưới làng, gia súc, vườn tược nhà cửa di cư lên đây sẽ sống một đời hạnh phúc; và cậu thấy giận dữ, xấu hổ vì cha vẫn chưa đạt được gì như vậy và cũng không cho thấy ý định nào đạt được điều đó.

Ông Mustafa.

Ba biết con lén đến nhà họ, con đến tiệm tạp hóa của bác Hasan xếp túi giấy, con ăn cùng mâm ngồi cùng bàn với họ, con chơi với Süleyman, nhưng đừng quên là họ đã lừa gạt cha con mình, tôi thường hăm Mevlut. Một người cha thật đau lòng thấy con trai quay lưng lại với mình để về phe những kẻ giả dối lừa gạt và làm mọi thứ để cướp miếng ăn của anh ta! Con đừng khúm núm như vậy chỉ vì họ cho con cái áo khoác này. Nó đương nhiên thuộc về con! Đừng bao giờ quên rằng nếu con tỏ ra quá thân thiết với những kẻ ngang nhiên cướp miếng đất cha con cùng họ vạch ranh thì con sẽ không bao giờ được họ xem trọng. Con hiểu chưa Mevlut?

Sáu năm trước và ba năm sau cú đảo chính quân sự ngày 27 tháng Năm 1960, trong khi Mevlut còn học đọc học viết ở làng, cha cậu cùng bác Hasan lên Istanbul tìm việc kiếm tiền và đầu tiên họ thuê một chỗ trọ ở Duttepe. Họ sống chung ở đó hai năm nhưng khi tiền thuê tăng thì họ dọn qua Kültepe trước mặt lúc đó chỉ mới có người đến sống, họ kéo gạch nén, xi măng và tôn lên, tự tay cất căn nhà nơi giờ cha con Mevlut đang sống. Những ngày đầu sống ở Istanbul, cha cậu với bác Hasan rất hòa thuận. Họ cùng nhau học hỏi những bí quyết của nghề bán sữa chua và ban đầu – như về sau họ vẫn vừa cười vừa kể lại – hai gã cao lêu đêu này rảo bước khắp phố phường đi bán với nhau. Sau đó, họ tách ra đi bán ở các phường khác nhau, nhưng để tránh mọi đố kỵ ai kiếm được nhiều hơn, họ gộp chung tiền kiếm được mỗi ngày. Một lý do có sự thân thiết tự nhiên này là họ cưới hai chị em ở làng. Mevlut luôn mỉm cười nhớ lại niềm vui của mẹ và dì khi nhận được tấm ngân phiếu gửi qua bưu điện. Những năm đó, Chủ nhật cha cậu với bác Hasan lang thang trong các công viên, bờ biển, các quán trà ở Istanbul, dùng chung đồ nghề và dao lam cạo râu mỗi tuần hai lần, và đầu mùa hè về làng, họ mang về cho vợ con những món quà giống nhau.

Năm 1965, năm họ dọn vào gecekondu xây xong ở Kültepe, có Korkut con trai cả của bác Hasan từ làng lên tiếp tay, họ chiếm hai miếng đất bỏ không, một ở Kültepe và một miếng nữa ở Duttepe. Do bầu không khí dễ chịu trước các cuộc bầu cử năm 1965 và tin đồn sau bầu cử Đảng Công lý sẽ ban hành một ân xá cho các xây dựng trái phép, họ bắt tay vào cất căn nhà trên mảnh đất ở Duttepe.

Thời đó, ở Duttepe cũng như ở Kültepe, không ai có bằng khoán cho đất. Người tháo vát cất căn nhà trên miếng đất bỏ không, sau đó sẽ trồng xuống dăm ba cây, dương hay liễu, đặt vài viên gạch xây vách để vạch ranh, sau đó đi tìm chủ tịch phường, cho tiền, có được tờ giấy chứng nhận rằng họ đúng là chủ sở hữu của căn nhà xây trên đất này và đã trồng cây trên đó. Trên giấy này còn có một bản đồ sơ sài do chính tay chủ tịch phường vẽ bằng thước và bút chì, như trên các bằng khoán hẳn hoi mà Cục đăng ký đất đai và địa chính cấp. Một bản vẽ trên đó chủ tịch phường chua bằng chữ viết như trẻ con những chú thích như giáp ranh mảnh đất của người nọ, bên dưới nhà của người kia, vị trí máy nước, tường (thường là một hai hòn đá thay vào), cây dương, và nếu ta dúi thêm chút tiền, ông ta sẽ chua thêm mấy chữ làm ranh giới mảnh đất tưởng tượng rộng thêm, rồi đóng dấu bên dưới.

Nhưng vì đất đai là tài sản của Kho bạc Nhà nước hay Sở Lâm nghiệp, giấy tờ chủ tịch phường cấp không được bảo đảm quyền sở hữu. Căn nhà xây trên mảnh đất chưa có bằng khoán có thể bị các cơ quan nhà nước đập bỏ không biết lúc nào. Đêm đầu ngủ trong căn nhà mình tự tay xây lên, thiên hạ thường mơ thấy ác mộng tai họa sẽ đến này. Tuy nhiên, giấy của chủ tịch phường một ngày nào sẽ quan trọng nếu nhà nước quyết định cấp bằng khoán cho nhà tạm như họ vẫn làm cứ mỗi mười năm hay vào những năm bầu cử, vì chứng nhận sở hữu sẽ được cấp dựa theo giấy chủ tịch phường lập. Hơn nữa, người xin được chủ tịch phường mảnh giấy chứng thực rằng mảnh đất đó đúng là của anh ta thì có thể bán lại mảnh đất cho người khác. Trong các giai đoạn mà người không việc, không nhà từ Tiểu Á mỗi ngày di cư đến thành phố, giá của giấy tờ này tăng, các mảnh đất đắt đỏ được tách thửa ra bán, quyền lực chính trị của chủ tịch phường cũng tăng tương ứng với nhịp độ di dân.

Mặc cho mọi hoạt động hối hả này, chính quyền có thể cho hiến binh đến lôi người chủ ra tòa hoặc đập bỏ những nhà tạm này nếu thích hay thấy nó phù hợp về mặt chính trị. Điều then chốt là cất xong nhà thật nhanh rồi dọn vào ở. Vì muốn phá hủy nhà có người ở thì phải có quyết định của tòa án và chuyện này mất rất nhiều thời gian. Nếu khôn ngoan, ngay khi có dịp, người biến một mảnh đất trên đồi nào thành của tôi sẽ gọi gia đình bạn bè đến tiếp tay xây lên bốn bức tường và dọn đến ở trong đêm, để ngày hôm sau đội phá dỡ nhà không động đến được. Mevlut thích nghe chuyện kể các bà mẹ và bầy con ngủ đêm đầu ở Istanbul có ngàn sao làm chăn, vòm trời làm mái trong căn nhà chưa lợp, tường và cửa sổ chưa xây xong. Tương truyền rằng người đầu tiên dùng từ gecekondu là một thợ nề vùng Erzincan trong một đêm đã cất cả chục túp nhà cho mọi người dọn vào ở, và, khi ông chết già, hàng ngàn người đến viếng mộ ông trong nghĩa trang ở Duttepe.

Kế hoạch xây dựng cha và bác của Mevlut bắt tay vào làm do bầu không khí bao dung trước các cuộc bầu cử cuối cùng bị bỏ dở cũng vì giá vật liệu xây dựng và sắt vụn tăng vọt. Do tin đồn ân xá cho đất chưa có bằng khoán sau bầu cử, hoạt động xây dựng trái phép trên đất thuộc sở hữu nhà nước bùng lên. Ngay cả những người chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cất gecekondu cũng lên các đồi giáp ranh thành phố, có chủ tịch phường tiếp tay, họ mua miếng đất của tổ chức nào kiểm soát vùng đó, là các băng đảng, một số có gậy gộc, một số có súng, số khác có các liên kết chính trị, rồi cất căn nhà ở những nơi hẻo lánh heo hút không thể tưởng. Còn ở trung tâm thành phố, hầu như nhà nào cũng xây thêm tầng không xin phép. Những mảnh đất bỏ không mà Istanbul tràn tới biến thành những công trường rộng lớn. Báo chí của giới tư sản sở hữu bất động sản kêu ca về đô thị hóa hỗn loạn, còn lại thì cả thành phố vui mừng tham gia vào việc xây dựng trái phép. Các xưởng sản xuất gạch rẻ tiền xây nhà ở khu ổ chuột, các tiệm bán xi măng và vật liệu xây dựng, thảy đều làm việc tới khuya; xe ngựa, xe bán tải chở ngói, xi măng, cát, tôn, kính và xe bus vui vẻ bấm còi trên những con đường đất bụi từ phường này sang phường khác. Biết bao ngày ba cầm về trong tay cất căn nhà của bác Hasan, cha của Mevlut nói mỗi khi có ngày lễ lạt họ qua Duttepe. Ba muốn nhắc cho con nhớ thôi. Không phải để con thù hằn gì bác với hai anh.

Süleyman. Chuyện không phải vậy: Mevlut biết rõ việc xây nhà bỏ dở là do chú Mustafa mang tiền kiếm được ở Istanbul về làng. Còn về chuyện xảy ra năm ngoái, anh em tôi rất muốn chú Mustafa cùng làm với chúng tôi, nhưng cha tôi, cũng phải thôi, đã phát chán tính khí khó chịu của chú, thường trực sinh sự, hờn giận và lại còn cư xử xấu với hai đứa cháu của chú.

Mevlut buồn nhất là khi cha nói về bác và hai anh họ Korkut với Süleyman, Ngày nào đó họ sẽ bán đứng con!. Những ngày lễ, trong những dịp đặc biệt như đội bóng Duttepe đá trận đầu tiên chẳng hạn, hay đám Vural mời tất cả mọi người đến ăn mừng xây dựng thánh đường, Mevlut khó mà hoàn toàn vui sướng khi qua nhà Aktaş với cha. Cậu rất muốn đến đó để được ăn bánh quy dì Safiye dúi vào tay, vì cậu sẽ được gặp Süleyman, và thoáng thấy Korkut, vì cậu sẽ được hưởng sự thoải mái dễ chịu của một căn nhà sạch sẽ ngăn nắp. Nhưng những cuộc nói chuyện chua cay hằn học giữa cha và bác Hasan cho cậu cảm giác đơn độc và tai họa đến mức cậu không còn muốn qua đó nữa.

Mấy lần đầu hai cha con qua nhà Aktaş, để nhắc Mevlut nhớ quyền của họ, cha cậu nhìn chăm chú cửa sổ hay cửa lớn căn nhà ba phòng ở Duttepe rồi nói, Cái này phải sơn màu lục, cần trát vữa lại tường bên, để ai cũng nghe và hiểu là ông Mustafa và con trai Mevlut cũng có quyền trong nhà này.

Sau đó, Mevlut nghe cha nói với bác Hasan, Anh mà có tiền là anh đầu tư ngay vào một mảnh đất thảm hại!

Đây mà mảnh đất thảm hại hả? bác Hasan bẻ lại. Ngay lúc này người ta trả anh gấp rưỡi giá trị rồi, anh còn chưa bán. Thay vì tử tế khép lại, cuộc nói chuyện thường bùng lên. Mevlut chưa kịp uống siro trái cây hay ăn trái cam tráng miệng, cha cậu đã đứng lên, nắm tay cậu nói, Đứng lên con trai, mình về! Ra ngoài trời tối âm u cha cậu lầm bầm, Chẳng phải ba đã nói mình không nên tới hay sao? Cha con mình sẽ không qua đây nữa.

Khi họ rời nhà bác Hasan bên Duttepe để về lại nhà mình ở Kültepe, Mevlut thấy ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa, đêm dịu dàng, ánh đèn neon của Istanbul. Thi thoảng, trên bầu trời một màu xanh đêm thăm thẳm muôn vì sao, một vì sao lẻ loi làm cậu chú ý và, bàn tay cậu nhỏ bé trong bàn tay to bè của cha còn ông không ngừng làu bàu, Mevlut hình dung họ đang bước về phía tinh cầu này. Có lúc họ không nhìn thấy thành phố đâu, nhưng ánh đèn cam nhạt từ hàng chục ngàn túp nhà li ti trên các ngọn đồi kế cận làm cho khung cảnh Mevlut đã quen lộng lẫy hơn trong đời thực. Rồi cũng có lúc, ánh đèn từ những ngọn đồi bên cạnh chìm trong bầu không khí mù sương và, từ trong đám sương mù ngày càng dày đặc đó, Mevlut nghe tiếng chó sủa.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 05 036 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 05, xa la trong toi 05.
Xa lạ trong tôi | Chương 05.

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Giờ đây mỗi lần vào hội quán, Mevlut cũng làm mặt buồn tiếc, anh cũng nói khe khẽ như người khác. Thế mà, những lần đầu anh đến đây, mọi người kêu lên, Ô,.

Xa lạ trong tôi | Chương 50
Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

CARDINAL sẽ bị phá hủy, mặt khác vì dịch ngôn ngữ từ Nga sang Anh nên một số đặc điểm ngôn ngữ của bản thảo gốc bị mất và nguồn thông tin có thể được bảo v.

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13
Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng, chương 44 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 45 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 46 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 47 tại đây.Đọc Giá.

Gián điệp mạng | Chương 31
Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 10

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 10

Chiến Tranh Vệ Quốc Vĩ Đại nên tất nhiên ông được ưu tiên và nghĩ đến đầu tiên, bất kể ông là người Litva. Còn con trai của ông Tuổi đảng không phải ngắn,.

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 10
Gián điệp mạng | Chương 45

Gián điệp mạng | Chương 45

Phòng Thí nghiệm Bell ở New Jersey. Đợi một chút. Hẳn đây là Morris, người đã phát minh ra cơ chế bảo vệ Unix bằng mật khẩu. Tôi đã đọc các bài viết của an.

Gián điệp mạng | Chương 45
Xa lạ trong tôi | Chương 55

Xa lạ trong tôi | Chương 55

Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 55
Xa lạ trong tôi | Chương 14

Xa lạ trong tôi | Chương 14

KHÔNG PHẢI ĐỂ BÁN, nhiều lần tôi nói. Ở bàn bên cạnh người ta nghe thấy, họ nhíu mày nhìn chúng tôi, rồi cười, như thể đó là câu đùa tếu. Vediha. Tôi mười.

Xa lạ trong tôi | Chương 14
Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 03

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 03

Cấp trên ra lệnh cho chúng ta thử nghiệm lần cuối hệ thống đẩy tàu im lặng mới. Chúng ta sẽ tiến về phía Tây, vượt qua Mũi phía Bắc North Cape của Na Uy, b.

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 03
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Süleyman, Ngày nào đó họ sẽ bán đứng con. Những ngày lễ, trong những dịp đặc biệt như đội bóng Duttepe đá trận đầu tiên chẳng hạn, hay đám Vural mời tất cả.

Xa lạ trong tôi | Chương 05
Gián điệp mạng | Chương 16

Gián điệp mạng | Chương 16

Hắn không biết rằng lúc này cũng đang có người âm thầm nhặt lấy những mẩu vụ dữ liệu mà hắn để lại.Đọc Gián điệp mạng, chương 01 tại đây.Đọc Gián điệp mạng.

Gián điệp mạng | Chương 16
Gián điệp mạng | Chương 21

Gián điệp mạng | Chương 21

Missisippi.DOE có thể không phải là cơ quan chính phủ nhanh nhẹn nhất, nhưng họ trả tiền cho những hóa đơn của chúng tôi. Hơn một tháng qua, chúng tôi vẫn.

Gián điệp mạng | Chương 21
Xa lạ trong tôi | Chương 56

Xa lạ trong tôi | Chương 56

Mevlut không bao giờ dùng. Lúc này anh gọi cho vợ để nói rằng sáu mươi hai phần trăm là quá cao, rằng cần hạ xuống, rằng nếu không sẽ có tranh cãi nổ ra.

Xa lạ trong tôi | Chương 56

Chuyên mục tieu-thuyet

Xa lạ trong tôi | Chương 40

Xa lạ trong tôi | Chương 40

Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 40
Xa lạ trong tôi | Chương 44

Xa lạ trong tôi | Chương 44

Anh cầu nguyện liên tục để cuộc sống hạnh phúc của anh không tan rã, để Rayiha không có mệnh hệ gì. Anh vuốt mái tóc mướt mồ hôi của vợ anh sợ khi thấy gươ.

Xa lạ trong tôi | Chương 44
Xa lạ trong tôi | Chương 13

Xa lạ trong tôi | Chương 13

Mevlut tránh xa Ferhat và những tên cộng sản khác. Người Nga, vì luôn muốn xuống tận các vùng biển ấm, tìm cách châm ngòi xung đột giữa người Sunni và Alev.

Xa lạ trong tôi | Chương 13
Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi | Chương 09

Nhĩ Kỳ Trẻ truất phế sau khi nước Cộng hòa thành lập, nơi này thành rạp chiếu phim Majestik chủ yếu được người Hy Lạp ở Istanbul và các gia đình Thổ Nhĩ Kỳ.

Xa lạ trong tôi | Chương 09
Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Sáu năm trước khi bác con với ba tới đây, hết mấy ngọn đồi này vẫn còn trơ trọi tôi nói nó nghe. Tôi giải thích cho nó rằng mối bận tâm của mọi người khốn.

Xa lạ trong tôi | Chương 04
Xa lạ trong tôi | Chương 20

Xa lạ trong tôi | Chương 20

Duttepe và vào các quán cà phê cũng như các cửa hàng. Mevlut nhận ra mình gắn bó biết chừng nào với Kültepe, với Duttepe, và với tất cả những người đang ôm.

Xa lạ trong tôi | Chương 20
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Nếu không vì biết ơn người giải cứu anh khỏi lũ chó, anh đã dừng cuộc nói chuyện, bán boza rồi bỏ đi ngay. Bao nhiêu người muốn uống boza anh hỏi. À, anh v.

Xa lạ trong tôi | Chương 02
Xa lạ trong tôi | Chương 52

Xa lạ trong tôi | Chương 52

Thi thoảng anh nghĩ về những người đàn ông cũng góa vợ ở tuổi bốn mươi lăm và tái hôn với sự giúp sức của gia đình cùng bạn bè khi Vahap, người anh quen qu.

Xa lạ trong tôi | Chương 52
Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi | Chương 15

Cầu thánh Allah phù hộ cho ông ta, ông ta là người hào phóng, ông ta trả được giá Sao Anh bán đất của em mà không hỏi em Đó không phải đất của chú, Mustafa.

Xa lạ trong tôi | Chương 15
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Istanbul theo lệnh của thủ tướng tướng quân Ismet. Ban ngày lão bán các món hầm cho thợ may, thợ kim hoàn ở các phố lân cận và chủ tiệm ở Beyoğlu còn buổi.

Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 25

Xa lạ trong tôi | Chương 25

Cũng như khi bán sữa chua và boza, cái làm anh vui hơn kiếm được tiền là thấy một khách vài hôm sau quay lại vì anh ta thích món cơm chuyện hiếm xảy ra và.

Xa lạ trong tôi | Chương 25
Xa lạ trong tôi | Chương 47

Xa lạ trong tôi | Chương 47

Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 47

Chuyên mục orhan-pamuk

Chiếc va li của cha tôi, Orhan Pamuk

Chiếc va li của cha tôi, Orhan Pamuk

Diễn từ Nobel văn học 2006 của Orhan Pamuk không chỉ là bài phát biểu tri ân của tác giả khi nhận giải thưởng danh giá nhất trong làng văn chương thế giới.

Chiếc va li của cha tôi, Orhan Pamuk
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Ngày Mevlut mới tới Istanbul, một phụ nữ tóc hạt dẻ nước da trắng hiền dịu trên bảng quảng cáo cao sáu bảy tầng một tòa nhà nhìn ra quảng trường mời anh số.

Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Kurd bán sắt vụn có bằng của viện tôn giáo ở Ankara. Với một khoản phí nho nhỏ, ông cử lễ tôn giáo chóng vánh cho những ai đã có đám cưới dân sự muốn cho c.

Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 54

Xa lạ trong tôi | Chương 54

Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 54
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 19

Xa lạ trong tôi | Chương 19

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 19
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Neriman và anh ngạc nhiên thấy tim mình đập nhanh. Đó là một cảm giác lạ lùng, như tình cờ gặp mình ngày trẻ trên phố. Khi người đàn bà quay lại để nhìn mộ.

Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 42

Xa lạ trong tôi | Chương 42

Ông chán lũ phản bội dâng chiến thắng cho kẻ thù trong cuộc chiến với Armenia, ông chán bọn bất tài quanh ông, và bọn gián điệp Nga lật đổ ông. Vì ông tưởn.

Xa lạ trong tôi | Chương 42
Xa lạ trong tôi | Chương 41

Xa lạ trong tôi | Chương 41

Sau tư hữu hóa, hiểu rằng không còn Nhà nước nữa và những tay tư bản cũng có thể không thương xót như chồng họ, các bà vợ nhà giàu bắt đầu sợ chúng tôi.

Xa lạ trong tôi | Chương 41
Xa lạ trong tôi | Chương 27

Xa lạ trong tôi | Chương 27

Làm sao chạy với đôi dép dưới chân Dừng taxi lại đi, tôi kêu lên.Samiha, em yêu, xuống xe đó đi Süleyman. Tôi chạy theo họ. Tôi không đuổi kịp Tôi giận càn.

Xa lạ trong tôi | Chương 27
Xa lạ trong tôi | Chương 24

Xa lạ trong tôi | Chương 24

Samiha xinh đẹp mà anh gửi thư, anh sẽ đỏ mặt như hoa anh túc và sẽ không giấu được ngượng ngùng. Trên xe từ Istanbul đi Beyşehir, Mevlut nghĩ về nỗi ngượn.

Xa lạ trong tôi | Chương 24
Xa lạ trong tôi | Chương 38

Xa lạ trong tôi | Chương 38

Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 38

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhà văn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ