Xa lạ trong tôi chương 25 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 25
Cơm đậu gà.
Cái ngon nhất là đồ thừa.
Về đến nhà, Mevlut và Rayiha thấy rất nhiều phong bì phô trương ném vào túi quà trong đám cưới trống không, nhưng họ không lấy làm ngạc nhiên. Mevlut, không tin ngân hàng cũng như chủ ngân hàng, dùng phần lớn tiền được tặng mua vòng vàng cho Rayiha. Anh còn dành tiền mua hạ giá một tivi đen trắng ở Dolapdere để Rayiha đỡ buồn chán trong những buổi tối chờ anh. Khi vợ chồng cùng xem, thỉnh thoảng họ nắm tay nhau.
Mevlut bắt đầu về sớm hơn những tối có Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên thứ Bảy và Dallas Chủ nhật vì đằng nào thì cũng không có ai ngoài đường mà mua kem.
Đầu tháng Mười Hızır từ làng lên và lấy lại xe kem, Mevlut thất nghiệp ít lâu. Ferhat im hơi lặng tiếng từ sau đám cưới. Giờ đây khi họ tình cờ gặp trong các quán cà phê ở Tarlabaşı, họ không còn những cuộc chuyện trò như xưa khi Ferhat mách cho Mevlut một cơ hội làm ăn mới mẻ chưa ai nghĩ ra giúp hốt bạc. Mevlut gõ cửa các nhà hàng ở Beyoğlu anh làm trước kia, anh đi gặp các chủ nhà hàng, quản lý mà buổi chiều, giấy bút trong tay, bận tính toán, đọc báo trong một góc và điền ô cá độ bóng đá, nhưng anh không đạt được đề nghị công việc nào theo mức lương anh yêu cầu.
Trong thành phố có những nhà hàng đắt tiền mới mở, nhưng ở đó họ thuê những người ít nhiều đã qua các trường du lịch và biết đủ tiếng Anh để phân biệt được yes và no, không phải những người vừa làm vừa học như Mevlut, mới dưới làng lên và sẵn sàng chấp nhận bất cứ việc gì. Đầu tháng Mười một, làm trong một quán ăn được một hai tuần, Mevlut nghỉ việc. Mevlut nạt một khách hàng thắt cà vạt kiêu căng than phiền acılı ezme không đủ gia vị và trả tạp dề đầy hối tiếc. Nhưng đây không phải phản ứng cảm xúc của người cay cú khổ sở: anh đang sống những ngày đẹp nhất đời mình, anh sẽ sớm có thằng con trai và, với vốn liếng nữ trang quà cưới, anh có trong đầu một dự án đầu tư mới là cơm đậu gà sẽ bảo đảm tương lai cho thằng con.
Một phục vụ đã giới thiệu Mevlut với một người gốc Muş bán cơm đậu gà giờ đã bị bại liệt và không đủ sức đứng sau bao năm hành nghề. Người Muş bị liệt muốn sang lại xe com và chỗ đứng bán của ông ta đằng sau bến phà Kabataş. Theo kinh nghiệm, Mevlut biết mọi người bán rong sang nhượng lại xe đều nói quá quyền của họ ở chỗ nào đó. Một người bán rong xin xỏ và đút tiền cho cảnh sát đô thị để đậu xe đâu đó vài ngày sẽ đâm thật lòng tin đó là chỗ của mình mà không phải tài sản nhà nước. Đành là vậy nhưng sau nhiều năm gồng gánh ngoài đường, Mevlut ước ao làm chủ một chỗ trong thành phố, như một chủ quán hẳn hoi và rất tin tưởng vào tương lai vụ làm ăn này. Anh biết mình bị hớ một chút nhưng không nỡ mặc cả với ông già người Muş bán rong gần như bị liệt. Rayiha với anh hai lần đến gecekondu ông ta thuê ở ngoại ô Ortaköy với thằng con trai nói lắp, giữa gián, chuột và một nồi áp suất để học nghề. Một ngày Mevlut quay lại chỗ ông để đẩy xe về nhà. Anh mua của người bán sỉ ở Sirkeci một bao gạo và một túi đậu gà rồi nhét vào giữa bếp và tivi.
Rayiha. Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi ngâm đậu gà, rồi để đồng hồ báo thức ba giờ sáng, tôi dậy kiểm tra đậu gà đã mềm thì cho vào nồi nấu liu riu. Sau đó, tôi tắt bếp rồi Mevlut và tôi nép vào nhau ngủ lại trong tiếng lục bục vỗ về của nồi đang nguội đi. Sáng ra, tôi đảo cơm với chút dầu như ông già người Muş chỉ rồi thêm nước để liu riu trên lửa nhỏ. Khi Mevlut ra ngoài đi chợ buổi sáng, tôi luộc gà rồi rán trong nước mỡ. Tôi lấy riêng ra một con rồi cẩn thận lột da rút xương bằng mấy đầu ngón tay, tôi thêm chút kinh giới, tiêu, ớt, vài tép tỏi tùy hứng, tôi chặt con còn lại làm bốn xếp bên rìa cơm.
Khi Mevlut đi chợ buổi sáng về với những túi lưới đựng trái cây và cà chua, anh hít hà mùi thơm Rayiha nấu nướng tỏa khắp nhà, anh vuốt ve cánh tay vợ, lưng và bụng cô ngày càng tròn căng. Khách của Mevlut, đàn ông mặc sơ mi thắt cà vạt hay đàn bà áo dài làm trong các ngân hàng hay văn phòng ở Fındıklı, học sinh huyên náo từ các trường và đại học lân cận, công nhân từ các công trường gần đó, tài xế và hành khách giết thời gian trong khi xếp hàng chờ phà đi, không thấy gì để chê được món gà của Rayiha. Mevlut nhanh chóng có khách quen, chẳng hạn gã to béo đeo kính đen vóc người như cái tủ làm bảo vệ ở cửa Akbank, ông Nedim mặc đồng phục trắng bán vé trên bến tàu, nam nữ làm trong công ty bảo hiểm như luôn mỉm cười chế nhạo anh, và anh luôn tìm được đề tài để trò chuyện với bất kỳ khách nào, cú phạt đền Fenerbahçe không được tính trong trận mới đây và cô gái mù trả lời được mọi câu hỏi về kiến thức phổ thông trong trò chơi truyền hình tối hôm trước. Anh chinh phục được cảnh sát đô thị bằng sự khéo léo và từng dĩa đầy ắp thịt gà.
Là người bán có kinh nghiệm, biết rằng trò chuyện với khách là một phần trong công việc, nhưng Mevlut không bàn đến chính trị. Cũng như khi bán sữa chua và boza, cái làm anh vui hơn kiếm được tiền là thấy một khách vài hôm sau quay lại vì anh ta thích món cơm (chuyện hiếm xảy ra) và tử tế mà nói với anh như vậy (chuyện còn hiếm hơn nữa).
Phần lớn khách khiến anh cảm thấy, một số thì nói thẳng, rằng họ đến ăn chỗ Mevlut vì nó rẻ và gần. Thi thoảng, khách hàng cũng tử tế nói anh, Giỏi lắm anh bán hàng, cơm gà của anh thật sự rất ngon, Mevlut vui đến mức trong vài ngày anh tạm quên hiện thực mà anh tìm cách giấu Rayiha cũng như với chính mình, là bán cơm đậu gà không kiếm được bao nhiêu. Anh nghĩ không phải do kém cỏi mà anh không kiếm lời được, vì ông già người Muş tám năm cũng ngồi ở chính chỗ này và hôm nay vừa bệnh tật vừa túng thiếu.
Rayiha. Hầu như ngày nào Mevlut cũng mang về phân nửa cơm, đậu gà và những miếng thịt gà tôi nấu buổi sáng. Những cánh, đùi, nửa con, những miếng da đã đổi màu và mất vẻ vàng ruộm này, tôi bỏ vào nấu lại cho ngày hôm sau. Tôi cũng hâm lại cơm. Cơm gà mà tôi để hãm trên lửa nhỏ lần hai như vậy còn ngon hơn nữa. Mevlut không chịu nói là chúng tôi hâm lại đồ ăn, anh thích dùng từ nêm nếm như đám đầu gấu và phạm nhân có tiền nấu lại bữa ăn kinh khủng dọn trong bếp tù với dầu ô liu, gia vị và ớt họ giấu. Cái này, anh nghe từ miệng một người Kurd giàu gốc Cizre từng ngồi tù và giờ quản lý mấy bãi xe. Khi nhìn tôi nấu nướng trong bếp, Mevlut thích nhắc lại một sự thật dân Istanbul ăn ở người bán ngoài đường biết rõ là đồ ăn thừa và trông có vẻ dơ bẩn sẽ ngon hơn. Nghe vậy tôi giận và đáp, Hâm lại đồ còn thừa chưa ai chạm đến thì không có gì là dơ cả. Nhưng rồi anh cho tôi biết khách thích những miếng da gà chiên đi chiên lại, đậu gà luộc đi luộc lại đến mềm nhừ, và thay vì những miếng thịt sạch hơn, mới hơn, họ chọn những miếng đã nấu lại vài lần, họ rưới thêm mù tạt và sốt cà chua rồi ăn sạch bách.
Từ tháng Mười, Mevlut lại đi bán boza buổi tối. Hằng đêm khi anh rong ruổi khắp thành phố, những hình ảnh đẹp đẽ và những ý nghĩ lạ thường nảy trong óc anh: những lúc đó, anh phát hiện ra rằng ban đêm, trong một số phường, bóng cây động đậy ngay cả khi không một chiếc lá lay, rằng các đàn chó táo bạo hơn và hung dữ hơn trong các phường nơi đèn đường bị vỡ hoặc mờ câm, rằng trên các quảng cáo khóa luyện thi và phòng khám cắt bao quy đầu dán trên cột điện và cửa nhà, những âm tiết cuối của mỗi câu ăn vần với nhau. Nghe cái thành phố nói với anh trong đêm, đọc hiểu ngôn ngữ của đường phố gọi trong Mevlut niềm tự hào. Tuy vậy buổi sáng, khi lại đứng im như tượng trong giá lạnh đợi khách, hai tay thọc túi, sau xe cơm gà, anh cảm thấy trí tưởng tượng khô cạn đi, anh cảm thấy thế giới hão huyền và vô nghĩa, và sợ hãi cảm giác đơn độc sâu thẳm lớn dần trong lòng, anh muốn tức khắc quay về bên Rayiha. Cô đau đẻ sớm khi chỉ có một mình ở nhà thì sao. Mình phải cố chờ thêm chút nữa, Mevlut nghĩ bụng nhưng, không chịu được nữa, anh bắt đầu nhấp nhỏm đi vòng vòng quanh xe cơm gà có bánh to và tủ kính, rồi anh dừng, anh đứng chờ mà cứ chuyển sức nặng từ chân này sang chân kia, lại liếc nhìn đồng hồ Thụy Sĩ đeo ở cổ tay.
Rayiha.
Lão tặng anh đồng hồ đó là vì lợi ích của lão, tôi nói mỗi khi thấy Mevlut bận tâm với món quà của Hadji Hamit. Để không chỉ anh mà còn cả bác anh và các con trai thấy chịu ơn lão. Buổi chiều khi Mevlut về, tôi chuẩn bị cho anh nước sắc lá cây đoạn tôi hái trên cây trong sân nhà thờ Armenia. Anh kiểm boza tôi đã chuẩn bị cho buổi tối, anh bật tivi, anh uống thuốc sắc pha đường trong khi xem một giờ dạy hình học trung học đang phát, rồi anh ngủ đến giờ ăn tối mà họ không dứt. Trong bảy năm anh bán cơm gà, chính tôi chuẩn bị cơm và đậu gà, tôi mua gà, luộc, lột da và rán; chính tôi thêm đường vào boza và nấu đến độ đặc đúng để tối anh đi bán, và chính tôi rửa mọi đồ nghề, muỗng, thùng, dĩa từ sáng đến tối. Khi mang thai, tôi còn lắng nghe đứa con trong bụng, chú ý để không nôn vào cơm gà do mùi gà rán, và tôi chăm chút cái góc nơi tôi đặt nôi cùng gối cho đứa bé. Mevlut tìm được một cuốn sách cũ tựa là Tên Hồi giáo cho con bạn ở hiệu sách cũ. Trước bữa tối, giữa các quảng cáo trên tivi, anh vừa lật trang và đọc to danh sách các tên, Nurullah, Abdullah, Sadullah, Fazlallah vừa nhìn chờ tôi ưng thuận, và vì sợ anh buồn lòng, tôi không thể nói anh rằng đứa bé mà chúng tôi đang mong chờ là con gái.
Vediha, Samiha và tôi đã biết điều đó khi cả ba cùng đến bệnh viện Etfal ở Şişli. Lạy thánh Allah, thì đã sao! Samiha kêu lên khi thấy tôi buồn và lo nghĩ lúc chúng tôi đi ra. Đàn ông đã có đầy đường đầy sá này rồi.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-25 (1)
xa-la-trong-toi-25 (1)