Xa lạ trong tôi chương 47 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 47
Mevlut tới những phường hẻo lánh nhất.
Chó sủa ai không phải người của chúng ta.
Bác Hasan. Tôi không nói gì khi nghe Süleyman làm một ca sĩ lớn tuổi hơn có thai và nó sẽ cưới cô ta. Chúng tôi đã rất buồn cho Mevlut rồi. Trước những tai họa này, tôi nói với Safiye rằng tôi mừng vì chưa bao giờ muốn gì hơn tiệm tạp hóa nhỏ của tôi. Mỗi ngày ngồi trong quán xếp báo làm túi giấy là tôi vui rồi.
Vediha. Tôi nghĩ vậy là tốt nhất cho Süleyman. Nếu không thì anh ta chẳng bao giờ lấy vợ được. Chỉ có Korkut và tôi đi cùng anh ta đến Üsküdar để xin phép cha chị Melahat cho cưới chị ta. Süleyman mặc com lê và thắt cà vạt. Tôi thấy mủi lòng vì anh ta chưa bao giờ vì cô gái nào mà ăn mặc chăm chút như vậy. Anh ta kính cẩn hôn tay cha vợ, công chức về hưu. Rõ ràng là Süleyman yêu Melahat này rồi. Tôi không hiểu vì sao, tôi tò mò muốn biết lý do. Cuối cùng chị ta xuất hiện và bước vào phòng. Chị ta rất đoan trang, trang nhã và tinh tươm. Người độ bốn mươi này dọn cà phê như cô gái trẻ mười lăm ra gặp bà mai. Tôi thích là chị ta không biến mọi chuyện thành đùa giỡn, chị ta điềm đạm và kính cẩn. Chị ta cũng uống một tách cà phê. Chị ta rút ra một gói Samsun. Chị ta chìa một điếu mời người cha mà chị ta mới làm hòa gần đây, chị ta cũng đốt một điếu và thổi phù khói ra giữa căn phòng nhỏ. Tất cả chúng tôi im lặng. Chính lúc đó tôi cảm thấy rằng, không hề xấu hổ phải cưới người đàn bà này vì anh ta đã làm có thai, Süleyman cảm thấy tự hào về chị ta. Khi chị Melahat nhả đám khói xanh trong phòng, tôi có cảm giác là Süleyman cũng dương dương tự đắc như thể anh ta có thể phà khói thuốc trên đầu Korkut, và đầu óc tôi rối bời.
Korkut. Họ không ở trong thế để nói chúng tôi muốn chuyện này, chúng tôi muốn chuyện kia, hay có những đòi hỏi đặc biệt. Họ nghèo, bình thường và có thiện ý. Rõ ràng là họ không nhận được giáo dục tôn giáo nào. Dân ở Duttepe khoái ngồi lê đôi mách. Chúng tôi đề nghị không làm lễ cưới ở Mecidiyeköy mà đâu đó xa tất cả mọi người, nên chúng tôi đặt một phòng tiệc nhỏ nhưng sang trọng ở Aksaray. Sau đó, tôi nói với Süleyman, Ta đi uống một ly buổi trưa, chỉ anh với em thôi, đàn ông với nhau, và chúng tôi đến một quán rượu ở Kumkapı. Süleyman này, tôi nói với nó sau ly rakı thứ hai, với tư cách anh trai, anh sẽ đặt cho em một câu hỏi rất nghiêm túc: anh chị vừa ý người đàn bà này. Nhưng danh dự của một người đàn ông quan trọng hơn hết. Em có hoàn toàn chắc chắn cô Melahat sẽ hợp với lối sống của nhà mình không?
Đừng lo chuyện này, anh hai, đầu tiên nó đáp, rồi hỏi. Nhưng chính xác thì danh dự là anh muốn nói gì?
Ferhat. Trong khi họ cưới vợ cho Süleyman, tôi như khách bình thường đến câu lạc bộ Mặt Trời, để tiến hành một điều tra tại chỗ. Nghề nhân viên thu nợ có cái hay là ta uống hai ly rakı và ta đồng thời nhìn quanh để biết các trò gian lận điện, các mẹo họ dùng và các ông chủ tự mãn không biết sắp bị ta trừng phạt. Các cô vẫn ngồi trong góc của họ và tối đó chúng tôi ở lại một lúc lâu.
Ở bàn chúng tôi còn có anh Demir gốc Dersim, hai nhà thầu, một người cựu cánh tả và một nhân viên thu nợ điện, trẻ và chăm chỉ như tôi.
Các câu lạc bộ và hộp đêm loại này có một mùi riêng biệt, trộn lẫn với mùi thịt nướng, rakı, rêu mốc, nước hoa và hơi thở, vì lẽ suốt nhiều năm người ta không bao giờ mở cửa sổ nên nó đậm đà như rượu, nó ngấm vào thảm và màn. Một mùi ta quen đến mức ít lâu ta đâm nghiện và nếu một ngày, sau thời gian dài vắng mặt, ta ngửi thấy nó lần nữa, tim ta say mê như thể ta đang yêu.
Tối đó, chúng tôi kính cẩn nghe Muhterem Mavi, giọng mượt mà của nhạc truyền thống Thổ. Chúng tôi xem bộ đôi hài Ali và Veli nhái chính khách và các quảng cáo mới nhất, cũng như vũ công múa bụng nổi tiếng Mesrure, tiếng tăm đến tận châu Âu. Có rất nhiều bản nhạc Thổ, bầu không khí u sầu trong câu lạc bộ Mặt Trời, và đằng sau nhạc và lời luôn có hình ảnh Selvihan.
Hai ngày sau lúc trưa, tôi gặp lại Mevlut để tiếp tục huấn luyện, lần này ở Beşiktaş. Bài học đầu tiên hôm nay của ta sẽ là lý thuyết, tôi nói với anh ta. Tôi đến quán ăn này một lần rồi, ta lại đó xem. Đừng lo, ta không uống rakı, ta đang làm việc. Như vậy, bạn bè anh từ tờ Irşad sẽ không tức giận anh.
Tôi không đọc Irşad, Mevlut cãi lại khi chúng tôi ngồi trong quán vắng một nửa. Tôi chỉ cắt tấm hình và bài báo về quán Anh em cọc chèo.
Tốt, giờ nghe tôi này Mevlut, tôi nói và đâm bực cái khờ khạo của bạn. Bí quyết trong nghề này là đoán hiểu thiên hạ… Anh sẽ phải luôn tinh ý và sáng suốt. Những người này bắt đầu rên rỉ Ô, thanh tra điện, khi vừa thấy tôi ở cửa… Đó là vờ vịt cả, họ làm vậy để thử tôi… Anh cũng cần nhận ra điều đó. Nếu cần, anh cũng phải biết kiềm chế và làm bộ tử tế. Và nếu cần, anh sẽ nổi giận rồi cắt điện nhà bà góa nghèo xơ… Nếu tình thế đòi hỏi, anh sẽ lấy thái độ của viên chức nhà nước Thổ có danh dự mà từ chối mọi hối lộ. Tôi nói vậy nhưng cẩn thận… tôi không phải công chức… anh cũng vậy. Tiền anh thu, đó không phải hối lộ mà cái anh có quyền, anh và Công ty Bảy Đồi. Tôi sẽ giải thích cho anh nhiều điểm cơ bản nữa của nghề. Có những gã kiếm lời hàng triệu ở ngân hàng, ngủ với đô la dưới gối, nhưng vừa thấy một nhân viên thu nợ bất hạnh ló mặt ở cửa là họ khóc lóc. Cuối cùng, họ cũng tin họ không có tiền và khóc thật lòng đến mức mà anh, tôi cam đoan với anh, anh chắc chắn đã không khóc nhiều như vậy cho Rayiha. Cuối cùng họ làm anh tin và làm anh suy sụp. Trong khi anh tìm cách hiểu cái trong mắt họ, trong cái nhíu mày, trên gương mặt con họ để phân biệt thật giả, họ cũng cố đọc trong tâm hồn anh qua thái độ, cư xử của anh, và họ bắt đầu có những tính toán khôn ngoan để biết có nên trả nợ hay không, bao nhiêu, còn nếu không thì bịa có nào để đuổi anh. Trong các đường hẻo lánh này, các tòa nhà hai ba tầng nơi nhân viên cấp thấp, người bán rong, phục vụ, người bán hàng và sinh viên sống không còn người gác cổng như trong các tòa nhà lớn. Vì các xung đột giữa chủ nhà và người thuê về chi phí than, chất đốt và điều chỉnh lò sưởi, thường thường hệ thống sưởi trung tâm sẽ không hoạt động. Mỗi người tự sưởi bằng cách riêng, và để chạy lò sưởi cùng các thiết bị khác, phần lớn thiên hạ cố lén mắc vào lưới điện. Trước hết anh phải thu thập thông tin và nắm bản chất vấn đề. Sau đó, anh không cần để lộ gì cả. Nếu họ hiểu theo gương mặt trẻ con của anh rằng anh là người hiền lành, thương người, và anh không bao giờ nỡ cắt điện họ, thiên hạ sẽ không trả gì cho anh cả. Hay là, họ nghĩ bụng với tỷ lệ lạm phát này thì tốt nhất là để tiền sinh lợi trong ngân hàng và càng trả nợ trễ, họ càng kiếm được nhiều lãi. Đừng để họ nghĩ anh ngạo mạn coi thường dăm ba đồng một bà cụ đút vào tay anh. Cũng đừng để họ nghĩ anh là kẻ cơ hội tham lam từng xu và vơ hết tiền lót tay. Anh hiểu chưa? Nói nghe thử, quán ăn này sưởi bằng cách nào?
Nó được sưởi ấm lắm, Mevlut trả lời.
Phải, nhưng nó sưởi bằng cái gì? Bếp lò, lò sưởi?
Lò sưởi!
Ta hãy xem có đúng vậy không?
Mevlut đặt tay lên vỉ lò sưởi nằm ngay bên cạnh và nhận thấy là nó không nóng lắm. Vậy là có một bếp lò, anh ta nhận xét.
Bếp lò này, nó đâu? Anh có thấy không? Anh không thể thấy vì họ có lò điện. Vì họ mắc lén điện vào lưới điện, họ không đặt chúng ở chỗ dễ thấy. Họ bật lò sưởi một chút để ta không nhận ra ngay. Khi vào tôi đã liếc mắt mấy compteur của họ, chúng quay chậm. Tôi tin chắc là bên trong các phòng khác, các lò, các tủ lạnh cũng chạy bằng điện ăn cắp.
Ta sẽ làm gì? Mevlut hỏi, bồn chồn như đứa trẻ chứng kiến một vụ trộm.
Tôi tìm số compteur quán ăn trong các trang tím, tôi cho Mevlut xem. Đọc nhận xét đi.
compteur nằm ở cạnh cửa, Mevlut đọc. Dây điện nối máy làm kem…
Nghĩa là ở đây họ bán kem trong mùa hè. Mùa hè, ở Istanbul, hơn phân nửa máy làm kem hoạt động bằng điện câu lén. Anh thấy đấy, nhân viên trung thực nghi ngờ điều đó, nhưng các đội kỹ thuật không mò ra được gian lận. Hay là, họ phát hiện ra nhưng tên trẻ to con ngồi ở quầy thu ngân kia đút cho họ mỗi người một tờ mười ngàn. Ở một số quán, thiên hạ mắc vào lưới điện qua các chỗ bí mật và khó tưởng tượng đến mức họ nghĩ không bao giờ bị tóm, cũng chẳng ai đánh hơi thấy và họ còn không cho anh chút tiền chào hỏi. Này chú phục vụ, đến đây xem được không? Nhìn xem, lò sưởi hoạt động không tốt, bọn này thấy lạnh.
Để tôi hỏi ông chủ, phục vụ đáp.
Phục vụ có thể biết chuyện cũng có thể không, tôi giải thích cho Mevlut. Hãy đặt mình vào địa vị ông chủ. Nếu phục vụ biết, hắn có thể tố cáo. Chuyện này đâm khó mà đuổi, trách mắng hắn lười biếng, bỏ túi tiền típ của đồng nghiệp. Tốt hơn là giao cả hệ thống quán ăn cho một thợ điện chuyên gian lận trong một đêm không có ai. Thỉnh thoảng, họ ngụy trang chuyện này với một nghệ thuật mà ta vẫn còn thán phục. Việc của ta giống như đánh cờ với họ. Họ che đậy, còn anh, anh phát hiện.
Xin lỗi nhé, tôi đã cho bật các thiết bị làm ấm, tay quản lý béo phì nói từ đằng sau.
Anh thấy đó, Mevlut thì thầm, hắn còn không nói là lò sưởi. Ta làm gì đây? Ta cắt điện họ sao?
Không. Bài học số 2: anh phát hiện gian lận, anh ghi lại một góc trong óc. Nhưng để lấy tiền, anh rình lúc tốt hơn. Hôm nay ta không có gì phải vội ở đây cả.
Ferhat, anh thành sói rồi.
Nhưng tôi cần một cừu non như anh, hiền lành và trung thực như anh, tôi nói để khuyến khích Mevlut. Sự thành thật của anh, sự trong sáng của anh là một kho báu cho công ty, cho thế giới.
Phải, đồng ý, nhưng tôi sẽ không đối mặt với các ông chủ lớn này, những kẻ gian lận này đâu, Mevlut nói. Tôi sẽ đến chủ yếu các gecekondu, các phường nghèo.
Suốt mùa đông đó rồi mùa xuân 1996, từng sổ đăng ký, từng phường, Mevlut được Ferhat đào tạo nghề, nhưng hai ba lần mỗi tuần, anh cũng liều đi một mình tìm những kẻ gian lận, cầm theo các cuốn danh mục compteur của các phường ổ chuột cũ hay các đường nghèo trong lòng thành phố.
Trung tâm thành phố đang rệu rã: các tòa nhà cũ lung lay bỏ hoang mà anh trọ hai mươi năm trước khi còn làm phục vụ ở Beyoğlu đã thành thiên đường gian lận điện. Ferhat khuyên Mevlut tránh xa những chỗ này, để bảo vệ anh cũng như vì anh ta biết anh không thể lấy tiền ở đây. Vì vậy cuối cùng Mevlut tới các phường Kurtuluş, Feriköy, Beşiktaş, Şişli, Mecidiyeköy, và thỉnh thoảng các phường ở bờ bên kia Sừng Vàng, khu vực giáo trưởng ở, các đường ở Çarşamba, Karagümrük hay Edirnekapı, thu tiền điện các gia đình và bà nội trợ cũng như các công chức dễ mến kiểu cũ.
Khi bán boza, anh đã quen nhận thêm quà, một đôi tất len, một khoản tiền típ người ta cho anh và nói Giữ tiền thối đi! mà nó không giày vò lương tâm hay lòng kiêu hãnh của anh. Tiền quà người ta cho vì anh không cắt điện, anh thấy nó như đền bù cho sự giúp đỡ, và anh không áy náy gì bỏ tiền vào túi. Anh biết rõ các phường này, người ở đó. (Nhưng họ không biết Mevlut, họ không liên hệ gì giữa nhân viên thu nợ đến bấm chuông cửa với người bán boza mỗi tuần một lần hay cả mười lăm ngày đi qua ngoài đường những tối mùa đông. Có lẽ vì người tốt mua boza buổi tối và người xấu ăn cắp điện là những người hoàn toàn khác nhau.) Trong các phường gần trung tâm thành phố này, Mevlut cảm thấy lũ chó luôn gầm gừ anh. Anh bắt đầu rút ngắn các vòng đi bán boza ban đêm.
Vì lẽ ở Kültepe và Duttepe người ta biết anh, hiển nhiên anh không đến đó với tư cách nhân viên thu nợ mà, danh mục compteur cắp tay, anh đến các đồi khác, Kuştepe, Harmantepe, Gültepe, Oktepe và các phường gecekondu cũ khác cũng trải qua quá trình phát triển. Giờ người ta không gọi đó là các khu ổ chuột nữa. Trong hai mươi lăm năm, những công trình xây dựng đầu tiên, các nhà trệt bằng gạch nén đã bị đập bỏ và những chỗ này, như Zeytinburnu, Gaziosmanpaşa, Ümraniye, đã thành một phần của thành phố. Mỗi phường có trung tâm riêng, thường là bến xe bus mà từ đó các tuyến đều đặn đầu tiên đi về hướng thành phố hai mươi lăm năm trước, giờ bị kẹp giữa một thánh đường, một tượng Atatürk hay một công viên bùn sình. Đó là nơi bắt đầu tuyến đường chính của phường chạy dài đến tận cùng thế giới. Hai bên đường lớn này kín các tòa nhà bê tông âm u năm sáu tầng. Có các nhà hàng kebab, tiệm tạp hóa, ngân hàng ở tầng trệt. Ở đây, cách cư xử của các gia đình ăn cắp điện (Mevlut thấy là không quá mức), các bà mẹ, trẻ em, cụ ông và người bán tạp hóa không khác mấy với cái anh đã quan sát thấy ở những nơi có mức tiện nghi trung bình ở trung tâm thành phố. Cũng cùng những mẹo, những lời nói dối, những ngây thơ… Có lẽ ở đây họ sợ Mevlut hơn, nhưng họ quan tâm đến anh hơn và chân thành hơn.
Trái với các phường cũ, trong các phường này ta không thấy những nghĩa trang cũ đầy bia mộ lung lay, khăn đóng chạm khắc khác nhau, có vẻ xa lạ và kỳ bí. Các nghĩa trang mới hiện đại này – không có cây cối, không cây bách, có tường bê tông cao bao quanh như nhà máy lớn, các trại lính và bệnh viện – tất cả đều nằm phía ngoài các phường này. Lũ chó rình rập đi theo nhân viên thu nợ Mevlut buổi sáng ngoài đường ngủ đêm trong công viên bùn lầy trước mặt tượng Atatürk.
Mevlut đến các phường ổ chuột mới này với thiện chí nhưng lũ chó lại tỏ ra hung hăng nhất. Mevlut trải qua những giờ khốn khổ trong các khu chỉ mới có compteur điện và sổ điện gần đây. Hầu hết những nơi này anh chưa từng nghe tên và đến đó phải đi, tính từ trung tâm thành phố, hai giờ xe bus chạy dưới các đường nối cao tốc. Khi xuống xe bus, Mevlut dùng mọi thiện chí để không nhận thấy các đường dây lén kéo giữa ban ngày ban mặt từ các dây điện cao thế, hay các bố trí gian lận thô thiển của người bán döner ngay trước mặt bến xe bus. Anh đánh hơi thấy rằng trong các phường này có các tay trùm, các sếp, và anh bị theo dõi. Qua vẻ quyết tâm, trung thực và tôn trọng nguyên tắc, Mevlut tìm cách nói với họ, Tôi chỉ phụ trách các compteur chính thức, các anh không có gì phải sợ tôi. Nhưng lũ chó tấn công anh và Mevlut sợ.
Những nhà có vườn ở ngoại ô thành phố này được xây bằng vật liệu mới và tốt hơn các gecekondu thời Mevlut còn nhỏ. Họ dùng gạch tốt thay cho gạch nén, nhựa thay cho tôn, vật liệu mới cho máng ống và cống rãnh. Vì các cư dân này không ngừng xây thêm phòng mới cũng như các gecekondu, compteur luôn nằm bên trong, nên để ghi hay cắt điện họ, ta chỉ có cách gõ cửa. Đó là lúc lũ chó dữ tấn công nhân viên thu nợ. Trong một số phường mới, điện được đưa tới một cột, một ván khuôn bê tông, vách tường, thậm chí một cây sồi lớn trên bãi đất nhỏ, và nhiều lúc compteur nằm ở đây, không phải trong nhà. Các trung tâm phân phối điện này, giống máy nước thời Ottoman bảo đảm nước cho phường, có một đàn hai ba con chó canh chừng.
Có lần, anh bị một con chó mực tấn công trên nền xi măng của một nhà. Mevlut xem tờ ghi chú mà người tiền nhiệm ghi và gọi tên con chó, nhưng, không hề nghe anh, Mực sủa đuổi anh lui. Một tháng sau, Mevlut lại suýt soát thoát cơn thịnh nộ của một con chó nổi điên chỉ nhờ sợi dây không đủ dài. Mỗi khi bị tấn công như vậy anh lại nghĩ đến Rayiha. Chính vì cô không còn ở đó nữa mà mọi chuyện này diễn ra.
Cũng trong phường đó, trong khi mà, cắp túi dết, Mevlut tìm một chỗ trong công viên để ngồi chờ xe bus, một con chó sủa và tiến lại. Một con thứ hai rồi một con thứ ba cũng đến sau lưng. Bộ lông của chúng có màu bùn. Xa hơn, Mevlut nhận thấy còn một con đen có bóng dáng cũng lờ mờ như một kỷ niệm.
Cả đám cùng sủa một lúc. Anh dùng túi dết đẩy lùi chúng được không? Chưa bao giờ một đàn chó làm anh sợ như vậy. Một tối thứ Ba, Mevlut đến hội quán ở Çarşamba. Anh để boza trong bếp. Không như mọi ngày, giáo trưởng tươi tỉnh và sôi nổi, và không có đám người bu quanh ông. Thấy mình được nghe, Mevlut kể vắn tắt lần đầu tiên anh bị nỗi sợ chó hai mươi bảy năm trước. Năm 1969, thời Mevlut mới đi bán, cha dẫn anh đến một thầy cúng, trong căn nhà gỗ ở Kasımpaşa, để chữa chứng sợ chó. Thầy cúng đầu tiên bụng phệ có chòm râu bạc này già hơn giáo trưởng nhiều, đó là một nông dân. Ông cho Mevlut một viên kẹo cứng và phán rằng chó là giống điếc, câm, mù. Trong phòng nhỏ sưởi bằng bếp lò, ông giơ hai bàn tay lên như cầu nguyện và bắt Mevlut lặp lại chín lần những lời ông đọc, ĐIẾC, CÂM, MÙ, CHÚNG SẼ KHÔNG QUAY LẠI.
Cái Mevlut cần làm nếu anh lại bị chó tấn công, đó là quên nỗi sợ và tức thì đọc ba lần câu này. Ai bị chứng sợ chó, cũng như người sợ quỷ hay ma thần, trước hết phải xua nỗi sợ trong đầu. Thời họ đi bán boza với nhau, nếu nhận thấy con trai sợ khi vừa nhác thấy bóng dáng chó trong một đường tối, cha nói với anh, Đừng sợ, đừng sợ, làm như thể con không thấy chúng, đừng sợ. Rồi ông thì thầm sau anh, Đọc câu đó đi, nhanh lên! Mevlut cố tập trung hết mức nhưng vẫn không sao nhớ được câu này. Cha bực và quở Mevlut.
Sau khi kể những ký ức này, anh thận trọng hỏi giáo trưởng: người ta có thể chỉ bằng ý chí xua đi một nỗi sợ, một ý nghĩ trong đầu? Bằng kinh nghiệm Mevlut biết là anh càng cố quên cái gì đó, thứ đó càng chiếm chỗ trong tâm trí anh. (Chẳng hạn, thời trẻ, càng muốn quên Neriman, anh càng muốn đi theo cô; hiển nhiên là anh không nhắc chuyện này với giáo trưởng.) Nếu vậy, muốn quên cái gì đó, CÓ Ý ĐỊNH QUÊN, không phải một cách hay để quên. Thật ra, thứ ta có ý định quên chỉ càng bám chặt trong tâm trí. Những câu anh không thể hỏi thầy cúng ở Kasımpaşa, anh vui là hai mươi bảy năm sau đã tìm thấy can đảm đặt ra cho giáo trưởng hội quán ở Çarşamba, là một thầy cúng hiện đại hơn.
Khả năng quên tùy thuộc vào SỰ THUẦN KHIẾT trong LÒNG tín đồ, sự CHÂN THÀNH trong Ý ĐỊNH và SỨC MẠNH của Ý CHÍ họ, giáo trưởng đáp. Ông quý những câu hỏi của Mevlut và cho anh câu trả lời quan trọng, xứng đáng với những cuộc chuyện trò của ông.
Mevlut mạnh dạn lên, và, đầy cảm giác có lỗi, anh kể ông nghe ngày còn nhỏ, một đêm tuyết có trăng, khi đường phố sáng trắng như màn ảnh, một đàn chó bất thần dồn một con mèo dưới xe hơi. Mevlut và người cha đã khuất lẳng lặng đi qua như thể họ không thấy gì, và họ giả điếc trước tiếng kêu thống khổ của con mèo. Trong những năm trôi qua từ đó đến nay, dân thành phố có lẽ đã đông lên gấp mười lần. Dù rằng Mevlut đã quên những câu cầu nguyện cũng như những câu chú, từ hai mươi lăm năm nay lũ chó không còn làm anh sợ nữa. Nhưng hai năm vừa rồi, Mevlut lại bắt đầu sợ chúng. Lũ chó cũng nhận ra điều đó, chúng sủa anh, chúng bám theo anh. Anh phải làm gì?
KHÔNG PHẢI CẦU NGUYỆN HAY CÂU CHÚ QUAN TRỌNG, MÀ LÀ Ý ĐỊNH CỦA TRÁI TIM, giáo trưởng nói.
Anh bán boza này, có phải dạo này anh làm những việc quấy đảo sự bình yên của thiên hạ?
Thưa không, Mevlut đáp, không hở tiếng nào về công việc nhân viên thu nợ điện anh dính líu.
Có lẽ anh làm mà không biết, giáo trưởng nói. Chó đánh hơi thấy khi ai đó không phải người của chúng ta. Cái nhạy này là bẩm sinh ở chúng. Đó là lý do những ai muốn học đòi châu Âu đều sợ chó. Khi thảm sát bộ binh Thổ, là sống lưng của đế chế Ottoman, Mahmud II đã khiến phương Tây giày xéo chúng ta, ông ta còn thảm sát chó ở Istanbul, đày những con thoát được đến Hayırsızada, đảo chết chóc. Dân Istanbul ký các thỉnh nguyện đòi trả chó về lại ngoài đường. Những năm đình chiến, Istanbul bị ngoại bang chiếm đóng, lũ chó lần nữa bị thảm sát, để người Pháp và người Anh yên tâm. Dân tình tử tế Istanbul một lần nữa đòi lại chó. Vững vàng nhờ mọi kinh nghiệm này, giờ chó cảm thấy sâu sắc ai là bạn ai là thù.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-47 (1)
xa-la-trong-toi-47 (1)