Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi chương 15 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

21 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 15 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 15

Mevlut có ria mép.

Chủ sở hữu mảnh đất không bằng khoán.

Mãi đến tháng Năm 1978, khi đọc lá thư chị cả gửi cho cha, Mevlut mới biết Korkut sẽ cưới một cô gái làng Gümüşdere bên cạnh. Mười lăm năm nay rồi, khi thì đều đặn, khi thì tùy hứng, chị viết thư lên Istanbul cho cha. Mevlut đọc thư cho cha nghe bằng giọng nghiêm túc và chăm chú như khi đọc báo. Cả hai cảm thấy ganh tị lạ lùng, thậm chí giận dữ, khi biết ra lý do khiến Korkut về làng là một cô gái ở Gümüşdere.

Sao Korkut không cho họ hay biết gì? Hai ngày sau, khi cha con họ qua Duttepe và nghe từ chính miệng nhà Aktaş các tình tiết khác trong câu chuyện, Mevlut chợt nghĩ rằng nếu cậu cũng có một ông chủ, một người bảo trợ uy thế như Hadji Hamit Vural, đời sống của cậu ở Istanbul đã được dễ dàng.

Ông Mustafa. Hai tuần sau khi qua nhà Aktaş và biết Korkut sắp cưới vợ nhờ có Hadji Hamit giúp một tay, tôi ngồi trong tiệm tạp hóa của ông anh Hasan, huyên thuyên đủ chuyện thì ông anh tôi bỗng đâm nghiêm trang và mau chóng giải thích rằng đường vành đai mới sẽ chạy qua Kültepe, nhân viên địa bạ sẽ không qua phía đồi bên đó, và dẫu có qua thì họ cũng sẽ đem mấy mảnh đất này ra làm đường, dù ta lót tay cho họ bao nhiêu đi nữa, nghĩa là sẽ không ai ở đó được chính thức công nhận sở hữu đất và nhà nước sẽ không bồi thường xu nào cho đất họ trưng thu để xây đường xa lộ sáu làn này.

Anh thấy là miếng đất của ta ở Kültepe sẽ bốc hơi, ông ta nói, vì vậy, anh cũng bán nó cho Hadji Hamit Vural, ông ta mua gom đất bên phía đó. Cầu thánh Allah phù hộ cho ông ta, ông ta là người hào phóng, ông ta trả được giá!

Sao! Anh bán đất của em mà không hỏi em?

Đó không phải đất của chú, Mustafa à. Nó là của hai anh em mình. Anh cắm mốc nó, còn chú giúp anh. Chủ tịch phường cũng đã làm đúng thể thức, ghi tên hai anh em mình bên dưới ngày tháng và chữ ký trên giấy ông ta đưa cho mình, cũng như ông làm với mọi người khác. Và ông ta đưa giấy này cho anh. Chú thì không phản đối gì. Nhưng một năm nữa thì tờ giấy này cũng không có giá trị gì cả. Chú biết rõ rằng vì sợ bị đập bỏ mà không ai dám xây gì trên các sườn đồi đó nữa, đừng nói là nhà tạm, người ta còn không dám đặt một hòn đá hay đóng một cây đinh.

Anh bán bao nhiêu?

Chú bình tĩnh lại đi. Đừng la lối như vậy với anh chú… ông ta đang nói thì một bà bước vào tiệm hỏi mua gạo. Trong khi Hasan cắm vá nhựa vào bao gạo rồi xúc vào một túi giấy nhỏ, tôi giận dữ đùng đùng bỏ ra ngoài. Tôi về nhà. Tôi muốn giết quách ông ta cho rồi. Trên đời này tôi không sở hữu gì ngoài nửa mảnh đất đó và căn nhà tạm này! Tôi không nói ai chuyện này. Ngay cả Mevlut. Ngày mai lại, tôi quay lại tiệm tạp hóa. Hasan đang xếp báo cũ làm túi giấy. Anh bán bao nhiêu? Lần nữa ông ta không nói. Đêm đến tôi không ngủ được. Một tuần sau, một sáng khi trong tiệm không có khách, ông ta bất thần hở hơi cho tôi biết giá bán mảnh đất. Sao? Ông ta sẽ đưa tôi phân nửa. Con số khôi hài đến mức tôi chỉ còn biết đáp: EM KHÔNG CHẤP NHẬN CON SỐ ĐÓ! Dù sao thì anh cũng không còn tiền đó nữa, ông anh Hasan nói, nhà anh đang lo cưới vợ cho thằng Korkut mà!

Sao? Anh muốn nói anh gả con trai bằng tiền đất của em sao!

Anh nói với chú là thằng Korkut tội nghiệp say mê như điếu đổ rồi! ông ta nói. Chú đừng giận, sẽ sớm đến lượt thằng con chú thôi, đứa con gái của Abdurrahman Vẹo cổ còn hai cô em nữa. Ta cưới cho Mevlut một đứa, cũng phải tính chuyện tương lai cho nó chứ.

Anh không phải lo cho Mevlut, tôi nói. Nó sẽ học xong trung học rồi sau đó sẽ đi quân dịch. Vả lại, nếu có đứa con gái phù hợp, anh sẽ cưới cho thằng Süleyman nhà anh.

Qua Süleyman mà Mevlut biết được rằng mảnh đất chưa có bằng khoán cha với bác rào ở Kültepe mười ba năm trước đã bán. Theo Süleyman thì dù sao cũng không có chủ sở hữu mảnh đất không bằng khoán. Vì chưa ai cất nhà hay dù chỉ trồng cây trên miếng đất này, không cách nào ngăn một tuyến đường sáu làn của nhà nước bằng một mảnh giấy chủ tịch phường cấp nhiều năm trước. Hai tuần sau Mevlut nghe cha đề cập chuyện này, cậu giả như mới nghe lần đầu. Cậu hiểu nỗi giận dữ của cha, cậu hận nhà Aktaş bán mảnh đất chung mà không hỏi ý ông. Đã vậy nhà họ còn thành công ở Istanbul hơn và giàu hơn, cậu thấy càng lúc càng tức, như thể mình là nạn nhân của một bất công. Nhưng cậu cũng thấy rõ rằng cậu không thể gạch số bác và hai anh khỏi đời mình, rằng không có họ cậu sẽ đơn độc trong thành phố này.

Nghe ba nói đây, con mà còn quay lại nhà bác con khi ba chưa cho phép, con mà còn gặp Korkut với Süleyman nữa, là phải bước qua xác ba, cha cậu nói, hiểu chưa?

Dạ hiểu, Mevlut đáp. Con thề.

Vì cậu lẻ loi khi xa nhà bác và tình bạn của Süleyman, được ít lâu thì cậu tiếc mình đã thề. Ferhat, đã học xong trung học và cùng gia đình rời khỏi Kültepe, cũng không còn ở đó nữa. Tháng Sáu, sau khi cha về làng, Mevlut xách hộp Vận may lang thang ít lâu trong quán cà phê và công viên mà các gia đình có con nhỏ thường lui tới, nhưng tiền cậu kiếm được chỉ đủ lo chi tiêu hằng ngày, cậu không thu về được một phần tư khoản cậu kiếm khi làm chung với Ferhat.

Đầu tháng Bảy 1978, Mevlut đi xe đò về làng. Mấy hôm đầu, cậu vui được ở bên mẹ, hai chị và cha. Nhưng cả làng đang lo chuẩn bị cho lễ cưới của Korkut, nên cậu cảm thấy khó chịu. Cậu đi dạo trên đồi với chó Kâmil đang già đi làm bạn. Cậu nhớ mùi cỏ khô dưới nắng mặt trời, những cây sồi, những con suối lạnh ngắt chảy len lỏi giữa đá. Nhưng cậu không dứt được ý nghĩ mình bỏ lỡ mọi thứ diễn ra ở Istanbul và cơ hội trở nên giàu có.

Một chiều, cậu đào lên hai tờ bạc cậu giấu dưới gốc cây tiêu huyền trong một góc vườn. Cậu nói với mẹ là mình sẽ về Istanbul. Cha con sẽ giận đó! mẹ nói, nhưng Mevlut không để tâm. Có nhiều việc lắm! cậu đáp. Chiều lại, cậu cũng bắt được xe đò xuống Beyşehir mà không đụng mặt cha. Trong huyện, khi chờ xe đi Istanbul, cậu ăn cà tím thịt xắt trong một quán rẻ tiền trước mặt thánh đường Eşrefoğlu. Trên xe đò chạy đêm về Istanbul, cậu cảm thấy từ nay chỉ mình cậu làm chủ cuộc đời mình và vận mệnh mình, cậu là một người đàn ông trưởng thành độc lập, và cậu hăng hái lên khi nghĩ đến vô vàn khả năng mở ra trước mắt. Về lại Istanbul, cậu nhận thấy trong một tháng đi vắng mình đã mất một số khách hàng. Trước kia không bao giờ có chuyện này. Tất nhiên, một số gia đình khép màn và khuất mắt, số khác về nhà nghỉ mùa hè. (Có một số người bán sữa chua đi theo khách đến tận những nơi nghỉ mát như quần đảo Hoàng Tử, Erenköy, Suadiye.) Nhưng bán buôn chưa bao giờ sụt giảm đến mức này trong mùa hè, vì các quán ăn mua sữa chua để làm ayran. Mùa hè 1978 đó, Mevlut hiểu rằng bán sữa chua rong không còn được mấy năm nữa. Ngoài đường, cậu ngày càng ít gặp người bán sữa chua thế hệ cha cậu, đeo tạp dề và làm lụng quần quật, hay thế hệ sau, những người bán sữa chua cũng tham vọng và luôn tìm việc gì khác để làm như cậu.

Nhưng những cái khó của nghề không biến Mevlut thành người cau có và hằn học như cha. Ngay cả những thời điểm đen tối nhất, nản lòng nhất, cậu vẫn không đánh mất nụ cười dễ thương khiến khách thấy dễ chịu. Các bà cụ, vợ người gác trong các tòa căn hộ cao có biển Cấm bán rong trên cổng vào, những mụ ác mó rất thích chỉ vào biển Người bán rong không được dùng thang máy, cất công chỉ vẽ cặn kẽ cho cậu cách mở cửa thang máy và phải bấm nút nào. Trong bếp, trên cầu thang, bên cửa căn hộ, rất nhiều hầu gái và con gái người giữ cửa mến mộ gương mặt trẻ con của cậu. Nhưng cậu không biết cách mở miệng ăn nói làm sao với họ. Để che giấu cái dốt nát này với chính mình, cậu đâm tin đây là cách để làm người đứng đắn.

Cậu thấy trong phim nước ngoài, thanh niên cùng trang lứa với cậu nói chuyện dễ dàng với con gái, cậu muốn được như họ. Nhưng cậu cũng không mấy thích phim nước ngoài mà ta không rõ ai là người tốt ai là kẻ xấu. Khi thủ dâm,

cậu nghĩ chủ yếu đến hình ảnh các phụ nữ nước ngoài thấy trong phim và các tạp chí trong nước. Buổi sáng, khi mặt trời hơ ấm giường và tấm thân cởi trần của cậu, cậu thích mải mê theo những mơ tưởng này và lặng lẽ thủ dâm mà không đam mê thái quá.

Cậu rất thích được ở nhà một mình. Cậu là chủ của mình, dù chỉ là đến khi cha về. Cậu xê dịch cái bàn khập khiễng có một chân ngắn hơn mấy chân kia, cậu bắc ghế trèo lên để xếp lại góc màn buông trên thanh treo, cậu xếp xoong nồi và đồ bếp không dùng vào tủ. Cậu năng quét dọn nhà cửa hơn khi sống với cha.

Vậy mà cậu vẫn không sao dứt được ý nghĩ là chỗ ở một phòng này càng hỗn độn và bốc mùi hơn bao giờ hết. Khi nhấm nháp nỗi cô quạnh của mình, mùi của mình – mùi hôi của cậu – cậu cũng cảm thấy trong máu cái đẩy cha đến chỗ cô độc và cáu kỉnh. Giờ cậu đã hai mươi mốt tuổi.

Cậu ghé các quán cà phê ở Kültepe và Duttepe. Vì cậu thích chơi với các thanh niên đồng trang lứa cậu quen trong phường và mấy thanh niên ngồi vẩn vơ trong quán cà phê xem tivi, vài lần cậu đến chợ lao động tụ tập vào buổi sáng. Mỗi sáng, lúc tám giờ, họ tụ tập trên mảnh đất trống ở cửa ngõ Mecidiyeköy, bán sức lao động. Họ chủ yếu là công nhân không có tay nghề mà, mới dưới làng lên đi làm đâu đó được ít lâu rồi bị đuổi vì chủ không muốn bảo hiểm cho họ, giờ họ sẵn sàng nhận bất cứ việc gì trong khi ở nhờ nhà bà con trên một đồi bên cạnh, những thanh niên sống nỗi nhục không có việc làm, những thanh niên bất tài và nóng tính không đủ sức giữ một việc làm thường xuyên, họ có mặt trên lô đất này từ sáng sớm và hút điếu thuốc chờ những quản đốc đi xe bán tải từ khắp nơi trong thành phố đến. Trong số những thanh niên la cà ở quán cà phê, có người làm công nhật trong các khu vực xa thành phố và khoác lác về cái mình kiếm được, nhưng Mevlut chỉ bán sữa chua nửa ngày đã kiếm được bằng số tiền họ kiếm được trong một ngày.

Có lần, cuối ngày, khi cảm thấy lẻ loi và nản lòng, cậu cất thau, đòn gánh và toàn bộ đồ nghề trong một quán ăn rồi đi tìm Ferhat. Trên một xe đò đỏ IETT bốc mùi mồ hôi nơi mọi người ngồi san sát như cá mòi xếp trong hộp, cậu đi mất hai giờ đường đến tận Gaziosmanpaşa, ở ngoại ô thành phố. Cậu tò mò nhìn các tủ đông lạnh trong tiệm tạp hóa thì thấy các công ty sữa cũng đã mò đến các khu vực này. Ở một tiệm tạp hóa nằm trong hẻm cậu thấy tủ lạnh có để sữa chua trong thau, bán theo ký.

Cậu lên một xe bus và đến khi tới được phường Gazi ở ngoại ô thành phố thì trời đã tối. Cậu đi bộ đến tận thánh đường ở đầu kia phường, trên con đường hầu như toàn dốc đứng. Cánh rừng đằng sau ngọn đồi tạo một kiểu ranh giới xanh đánh dấu tận cùng của Istanbul, nhưng xem ra bất chấp dây thép gai, vùng rừng đã bị dân di cư mới đến thành phố gặm nhấm khắp nơi.

Mevlut thấy phường này, tường dán đầy khẩu hiệu cách mạng, hình vẽ sao đỏ, búa liềm, còn nghèo hơn Kültepe và Duttepe. Hy vọng gặp một gương mặt quen trong số người Alevi bị xua đuổi khỏi Kültepe, như người say, nhưng cũng dằn vặt một nỗi sợ mơ hồ, cậu rảo qua rảo lại các phố và làm một vòng các quán cà phê đông nhất. Cậu hỏi quanh về Ferhat nhưng không có thông tin gì và cũng không gặp ai quen. Khi bóng tối trùm xuống, phường Gazi không có đèn đường trông còn ảm đạm hơn bất cứ thị trấn nhỏ heo hút Tiểu Á nào.

Cậu về nhà thủ dâm đến sáng. Sau khi phóng tinh và dịu lại lần đầu tiên, với cảm giác xấu hổ và có tội, cậu nghĩ mình sẽ không làm vậy nữa. Cậu thề. Được ít lâu, cậu sợ mình không giữ được lời thề và phạm tội. Cách tốt nhất để tránh là làm lại ngay, một lần nữa thôi, rồi chừa tật xấu đến hết đời. Vì vậy mà hai giờ sau cậu lại thủ dâm.

Thỉnh thoảng tâm trí cậu nghĩ đến những thứ mà cậu không mong nghĩ đến. Cậu băn khoăn về sự tồn tại của Allah; cậu nghĩ đến những từ tục tĩu nhất cậu biết; hay một vụ nổ làm thế giới tan tác như trong phim. Có đúng là cậu nghĩ mọi điều này hay không?

Từ khi không đi học nữa, mỗi tuần cậu chỉ cạo râu một lần. Cậu cảm thấy bóng tối trong mình chỉ chực có dịp là hiện hình. Lúc ấy cả hai tuần liền cậu cũng không cạo râu. Khi bộ mặt râu ria lởm chởm của cậu bắt đầu làm các khách quen thích sữa chua có kem cũng như kỹ lưỡng về chuyện vệ sinh sợ, cậu quyết định cạo râu lại. Căn nhà không còn âm u như trước nữa. (Cậu không nhớ tại sao nó từng như vậy.) Nhưng cậu vẫn đem gương cạo râu ra ngoài, như cha làm. Sau khi cạo râu quai nón đi, cậu chấp nhận cái vẫn ở trong đầu ít lâu nay. Cậu chùi kem cạo râu phủ đầy mặt và cổ. Rồi cậu ngắm mình trong gương: giờ cậu đã có ria mép.

Mevlut không thích mình có ria mép. Cậu thấy vậy không dễ thương. Thằng nhỏ có gương mặt trẻ con ai cũng thấy dễ thương đã không còn, thay vào đó là một người đàn ông như cậu thấy hàng triệu ngoài đường. Những khách hàng nữ thấy cậu dễ thương, các bà hỏi cậu có đi học không, các cô hầu gái trùm khăn nhìn cậu u hoài có còn thích cậu trong vẻ ngoài này? Dù cậu không dùng dao cạo chỉnh lại, ria mép cậu vẫn có hình dạng như của mọi người. Thật đau lòng khi cậu không còn là người mà bà dì có thể cho ngồi trên đầu gối mà hôn; cậu hiểu rằng đây là khởi đầu của cái gì không thể đảo ngược, nhưng đồng thời cậu cũng cảm thấy mạnh mẽ hơn trong con người mới này.

Khi cậu thủ dâm, có một thứ trong thâm tâm mà cậu luôn cấm mình nghĩ đến nhưng giờ đây, đáng buồn là cậu không đè nén nó được nữa: cậu đã hai mươi mốt tuổi mà vẫn chưa ngủ với một phụ nữ nào. Một cô gái đẹp trùm khăn, đoan chính mà cậu muốn lấy làm vợ sẽ không bao giờ ngủ với cậu trước khi cưới. Mà chính cậu cũng không muốn cưới một cô gái ngủ trước khi cưới.

Nhưng ưu tiên của cậu không phải hôn nhân, mà được ôm một phụ nữ trong tay, hôn và làm tình với cô ta. Mevlut xem mong muốn này và hôn nhân là hai thứ riêng biệt, nhưng không có hôn nhân thì khó mà có chuyện quan hệ tình dục. Cậu có thể làm quen với một cô gái để mắt đến cậu (họ sẽ đi dạo công viên, xem phim, uống nước đâu đó), cho cô ấn tượng là cậu sẽ cưới cô (cái này chắc là chỗ khó nhất), rồi ngủ với cô. Nhưng chỉ có một tên cục súc ích kỷ mới tỏ ra vô trách nhiệm như vậy, Mevlut thì không. Chưa nói sau đó Mevlut có thể bị các anh trai, cha của cô gái khóc lóc bắn bỏ. Những cô dễ dàng chịu ngủ với đàn ông và gia đình không biết chuyện là những cô không trùm đầu, và Mevlut biết rõ rằng không cô gái nào sinh trưởng ở thành phố để mắt đến cậu (bất kể ria mép hợp với cậu thế nào). Chỉ còn cách mò đến các nhà thổ ở Karaköy. Mevlut chưa bao giờ đặt chân đến đó.

Một đêm gần cuối hè, sau hôm cậu đi ngang tiệm tạp hóa của bác Hasan, cậu nghe có tiếng gõ cửa. Mevlut mừng vui khi thấy Süleyman, rồi khi niềm nở ôm anh họ, cậu nhận thấy Süleyman cũng để ria mép.

Süleyman.

Anh là anh của em mà, Mevlut nói, và nó ôm tôi chặt cứng đến mức tôi rơm rớm nước mắt. Hai đứa tôi cười khi thấy là, không tính trước với nhau, cả hai đều đã để ria mép.

Nhưng em để nó theo kiểu phe tả! tôi nói. Là sao?

Đừng giả ngố, người cánh tả để ria mép tỉa nhọn mé ngoài. Em học theo Ferhat đó hả?

Em không học theo ai cả. Em thấy thích sao thì tỉa vậy thôi, không chọn hình dạng cụ thể nào… Nếu vậy thì anh tỉa như đám dân tộc chủ nghĩa.

Hai đứa lấy gương trên giá xuống, chúng tôi săm soi ria mép của nhau. Đừng về làng dự đám cưới, tôi dặn nó, nhưng hai tuần sau Korkut sẽ làm hôn lễ trong sảnh tiệc cưới Şahika ở Mecidiyeköy, em sẽ đến đó. Chú Mustafa giận dữ, chia rẽ gia đình, em đừng học theo chú. Nhìn xem người Kurd và người Alevi đoàn kết với nhau ra sao. Họ chung tay xây nhà cho người này, rồi đến nhà người khác rồi người khác nữa. Nếu ai tìm được việc làm đâu đó, họ tức thì tập hợp những người còn lại trong gia tộc, trong làng.

Thì mấy người chúng ta khi mới ở làng lên, chúng ta cũng làm vậy mà! Mevlut nói. Nhà Aktaş hưởng lợi, còn cha con em làm lụng quần quật mà vẫn không được hưởng những cơ hội của Istanbul. Giờ thì đến đất cũng không còn.

_Nhà anh không quên là em có quyền đối với mảnh đất đó, Mevlut à. Hadji Hamit Vural là người rất công bằng, rất bác ái.

Không có ông, anh Korkut không đời nào kiếm đủ tiền cưới vợ. Abdurrahman Vẹo cổ còn hai cô con gái xinh đẹp nữa. Nhà anh sẽ cưới cho em cô chị, nghe nói nó rất xinh. Nếu không thì ai sẽ tìm vợ cho em, ai sẽ chăm sóc em, ai sẽ che chở cho em. Không ai một mình trụ vững ở thành phố được cả._

Em sẽ tự tìm một đứa con gái để cưới, không cần ai giúp hết, Mevlut bướng bỉnh đáp.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 15 888 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 15, xa la trong toi 15.
Xa lạ trong tôi | Chương 15.

Chuyên mục xa-la-trong-toi-15

Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi chương 15 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 15

Chuyên mục xa-la-trong-toi

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 03
Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 23
Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 56
Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 31
Gián điệp mạng | Chương 43

Gián điệp mạng | Chương 43

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 43

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ