Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 22
Tháng Sáu 1982 – tháng Ba 1994.
Anh bàng hoàng phát hiện ở ngoại giới dấu vết cái anh vẫn tưởng là một chứng bệnh tàn bạo và riêng có trong đầu mình.
– James JOYCE, Chân dung một nghệ sĩ khi còn trẻ.
Đám cưới Mevlut và Rayiha.
Chỉ có cái chết mới chia lìa chúng tôi.
Süleyman. Theo mọi người, lúc nào thì Mevlut biết rằng đứa con gái nó bắt cóc không phải Samiha xinh đẹp nó chạm mắt tại đám cưới anh tôi, mà là Rayiha, cô chị không đẹp bằng? Giây phút nó gặp Rayiha trong bóng tối vườn làng? Hay khi thấy gương mặt cô ta khi họ cùng chạy trốn qua đèo cao lũng sâu? Nó biết ra khi nó ngồi cạnh tôi trong xe? Vì vậy mà tôi hỏi Có chuyện gì sao? và Em câm như hến? Nhưng Mevlut không để lộ gì.
Khi họ xuống tàu và theo đám đông đi phà từ Haydarpaşa đến Karaköy, Mevlut không nghĩ đến đám cưới dân sự và tôn giáo mà nghĩ đến chuyện cuối cùng anh còn một mình trong phòng với Rayiha. Anh thấy cách Rayiha quan sát lưu thông trên cầu Galata và khói hơi nước trắng giống trẻ con, anh không nghĩ được gì khác ngoài chuyện họ sắp sửa bước vào nhà và còn lại một mình với nhau.
Khi mở cửa căn hộ ở Tarlabaşı bằng chìa khóa anh giữ trong túi như báu vật, Mevlut cảm thấy rằng, trong ba ngày anh về làng rồi quay lại, căn nhà đã đổi khác: đầu tháng Sáu, buổi sáng gần như lạnh, nhưng giờ nó nóng hầm hập giữa mùa hè, vải dầu lót sàn cũ rẻ tiền tỏa mùi nhựa, sáp ong và đay. Từ ngoài vẳng vào tiếng inh ỏi của đám đông cùng xe cộ phường Tarlabaşı và Beyoğlu mà Mevlut vốn rất yêu thích.
Rayiha.
Nhà mình dễ thương quá, tôi nói. Nhưng cần làm thoáng khí một chút. Thấy tôi không làm sao xoay tay nắm để mở cửa sổ, Mevlut chạy lại chỉ cho tôi cách đóng mở cái chốt. Tôi hiểu ngay rằng nếu được chùi rửa bằng nước xà phòng, thu mạng nhện, căn nhà cũng sẽ được quét sạch khỏi những thất vọng, sợ hãi, những con quỷ ám trí tưởng tượng của Mevlut. Chúng tôi xuống đường để mua xà phòng, xô nhựa, giẻ lau, và vừa bước ra thì Mevlut với tôi nhẹ đi nỗi căng thẳng phải một mình với nhau trong nhà. Cả buổi chiều chúng tôi bước trong những con hẻm ở Tarlabaşı đến Balıkpazarı, xem hàng hóa, bước vào tiệm, tìm trên các giá và mua những gì mình cần. Chúng tôi mua bọt biển, miếng chùi chén, bàn chải cùng nước rửa chén và, vừa về đến nhà, chúng tôi xắn tay áo lên tổng vệ sinh. Chúng tôi làm mải mê đến quên nỗi ngượng nghịu một mình trong nhà với nhau.
Cuối chiều, tôi đổ mồ hôi như tắm. Mevlut chỉ tôi cách quẹt diêm thắp bình nấu nước tắm, cách dùng bình gas, vặn vòi nào để có nước nóng. Chúng tôi leo lên ghế để đưa diêm vào lỗ bình nấu nước tắm. Mevlut cũng khuyên tôi mở hé cửa sổ kính mờ nhỏ xíu nhìn ra sân tòa nhà khi tôi tắm rửa.
Khi mở hé như vậy, khí gas thoát ra ngoài và không ai thấy em… anh thì thầm. Anh sẽ ra ngoài chừng một giờ.
Mevlut hiểu rằng mình còn ở đó thì, Rayiha, vẫn chưa thay đồ từ khi trốn khỏi làng, không dám cởi đồ đi tắm. Anh vào một quán cà phê nhìn ra đại lộ İstiklal. Những tối mùa đông, chỗ này đông đúc bảo vệ tòa nhà, người bán vé số, tài xế và người bán rong mệt nhoài, nhưng lúc này nó vắng. Nhìn trà người ta đặt trước mặt, Mevlut nghĩ đến Rayiha đang tắm. Ở đâu ra anh nghĩ cô có làn da trắng? Khi nhìn cổ cô! Vì sao khi đi ra anh lại nói một giờ? Thời gian trôi chậm chạp. Mevlut thấy một lá trà chơ vơ dưới đáy cốc.
Vì không muốn về khi chưa hết hạn một giờ, anh uống ly bia và làm một vòng qua các hẻm ở Tarlabaşı; Mevlut vui sướng được dự phần trong những con hẻm nơi trẻ con vừa chơi bóng vừa chửi thề, các bà mẹ ngồi bên cửa các nhà nhỏ ba tầng lượm gạo trong mâm đặt kê trên đầu gối, nơi mà ai ai cũng đều biết nhau. Anh mặc cả với người bán dưa hấu ngồi trên mảnh đất trống, dưới lều vải đen. Anh vỗ vỗ từng trái dưa hấu xem chín chưa. Trên một trái có con kiến bò. Khi Mevlut xoay trái dưa hấu trong tay, con kiến nằm bên dưới, nhưng nó không chịu buông ra; nó chạy và lại ló ra ở trên. Mevlut cho cân quả dưa hấu mà không làm rơi con kiến nhẫn nại, anh về nhà không tiếng động và đặt nó trong bếp.
Rayiha. Tôi ra khỏi phòng tắm, mặc áo quần sạch vào, rồi tôi nằm dài ra giường xoay lưng về phía cửa, không thắt khăn quanh đầu, tôi ngủ thiếp đi.
Mevlut nhẹ nhàng đi lại. Anh ngắm hồi lâu Rayiha nằm trên giường, biết mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này. Dưới áo quần, thân hình, đôi bàn chân cô thanh tao nhỏ nhắn. Vai và cánh tay cô rung nhẹ theo hơi thở.
Trong một thoáng Mevlut tưởng như cô chỉ giả ngủ. Nhẹ nhàng, không tiếng động, mặc nguyên áo quần anh nằm xuống bên kia chiếc giường đôi.
Tim anh đập nhanh. Nếu giờ họ bắt đầu làm tình – mà anh cũng không rõ phải làm thế nào – như vậy là lạm dụng lòng tin của Rayiha.
Rayiha đã tin tưởng Mevlut, cô đặt cả đời mình vào tay anh, cô tháo khăn và để lộ mái tóc dài, dù họ vẫn chưa cưới và còn chưa làm tình. Ngắm những lọn tóc dài của cô, Mevlut cảm thấy rằng, chỉ với sự tin tưởng và dâng hiến này, anh sẽ gắn bó với Rayiha và yêu cô thật nhiều. Anh không đơn độc trên đời. Anh nhìn cô thở và thấy ngất ngây hạnh phúc. Ngoài ra, Rayiha đã đọc và thích những thư của anh.
Họ ngủ mà vẫn mặc nguyên quần áo. Giữa đêm, trong bóng tối, họ nằm nép vào nhau, nhưng họ không làm tình. Mevlut hiểu rằng ban đêm, trong bóng tối thì dễ ái ân hơn. Nhưng lần đầu tiên làm tình với Rayiha, anh muốn giữa ban ngày, mắt họ nhìn nhau. Trời sáng, mỗi khi nhìn nhau hơi gần, họ hết sức ngượng và nghĩ ra đủ thứ để làm.
Rayiha. Sáng ra, tôi lại đi theo Mevlut ra đường để mua đồ. Tôi lựa khăn trải bàn vải dầu, vỏ chăn xanh in hoa, giỏ bánh mì bằng nhựa giả liễu gai và đồ vắt cam bằng nhựa. Mevlut mệt vì thấy tôi tò mò xem những đôi dép, ly tách, hũ, lọ chỉ cho vui mà không mua gì. Chúng tôi quay về nhà. Chúng tôi ngồi bên mép giường.
Không ai biết mình ở đây, đúng không? tôi hỏi.
Nghe vậy, Mevlut nhìn tôi với gương mặt trẻ con theo kiểu tôi phải nói, Em đang bắc nồi trên bếp và trốn vào bếp. Buổi chiều, khi mặt trời hun nóng căn hộ nhỏ, tôi mệt không chịu nổi nữa và nằm dài ra giường.
Khi Mevlut đến nằm cạnh cô, họ quấn lấy nhau và hôn nhau lần đầu tiên. Khi thấy vẻ có tội trẻ con trên gương mặt khôn ngoan của Rayiha, Mevlut càng khao khát hơn. Nhưng mỗi lần ham muốn trong anh dâng trào và lộ rõ, cả hai thấy xấu hổ vô cùng và hốt hoảng. Mevlut lần tay xuống dưới áo Rayiha và nắm bầu ngực bên trái giây lát, đầu óc anh quay cuồng.
Rayiha đẩy anh ra. Mevlut tự ái và đứng lên.
Đừng lo, anh không giận đâu! anh nói giọng điệu cương quyết và bước ra cửa. Anh đi về ngay.
Trong một con hẻm đằng sau thánh đường Hüseyin Ağa, có một người Kurd bán sắt vụn có bằng của viện tôn giáo ở Ankara. Với một khoản phí nho nhỏ, ông cử lễ tôn giáo chóng vánh cho những ai đã có đám cưới dân sự muốn cho chắc ăn, những người phải lòng một đàn bà ở Istanbul khi đã có vợ ở làng, thanh niên gia đình bảo thủ thấy có lỗi và hối hận sau khi giấu cha mẹ hay anh trai để gặp gỡ vụng trộm và không biết kiềm chế mà đẩy tình bạn đi xa hơn. Ông xưng mình là một Hanafi vì chỉ người phái Hanafi mới có thể làm chủ lễ tác thành cho những người vị thành niên chưa được cha mẹ cho phép.
Mevlut tìm thấy ông trong phòng sau tối tăm của xưởng ngổn ngang những vỉ lò sưởi cũ, nắp lò, mẩu động cơ han gỉ, úp tờ báo Akşam trên mặt nằm ngủ.
Thầy tế, tôi muốn cưới vợ theo giáo luật của ta.
Tôi hiểu, nhưng sao phải gấp dữ vậy? thầy tế nói. Anh nghèo và còn trẻ quá sao đã lấy vợ hai rồi.
Tôi bắt cóc một cô gái! Mevlut giải thích. Chắc là cô ta ưng thuận?
Chúng tôi yêu nhau.
Có rất nhiều kẻ vô liêm sỉ bắt cóc con gái người ta rồi cưỡng hiếp họ, miệng cứ kêu là yêu. Bọn bỉ ổi này nhiều khi còn thuyết phục được gia đình khốn khổ của cô gái bằng lòng cho họ cưới…
Không phải vậy đâu, Mevlut thanh minh. Chúng tôi thì tự nguyện và nếu thánh Allah muốn, sẽ cưới vì yêu.
Tình yêu là một căn bệnh, thầy tế đáp. Anh có lý, cách chữa trị cấp bách chính là hôn nhân. Nhưng khi cơn sốt qua rồi, thiên hạ liền cay đắng tiếc nuối vì phải uống thứ thuốc nhạt nhẽo ấy cả đời giống như người ta uống ký ninh để trị thương hàn.
Tôi sẽ không tiếc đâu, Mevlut nói.
Vậy thì vì sao anh phải gấp gáp? Hai người vẫn chưa qua đêm tân hôn?
Chúng tôi chỉ làm vậy khi đã cưới hỏi đàng hoàng, Mevlut đáp.
Hoặc là cô gái không xinh đẹp, hoặc anh là tên đại ngố. Anh tên gì? Anh là anh chàng đẹp trai, ngồi xuống uống miếng trà đã.
Mevlut uống trà mà một phụ việc có đôi mắt to xanh và gương mặt tái mang ra. Anh muốn cắt ngang nhưng thầy tế bắt đầu kể lể chuyện này gay thế nào để thương lượng phí. Không may là ngày càng ít thanh niên cưới nhau theo tôn giáo vì họ đã hôn hít sờ soạng rồi mỗi tối về nhà vẫn giấu cha mẹ chuyện đã cưới hỏi.
Tôi không có nhiều tiền đâu! Mevlut nói.
Vì vậy mà anh bắt cóc cô gái? Khi đã đạt được cái mình muốn rồi, mấy thằng đẹp mã đểu cáng như anh nói ba lần Ly dị để vứt bỏ cô gái. Tôi đã biết bao nhiêu bông hoa đẹp đẽ ngu ngốc cuối cùng phải quyên sinh hay vào nhà thổ vì những gã như anh.
Chúng tôi cũng sẽ làm đám cưới dân sự bao giờ cô ấy được mười tám tuổi, Mevlut nói với cảm giác có lỗi.
Thôi được rồi. Ngày mai tôi sẽ làm việc tốt mà tác hợp cho hai người. Tôi phải tới đâu đây?
Ta làm ở đây mà không dẫn cô gái tới thì có được không? Mevlut hỏi khi đưa mắt nhìn quanh tiệm sắt vụn bụi bặm.
Nếu vậy, tôi sẽ không tính giờ thầy tế, chỉ tiền chỗ, người bán sắt vụn nói.
Rayiha. Khi Mevlut đi rồi, tôi ra khỏi nhà, tôi mua hai ký dâu, hơi mềm nhưng rẻ ở người bán rong gặp giữa đường và đường cát ở tiệm tạp hóa, tôi rửa sạch dâu rồi làm mứt trước khi Mevlut về. Khi về, Mevlut sung sướng hít hà hơi nước dâu đường, nhưng anh không tìm cách đến gần tôi.
Sẩm tối, Mevlut dẫn tôi đến rạp Lale xem hai phim trong nước. Trong rạp gần như rịn hơi ẩm, giữa một phim có Hülya Koçyiğit và một phim khác có Türkân Şoray, anh thông báo là ngày mai chúng tôi sẽ cưới nhau và tôi rơi nước mắt. Nhưng tôi cũng để tâm xem phim thứ hai. Tôi hạnh phúc lắm.
Trong khi chờ cha em cho phép hay em được mười tám tuổi, ít ra mình cũng làm đám cưới tôn giáo để không ai có thể chia lìa hai đứa mình… Mevlut nói khi hết phim. Anh biết một người bán sắt vụn. Ta sẽ làm lễ trong tiệm ông ta. Anh tìm hiểu rồi, em không cần đến đâu… Em chỉ cần ủy quyền cho ai đó.
Không, em muốn đến lễ cưới, tôi nhíu mày trả lời. Rồi tôi cười, để không làm Mevlut sợ.
Về nhà, Mevlut với Rayiha thay đồ ngủ, che không cho nhau thấy, như hai người lạ buộc phải ở chung phòng khách sạn tỉnh. Tránh chạm mắt nhau, họ tắt đèn, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh nhau, Rayiha lại xoay lưng, để ý chừa khoảng cách giữa họ. Mevlut vừa vui vừa sợ. Anh tưởng nỗi háo hức sẽ làm anh thức cả đêm, nhưng anh ngủ thiếp đi ngay.
Nửa đêm thức giấc, anh chìm trong hơi dâu tỏa từ da thịt Rayiha và mùi bánh quy cho em bé từ gáy cô. Họ toát mồ hôi vì nóng, họ bị muỗi xơi tái. Tấm thân họ tự động quấn lấy nhau. Thấy bầu trời xanh thẫm và ánh đèn neon bên ngoài, Mevlut đâm tin rằng họ đang bồng bềnh trôi đâu đó bên ngoài thế giới, họ đã về lại tuổi thơ, trong một không gian không chịu sức hút của trái đất, thì Rayiha nói, Mình vẫn chưa cưới, và lần nữa đẩy anh ra.
Nghe qua một phục vụ cũ ở quán Karlıova, Mevlut biết Ferhat đã đi quân dịch về. Hôm sau, nhờ một trong hai đứa rửa bát gốc Mardin giúp, anh tìm lại được anh ta trong một phòng ngủ tập thể tồi tàn cho người độc thân ở Tarlabaşı. Anh ta trọ ở đó với các phục vụ thua cả chục tuổi, những thằng nhóc gốc Tunceli, Bingöl, phần lớn là người Kurd và Alevi, vừa xong cấp hai và đi làm rửa bát. Mevlut đau lòng nghĩ chỗ trọ hôi hám ngột ngạt này không xứng cho bạn, nhưng khi biết anh ta đi đi về về giữa chỗ này và nhà cha mẹ, anh thấy an lòng. Mevlut đoán rằng Ferhat như anh cả của tụi nhỏ trong nhà ngủ và, đằng sau cái này, có việc bán thuốc lá lậu đã trở nên gay go hơn từ sau cú đảo chính quân sự, việc buôn bán ma túy gọi là cỏ, một chút giận dữ chính trị và tình đoàn kết, nhưng anh không hỏi nhiều. Ferhat đã bị chính trị hóa vì những gì tai nghe mắt thấy và trải qua trong quân ngũ, vì chuyện kể của những người thân bị giam giữ và tra tấn trong nhà tù ở Diyarbakır.
Mày phải cưới vợ đi, Mevlut nói.
Tao phải gặp và làm quen một cô gái thành phố, Ferhat nói, hay đi bắt cóc một cô ở làng. Tao không có tiền để cưới vợ.
Tao thì tao bắt cóc cô rồi, Mevlut nói. Mày cũng làm giống vậy đi. Rồi ta sẽ cùng làm ăn, mở tiệm và thành giàu có.
Mevlut kể lại chuyện anh trốn đi với Rayiha mà tô vẽ thêm. Trong câu chuyện, không còn xe bán tải cũng không Süleyman. Mevlut kể rằng người yêu và anh lội bộ cả ngày đường băng núi đến tận nhà ga Akşehir, nắm tay nhau, trong bùn lầy, cha cô gái đuổi sát gót.
Rayiha có đẹp như ta viết trong thư không? Ferhat hăm hở hỏi.
Đẹp hơn và thông minh hơn, Mevlut đáp. Nhưng gia đình cô gái, đám Vural, Korkut và Süleyman truy đuổi bọn tao ngay cả ở Istanbul.
Bọn phát xít khốn kiếp, Ferhat nói và tức thì bằng lòng làm chứng cho đám cưới.
Rayiha. Tôi mặc váy dài in hoa với quần jean sạch. Tôi quàng khăn tím mua trong mấy con hẻm ở Beyoğlu. Chúng tôi gặp Ferhat ở quán Karadeniz trên đại lộ İstiklal. Đó là người trán rộng, cao lớn và lịch sự. Anh ta đưa mỗi người chúng tôi một ly nước ép anh đào chua. Chúc mừng, chị, chị chọn đúng người rồi, anh ta nói. Anh ta có hơi kỳ quặc, nhưng anh ta có trái tim vàng.
Khi chúng tôi tập hợp ở tiệm, người bán sắt vụn đã dẫn đến một người làm chứng khác từ tiệm tạp hóa bên cạnh. Từ trong ngăn kéo, ông lôi ra một cuốn vở cũ mèm trên bìa ghi kín những câu cổ xưa. Ông lật cuốn tập và hỏi tên hết mọi người, tên cha, và thong thả ghi vào. Chúng tôi ai cũng biết cái này không có giá trị chính thức nào nhưng chúng tôi nể khi thấy ông ngồi ghi nghiêm túc như vậy, bằng chữ Ả Rập.
Anh trả tiền cưới bao nhiêu? Anh sẽ trả bao nhiêu nếu chia tay?
Tiền cưới nào? Ferhat hỏi. Anh ta bắt cóc cô ta mà!
Anh sẽ trả bao nhiêu nếu anh ly dị?
Chỉ có cái chết mới chia lìa chúng tôi, Mevlut đáp.
Cứ ghi mười reşat vàng cho chuyện này và bảy cumhuriyet cho chuyện kia đi, người làm chứng kia đề nghị.
Vậy thì nhiều quá, Ferhat phản đối.
Chắc là tôi không thể làm lễ này theo luật Sharia được rồi, người bán sắt vụn càu nhàu và đi lại đứng chỗ cái cân phía trước quán. Không có hôn nhân tuân theo tôn giáo, mọi kiểu gần gũi đều là gian dâm. Cô gái lại còn rất trẻ.
Tôi không trẻ lắm, tôi mười bảy tuổi rồi! tôi phản đối và đưa chứng minh thư tôi lén lấy trong tủ của cha ra.
Ferhat kéo người bán sắt vụn ra một góc và đút mấy tờ tiền vào túi ông. Lặp lại theo tôi, người bán sắt vụn nói.
Mevlut và tôi nhìn vào mắt nhau và lặp lại cả loạt câu chữ Ả Rập.
Lạy thánh Allah! Xin hãy ban phước cho cuộc hôn nhân này! người bán sắt vụn nói để kết thúc lễ. Xin cho giữa hai tôi tớ lạc lõng này của Ngài có tình bạn, hòa hợp, yêu thương và lạy Ngài, xin ban cho họ sự bền chặt và vững chãi trong hôn nhân, xin hãy bảo vệ cho Mevlut với Rayiha trước hận thù, bất hòa và đổ vỡ!
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-22 (1)
xa-la-trong-toi-22 (1)