Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 42

Xa lạ trong tôi chương 42 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

22 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 42 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 42

Tình yêu sét đánh của Ferhat.

Mình hãy trốn khỏi đây.

Korkut. Trên mảnh đất cha tôi và chú vạch ranh ở Kültepe. năm 1965, chú Mustafa quá cố chỉ cất được túp nhà một phòng. Có Mevlut dưới làng lên giúp, họ cũng không đi xa hơn nhiều, họ không đủ sức. Còn cha con tôi, ban đầu chúng tôi xây một căn nhà hai phòng trên mảnh đất ở Duttepe. Cha tôi trồng cây dương trong vườn, như ở làng, và giờ từ Şişli ta còn thấy chúng. Khi mẹ tôi từ làng lên Duttepe, năm 1969, trong một đêm chúng tôi xây thêm một phòng khang trang nữa, rồi phòng nữa, phòng nơi về sau tôi nghe đua ngựa trên đài. Năm 1978, sau khi cưới Vediha, chúng tôi xây thêm một phòng lớn có buồng tắm, rồi còn một phòng cho bạn bè và vậy là, nhờ mở rộng, căn nhà đã thành như dinh thự. Trong vườn dinh thự của chúng tôi, hai cây dâu tằm và một cây sung tự mọc lên. Chúng tôi còn xây cao tường rào vườn. Chúng tôi ráp một cổng sắt.

Sáu năm trước, thấy việc làm ăn trôi chảy, vinh danh thánh Allah, chúng tôi quyết định xây thêm cả tầng, và trên các đồi này ai ai cũng làm vậy, rồi (cuối cùng) chúng tôi cũng đã có bằng khoán để yên tâm. Chúng tôi xây cầu thang lên tầng hai ở ngoài, để mẹ tôi không từ sáng đến tối lo không biết Vediha đi đâu hay bọn trẻ về chưa. Mới đầu cha mẹ tôi và Süleyman hăm hở dọn lên tầng trên mới tinh và có tầm nhìn. Nhưng được ít lâu cha mẹ tôi lại dọn xuống tầng dưới, vì đi cầu thang nhiều quá, tầng trên trống trải quá, lạnh lẽo quá, lẻ loi quá. Như Vediha muốn, trên lầu tôi bày biện đồ nội thất tối tân và đắt tiền nhất, tôi cho lát bồn tắm bằng gạch men xanh, nhưng Vediha vẫn cứ nằng nặc, Mình dọn vào thành phố đi. Tôi có nói cách mấy, Giờ đây cũng là thành phố, đây cũng là Istanbul, Vediha vẫn không chịu nghe. Ở trường trung học Şişli, lũ con nít nhà giàu đáng ghét chọc Bozkurt và Turan là chúng sống trong gecekondu. Cha mẹ anh không chịu đến Şişli đâu. Họ không bao giờ bỏ lại vườn tược, không khí thoáng đãng, tiệm tạp hóa, gà qué cây cối, tôi đáp. Ta sẽ bỏ họ lại đây một mình sao?

Vediha kêu ca đủ chuyện nhảm nhí, trách tôi là cứ về khuya, thỉnh thoảng không về, đi cả mười ngày lo công việc, cô tóc vàng ngấp nghé trong các văn phòng ở Şişli.

Đúng là thi thoảng tôi cũng đi vắng mười ngày hay hai tuần, nhưng không phải để đến công trường: chúng tôi đi Azerbaijan. Tarık và một số người dân tộc chủ nghĩa trong phong trào cũ của chúng tôi, phong trào Toàn Thổ, nói, Nhà nước đã giao phó cho chúng ta nhiệm vụ thiêng liêng này, nhưng ta không có tiền. Ankara ra lệnh cho họ tìm tài trợ trong khu vực tư nhân. Làm sao tôi từ chối được những người phong trào Toàn Thổ nhờ giúp? Chủ nghĩa cộng sản ở Nga đã tiêu vong, nhưng tổng thống Aliyev là thành viên KGB và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên Xô. Tự xưng là người Thổ, nhưng ông ta vẫn cố làm cho người Thổ bị người Nga xỏ mũi dắt đi. Chúng tôi có những cuộc họp kín với các tư lệnh ở Baku. Elchibey, tổng thống đầu tiên được bầu một cách dân chủ với đa số phiếu của nhân dân Azerbaijan cao quý (thật ra đều là người Thổ, có lẫn người Nga và Ba Tư), bị một cuộc đảo chính theo kiểu KGB lật đổ buộc ông phải về lại quê quán. Ông chán lũ phản bội dâng chiến thắng cho kẻ thù trong cuộc chiến với Armenia, ông chán bọn bất tài quanh ông, và bọn gián điệp Nga lật đổ ông. Vì ông tưởng chúng tôi là điệp viên Nga, ông từ chối gặp, nên Tarık với tôi giết thời gian trong các khách sạn và quán bar ở Baku. Còn chưa có dịp đi gặp Elchibey ở làng ông, hôn tay người thánh thiện này và nói, Mỹ cũng ủng hộ chúng ta, tương lai của Azerbaijan là ở phương Tây, chúng tôi nhận được tin là các kế hoạch đảo chính kiểu Thổ Nhĩ Kỳ của chúng tôi thất bại. Có người ở Ankara sợ và báo cho Aliyev rằng chúng tôi đến xúi giục đảo chính. Chúng tôi nghe rằng Elchibey bị quản thúc tại gia, ông còn không được ló mũi ra vườn, huống là tham gia đảo chính. Chúng tôi chạy thẳng ra sân bay về lại Istanbul.

Cuộc phiêu lưu dạy tôi điều này: đúng, cả thế giới là kẻ thù của người Thổ, nhưng kẻ thù lớn nhất của người Thổ, đó là chính người Thổ. Con gái Baku học được mọi kiểu tự do từ người Nga dù họ ghét người Nga. Nhưng cuối cùng họ vẫn thích đàn ông Azerbaijan hơn. Nếu vậy, cô à, tôi tự đặt mình vào nguy hiểm vì cô không có nghĩa lý gì cả. Dù gì, chuyện tôi tự nguyện tham gia sự nghiệp đã củng cố vị thế của tôi với chính phủ và đảng. Trong khi đó thì Süleyman tranh thủ chuyện tôi đang bận bịu để làm gì thì làm.

Dì Safiye. Tôi với Vediha không ai tìm được một đứa con gái xứng hợp cho Süleyman, nên nó tự tìm lấy một người. Từ đây nó không về nhà nữa. Chúng tôi xấu hổ kinh khủng, sợ có gì không phải xảy ra.

Rayiha. Những tối mùa đông lạnh, khi công việc ở quán trôi chảy, Ferhat cũng đến. Tôi bèn dẫn con gái đến nhà Samiha. Chúng rất mê mấy chuyện phiếm của dì, nghe dì kể những chuyện đồn thổi mới nhất về các ngôi sao trên truyền hình, ai chạy trốn với ai, nói về mốt và phim ảnh, khuyên chúng chải tóc kiểu này, kẹp tóc kiểu kia, và thỉnh thoảng thấy ai trên màn ảnh nó kêu lên, A, dì từng làm ở nhà ông này, vợ ông ta tối ngày khóc lóc. Về nhà, chúng tập để ăn nói giống dì, nên có lần tôi bực ra mặt, tôi suýt nói, Đừng có thành như dì tụi bay, nhưng tôi kiềm chế vì tôi không muốn mình ghen tị. Khi một mình ở quán Samiha với Mevlut có nhìn nhau không, hay hai người làm như thể ánh mắt tình cờ gặp nhau trong gương? tôi muốn biết nhưng không thể hỏi. Mỗi lần cơn ghen đầu độc tâm hồn tôi, tôi giở mấy lá thư Mevlut viết cho tôi từ quân dịch ra đọc lại.

Hôm qua, khi tôi ra khỏi quán boza, Mevlut cười thật dễ thương với tôi, vậy là nghi ngờ anh cười với em tôi bắt đầu gặm nhấm tâm hồn tôi, về nhà tôi tức thì lấy thư của Mevlut ra đọc: Không có đôi mắt nào anh nhìn ngoài mắt em, không có gương mặt nào khác anh mỉm cười, không đâu khác để anh hướng về! anh viết. Mevlut còn viết: Mắt em hút anh như nam châm hút sắt, anh là tù nhân của em, Rayiha, anh chỉ thấy mình em và: Chỉ một cái nhìn em đã biến anh thành nô lệ tự nguyện của em…

Thỉnh thoảng, Mevlut nói với một trong hai chúng tôi, Dẹp mấy ly dơ này đi, như ông chủ sai người phụ việc. Nếu anh nói với tôi, tôi nổi giận vì anh không giao việc dơ bẩn cho Samiha; nếu anh nói với Samiha, tôi bực vì anh nghĩ đến nó trước tiên. Mevlut biết tôi ghen. Nên anh cẩn thận để không ở một mình với Samiha trong quán và không tỏ ra chú ý gì đến nó. Vậy là anh giấu giếm gì đó nên cẩn thận! tôi nghĩ và càng thêm ghen. Một hôm Samiha vào tiệm bán đồ chơi mua súng nước cho con tôi, như chúng là con trai không bằng. Tối về Mevlut cũng lấy chơi. Sáng mai lại, các con đi học và Mevlut ở quán, tôi định quẳng mấy chiếc súng nước vào thùng rác (chúng cũng bắn tia nước vào tôi) nhưng tôi không tìm thấy, chắc là Fatma đã bỏ trong cặp đem đến trường. Đến tối, khi hai đứa ngủ rồi, tôi lấy súng giấu đi. Lần khác, Samiha đến nhà với một con búp bê biết hát, nhắm mở mắt. Fatma sắp lên mười ba, rõ ràng nó không thích chơi búp bê nữa đúng không? Nhưng tôi không nói ra. Vả lại tụi nhỏ cũng không màng tới, và con búp bê biến đi đâu không biết.

Nhưng cái làm tôi khổ sở nhất là cứ băn khoăn, Lúc này Samiha có một mình ở quán với Mevlut? trong khi biết rõ là không. Tôi không tài nào dứt ý nghĩ tối tăm này khỏi đầu, vì Süleyman vốn biết mọi lời đồn đại ở Beyoğlu đã kể cho Vediha nghe là buổi tối Ferhat về khuya, anh ta nốc rượu quên sầu khắp thành phố như đàn ông thất tình trong phim.

Ferhat. Thang máy cũ có gương giống cái lồng mạ vàng dừng lại. Chuyện này xảy ra đã lâu, như những giấc mơ xưa, nhưng tình yêu luôn tạo cảm giác như mới hôm qua. Thay vì bấm chuông của những nhà tôi cắt điện, tôi thấy thích gõ ba lần vào cửa hơn, như kẻ giết người trong phim xưa.

Gia nhân ra mở cửa. Con gái của bà chủ bị sốt (đây là câu nói dối thường thấy nhất), bà chủ sẽ ra ngay. Tôi ngồi vào ghế gia nhân chỉ và nhìn ra Bosphore. Tôi nghĩ cái sâu thẳm và hạnh phúc mình bất chợt cảm thấy trong tâm hồn là từ cảnh cuồn cuộn và buồn bã này, thì lý do đích thực vào phòng như tia sáng: nàng mặc quần jean đen và áo trắng.

Xin chào, anh viên chức. Ercan gác cổng nói với tôi rằng anh muốn gặp, nàng nói.

Giờ chúng tôi không còn là công chức nữa, tôi đáp. Anh không phải từ Sở điện lực sao?

Khu vực điện đã tư hữu hóa, thưa bà…

Tôi hiểu…

Chúng tôi cũng không muốn thế này… tôi chật vật nói. Nhưng tôi đã phải cắt điện nhà bà. Có một hóa đơn chưa trả.

Thánh Allah phù hộ cho đôi tay anh. Anh đừng ngại. Đó không phải lỗi anh. Ông chủ là nhà nước hay công ty tư nhân thì các anh cũng chỉ là người thực thi, làm theo lệnh.

Tôi không biết trả lời làm sao câu đối đáp độc địa cũng như thích đáng này. Tôi đang phải lòng điên cuồng và không nghĩ được gì khác ngoài chuyện mình đang rơi. Tôi thu hết can đảm, Rất tiếc là tôi niêm phong compteur bên dưới rồi, tôi nói dối.

Nếu biết con gái bà bệnh, tôi đã không cắt điện.

Không sao, chuyện cũng đã rồi, anh viên chức… nàng nói. Nàng làm vẻ trầm trọng và không lay chuyển như các nữ thẩm phán trong phim Thổ. Đừng bận tâm, anh chỉ làm phận sự thôi.

Cả hai im lặng một lát. Vì nàng không nói lời nào giống như khi trong thang máy tôi hình dung sẽ được nghe, tôi không nhớ ra câu đối đáp nào mình soạn sẵn. Tôi nhìn đồng hồ. Hai mươi phút nữa là chính thức bắt đầu thời gian nghỉ lễ mười ngày.

Anh viên chức, nàng vẫn bướng bỉnh gọi, rất tiếc là cả đời tôi chưa bao giờ lót tay ai mà cũng không chấp nhận ai làm vậy. Tôi sống làm gương cho con gái.

Đành vậy, thưa bà, tôi đáp,quan trọng là những người như bà hiểu những người bà bĩu môi gọi là công chức có nhân phẩm thế nào.

Tôi sôi sục tiến tới cửa, biết rằng người đàn bà tôi yêu sẽ không bao giờ nói Chờ đã.

Nàng bước hai bước về phía tôi. Tôi cảm thấy rằng mọi chuyện đều có thể giữa hai chúng tôi. Vậy nhưng ngay phút này tôi cũng đã biết đó là tình yêu vô vọng. Nhưng cái giữ cho tình yêu sống, đó chính là vì nó vô vọng.

Anh viên chức, hãy nhìn những người này đi, nàng nói, đưa tay chỉ thành phố qua cửa sổ. Anh biết rõ hơn tôi cái tập hợp mười triệu người này ở Istanbul, đó là công việc, lợi nhuận, hóa đơn, lãi suất. Nhưng chỉ có một thứ cho phép cá nhân đứng vững giữa bầy người này, đó là tình yêu.

Không để tôi kịp đáp, nàng quay gót bỏ đi. Trong các tòa nhà xưa, người bán rong và nhân viên ghi điện không được dùng thang máy để xuống. Nên tôi đi thang bộ và ngẫm nghĩ suốt dọc đường. Tôi xuống tận tầng hầm bít bùng, bước đến cuối hành lang. Tôi đưa tay ra để dán niêm phong compteur điện tôi đã cắt.

Nhưng mấy ngón tay tê cứng của tôi làm điều ngược lại, trong tích tắc, dây điện đã cắt được nối lại, và compteur căn hộ số 11 lại quay đều.

Anh à, anh mở lại điện cho họ là đúng rồi, Ercan người gác cổng nói. Vì sao?

Chồng của bà chủ là Sami gốc Sürmene rất có thế lực ở Beyoğlu. Ông ta quen biết khắp nơi… Ông ta sẽ làm khó anh. Dân gốc Biển Đen, họ đều là mafia cả.

Rõ ràng là không có con gái bị bệnh nào cả, đúng không?

Con gái nào đâu anh… Họ còn chưa cưới nữa mà… Ông Sürmene này có vợ và các con trai lớn ở làng. Con trai ông ta biết chuyện bà, nhưng họ không nói gì.

Rayiha. Một tối, Ferhat về khi mẹ con tôi và dì Samiha xem tivi sau bữa ăn, và anh ta vui khi thấy chúng tôi với nhau. Các con chị lớn từng ngày. Fatma, cháu thành thiếu nữ thật rồi, anh ta nói. Ôi trời, tối quá rồi, mình về thôi các con, tôi kêu lên thì Ferhat nói, Khoan về Rayiha, ngồi lại chơi chút đã. Mevlut sẽ ở lại quán muộn, hy vọng còn một hai tên say ghé uống boza.

Tôi không hài lòng là anh ta chế giễu Mevlut trước mặt các con. Anh nói đúng đó, Ferhat, tôi nói. Việc kiếm sống của chúng tôi thành cái giải trí cho người khác thật rồi. Đi nào các con, mình về.

Thấy chúng về muộn, Mevlut nổi giận. Từ rày, cấm các con gái ra đại lộ İstiklal, anh nói. Và trời vừa tối, em cũng không được ra đường nữa.

Anh có biết tụi nhỏ đến nhà dì được ăn köfte, sườn và gà rán không? tôi lỡ lời. Thật ra, tôi sợ cơn giận của Mevlut, và tôi không đời nào nói điều như vậy, nhưng chắc thánh Allah xui tôi nói.

Mevlut giận, suốt ba ngày anh không nói với tôi tiếng nào. Nên tôi không dẫn các con đến nhà dì Samiha nữa, buổi tối mẹ con tôi ở nhà. Những lúc ghen tuông, tôi lấy đồ thêu ra, tôi không thêu chim chóc cắt trong các trang tạp chí nữa mà thêu cái tôi đã thuộc lòng vì cứ đọc đi đọc lại thư của Mevlut, đôi mắt tàn nhẫn chỉ một cái nhìn là cầm tù ta, những ánh nhìn chặn đường ta như kẻ cướp. Đôi mắt oằn trên cây như trái to, chim ghen tị bay xập xòe giữa chúng. Trên cành, tôi điểm xuyết những đôi mắt đen cụp vào như hoa thủy tiên. Trên tấm chăn lông lớn, tôi thêu một cây huyền thoại mà, đằng sau mỗi lá, mở ra hàng trăm con mắt như mắt bùa trị cái tà ác. Tôi mở một con đường qua bóng tối tim tôi. Tôi thêu những con mắt như mặt trời: những tia đen phóng ra như mũi tên từ mỗi cọng lông mi, những con đường quanh co giữa cành cây sung khúc khuỷu. Tôi thêu chúng lên hết cuộn vải này đến cuộn vải khác. Nhưng không gì làm nguôi được con giận trong tôi!

Mevlut không cho mẹ con chị đến nhà em nữa, Samiha… Sao em không đến đây, khi Mevlut ở quán, một tối tôi nói. Vậy là em tôi bắt đầu đến nhà chúng tôi buổi tối, ôm từng túi köfte và lahmacun. Được ít lâu, tôi bắt đầu nghĩ rằng Samiha không chỉ đến gặp các con tôi, mà còn cả Mevlut.

Ferhat. Ra ngoài đường, tôi nhận ra mình đã mất tự tin trên căn hộ số 11. Trong hai mươi phút, tôi đã yêu và bị lợi dụng. Tôi tiếc đã không cắt điện nhà bà chủ. Người gác cổng gọi nàng như vậy, nhưng tôi biết theo hóa đơn điện tên nàng là Selvihan. Tôi bắt đầu hình dung Selvihan trong tay tên trùm mafia này. Tôi sẽ giải cứu nàng. Người như Süleyman muốn yêu một đàn bà, trước hết hắn phải thấy hình cô ta trong các trang tạp chí Chủ nhật, rồi phải ỉ có tiền ngủ với cô ta vài lần mới gắn bó. Mevlut thì tuyệt không cần quen cô gái, anh ta chỉ cần thoáng thấy thì cô ta đã thành người trong mộng. Để đàn ông như tôi phải lòng, anh ta cần cảm thấy mình đấu với cô ta một ván cờ đời. Tôi đã tỏ ra tay mơ trong những nước khai cuộc. Nhưng tôi đã có trong óc một nước cờ để bắt Selvihan. Tôi bắt đầu xem lại các hóa đơn gần nhất, các chuyển khoản ngân hàng trong hồ sơ của nàng với sự giúp sức của một người có kinh nghiệm mê rakı và chuyện trò trong ban kế toán và hồ sơ lưu trữ.

Tôi nhớ nhiều đêm nhìn Samiha như đóa hồng mới nở và nghĩ, Vì sao một người đàn ông có vợ đẹp như vậy lại bị ám ảnh bởi nhân tình của mafia bị nhốt trong một căn hộ nhìn ra cảnh quan đẹp bên ngoài? Có những tối chúng tôi cùng uống rakı, tôi nhắc Samiha rằng cả hai đã chịu khổ rất nhiều, nhưng cuối cùng chúng tôi đã có thể về lại trung tâm thành phố như mong muốn.

Giờ mình có tiền rồi, tôi nói. Mình có thể làm gì mình muốn. Mình làm gì đây?

Mình hãy trốn khỏi đây, Samiha nói. Đi đâu đó mà không ai tìm ra mình, không ai biết mình.

Nghe vậy, tôi hiểu rằng Samiha hạnh phúc những tháng đầu chỉ có chúng tôi với nhau ở phường Gazi. Tôi có các bạn cũ cánh tả, theo Mao, thân Xô Viết, cũng chán đời sống thành phố như chúng tôi. Nếu sau bao năm chịu khổ họ cũng kiếm được chút đỉnh, họ nói, Ta dành dụm thêm chút nữa rồi chạy khỏi Istanbul xuống miền Nam. Cũng như tôi, họ mơ tưởng căn nhà trang trại giữa ô liu, nho trong vườn cây một thị trấn Địa Trung Hải nào đó chưa từng đến. Vợ chồng tôi cũng bắt đầu mơ ước.

Chúng tôi hình dung rằng nếu chúng tôi có một trang trại ở phía Nam, Samiha sẽ có thai và cuối cùng chúng tôi sẽ có con. Mình đã kiên nhẫn, mình kiếm được tiền rồi, mình hãy cắn răng chịu đựng thêm ít lâu nữa. Rồi mình sẽ có đủ tiền mua một miếng đất nông trại lớn ở phía Nam, buổi sáng tôi nói.

Buổi tối ở nhà em buồn, Samiha nói. Hôm nào dẫn em đi xem phim đi.

Một tối tôi chán nói chuyện với Mevlut ở quán, tôi nốc rakı rồi rượu dẫn tôi đến tòa nhà ở Gümüşsuyu. Như cảnh sát ập đến, tôi bấm chuông phòng người gác cổng trước.

Có gì vậy anh, tôi cứ tưởng là người bán boza, có gì không ổn sao? Ercan gác cổng hỏi khi thấy tôi đứng trước các compteur.

A, mấy người ở căn hộ 11 dọn đi rồi.

compteur căn hộ 11 đứng im phắc. Trong một khắc, tưởng chừng như thế giới đã dừng lại.

Tôi đi gặp tay kế toán giàu kinh nghiệm và mê rakı trong tòa nhà ở Taksim: anh ta giới thiệu với tôi hai thư ký già phụ trách hồ sơ lưu trữ và chứng từ viết tay của công ty đã phân phối điện ở Istanbul trong tám mươi năm. Sau khi lãnh bảo hiểm và trợ cấp về hưu – một người tuổi bảy mươi hai còn người kia sáu mươi lăm – hai công chức thông thái này theo hợp đồng với công ty tư nhân quay lại văn phòng, và họ sốt sắng dạy lại cho thế hệ nhân viên thu nợ mới mọi mưu mẹo tài tình dân Istanbul nghĩ ra tám mươi năm qua để lừa đảo nhân viên thu tiền điện và Sở điện lực. Thấy tôi là nhân viên thu tiền điện trẻ cần cù, họ vui vẻ sốt sắng chỉ dạy. Họ còn nhớ chi tiết mỗi gian lận, các phường, đàn bà ra mở cửa và cả chuyện tình ái đồn đại. Tôi cần xem lại không chỉ trong kho lưu trữ mà còn các chứng từ gần đây nhất. Tôi biết rằng, một ngày nào, tôi sẽ tìm lại được Selvihan trong một căn hộ Istanbul, sau một cánh cửa. Vì trong thành phố này ai cũng có một trái tim, và một compteur.

Rayiha. Tôi lại có thai, tôi không biết phải làm gì. Ở tuổi tôi, tôi rất ngượng trước mặt các con.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 42 656 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 42, xa la trong toi 42.
Xa lạ trong tôi | Chương 42.

Chuyên mục tieu-thuyet

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 03
Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 23
Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 56
Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 31
Gián điệp mạng | Chương 43

Gián điệp mạng | Chương 43

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 43

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ