Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 24

Xa lạ trong tôi chương 24 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

23 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 24 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 24

Hôn lễ của Mevlut và Rayiha.

Chỉ người bán sữa chua nghèo khổ mới nghĩ chuyện bán boza.

Ông Abdurrahman. Thật chẳng dễ dàng cho một người cha có con gái bỏ nhà đi: cần tức thì la làng, tri hô và bắn vào đêm để những kẻ xấu mồm không đàm tiếu, Thật ra, cha nó biết chuyện. Bốn năm trước, một đứa con gái xinh đẹp làng Pınarbaşı bị ba tên cướp có vũ khí bắt cóc giữa ban ngày ban mặt khi cô đang làm ngoài đồng. Cha cô đến gặp thẩm phán xin phát thông cáo tìm và cho hiến binh đuổi theo, bao ngày ông ta khóc lóc tự hỏi chúng làm gì con gái ông nhưng vẫn không tránh được bị vu khống Thật ra, ông ta biết chuyện. Tôi đã hỏi đi hỏi lại Samiha ai bắt cóc Rayiha, tôi còn nói nó coi chừng ăn tát, tất nhiên là nó không sợ vì tôi không đánh chúng dù chỉ một cái nhẹ, tôi không có được câu trả lời.

Để tránh lòi đàm tiếu ở làng, tôi xuống Beyşehir, tôi đi gặp thẩm phán. Ông còn không thèm lo giữ chứng minh thư của con gái ông, ông ta nói. Rõ ràng là nó tự nguyện trốn đi. Tôi sẽ tiến hành thủ tục nếu ông muốn, nhưng chỉ là vì nó chưa đủ mười tám tuổi. Tôi sẽ cho hiến binh đuổi theo nó. Nhưng nếu sau này ông nguôi giận và quyết định tha cho con rể để chúng cưới nhau, thì trình tự tố tụng lại đang tiến hành rồi. Được rồi, ra quán ngồi một lát đi, suy ngẫm, và nếu đã quyết định dứt khoát, quay lại tìm tôi.

Trên đường đến quán cà phê, tôi vào quán Vá Mẻ rẻ tiền ăn dĩa soup đậu lăng, tôi nghe bàn bên nói sắp có đá gà ở Hội người yêu động vật nên tôi theo họ ra ngoài. Vì vậy hôm đó tôi về làng mà chưa quyết định được. Một tháng trôi qua và, ngay sau Ramadan, tôi nhận tin của Vediha: Rayiha đang ở Istanbul, nó khỏe, nó đang có thai, nó trốn đi với Mevlut, em họ của Korkut, chồng Vediha. Vediha đã gặp thằng đần Mevlut này, nó nghèo rót. Ba sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng, tôi vừa nói ra thì Vediha đã hiểu rằng có, tôi sẽ tha thứ.

Vediha. Một buổi chiều sau lễ Đường, Rayiha qua nhà chúng tôi ở Duttepe mà không cho Mevlut biết. Nó nói rằng nó rất hạnh phúc với Mevlut và nó đang có thai. Nó ôm chầm tôi và khóc.

Nó nói nó cảm thấy rất lẻ loi, rằng nó sợ mọi thứ, rằng nó muốn sống không phải trong một căn hộ lớn bằng bàn tay nơi ta không thể cử động mà không làm đổ nhào đồ đạc, mà giống như ở làng, với chị em, gia đình, giữa cây cối gà qué, nghĩa là nó muốn sống trong một căn nhà có sân như nhà chúng tôi ở Duttepe. Cái em Rayiha yêu quý muốn là cha không nói Một đứa con gái bỏ trốn sẽ không có đám cưới và ông tha thứ cho nó; là ông cho phép nó cưới theo dân sự và có lễ cưới. Trước khi đứa bé quá lớn trong bụng nó, tôi có thể vuốt giận Korkut và cha chồng Hasan, dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện mà không làm cha tôi tự ái được không? Để xem, tôi đáp. Nhưng em phải thề với chị một lần nữa là không bao giờ nói cho cha hay bất cứ ai là chị với Süleyman chuyến thư của Mevlut cho em. Rayiha tính vốn lạc quan hứa ngay. Thật ra ai cũng mừng là em trốn đi và lấy chồng, nó nói. Vì giờ thì đến lượt Samiha.

Korkut. Tôi đi Gümüşdere và, sau cuộc mặc cả ngắn, tôi thuyết phục được cha vợ vẹo cổ đã bắt đầu nước mắt lã chã tha thứ cho Rayiha. Dù vậy, mới đầu ông cư xử như tôi dính líu trong vụ bắt cóc Rayiha, nó không khỏi khiến tôi bực (sau đó tôi suy ra rằng Vediha vợ tôi và em trai Süleyman nhúng tay trong chuyện này). Thật ra cha vợ vừa bụng là Rayiha lấy chồng, ông chỉ tức tối vì bị Mevlut lấy mất một đứa con gái không tốn xu nào. Để vuốt giận ông, tôi hứa sẽ giúp sửa bức tường đổ nát trong vườn và tôi chắc chắn sẽ cho Mevlut với Rayiha về làng hôn tay ông và xin tha thứ, rồi tôi đưa Vediha chuyển cho ông hai ngàn lira.

Vừa biết điều kiện ông Abdurrahman Vẹo cổ đặt ra để tha thứ là Rayiha với anh về làng hôn tay ông, Mevlut thấy lo. Trong cuộc gặp này, chắc chắn anh sẽ phải bắt gặp ánh mắt của Samiha xinh đẹp mà anh gửi thư, anh sẽ đỏ mặt như hoa anh túc và sẽ không giấu được ngượng ngùng. Trên xe từ Istanbul đi Beyşehir, Mevlut nghĩ về nỗi ngượng sắp đến này tới nỗi trong mười bốn tiếng đi đường anh không hề chợp mắt, trong khi Rayiha ngủ như đứa trẻ. Cái gay nhất, đó là giấu được bất an này với Rayiha, cô như mọc cánh vì sung sướng được gặp lại cha và em gái, rồi thì mọi thứ sẽ được dàn xếp. Anh sợ mình chỉ nghĩ nhiều đến chuyện đó cũng khiến Rayiha đánh hơi ra sự thật. Nhưng chính vì vậy mà, như nỗi sợ chó, nó càng thêm khuếch đại trong đầu anh.

Rayiha để ý thấy vẻ bứt rứt của chồng. Lúc khuya, xe dừng nhanh trên sân Dağbaşı và, trong khi họ uống trà, cuối cùng cô hỏi chồng, Có chuyện gì vậy? Lạy thánh Allah, nói em biết đi!

Trong anh có gì đó lạ lẫm, Mevlut đáp. Dù có làm gì anh cũng vẫn thấy cực kỳ đơn độc trên đời này.

Chừng nào còn có em bên cạnh thì anh sẽ không bao giờ cảm thấy vậy nữa đâu, cô nói với tình cảm của người mẹ. Khi Rayiha âu yếm nép vào anh, Mevlut thấy bóng cô in trên kính quán trà và anh biết mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này.

Đầu tiên họ đến Cennetpınar, làng của Mevlut, ở lại đó hai ngày. Mẹ anh sửa soạn giường tốt nhất cho Rayiha, bà dọn ra sucuk quả óc chó, món khoái khẩu của Mevlut. Bà cứ hôn con dâu, cầm nắm bàn tay, cánh tay, cả tai cô nữa, bà chỉ cho Mevlut mà nói, Con bé dễ thương quá phải không? Mevlut thích tình cảm của người mẹ anh đã không được hưởng từ tuổi mười hai lên Istanbul nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy sự hậm hực và kẻ cả mà anh không sao lý giải nguồn con.

Rayiha. Trong năm mươi ngày xa nhà, tôi nhớ làng chúng tôi, mái nhà, mảnh vườn, ngay cả mái trường làng cũ, cây cối, đàn gà đến mức tôi muốn lánh đi một mình một lúc. Trong căn phòng tôi bật tắt đèn để ra hiệu cho Mevlut buổi tối tôi trốn đi với anh, anh đã xin cha tôi tha thứ như một cậu học trò dễ thương. Tôi sẽ không bao giờ quên mình hạnh phúc chừng nào khi thấy anh hôn tay cha tôi. Sau đó, tôi bưng một khay vào và mời cà phê, mỉm cười duyên dáng như đứa con gái vẫn đang tìm một tấm chồng đãi nụ cười đẹp nhất với khách đến dạm hỏi. Mevlut căng thẳng đến mức uống một hơi hết cốc cà phê nóng phỏng mà quên thổi, như thể uống ly nước chanh, nước mắt trào ra. Họ nói những chuyện bình thường, cho đến lúc Mevlut sa sầm khi biết tôi sẽ ở lại làng bên cha với Samiha và cùng về Istanbul sau, như một cô dâu thực thụ, để làm lễ cưới.

Mevlut bực vì đến phút này Rayiha mới nói là cô sẽ ở lại làng. Theo bản năng, anh muốn rút ngắn chuyến về thăm này và, trong khi giận dữ đi bộ về làng mình, anh mừng vì đã không gặp Samiha trong nhà. Anh mừng đã tạm thời thoát nỗi xấu hổ nhưng cũng lo là chuyện này vẫn chưa được giải quyết, chỉ hoãn lại cho đến lễ cưới ở Istanbul. Chuyện Samiha không có nhà có nghĩa cô cũng ngượng mà tránh đi và muốn quên chuyện này hay không? Rayiha đã nhắc tên em gái nhưng vì lý do nào đó, cô không ra mặt.

Sớm mai, trên đường về Istanbul, Mevlut ngủ say trên xe tròng trành đi tới trong bóng tối như con tàu không gian cũ. Anh thức giấc khi xe dừng trên sân Dağbaşı, anh cũng ngồi ở cái bàn họ uống trà lúc về làng và anh nhận ra mình yêu Rayiha chừng nào. Một ngày lẻ loi là đủ để Mevlut hiểu rằng, trong năm mươi ngày, anh đã yêu Rayiha hơn bất cứ gì anh từng thấy trong phim ảnh hay nghe trong truyện cổ tích nào.

Samiha. Chúng tôi ai cũng mừng là chị Rayiha tìm được người chồng yêu chị, trung thực, và đẹp như trẻ con. Tôi lên Istanbul với cha và Rayiha để dự đám cưới. Lần thứ hai này, chúng tôi cũng tá túc ở nhà chị cả Vediha. Buổi tối henna), ba chị em chúng tôi đùa vui với các phụ nữ khác, cười đến chảy nước mắt: Rayiha bắt chước cha tôi quở trách cả thiên hạ; Vediha bắt chước Korkut lái xe, bực bội và chửi thề lúc kẹt xe. Tôi cũng bắt chước mấy người cầu hôn đến nhà và không biết đặt đâu hộp kẹo cùng lọ nước hoa mua ở hiệu vải Affan trước mặt thánh đường Eşrefoğlu ở Beyşehir. Đời tôi đã thành phức tạp hơn vì sau Rayiha thì giờ đến lượt tôi: tôi bực là cha cứ đứng lom lom canh chừng tôi và cả hai chục con mắt quan sát chúng tôi mỗi lần cửa phòng mở hé. Tôi thích người cầu hôn nhìn tôi từ xa với cái nhìn u hoài như thể đã yêu chết mê chết mệt (một số vân vê ria mép) rồi sau đó giả như không nhìn, nhưng cũng có kẻ tính chuyện đi đường tắt là làm hài lòng cha tôi mà không đếm xỉa đến tôi khiến tôi nổi xung. Rayiha. Tôi ngồi trên ghế giữa đám đàn bà huyên náo. Tôi mặc chiếc áo hồng Mevlut mua cho tôi ở Aksaray và hai chị của anh đã trang hoàng hoa cùng đăng ten; Vediha phủ khăn voan với tấm mạng gần như trong suốt lên đầu tôi, nhưng qua khoảng trống ở giữa, tôi thấy đám con gái hát hò đùa giỡn. Họ thắp nến trên khay bột henna có cả những đồng tiền rồi đưa qua đầu tôi, và cả đám con gái cùng đàn bà nói, Rayiha bé nhỏ tội nghiệp, con rời xa nhà để đến một nhà lạ, con xa lìa tuổi thơ, con thành đàn bà thật sự, a, thật bất hạnh, nhưng dù họ cố làm tôi buồn cách mấy, tôi vẫn không nhỏ giọt nước mắt nào. Vediha với Samiha cứ đến nhấc mạng lên xem tôi khóc chưa, và lần nào tôi cũng nghĩ mình sắp phì cười. Họ thông báo, Nó chưa khóc, thì đám phụ nữ vây quanh tôi kêu lên, Lạy thánh Allah, nó không tiếc nuối, nó rất háo hức. Tôi sợ là những người ganh ghét trong họ bắt đầu bàn tán về cái bụng căng tròn của tôi nên tôi cố ép mình khóc; tôi nhớ lại chuyện mẹ qua đời, ngày chúng tôi chôn mẹ, nhưng vẫn

không có giọt nước mắt nào.

Ferhat. Khi Mevlut mời tôi đến dự đám cưới, tôi gạt ngay, Quên đi!. Chuyện này làm Mevlut buồn. Nhưng tôi bỗng muốn thấy lại sảnh tiệc cưới Şahika. Trong căn phòng rộng dưới tầng hầm này tôi đã tham dự rất nhiều buổi họp mặt của người cánh tả. Trong các hội nghị và phiên họp toàn thể này, họ bắt đầu bằng hát Quốc tế ca rồi cuối cùng lại đấm đá và choảng ghế nhau, nhưng không phải đám dân tộc cực hữu cầm gậy gộc xông vào mà đúng hơn các bè cánh thân Xô Viết và thân Trung Cộng của chúng tôi tối ngày lo xâu xé nhau. Khi cánh tả ở Kültepe thua cuộc chiến giành lãnh thổ năm 1977 và mọi nơi đều rơi vào tay cánh hữu được nhà nước hậu thuẫn, tôi cũng không đặt chân đến đó nữa.

Mevlut giấu Ferhat chuyện sảnh tiệc cưới Şahika do một người thân của đám Vural quản lý và nhờ họ mà buổi tối có thể diễn ra.

Mày hòa thuận với cánh hữu cũng như cánh tả, Ferhat vẫn chích anh một câu. Với những tài năng đó giờ mày thừa sức thành một chủ tiệm giỏi rồi.

Tao muốn làm một chủ quán giỏi mà, Mevlut nói. Anh ngồi với Ferhat một lát. Dưới bàn, anh rót cho anh ta một ly nước chanh pha vodka rồi ly khác, không nước chanh. Ngày nào đó, anh vừa nói vừa ôm chặt bạn, bọn mình sẽ mở một quán đẹp nhất Thổ Nhĩ Kỳ.

Khi Mevlut nói với viên chức hộ tịch làm chủ hôn, anh cảm thấy có thể hoàn toàn tin tưởng đặt đời mình vào tay Rayiha và tin vào sự khôn ngoan của cô. Trong buổi lễ, anh vui vẻ làm theo vợ – như anh sẽ làm suốt cuộc hôn nhân của họ – hiểu rằng như vậy đời anh sẽ dễ dàng hơn và làm đứa trẻ bên trong anh (không phải đứa bé trong bụng Rayiha mà trong tâm hồn anh) hạnh phúc. Vì vậy mà nửa giờ sau, anh đi hôn tay Hadji Hamit Vural, ông ta sau khi chào tất cả mọi người liền tới ngồi ở một bàn như chính trị gia có vệ sĩ vây quanh, và hôn tay hết những đàn ông ngồi ở bàn (chính xác là tám người).

Ngồi bên cạnh Rayiha trên trường kỷ mạ vàng trải nhung đỏ kê chính giữa phòng cho cô dâu chú rể, Mevlut thoáng thấy rất nhiều gương mặt quen trong nhóm đàn ông chiếm cả nửa phòng: phần lớn là người bán sữa chua thế hệ cha anh, vai khòm lưng còng đi vì gồng gánh. Vì nghề bán sữa chua đã tàn, những ai ít thành công nhất và nghèo nhất làm việc khác buổi sáng còn, buổi tối, tương tự Mevlut, họ đi bán boza. Một số xây nhà trong các phường gecekondu xa thành phố (thỉnh thoảng chúng bị đập bỏ và họ phải xây lại), giờ đây những chỗ này đã có giá, họ có thể thư thả, họ nghỉ hưu hay về lại làng. Một số đồng thời sở hữu một căn nhà ở làng nhìn thấy hồ Beyşehir xa xa, và một gecekondu trong các khu ổ chuột cũ ở thành phố. Những người đó hút Marlboro. Nhưng những người bỏ ngân hàng tiền chắt chiu từng xu bao năm vì tin vào các quảng cáo trên báo, tin vào sổ tiết kiệm của Işbank và vào cái người ta nhồi nhét ở trường tiểu học, thấy tiền mình chắt bóp tan như tuyết dưới mặt trời trong giai đoạn lạm phát gần đây. Những người gửi tài sản cho chủ ngân hàng kiểu mới để tránh chuyện này cũng thấy mình mất trắng, nên giờ con trai họ đi bán rong như Mevlut, nhưng họ cũng hiểu rõ rằng, sau một phần tư thế kỷ làm nghề bán rong (như cha), họ héo mòn đi mà cuối cùng vẫn tay trắng, còn không mua nổi một căn nhà hay mảnh vườn ở làng. Mẹ anh ngồi cùng bàn với vợ những người bán rong khác, mệt mỏi, ngày một già đi và vẫn còn sống ở làng, Mevlut không tài nào nhìn về hướng này.

Khi trống kèn nổi lên, Mevlut vào với đám đàn ông trên sàn nhảy. Vừa nhảy anh vừa liếc mắt theo chiếc khăn quàng tím của Rayiha khi cô chào từng cô gái, đàn bà và bà già đầu trùm khăn bên phía sảnh dành cho phụ nữ. Khi đưa mắt tìm Rayiha như vậy thì anh nhìn ra Mohini, đi quân dịch về, đến kịp lúc dự đám cưới. Trước nghi thức trao quà một chút, sảnh cưới nóng nực bỗng nhộn nhịp hẳn lên, say tiếng động, nước chanh không pha, bầu không khí ẩm ướt ngột ngạt trong phòng, đám đông xem ra không còn trật tự. Nếu không thỉnh thoảng nhìn về phía đám Vural và uống mừng sức khỏe, chúng tao sẽ không chịu nổi thấy cả lũ phát xít như vậy, Ferhat nói và kín đáo đưa cho Mevlut ly nước chanh pha vodka dưới bàn. Có lúc, anh tưởng để mất dấu Rayiha, thế rồi, nhìn ra cô, anh chạy lại. Cô từ cửa nhà vệ sinh đi ra, hai bên là hai cô gái trẻ trùm khăn cùng màu với cô.

Anh Mevlut, em thấy Rayiha hạnh phúc và em vô cùng mừng cho cả hai… một trong hai cô gái nói. Tha lỗi cho em đã không thể chúc mừng anh ở làng.

Đó là Samiha em gái em, anh không nhận ra nó à? Rayiha hỏi khi họ về lại sofa đỏ. Cái đẹp nhất ở nó là đôi mắt. Nó rất vui được lên Istanbul. Nhiều người ngấp nghé nó đến mức cha với chị Vediha không biết xử sao với bao nhiêu thư tình gửi cho nó.

Süleyman. Mới đầu tôi tưởng Mevlut quá khéo léo giữ vẻ điềm nhiên như vậy. Nhưng không, thật ra Mevlut không nhận ra Samiha xinh đẹp mà nó đã viết cho biết bao thư.

Mohini. Mevlut với Rayiha nhờ tôi đứng bên cạnh giữ vai trò vừa là thư ký vừa là người giới thiệu trong lễ trao quà. Mỗi lần, micro trong tay, tôi thông báo kiểu như, Hadji Vural đáng kính, doanh nhân và nhà thầu gốc Rize, nhà Mạnh Thường Quân lớn và người lập thánh đường ở Duttepe, đeo vào cổ tay chú rể một đồng hồ Thụy Sĩ (thật ra sản xuất ở Trung Quốc)! một làn sóng khuấy động cử tọa đang buồn chán. Đám khách điếu thuốc trên miệng, nước chanh trong tay bèn vỗ tay, tán gẫu và cười khúc khích, còn những kẻ hà tiện tính treo một tờ bạc nhỏ trên váy cô dâu để đỡ hao tốn thấy mình dễ thành trò cười trong mắt người khác bèn lo soạn sẵn một tờ to hơn.

Süleyman. Khi thấy Ferhat trong đám đông, tôi không tin được mắt mình. Nếu tôi biết Mevlut dẫn tên khốn này đến mà nói, Đó là bạn em, nó đã thuần hơn rồi! trong khi năm năm trước, bằng tiền của Moscow, nó và băng của nó có thể phục kích anh tôi và các bạn để khử họ, tôi có cất công chuyển thư cho nó, thu xếp hôn sự này và tổ chức lễ cưới cho nó không?

Nhưng xem ra đồng chí Ferhat đã nhụt chí rồi. Nó từng là kẻ nghĩ mình biết mọi thứ, trừng trừng nhìn lại ta, vung xâu tràng hạt như chìa khóa cửa trong tay, điệu bộ như tên cộng sản vừa mới ra tù. Từ cú đảo chính hai năm trước, phần lớn đồng chí cộng sản của nó mục xương trong tù hoặc bị tra tấn đến thân tàn ma dại. Những thằng ranh ma chạy trốn sang châu Âu để tránh tra tấn. Đồng chí Ferhat không nói tiếng nước nào ngoài Kurd và nghĩ sẽ không tiến xa với đám nhân quyền ở châu Âu, nó thúc thủ và bót giọng điệu chính trị. Như anh tôi nói: tay cộng sản khôn ngoan sẽ quên ý thức hệ và lo kiếm tiền khi lấy vợ, còn tay cộng sản ngu, như Ferhat, không thể kiếm sống vì những tư tưởng khôi hài, sẽ tự lãnh việc đi tìm những thằng nghèo xơ kiểu như Mevlut mà giảng giải.

Thế rồi, tôi nghĩ còn có hạng mà đàn ông chúng tôi chê cười: một đám giàu đến một konak để hỏi cưới cô gái đẹp hắn yêu, khi vào thì hắn phát hiện cô này còn một cô em đẹp hơn và trẻ hơn nhiều, vậy là hắn liền hỏi cha họ không phải cô đầu mà cô chơi lò cò trong góc, đàn ông chúng tôi sẽ đều đồng tình gã đó là tên đểu cáng: tuy nhiên chúng tôi còn hiểu được hắn. Nhưng làm sao hiểu một gã như Mevlut, nó không hở tiếng nào khi phát hiện ra là người nó trốn chạy cùng trong đêm không phải cô gái đẹp mà nó viết thư tình sướt mướt suốt nhiều năm, mà là cô chị?

Một chuyện khác làm Mevlut hạnh phúc, đó là niềm vui thuần khiết và trẻ con của Rayiha. Cô không làm bộ ngạc nhiên trước những tờ tiền người ta móc trên váy cô như cô dâu Mevlut thấy trong các đám cưới khác, cô vui thật tình. Trong khi Mohini vừa thông báo mỗi tờ tiền, đồng vàng hay nữ trang trao cho vợ chồng vừa cố pha trò (Năm mươi đô la Mỹ từ ông ngoại bán sữa chua trẻ nhất!), một số trong đám đông vỗ tay nửa lịch sự nửa mỉa mai, như trong mọi đám cưới.

Lợi dụng một lúc mọi người nhìn đi chỗ khác, Mevlut liếc mắt về phía Rayiha. Anh thấy không chỉ cánh tay, bàn tay, tai, mà còn mũi cô, miệng và gương mặt đều đẹp. Lúc này, khiếm khuyết duy nhất ở cô là vẻ mệt mỏi, nhưng cô vẫn tỏ ra thân tình niềm nở phù hợp với con người cô. Rayiha không tìm được ai để nhờ giữ túi nhựa đựng quà, phong bì và gói, nên cô đặt nó ở góc sofa.

Bàn tay nhỏ xinh lúc này để trên đầu gối. Mevlut nhớ lại mình đã nắm bàn tay này khi họ cùng nhau trốn đi trên núi và lần đầu tiên anh nhìn kỹ nó trong nhà ga Akşehir. Lúc này Mevlut thấy như cái ngày anh bắt cóc Rayiha cách đây đã nhiều năm rồi. Trong ba tháng, họ đã làm tình, gần gũi nhau, họ nói cười nhiều đến mức Mevlut ngạc nhiên thấy mình không biết ai rõ như Rayiha, và anh thấy đám đàn ông đang nhảy nhót làm trò để lòe các cô gái như những thằng nhóc không biết gì chuyện đời. Ngoài ấn tượng đã quen Rayiha từ nhiều năm, Mevlut còn dần dà tin rằng mình đã viết thư cho ai đó như cô, thậm chí chính cô.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 24 380 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 24, xa la trong toi 24.
Xa lạ trong tôi | Chương 24.

Chuyên mục xa-la-trong-toi-chuong-24

Xa lạ trong tôi | Chương 24

Xa lạ trong tôi | Chương 24

Xa lạ trong tôi chương 24 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 24

Chuyên mục van-hoc

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ
Hồn bướm

Hồn bướm

Hồn bướm chưa chịu bỏ công khảo chứng gì cả mà đã bắt đầu vào chuyện, tôi xin chịu mang tiếng là người không chuẩn bị kỹ càng.

Xem chi tiết Hồn bướm

Chuyên mục orhan-pamuk

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ