Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

25 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 33

Ở Tarlabaşı.

Người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.

Ban đêm, Mevlut và Rayiha ngủ chung giường với hai con gái Fatma và Fevziye. Căn nhà lạnh nhưng dưới chăn lông, họ được ấm áp. Có lúc Mevlut đi bán boza thì hai cô gái nhỏ đã ngủ. Khuya về, Mevlut thấy các con vẫn nằm ngủ trong tư thế đó. Vì đã tắt lò, Rayiha kéo chăn lên nửa người ngồi xem tivi.

Các con có một giường nhỏ riêng bên cửa sổ, nhưng vừa đặt chúng vào là chúng òa khóc vì sợ một mình. Mevlut rất tôn trọng phản đối của chúng, anh nói với Rayiha, Tuổi này đã biết sợ một mình rồi em thấy chưa? Bọn trẻ đâm quen chuyện đó; ngủ trong giường lớn, đại bác nổ cũng không đánh thức chúng được. Nhưng trong giường nhỏ, một chút tiếng động cũng làm chúng thức giấc, òa khóc, làm Mevlut với Rayiha thức giấc, và chúng không chịu nín cho đến khi qua giường lớn. Cuối cùng Mevlut và Rayiha thấy tốt nhất là cả nhà ngủ chung một giường.

Mevlut mua một lò gas Arçelik cũ. Nó đủ sức làm căn phòng ấm như nhà tắm hơi nhưng, nếu sưởi ấm quá thì sẽ tốn gas. (Nhiều lúc Rayiha bắc nồi lên hâm nóng bữa ăn.) Rayiha mua gas trong quán một người Kurd, phía dưới ba con đường, ở Dolapdere. Những năm xung đột ở phía Đông Thổ ngày càng dữ dội, Mevlut thấy Tarlabaşı đông dần từng gia đình người Kurd di cư. Họ là người hung bạo, không ôn hòa như Ferhat. Làng họ đã bị sơ tán và thiêu rụi trong chiến tranh. Vì những cư dân mới này nghèo và không bao giờ mua boza, Mevlut không đến các phường này nữa. Sau đó, vì các đường này đầy bọn bán cỏ, viên nhộng và ma túy, những thằng nhóc không nhà lang thang và hít keo, anh tránh xa.

Sau khi Ferhat chạy trốn với Samiha trong taxi đầu năm 1984, suốt nhiều năm Mevlut không gặp lại anh ta. Chuyện này thật lạ sau khi đã là bạn thân như vậy thời nhỏ và thời trẻ, thỉnh thoảng anh lầm bầm phân trần với Rayiha, Họ sống xa quá. Mevlut hiếm khi để mình nghĩ lý do thật của sự xa cách này là những lá thư anh viết khi nghĩ đến Samiha, vợ của Ferhat.

Cũng đúng là sự bành trướng không ngừng của Istanbul đẩy họ xa nhau hơn. Đi xe bus, gặp nhau rồi về làm họ mất nửa ngày. Mevlut thấy nhớ Ferhat ngay cả khi lý do chính anh giận anh ta thay đổi thường trực. Sao Ferhat không tìm mình? anh băn khoăn. Vậy thì đó là bằng chứng anh ta có tội gì đó. Mevlut ganh tỵ khi biết đôi trẻ mới cưới hạnh phúc trong phường Gazi và Ferhat làm phục vụ trong quán ăn ở Gaziosmanpaşa.

Có những tối, bán boza suốt hai giờ, Mevlut mường tượng hạnh phúc chờ anh ở nhà để còn cố thêm chút nữa ngoài đường vắng. Khi nghĩ về tổ ấm của họ, mùi chiếc giường, những tiếng động Fatma và Fevziye tạo ra dưới chăn, cách thân người anh với Rayiha chạm nhau trong lúc ngủ, da thịt họ vẫn nóng bừng khi chạm nhau, anh cảm thấy rưng rưng nước mắt hạnh phúc. Khi về nhà, anh chỉ muốn tức thì tròng pyjama rồi chui vào giường lớn ấm áp. Khi cả hai xem tivi, anh kể mình bán được bao nhiêu, bầu không khí ngoài đường, những điều anh thấy trong các nhà anh giao boza, anh không đi ngủ khi còn chưa kể Rayiha nghe ngày mình trải qua, không từ bỏ trước những cái nhìn cảm thông yêu thương của cô.

Người ta nói nó ngọt quá, Mevlut nói nhỏ giọng khi bình luận về boza ngày hôm đó trong lúc xem tivi. Anh muốn em làm sao, boza hôm qua còn lại đắng lắm, Rayiha đáp, bênh vực cách pha chế của mình như mọi khi. Hay Mevlut kể anh nghĩ ngợi về điều lạ lùng người ta hỏi trong căn hộ mà họ cho anh vào tận trong bếp. Là anh mua nó à? một đêm một bà cụ chỉ tạp dề anh đeo mà hỏi. Bà muốn nói gì vậy? Màu của tạp dề? Hay đó là đồ dành cho đàn bà?

Ban đêm, Mevlut thấy toàn thể thế giới biến chuyển thành một chốn kỳ bí những cái bóng, bóng tối thành phố trùm phủ những con hẻm, phố xá xa xăm như những vách đá lởm chởm mọc lên từ trong bóng âm u: những xe hơi đuổi nhau trên tivi cũng lạ lùng như con hẻm tối; những ngọn núi xa xăm và tối đen ở góc trái màn hình, chúng ở chỗ nào trên thế giới, vì sao con chó đó chạy ngang trên tivi, vì sao người đàn bà kia ngồi khóc một mình?

Rayiha. Có nhiều lúc nửa đêm, Mevlut thức giấc, tìm gói thuốc lá để trên bàn cuối phòng, đốt một điếu, kéo hờ màn và vừa hút vừa nhìn ra ngoài. Từ giường, tôi thấy anh trong ánh đèn đường, tôi băn khoăn anh nghĩ gì và mong anh quay lại ngủ. Có lúc Mevlut mải đăm chiêu, tôi dậy, uống ly nước và dém chăn cho các con. Khi đó Mevlut mới quay lại giường, như thể anh xấu hổ vì những ý nghĩ của mình. Không có gì, thỉnh thoảng anh nói.

Anh chỉ suy nghĩ thôi.

Mevlut thích những tối mùa hè vì được ở nhà với mẹ con tôi. Tuy vậy, anh không nói nhưng để tôi nói: mùa hè chúng tôi kiếm được ít hơn mùa đông. Mevlut để mở cửa sổ cả ngày, không bận tâm đến ruồi, tiếng ồn (Ngoài đường yên tĩnh hơn, anh nói) và bụi từ các tòa nhà họ đập để làm đường đi qua đồi, và anh vừa xem tivi vừa dỏng tai nghe tiếng líu lo của các con chơi dưới gốc cây trong sân sau, ngoài đường, sẵn sàng can thiệp nếu chúng cãi nhau. Có những tối, anh nổi nóng không biết vì đâu, và nếu cơn giận xâm chiếm, anh đi ra đóng sầm cửa (các con gái đã quen chuyện đó, nhưng mỗi lần như vậy chúng vẫn hơi sợ),

anh đến quán cà phê chơi bài hay ngồi hút điếu thuốc trên bậc tam cấp hẹp giữa lối vào tòa nhà và vỉa hè. Thỉnh thoảng tôi xuống theo và ngồi bên anh. Lúc khác, chúng tôi cùng xuống đường với lũ trẻ. Trong khi các con chơi ngoài đường, trong sân, với chúng bạn không biết từ đâu xuất hiện, tôi ngồi trên bậc tam cấp và dưới ánh đèn đường ngay trên đầu, tôi lượm gạo để làm cơm gà cho Mevlut đi bán ở Kabataş.

Do ngồi trên tam cấp này mà tôi thành thân thiết với chị Reyhan hàng xóm sống bên kia đường, dưới hai nhà. Một tối, chị Reyhan thò đầu ra cửa sổ lồi, chị nói, A, đèn đường trên đầu cô còn sáng hơn đèn nhà tôi nhiều! rồi chị đem đồ khâu vá xuống ngồi với tôi trên bậc thềm. Chị Reyhan nói, Tôi dân miền Đông, nhưng tôi không phải người Kurd, nhưng chị không tiết lộ quê quán cũng như tuổi tác. Chắc chị hơn tôi cũng tầm mười lăm tuổi. Thỉnh thoảng chị ngắm nghía tay tôi nhặt gạo mà trầm trồ, Rayiha, đôi bàn tay cô như tay trẻ con ấy, không một nếp nhăn. Lại còn thoăn thoắt làm sao, như con cu gáy… Nếu cô làm việc may vá thêu thùa, cứ tin tôi, cô sẽ kiếm được nhiều hơn tôi hay anh chồng thiên thần của cô. Chồng tôi hậm hực vì tôi kiếm tiền bằng việc thêu thùa này nhiều hơn đồng lương cảnh sát của anh ta…

Ngày chị mới mười lăm, không hỏi ý ai, cha gả chị cho một nhà buôn nỉ, vậy là chị xách đãy đến sống với người này ở Malatya, không bao giờ còn gặp lại cha mẹ hay những người còn lại trong gia đình nữa. Chị giận họ vì đã bán chị như vậy, chuyện họ có bảy đứa con và họ nghèo xơ không phải là cái có chấp nhận được trong mắt chị, và nhiều lúc chị vẫn còn cự nự như thể họ đang đứng trước mặt. Có những cha mẹ còn không để đàn ông nhìn con gái họ, nói gì là gả con gái cho người đàn ông con họ không ưng, Rayiha à, chị lắc đầu nói nhưng mắt vẫn không ngước lên khỏi đồ thêu. Chị còn trách cha đã bán chị cho người chồng đầu mà không đòi điều kiện đám cưới dân sự. Chính chị bắt người đàn ông thứ hai mà chị trốn đi cùng chính thức hóa kết hợp của họ bằng một đám cưới dân sự. Phải mà tôi nghĩ đến điều kiện không đánh vợ, chị cười nói thêm. Hãy biết quý Mevlut.

Thỉnh thoảng chị Reyhan giả như không tin được rằng có đàn ông như Mevlut, không đánh vợ, và chị lập luận rằng chuyện này hẳn một phần là nhờ tôi. Chị thường đòi tôi kể lại làm sao tôi tìm được anh chồng thiên thần của tôi – làm sao chúng tôi thấy nhau và thích nhau trong đám cưới, làm sao Mevlut viết cho tôi những lá thư khi đi quân dịch mà anh nhờ người cầm đến cho tôi. Vì anh chồng thứ hai thường đánh chị khi uống rakı, những tối anh ta dọn bàn ra thì chị chờ anh ta uống hết ly đầu. Khi xuất hiện những dấu hiệu đầu tiên báo trước những màn thượng cẳng tay hạ cẳng chân, những màn khảo cung, trách mắng và buộc tội, những lời lẽ xúc phạm và bêu riếu, chị rời bàn, lấy đồ thêu xuống ngồi với tôi. Có lúc, tôi ở trên nhà, tôi biết chị Reyhan đang ngồi dưới bậc tam cấp khi nghe chồng chị (anh Necati) ngọt nhạt, Reyhan em yêu, về nhà đi, anh không uống đâu, anh hứa. Cũng có lúc tôi dẫn các con xuống ngồi với chị. Cô xuống thật may quá, ta ngồi với nhau đi, anh ta ngủ ngay thôi mà, chị Reyhan nói. Những tối mùa đông Mevlut đi bán boza, chị ngồi xem tivi với chúng tôi, vừa nhâm nhi hạt rang chị vừa kể chuyện cho hai con gái tôi và làm chúng cười. Tối khuya Mevlut về, chị nhoẻn cười với anh mà nói, Xin thánh Allah phù hộ cho hạnh phúc gia đình chú!.

Có những lúc Mevlut cảm thấy mình đang sống những năm hạnh phúc nhất đời, nhưng anh thường cất hiểu biết này một góc trong đầu. Bởi hạnh phúc có thể trốn tránh anh nếu anh để mình nghĩ mình hạnh phúc. Ở đời này đã có biết bao thứ làm ta càu nhàu và giận dữ, và làm ta quên hạnh phúc hiện tại của mình: anh không chịu nổi chuyện chị Reyhan ở lại đến tối mịt và xen vào mọi chuyện. Anh bực khi Fatma với Fevziye xem tivi rồi bỗng đâu cãi cọ, rú ré rồi òa ra khóc. Mevlut nổi xung khi thiên hạ nói, Tối mai chúng tôi có khách, anh giao cho một chục ly boza, rồi tối mai lại họ đóng cửa im ỉm, để anh ở ngoài trời lạnh bấm chuông mà không thèm mở cửa cho anh. Anh nổi cơn thịnh nộ khi thấy trên tivi người mẹ ở Kütahya khóc lóc thảm thiết cho con trai thiệt mạng ở Hakkari khi du kích Kurd phục kích đoàn xe nhà binh. Anh không chịu nổi bọn nhát gan sợ mua cơm gà hay uống boza ngoài đường vì nghe nói, sau vụ nổ ở nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, gió có thể thổi mây mang mầm ung thư trên thành phố. Anh không chịu nổi khi thấy các con lại làm gãy tay con búp bê anh đã sửa bằng sợi dây đồng mảnh rút từ sợi dây điện lột bỏ lớp bao nhựa. Anh còn chịu được khi ăng ten ngoài trời lung lay trong gió và đốm trắng xuất hiện trên màn hình, nhưng anh không chịu nổi khi mọi hình ảnh có bóng và nhòa đi. Anh nổi xung khi phường bị cúp điện đúng lúc có chương trình dân ca. Anh nổi điên khi đang giữa tin về mưu sát thủ tướng Özal, trong khi kẻ mưu sát co rúm run giật trên đất dưới trận mưa đạn của cảnh sát, (Mevlut thấy cảnh này ít nhất hai mươi lần trên màn hình) thì một quảng cáo sữa chua Hayat cắt ngang, anh quay qua Rayiha ngồi bên cạnh nói, Bọn khốn này với sữa chua hóa chất của chúng làm người bán rong tiêu tùng.

Nhưng khi Rayiha nói, Sáng mai dẫn các con ra đường chơi đi, để em dọn dẹp nhà cửa, Mevlut quên sạch mọi phiền muộn. Bế Fevziye trên tay và nắm bàn tay nhỏ bé của Fatma trong lòng bàn tay chai sạn của anh đi ngoài phố, anh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới. Mevlut hạnh phúc khi đi bán cơm về và ngủ thiếp đi trong tiếng lũ trẻ líu lo, thức dậy chơi với con trò bàn tay (đoán xem tay sau lưng anh là tay ai, vân vân), hay ngoài đường gặp một khách mới đi lại nói, Anh bán boza, bán cho một ly đi, biết mình có mọi niềm vui nho nhỏ này để trông chờ.

Trong những năm đầy biết ơn khi anh đón nhận mà không tra hỏi mọi ân huệ của cuộc đời, Mevlut chỉ lờ mờ nhận thấy thời gian thong thả trôi, một số cây héo khô, một số nhà gỗ biến mất trong đêm, các tòa nhà sáu bảy tầng xuất hiện trên những mảnh đất trống nơi trẻ con thường đến chơi bóng còn người bán rong và người thất nghiệp nằm dài nghỉ trưa, những bảng hiệu và bảng quảng cáo càng lúc càng bành trướng ngoài đường, các mùa thay đổi, lá úa vàng và rụng. Cũng vậy, mãi đến phút cuối anh mới nhận ra rằng mùa bán boza hay giải bóng đá đã qua, mãi đến tuần sau cùng, tối Chủ nhật năm 1987 anh mới nhận ra rằng Antalyaspor bị xuống hạng. Cũng vậy với những lối đi bộ trên cao mà, sau cú đảo chính 1980, bắt đầu dần dà bắc qua các đại lộ trong thành phố, cũng như những lưới và lan can kim loại dựng dọc vỉa hè để hướng dòng người đi bộ đến các lối đi này, anh chỉ nhận thấy cái ngày anh không thể băng qua đại lộ Halaskargazi.

Mevlut đã nghe người ta nói trong quán cà phê và trên truyền hình về đại lộ mà thị trưởng sẽ mở từ Taksim đến tận Tepebaşı, nối Taksim với Şişhane qua một tuyến đường chạy xuyên qua Tarlabaşı, trên nhà họ năm phố, nhưng anh không bao giờ nghĩ nó sẽ thành sự thật. Hầu hết thông tin Rayiha có từ người già và các bà lắm điều trong phường, Mevlut đã nghe ngoài đường và trong quán cà phê, cũng như từ các bà cụ Hy Lạp sống trong các tòa nhà cũ âm u rêu phong nằm giữa trung tâm mua sắm Çiçek, chợ cá và lãnh sự quán Anh.

Không ai muốn nhớ lại hay nhắc đến, nhưng ngày xưa Tarlabaşı là một phường của người Hy Lạp, Armenia, Do Thái và Syria. Sáu mươi năm trước, đầu thập niên 1920, chỉ có người Hy Lạp và Armenia sống trên các sườn Kurtuluş, Feriköy, trên phần thung lũng có con sông chảy qua từ Taksim xuống Sừng Vàng, qua mỗi phường lại đổi tên (Dolapdere, Bilecikdere, Papazköprü, Kasımpaşa Deresi), giờ phủ bê tông và bị lãng quên. Sau khi nước cộng hòa thành lập, cú đầu tiên giáng xuống người không theo Hồi giáo ở Beyoğlu là thuế tài sản năm 1942, qua đó chính phủ, ngày càng chịu ảnh hưởng của Đức trong Thế chiến II, đánh thuế cộng đồng Cơ Đốc ở Tarlabaşı đến mức họ không bao giờ trả nổi và tống đàn ông Armenia, Hy Lạp, Syria và Do Thái không thể trả thuế vào trại lao động ở Aşkale. Mevlut đã nghe rất nhiều chuyện về các dược sĩ, thợ mộc, các gia đình Hy Lạp sống ở đó từ nhiều thế hệ, do không đủ sức trả khoản thuế kinh khủng này, phải nhường quán cho thợ học việc Thổ và vào trại lao động, hay hàng tháng trời họ không còn thò đầu ra khỏi nhà, sợ bị bố ráp ngoài phố. Sau ngày 6 và 7 tháng Chín 1955, vào giai đoạn xung đột giành Síp, khi từng đám vũ trang gậy gộc và cờ cướp phá nhà thờ và quán xá, đuổi đánh mục sư, cưỡng hiếp phụ nữ, hầu hết người Hy Lạp ở Istanbul bỏ về Hy Lạp; năm 1964, những ai chưa làm vậy bị một sắc lệnh của Nhà nước cưỡng bức bỏ nhà và rời xứ trong thời hạn hai mươi bốn giờ.

Những câu chuyện này thường được cư dân cũ trong phường thì thầm với nhau sau vài ly trong quán, hay người muốn than phiền về dân mới đến sống tại các tòa nhà bỏ không này. Người Hy Lạp trước còn đỡ hơn người Kurd, Mevlut nghe mọi người nói, hoặc vì chính phủ không làm gì, người Phi, người di cư cùng khổ cũng đến Tarlabaşı; không biết rồi còn cái gì nữa?

Nhưng khi một số người Hy Lạp bị trục xuất quay lại Istanbul và Tarlabaşı để kiểm nhà cũ mà họ vẫn luôn là chủ sở hữu hợp thức, họ không được đón chào niềm nở lắm. Không ai muốn phải nói với họ, Dân nghèo Tiểu Á từ Bitlis, Adana vào ở nhà các anh rồi! nên ngay cả những người có ý tốt cũng ngại ngùng tránh người quen cũ. Cũng có người hậm hực và có thái độ thù địch với khách vì nghĩ chủ nhà Hy Lạp chỉ quay lại để đòi tiền thuê nhà, rồi cũng có người gặp lại bạn cũ trong quán cà phê và ôm hôn, rưng rưng nước mắt nhớ lại thời tươi đẹp xưa. Nhưng những khoảnh khắc xúc động này diễn ra ngắn ngủi. Mevlut đã chứng kiến nhiều băng mafia có tổ chức, toa rập với nhà nước và cảnh sát để chiếm nhà người Hy Lạp bỏ lại rồi đem cho dân di cư nghèo Tiểu Á thuê, xúi giục con nít ngoài đường la ó và ném đá người Hy Lạp về thăm lại nhà xưa. Ban đầu gặp những tình huống như vậy Mevlut cũng nói như tất cả mọi người, Dừng lại, mấy nhỏ, làm vậy không đúng đâu, nhưng rồi anh nghĩ lại đằng nào tụi nhỏ cũng không nghe anh và chủ nhà của anh cũng nằm trong hàng ngũ những kẻ kích động, nên cuối cùng anh bỏ đi không nói gì, vừa xấu hổ vừa giận dữ nghĩ, Họ cũng chiếm đảo Síp đó thôi, hay ngẫm nghĩ về một bất công nào khác.

Chương trình giải tỏa được thông báo vì các lý do vệ sinh và hiện đại hóa có vẻ đúng đắn trong mắt số đông. Bọn tội phạm, người Kurd, dân Di gan, bọn trộm cướp đến sống trong các tòa nhà bỏ không này sẽ bị đuổi đi, các sào huyệt buôn ma túy, kho hàng lậu, nhà thổ, phòng trọ độc thân sẽ bị đập bỏ và các tòa nhà hư hại làm hang ổ cho mọi hoạt động phi pháp sẽ bị đánh sập, và họ xây vào đó một đường sáu làn cho phép đi từ Tepebaşı đến Taksim trong năm phút.

Luật sư của một số chủ nhà Hy Lạp đệ đơn kiện các quyết định trưng dụng, một số sinh viên đại học và hiệp hội kiến trúc sư đấu tranh để bảo vệ các tòa nhà lịch sử này nhưng tiếng nói của họ nói chung không được ai lắng nghe. Thị trưởng có báo chí hậu thuẫn, ngồi vào vô lăng xe ủi phấp phới cờ Thổ, và trong tiếng vỗ tay hoan hô, đích thân phá hủy một tòa nhà xưa khi mà quyết định của tòa án vẫn chưa đến. Trong cả quá trình phá hủy, bụi từ cách nhà Mevlut năm con phố vẫn lọt vào, ngay cả qua kẽ cửa sổ đóng kín. Quanh các xe ủi đất luôn có một đám đông hiếu kỳ người thất nghiệp, người làm trong các cơ sở buôn bán xung quanh, người qua đường và trẻ con, rồi còn cả người bán rong mời họ mua ayran, simit và ngô.

Mevlut lo giữ cho xe cơm gà khỏi bụi. Trong bao năm công trình diễn ra, anh không bao giờ đến những chỗ ồn ào đông đúc. Cái tác động đến anh nhất, đó là phá hủy các tòa nhà lớn sáu bảy mươi năm ở Taksim phía đại lộ sáu làn sẽ chạy qua. Ngày Mevlut mới tới Istanbul, một phụ nữ tóc hạt dẻ nước da trắng hiền dịu trên bảng quảng cáo cao sáu bảy tầng một tòa nhà nhìn ra quảng trường mời anh sốt cà chua Tamek và xà phòng Lux. Mevlut luôn thích cách người đàn bà này cười với anh im lặng nhưng khẩn khoản, anh cố nhìn cô mỗi khi anh đi lên phía quảng trường Taksim.

Mevlut thấy buồn lòng là quán sandwich nổi tiếng Kristal ở tầng trệt tòa nhà trưng hình quảng cáo này cũng bị phá hủy theo. Quán Kristal là chỗ bán ayran ngon nhất Istanbul. Mevlut đã ăn ở đó hai lần (một lần là quán mời) hamburger có thịt viên tẩm gia vị nướng chấm sốt cà chua và còn uống ayran đi kèm. Quán lấy sữa chua để làm ayran của hai anh em vạm vỡ to như hai cái tủ có biệt danh Bê Tông gốc İmrenler, một làng kế cận Cennetpınar.

Anh em Bê Tông, tên Abdullah và Nurullah, không chỉ lôi kéo khách hàng Kristal mà còn cả đám nhà hàng và quán ăn sang trọng ở Taksim, Osmanbey và Beyoğlu, và cho đến giữa thập niên 1970, trước khi các công ty sữa bắt đầu dùng xe tải giao sữa chua đựng trong hũ thủy tinh xếp trong các sọt gỗ, hai anh em họ kiếm được rất nhiều tiền, họ chiếm những mảnh đất ở Kültepe, ở Duttepe và trên bờ phía châu Á, thế rồi, trong vòng hai năm, cùng với việc vắng bóng dần người bán sữa chua dạo, người ta không còn thấy họ ngoài đường hay ở chợ nữa. Mevlut nhận ra mình ganh tị với anh em Bê Tông giàu có và tháo vát hơn anh nhiều, họ còn không cần bán thêm boza buổi tối, khi thấy mình hiểu việc Kristal bị đập bỏ là một kiểu trừng phạt họ.

Mevlut sống ở Istanbul đã hai mươi năm. Khi thấy đường sá mới, những đập phá, các tòa nhà, bảng quảng cáo lớn, quán xá, hầm chui, cầu vượt làm biến đổi diện mạo quen thuộc của thành phố đã quen hai mươi năm, anh cảm thấy buồn, nhưng cũng thỏa lòng khi thấy người ta đang cải tạo thành phố cho anh. Anh không xem thành phố như một nơi có trước anh, một thế giới đóng kín và anh như người ngoài đến. Anh thích nghĩ Istanbul đang được dựng xây khi anh đang sống trong đó, và trong tương lai nó sẽ trở nên đẹp đẽ hơn, sạch sẽ hơn và hiện đại hơn. Anh mến cư dân sống trong những tòa nhà cổ có trần cao, thang máy và lò sưởi, xây cách đây cũng nửa thế kỷ khi anh còn ở làng, thậm chí còn chưa ra đời, và anh không quên những người này luôn cư xử với anh tử tế hơn ai khác. Nhưng những tòa nhà cũ Istanbul này luôn nhắc anh nhớ mình là người lạ ở nơi này.

Vì, có chủ ý hay không, những người gác cổng các tòa nhà xưa này vẫn cư xử kẻ cả, khiến anh thường trực sợ làm điều gì không phải. Mặt khác, anh thích những thứ xưa cũ: bầu không khí ở các nghĩa trang mà anh phát hiện khi đi bán boza ở ngoại ô, những bức tường thánh đường rêu phong, những câu chữ Ottoman khó hiểu trên các máy nước công cộng bỏ hoang có vòi bằng đồng thau hỏng đã cạn khô.

Thỉnh thoảng anh nghĩ làm lụng quần quật chỉ kiếm đủ miếng ăn bằng việc bán cơm gà không đem lại gì trong khi tất cả những người đổ tới thành phố giàu lên, tậu dựng tài sản, cất nhà mua đất, những lúc ấy anh tự nhủ không biết hài lòng với hạnh phúc thánh Allah ban tặng sẽ là vô ơn. Họa hoằn, thấy cò bay, anh nhận ra các mùa trôi qua, mùa đông đã hết, và anh đang từ từ già đi.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 33 570 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 33, xa la trong toi 33.
Xa lạ trong tôi | Chương 33.

Chuyên mục xa-la-trong-toi-chuong-33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33

Chuyên mục van-hoc

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ
Hồn bướm

Hồn bướm

Hồn bướm chưa chịu bỏ công khảo chứng gì cả mà đã bắt đầu vào chuyện, tôi xin chịu mang tiếng là người không chuẩn bị kỹ càng.

Xem chi tiết Hồn bướm

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 03
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 23
Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 56
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ