Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

21 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 35

Mevlut tìm được chỗ mới.

Sáng sớm mai anh sẽ đi lấy nó về.

Mùa đông 1989, bán cơm gà được bảy năm, Mevlut bắt đầu ngày càng thấy rõ mình xa lạ trong mắt các thế hệ trẻ. Nếu các bạn không thích cơm gà của tôi, tôi sẽ trả tiền lại cho, thỉnh thoảng anh nói với họ. Nhưng không ai trong những người trẻ đã đi làm này đòi lại tiền. Những khách nghèo hơn, hung hăng hơn và giận dữ hơn, người lẻ loi không cần biết ai nghĩ gì đòi trả lại tiền phân nửa dĩa họ bỏ lại, và Mevlut phải bằng lòng.

Kín đáo và gần như giấu chính mình, anh đổ thật nhanh cơm và những miếng gà còn nguyên vào lại tủ kính, còn đồ thừa không dùng được, anh cất trong hộp và, trước khi về, anh cho mèo hay đổ vào thùng rác. Tối về anh không bao giờ nói vợ biết là một số khách ăn còn bỏ một nửa. Vì Rayiha luôn cẩn thận siêng năng làm cơm và gà như nhau sáu năm nay, Mevlut không nghĩ lỗi là ở cô. Anh cố hiểu vì sao những người thế hệ mới này không mặn mòi với cơm gà như người thời trước, và nhiều lý do nảy ra trong óc anh.

Tiếc thay quan niệm sai lầm là hàng rong mất vệ sinh lan nhanh giữa các thế hệ mới, nhất là từ báo chí và truyền hình. Các hãng sản xuất sữa, sữa chua, xúc xích, sauce cà chua và đồ hộp cứ nhai đi nhai lại quảng cáo là sản phẩm của họ được đóng gói nhờ máy móc tự động hợp vệ sinhkhông có thao tác tay đến mức có lúc Mevlut hét lên với tivi, Làm ơn! khiến Fatma và Fevziye hoảng sợ vì tưởng tivi sống thật. Trước khi mua cơm gà của anh, một số khách đưa mắt kiểm xem dĩa, ly và nắp có sạch không. Mevlut biết rất rõ rằng những khách hoài nghi, khinh thường và ám ảnh chuyện sạch sẽ này hoàn toàn có thể dễ dàng ăn chung một dĩa với bạn bè người quen ở nhà họ. Hễ đó là người thân thích của họ, họ không hề câu nệ chuyện sạch sẽ. Điều này nghĩa là họ không xem Mevlut như người nhà và họ không tin anh.

Hai năm rồi, Mevlut còn nhận thấy rằng ăn vội bữa trưa bằng một dĩa cơm gà có cái bất lợi là làm ta trông có vẻ nghèo mạt. Vả lại, dù cơm gà với đậu gà có mọi đặc điểm của một bữa ăn chính và không được xếp vào hàng những món ăn vặt nhấm nháp giữa buổi như simit hay bánh vòng, thì nó lại không đủ no. Cơm gà cũng không đem lại những mùi vị mới lạ và ngoại lai, ví dụ như vẹm nhồi nho khô và quế. Mới hai ba năm trước đây thôi, vẹm nhồi còn là một món ăn đắt tiền chỉ dọn trong một số nhà hàng, quán bar và Mevlut chưa được nếm lần nào, cho đến khi dân di cư Mardin biến nó thành một món hàng rong vừa túi tiền mọi người. Đã qua cái thời mà các văn phòng và công ty đặt hàng nhiều ở người bán ngoài đường. Do những nhân viên mới sính đồ dùng bằng nhựa dùng một lần này, thời hoàng kim của món ăn đường phố Ottoman như gan kiểu Albania, đầu cừu nướng, köfte nướng vỉ từ nay đã bị lãng quên. Ngày xưa, người bán köfte trước cửa tòa nhà văn phòng lớn nào cũng có thể một ngày nào đó thành chủ quán bán köfte ở chính chỗ đó, bán cho cũng những khách hàng lâu năm lui tới vào giờ ăn trưa đó.

Mỗi năm, khi tiết trời trở lạnh và mùa bán boza đến gần, Mevlut tới người bán sỉ ở Sirkeci mua một bao lớn đậu gà khô dùng được một năm. Năm nay, anh không có đủ tiền để mua lượng lớn như vậy. Thu nhập từ bán cơm gà có lẽ không giảm, nhưng nó không còn đủ để trang trải chi phí thực phẩm và áo quần cho các con. Anh chi ngày càng nhiều cho những thứ không cần thiết, những thứ có tên châu Âu làm anh bực khi nghe trên tivi, kẹo cao su TipiTip, chocolate Golden, kem hộp Super, kẹo hình hoa, gấu bông có pin mua bằng coupon cắt trong báo, kẹp tóc đủ màu, đồng hồ đồ chơi, gương bỏ túi… Mevlut vui mỗi khi mua nhưng cũng cảm thấy có lỗi và bất xứng. Nếu không nhờ boza anh bán những tối mùa đông, tiền cho thuê căn nhà của cha đã khuất ở Kültepe và tiền Rayiha dành dụm được với việc thêu thùa cho các tiệm bán đồ cô dâu về nhà chồng mà chị Reyhan tìm cho, Mevlut khó trả nổi tiền thuê nhà và gas đốt lò mà anh đổ đầy từ thùng vào cái phễu những ngày đông lạnh.

Sau giờ ăn trưa, đám đông ở Kabataş thưa dần. Mevlut bắt đầu tìm một chỗ khác để bán từ hai đến năm giờ chiều. Thay vì rút ngắn quãng đường từ nhà họ đến đại lộ İstiklal và Beyoğlu, đại lộ Tarlabaşı mới mở còn đẩy họ xuống nấc thang xã hội thấp hơn. Những đường phố trong phường Tarlabaşı nằm phía bên kia đường mới bỗng đâu đông đúc hộp đêm, quán bar, những chỗ người ta nghe các bài nhạc Thổ truyền thống và uống rượu, nên các gia đình, người nghèo sống ở đó phải dọn đi, vì giá bất động sản tăng, và từ nay cả vùng thành phần mở rộng của trung tâm giải trí lớn nhất Istanbul. Nhưng sự giàu có không tới được phía bên này đại lộ. Trái lại, rào chắn kim loại và con lươn bê tông dựng lên bên vỉa hè và giữa lòng đường để ngăn người đi bộ băng qua đường sáu làn chỉ càng đẩy phường mà gia đình Mevlut sống xuống phía Kasımpaşa, xuống các khu vực của công nhân nghèo khổ mọc lên giữa tàn tích xưởng đóng tàu cũ.

Buổi tối khi Mevlut từ Kabataş về, vì anh không thể đẩy xe qua các con lươn bê tông và rào chắn kim loại dựng trên đường sáu làn cũng như trèo lên trèo xuống lối đi bộ trên cao, nên từ nay anh không thể đi đường tắt, mà phải băng qua đám đông ở đại lộ İstiklal, và đi đường vòng qua Talimhane. Việc cấm đi lại trên đại lộ İstiklal (các công trình chưa xong, đường đầy ổ gà), trừ một tuyến xe điện mà báo chí gọi là hoài niệm (một từ Mevlut không thích) dẫn đến chuyện các nhãn hiệu lớn của nước ngoài mở tiệm dọc đại lộ khiến người bán rong càng khó đến đây hơn. Cảnh sát đô thị Beyoğlu mặc đồng phục xanh và đeo kính đen ập đến bắt người bán simit, băng cassette nhạc, vẹm nhồi, köfte, hạnh nhân tươi, thợ sửa bật lửa, người bán sandwich và sucuk, không chỉ ở đại lộ chính mà còn trong các con hẻm kế cận. Một người bán gan kiểu Albania không giấu quan hệ với sở cảnh sát Beyoğlu có lần nói với Mevlut rằng tất cả những người bán rong cầm cự được ở İstiklal thì hoặc là cớm chìm, hoặc là kẻ chỉ điểm thường xuyên cho cảnh sát.

Các đám đông mà dòng chảy cứ ngoan cố đổ về các đường phố Beyoğlu như những chi lưu của một con sông không bao giờ cạn, như biết bao lần, lại đổi dòng chảy, hướng và tốc độ, thiên hạ bắt đầu dồn về những chỗ khác, những ngã tư khác. Người bán rong sẽ ùa tới những chỗ tụ tập mới này đầu tiên, rồi thì, khi họ bị cảnh sát đô thị đuổi đi, những quầy bán sandwich và kebab đến chiếm ngay, kế tiếp là các quán döner và quầy báo thuốc lá, cho đến khi cuối cùng các tiệm tạp hóa trong những đường hẻm kế cận cũng bắt đầu bán döner và kem trước cửa tiệm, hoặc bán rau quả đến đêm với tiếng nhạc pop địa phương văng vẳng đâu đó. Mevlut nhận thấy rằng các thay đổi lớn nhỏ này làm lộ ra một số ngóc ngách rất thuận lợi ngoài đường để đậu xe.

Trong một đường ở Talimhane, giữa đống ván gỗ của công trường và một tòa nhà Hy Lạp cũ bỏ hoang, anh tìm được một góc để đậu xe. Anh bèn đậu xe chờ khách ăn trưa ở đó ít lâu. Những người xếp hàng ở cửa tòa nhà Sở điện lực để thanh toán hóa đơn, cho mở lại đường điện hay yêu cầu ráp compteur sớm nhận ra sự hiện diện của người bán cơm gà gần đó. Mevlut vừa nghĩ anh sẽ bán được nhiều hơn nếu các buổi trưa anh đứng đây mà không ở Kabataş nữa thì bảo vệ công trường, đã ăn miễn phí mấy hôm đầu đổi lấy im lặng, đuổi Mevlut đi mà nói với anh rằng các ông chủ không muốn anh ở lại đó.

Đi thêm hai trăm mét nữa, anh tìm được một góc bên tàn tích Nhà hát Şan bị thiêu rụi hai năm trước. Một đêm mùa đông lạnh lẽo năm 1987, nhà hát lâu đời bằng gỗ, tài sản của một quỹ Armenia điều hành rạp chiếu phim Şan, bị phóng hỏa, Mevlut lúc đó đang bán boza nhìn thấy lửa từ Taksim và đứng dõi theo cùng với cả thành phố. Tiếng đồn rằng tòa nhà sang trọng này, nơi ngày xưa tổ chức các buổi hòa nhạc phương Tây, bị phóng hỏa vì dàn dựng một vở kịch nhạo báng người Hồi giáo, nhưng cái này không được chứng minh. Đó là lần đầu tiên Mevlut nghe từ người Hồi giáo. Một vở kịch bất kính với Hồi giáo tất nhiên khó mà chấp nhận được, nhưng lúc đó Mevlut thấy thiêu rụi một tòa nhà có tầm vóc như vậy là thái quá. Khi đứng run cầm cập chờ khách, anh nghĩ đến linh hồn của người gác cổng đã bị thiêu cháy bên trong, đến các câu chuyện mê tín rằng những ai từng may mắn được đến xem trong nhà hát này sẽ chết sớm, và cả quảng trường Taksim cùng các khu vực lân cận ngày xưa là nghĩa trang của người Armenia, nên anh thấy hợp lý khi không ai đến ăn cơm gà trong xó xỉnh khuất lánh này. Anh kiên nhẫn chờ năm ngày.

Sau đó, anh quyết định tìm một nơi khác để đẩy xe trắng đến đậu. Anh bắt đầu tìm hồi lâu một góc nhỏ cho quán lưu động của mình ở Talimhane, đằng sau Elmadağ, trong các con phố chạy xuống Dolapdere và trong khu vực xung quanh Harbiye. Đó là những phường nơi Mevlut vẫn còn có khách quen mua boza buổi tối, nhưng ban ngày anh thấy như những chỗ này khác hẳn. Đôi lúc anh giao xe cho thợ hớt tóc gần nhà hát bị phóng hỏa để tha thẩn giữa những người bán phụ tùng xe, tiệm tạp hóa, quán ăn rẻ tiền, văn phòng môi giới bất động sản, tiệm bán thảm, tiệm điện. Ở Kabataş, khi muốn đi nhà vệ sinh và bước vài bước, anh gửi xe cho một bạn hàng bán vẹm nhồi hay ai đó anh quen, nhưng anh hấp tấp quay lại để không bỏ mất khách. Còn ở đây, Mevlut để xe lại như thể chạy trốn nó. Một cảm giác như nằm mơ, không có thực, không định hình. Anh có cảm giác tội lỗi như muốn lìa bỏ chiếc xe.

Một ngày, trên vỉa hè ở Harbiye, anh thấy Neriman và anh ngạc nhiên thấy tim mình đập nhanh. Đó là một cảm giác lạ lùng, như tình cờ gặp mình ngày trẻ trên phố. Khi người đàn bà quay lại để nhìn một tủ kính bày hàng, Mevlut nhận ra đó không phải Neriman. Đồng thời, anh hiểu rằng, những ngày vừa rồi, khi anh bước ngang các văn phòng du lịch ở Harbiye, Neriman chiếm một góc trong tâm trí anh, hình ảnh mười lăm năm trước, thời anh vẫn chưa mất hết hy vọng lấy được bằng trung học trong sương mù ký ức hiện về với anh: thời ấy phố xá Istanbul vắng hơn nhiều; khoái cảm anh có khi một mình ở nhà thủ dâm; cảm giác thăm thẳm anh cảm thấy do nỗi đơn độc trong tâm hồn; những đường phố ngập lá cây dẻ và cây tiêu huyền rụng mùa thu; lòng tốt của khách đối với thằng bé bán sữa chua dễ thương là Mevlut… Vì anh không còn ký ức nào về nỗi đơn độc và buồn bã anh cảm thấy tận đáy lòng khi trải qua bao điều ấy, giờ anh thật lòng nghĩ quãng đời mình mười lăm năm trước cực kỳ hạnh phúc. Anh cảm thấy một nỗi nuối tiếc lạ thường, như thể anh đã sống đời mình vô ích. Vậy nhưng anh rất hạnh phúc với Rayiha. Khi anh quay lại chỗ nhà hát bị thiêu rụi, xe anh không còn ở đó nữa. Mevlut không tin nổi mắt mình. Trong tiết trời mùa đông u ám này, đêm xuống sớm hơn thường lệ. Anh bước vào chái thợ cắt tóc đã lên đèn.

Cảnh sát tịch thu của anh rồi, thợ cắt tóc nói. Tôi cố nói họ là anh đang về, họ chẳng muốn nghe gì hết.

Trong bao năm đi bán rong, đây là lần đầu tiên chuyện rủi như vậy xảy ra với Mevlut.

Ferhat. Vào giai đoạn Mevlut bị cảnh sát đô thị tịch thu xe bán cơm gà, tôi bắt đầu đi làm nhân viên thu nợ ở Sở điện lực Taksim, nằm trong một tòa nhà hình hộp như kiểu khách sạn Hilton. Nhưng Mevlut và tôi chưa bao giờ tình cờ gặp nhau. Tôi có tìm cách gặp anh ta không nếu biết anh ta đậu xe đằng góc đường? Tôi cũng không biết. Giả định rằng Mevlut viết thư tình không phải cho vợ anh ta mà cho vợ tôi khiến tôi nhận ra đã đến lúc làm rõ ý kiến cá nhân và công khai của mình về câu hỏi này.

Tôi vẫn biết Mevlut chỉ thoáng thấy từ xa các con gái của ông Abdurrahman ở đám cưới Korkut, nên thật ra Mevlut định gửi thư tình cho ai không quan trọng gì với tôi. Cái tôi không biết, đó là khi bắt cóc Rayiha thì thật ra Mevlut mơ tưởng đến Samiha. Vì lẽ Mevlut xấu hổ giấu tôi. Xét về quan niệm cá nhân, tôi không bận tâm gì chuyện đó. Nhưng về quan điểm công khai, cả hai chúng tôi ở trong cái thế khó để làm bạn: Mevlut, vì anh ta viết thư tình cho người sau đó thành vợ tôi… Tôi, vì tôi quyến rũ và bắt cóc người con gái anh ta yêu và không có được. Trong xứ chúng tôi, hai người đàn ông trong một tình huống công khai kiểu này, bất kể quan điểm riêng của họ thế nào, cũng khó mà không giao chiến khi tình cờ gặp nhau ngoài đường, nói gì đến bắt tay và là bạn bè như trước.

Ngày cảnh sát đô thị tịch thu xe cơm gà, Mevlut về nhà vào giờ mọi khi. Mới đầu, Rayiha không nhận thấy là anh không đẩy xe vào sân và xích nó vào cây hạnh nhân. Nhưng khi thấy mặt chồng, cô hiểu rằng một tai ương đã xảy đến cho họ.

Không sao cả, Mevlut nói, sáng sớm mai anh sẽ đi lấy nó về.

Với các con không hiểu cái đang nói nhưng nắm bắt được cái không nói ra, anh giải thích rằng anh đã để xe ở bạn thợ sửa chữa phường bên dưới vì bánh xe long mất con ốc. Anh cho mỗi đứa một cái kẹo cao su có hình. Rayiha dọn gà với cơm cô mới nấu cho ngày mai và họ ăn thỏa thuê.

Em vẫn sẽ để dành cái này cho khách ngày mốt, Rayiha nói. Cô cẩn thận bỏ các miếng gà họ chưa động đến vào nồi rồi cất trong tủ lạnh.

Tối ấy, bên cửa bếp, một khách quen lâu ngày nói với anh, Tối nay, chúng tôi uống rakı, chúng tôi không định mua boza, anh Mevlut à, nhưng giọng anh buồn bã thảm thiết đến nỗi chúng tôi không đành.

Là nhờ giọng mà bán boza, Mevlut đáp, lặp lại câu đã nói hàng ngàn lần với khách.

Mọi chuyện ổn cả không? Con gái anh đứa nào sắp đi học?

Thánh Allah phù hộ, mọi chuyện ổn cả. Là đứa chị mùa thu này sẽ vào tiểu học.

Chúc mừng. Anh sẽ không gả chúng trước khi chúng xong trung học, đúng không? bà cụ nói khi nhẹ nhàng khép cửa lại.

Tôi sẽ cho cả hai đứa vào đại học, Mevlut đáp về phía cánh cửa đóng lại.

Nhưng những cuộc chuyện trò dễ chịu này hay lòng tốt các khách cũ khác tình cờ đối với anh tối ấy cũng không làm Mevlut quên được một khắc nào nỗi đau bị tịch thu mất chiếc xe. Anh băn khoăn nó ở đâu, lo là nó bị hư hại nếu rơi vào bàn tay thiếu chăm chút và thô bạo, nó có thể bị bỏ ngoài mưa hay người ta lấy mất bếp gas của anh. Anh không sao nghĩ nổi xe mình không có anh bên cạnh.

Ngày mai lại, anh đến sở cảnh sát đô thị Beyoğlu. Trong tòa nhà cũ có từ thời Ottoman, đường bệ nhưng cũ nát, có nhiều người bán rong cũng như anh, thấy mình bị tịch thu xe hay sạp hàng: một người buôn đồ cũ anh gặp đôi lần ngoài phố ở Tarlabaşı ngạc nhiên thấy Mevlut bị tịch thu xe. Những người bán cơm gà, köfte, ngô hay hạt dẻ rang dùng bếp gas hoặc than và có một mặt kính cầu kỳ hiếm khi bị tịch thu xe vì nhờ quà cáp, bữa ăn họ mời mọc cảnh sát đô thị mà họ giữ được chỗ đứng bán, như trường hợp của Mevlut.

Hôm ấy, anh và mấy người bán kia không ai lấy lại được xe hay sạp hàng bị tịch thu. Giờ này thì họ đập nát chúng rồi còn đâu, ông già bán lahmacun nói ra một khả năng Mevlut không dám nghĩ đến.

Vì các quy định sức khỏe và vệ sinh của đô thị không đủ ngăn cản người bán rong, tiền phạt thành vô nghĩa xét theo lạm phát, nên chính quyền thành phố sẽ phá hủy các sạp hàng và quầy tịch thu của người bán rong bất trị để làm gương và vứt bỏ hàng hóa của họ với cớ vệ sinh. Vì vậy mà thỉnh thoảng những tranh cãi, đấu đá thậm chí đâm chém nổ ra, một số người bán lại còn tìm cách tự thiêu hay đình công tuyệt thực trước tòa thị chính, nhưng chuyện này vẫn còn hiếm. Đồ đạc tịch thu chỉ trả lại cho người bán rong khi có bầu cử, để không mất lá phiếu, hay nhờ quen biết cá nhân. Hôm đầu ra khỏi tòa thị chính, ông già bán lahmacun sành đời tuyên bố là ngày mai ông sẽ mua một xe mới.

Mevlut thấy giận người bán rong này không tìm cách kiếm người quen trong cơ quan hành chính giúp và có óc thực tế chấp nhận ngay là mình sẽ không lấy lại được tài sản. Anh thì không có tiền để mua một xe ba bánh và gắn vào một bếp lò. Dẫu xoay xở được tiền, anh không còn tin việc làm ăn này sinh lợi nữa. Nhưng không hiểu sao anh vẫn nghĩ nếu lấy lại được xe thì anh có thể quay lại cuộc đời cũ và, như những người vợ bất hạnh không chịu tin chồng không về sau chiến tranh đã tử trận từ lâu, anh không chịu thừa nhận rằng xe trắng của mình có thể đã bị đập tan tành. Trái lại, trong óc anh có một hình ảnh như hình chụp mờ, chiếc xe của anh đang chờ anh trong một phòng kho của đô thị, trên bãi xe bê tông có rào dây thép gai.

Ngày hôm sau anh quay lại tòa thị chính Beyoğlu. Khi viên chức hỏi, Anh bị tịch thu xe ở chỗ nào? và nói rằng nhà hát bị thiêu cháy thuộc thẩm quyền Şişli mà không phải Beyoğlu, Mevlut khấp khởi hy vọng. Có đám Vural và Korkut giúp, anh có thể tìm một người quen ở tòa thị chính Şişli. Tối đó anh nằm mơ thấy xe của mình.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 35 893 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 35, xa la trong toi 35.
Xa lạ trong tôi | Chương 35.

Chuyên mục xa-la-trong-toi-chuong-35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35

Chuyên mục orhan-pamuk

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02
Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi chương 04 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 04

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ