Văn hay trong hiện tại, chữ tốt ở tương lai

Văn hay trong hiện tại, chữ tốt ở tương lai

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

26 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 12

Dán áp phích cộng sản lên tường thánh đường và hệ quả.

Thánh Allah phù hộ cho người Thổ.

Mevlut đã thấy những căng thẳng giữa Duttepe và Kültepe lớn dần, chứng kiến những tranh chấp biến thành nợ máu, nhưng cậu chưa bao giờ ngờ trận chiến ác liệt nổ ra giữa hai ngọn đồi như trong phim. Vì thoạt nhìn thì giữa cư dân của hai ngọn đồi đối diện không có những khác biệt có thể dẫn đến xung đột sâu sắc và đẫm máu như vậy.

Trên cả hai đồi, những gecekondu đầu tiên được xây vào giữa thập niên 1950 bằng gạch nén trộn với bùn, và tôn. Dân di cư từ các làng nghèo Tiểu Á đến sống trong các túp nhà tạm này.

Trên cả hai đồi, phân nửa đàn ông mặc pyjama sọc xanh đi ngủ (dù sọc có thể to nhỏ khác nhau), nửa kia không mặc pyjama mà áo sơ mi, áo chẽn hay áo len chui đầu trong bên ngoài áo may ô cũ, tay dài hay tay cánh tùy mùa.

Trên cả hai đồi, chín mươi bảy phần trăm đàn bà trùm đầu khi ra đường, như mẹ họ ở làng. Tất cả đều sinh ra ở thôn quê nhưng giờ họ phát hiện ra rằng ở thành phố, đường khác hẳn, và hễ bước ra đường, ngay cả trong mùa hè họ vẫn mặc áo khoác rộng, màu xanh dương nhạt hay màu nâu bạc màu.

Trên cả hai đồi, đa số xem nhà không phải là chỗ họ ở đến hết đời, mà như một nơi tá túc cho đến khi họ giàu và quay về làng hay như một nơi ở tạm trong khi chờ cơ hội dọn vào một căn hộ trong thành phố.

Cư dân Kültepe cũng như cư dân Duttepe đều đặn nằm mơ thấy những người tương tự nhau đến lạ lùng:

Con trai: cô giáo ở trường tiểu học

Con gái: Atatürk

Đàn ông: Đấng tiên tri Muhammad

Đàn bà: một minh tinh điện ảnh phương Tây cao ráo, không có tên cụ thể

Cụ ông: một thiên thần uống sữa

Cụ bà: một người phát thư trẻ đem tin vui đến.

Sau những giấc mơ như vậy, họ thấy tự hào đã nhận được một thông điệp, nghĩ mình là người đặc biệt, nhưng họ hiếm khi chia sẻ giấc mơ với người khác.

Kültepe và Duttepe có điện năm 1966, nước máy năm 1970 và đường nhựa năm 1973 gần như cùng lúc, nên không bên nào phải ganh tị với bên nào.

Ở Kültepe cũng như ở Duttepe, giữa thập niên 1970, cứ hai nhà thì một nhà có tivi đen trắng hình ảnh mờ mịt (cứ hai ngày cha với con trai lại phải chật vật chỉnh ăng ten), và khi có phát các chương trình quan trọng như trận bóng đá, các cuộc thi Eurovision hay một phim Thổ, hàng xóm không có tivi sẽ kéo đến nhà họ xem, và ở cả hai đồi, đàn bà là người dọn trà cho đám người xem.

Nhu cầu bánh mì của cả hai đồi được lò bánh mì của Hadji Hamit Vural cung ứng.

Trên cả hai đồi, năm thực phẩm được tiêu thụ nhiều nhất theo thứ tự là: 1. Bánh mì cân thiếu 2. Cà chua (vào mùa hè và mùa thu) 3. Khoai tây 4. Hành và 5. Cam.

Nhưng theo một số người, các con số thống kê này cũng đánh lừa như bánh mì cân thiếu của Hadji Hamit. Vì những điều quan trọng quyết định cuộc sống của xã hội không được định đoạt bởi những cái tương đồng, mà những khác biệt. Trong vòng hai mươi năm, những khác biệt nền tảng giữa Duttepe và Kültepe cũng đã xuất hiện:

Đỉnh đồi Duttepe được thánh đường của Hadji Hamit Vural chiếm lĩnh. Những ngày hè nóng nực, các cửa sổ trang nhã trên cao lọc ánh sáng, nên bầu không khí bên trong thánh đường mát mẻ dễ chịu, ta thấy muốn tạ ơn thánh Allah đã tạo ra thế giới như vậy và ta kiềm chế những tư tưởng nổi loạn. Còn về Kültepe, trên đỉnh nơi có thể ngắm phong cảnh vẫn là những cột điện khổng lồ gỉ sét có cắm biển báo đầu lâu Mevlut thấy khi mới đến Istanbul.

Chính thức mà nói thì chín mươi chín phần trăm cư dân Duttepe và Kültepe tuân thủ nhịn ăn trong tháng Ramadan. Nhưng ở Kültepe, tỷ lệ người thật sự nhịn ăn trong tháng Ramadan không quá bảy mươi phần trăm. Vì Kültepe là nhà của tín đồ Alevi từ các vùng Bingöl, Dersim, Sivas, Erzincan đến sống vào cuối thập niên 1960. Và tín đồ Alevi ở Kültepe không đến thánh đường ở Duttepe để cầu nguyện.

Ở Kültepe có nhiều người Kurd hơn ở Duttepe, nhưng vì không ai, kể cả người Kurd, thích dùng từ này tùy tiện, cư dân ở hai đồi để cái biết về sự hiện diện của họ ngủ im một góc trong đầu, như một ý kiến cá nhân, như một thứ ngôn ngữ chỉ nói nơi thân mật trong nhà với nhau.

Thanh niên tự nhận là dân tộc-lý tưởng bắt đầu tụ tập ở một bàn phía sau trong quán cà phê Memleket, ở cửa ngõ Duttepe. Lý tưởng của họ là giải phóng người Thổ ở Trung Á (Samarkand, Tashkent, Bukhara, Tân Cương) khỏi cái ách của nhà nước cộng sản Nga và Trung Quốc. Vì điều này, họ sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả giết người.

Thanh niên tự nhận là cánh tả-cộng sản bắt đầu tụ tập ở một bàn đằng sau trong quán cà phê Yurt ở cửa ngõ Kültepe. Lý tưởng của họ là tạo một xã hội tự do như ở Nga và Trung Quốc. Vì điều này, họ sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả chết.

Chật vật qua được năm hai trung học sau khi phải thi lại thì Mevlut hoàn toàn không đến lớp nữa. Ngay cả những hôm có bài thi, cậu cũng không đến trường. Cha cậu biết tình hình này. Mevlut còn chẳng buồn giả học mà nói, Ngày mai con có bài kiểm tra!

Một tối, cậu thèm hút một điếu. Cậu nổi hứng ra khỏi nhà và đến chỗ Ferhat. Trong vườn sau nhà, có một thanh niên đứng bên cạnh nó, anh ta đổ cái gì đó vào xô và đảo. Đó là xút, Ferhat nói. Thêm bột vào nó sẽ thành hồ. Bọn này sẽ đi dán áp phích. Thích thì mày cứ đi theo. Nó quay qua nói với thanh niên kia, Ali, đây là Mevlut. Mevlut là thằng tốt, nó bên phe mình.

Mevlut bắt tay Ali cao to. Ali mời cậu điếu thuốc, đó là thuốc hiệu Bafra. Mevlut quyết định đi theo chúng. Cậu nghĩ cần phải dũng cảm mới dấn thân vào nhiệm vụ nguy hiểm này, mà dũng cảm thì cậu sẵn.

Chúng đi chậm qua những con hẻm, không ai thấy trong bóng tối. Hễ thấy một chỗ thích hợp là Ferhat dừng, đặt xô xuống đất và phết từng nhát chổi nhúng hồ lên vách tường. Cùng lúc, Ali trải ra một tờ áp phích cấp dưới tay, dán lên tường ướt bằng một động tác nhanh nhẹn thuần thục. Khi Ali dùng tay vuốt lên áp phích cho dính chắc, Ferhat quét nhanh một nhát chổi lên mặt trước áp phích, để ý cả các mép.

Mevlut thì đứng canh. Cả bọn nín thở khi một gia đình đi xem truyền hình ở nhà hàng xóm phường bên dưới Duttepe về. (suýt thì đụng trúng chúng nhưng không nhìn thấy chúng), vừa đi họ vừa chuyện phiếm, cha mẹ cười thằng con trai khi nó nói, Con chưa buồn ngủ!

Dán áp phích cũng giống đi bán rong ban đêm. Ở nhà ta trộn một số chất lỏng và bột như thầy phù thủy rồi đi ra những con phố âm u. Nhưng trong khi người bán tạo tiếng động, rao và lắc chuông, người dán áp phích cần phải im lặng hết mức và hòa vào màn đêm.

Chúng đi đường vòng khá lâu để tránh các quán cà phê, quán xá và lò bánh mì của Hadji Hamit bên dưới. Vừa tới Duttepe, Ferhat bắt đầu nói khẽ và Mevlut có cảm giác như một du kích quân trà trộn vào lãnh thổ địch. Giờ thì Ferhat canh gác còn Mevlut xách xô và quét hồ lên tường. Trời đổ mưa, đường sá vắng tanh, Mevlut cảm thấy mùi tử khí kỳ lạ.

Tiếng súng xa xa vang vọng trên các đồi gần. Cả ba đứng sững nhìn nhau. Lần đầu tiên trong đêm đó mới hoàn toàn chú ý vào chuyện này, Mevlut đọc những gì viết trên các áp phích: LŨ ÁM SÁT HÜSEYIN ALKAN PHẢI ĐỀN TỘI. Bên dưới, có một kiểu đường diềm trang trí bằng lá cờ đỏ, các họa tiết búa và liềm. Mevlut không biết Hüseyin Alkan này là ai nhưng cậu hiểu rằng anh ta là một người Alevi như Ferhat và Ali, và cậu biết chúng muốn được gọi là người cánh tả, và cậu cảm thấy vừa có lỗi vừa hơn hẳn vì mình không phải người Alevi.

Khi mưa nặng hạt hơn, đường sá im vắng hơn, chó ngừng sủa. Chúng nấp dưới một mái hiên và Ferhat thấp giọng giải thích: hai tuần trước, từ quán cà phê đi ra, Hüseyin Alkan bị đám lý tưởng chủ nghĩa ở Duttepe sát hại.

Chúng bước vào con đường có nhà của bác. Căn nhà mà cậu đến hàng trăm lần từ khi lên Istanbul, nơi cậu có những phút giờ hạnh phúc bầu bạn với Süleyman, Korkut và dì, giờ đây nhìn nó bằng con mắt của người cánh tả giận dữ dán áp phích, Mevlut thấy cơn giận của cha chính đáng. Bác cậu và hai anh, cả gia đình Aktaş, đã xây căn nhà này với cha Mevlut rồi ngang nhiên cướp đoạt.

Không có ai xung quanh. Mevlut quét thật nhiều hồ lên chỗ dễ thấy nhất vách sau nhà. Ali dán lên hai tờ áp phích. Con chó trong sân nhận ra mùi Mevlut, nó ngoe nguẩy đuôi mà không sủa tiếng nào. Chúng dán áp phích lên mặt sau nhà rồi cả vách hai bên.

Đủ rồi, họ thấy mình cho xem, Ferhat thì thầm. Nó thấy sợ cơn thịnh nộ của Mevlut. Mevlut đang say sưa với cảm giác tự do mà làm một việc bị cấm đem lại. Đầu ngón tay, mu bàn tay cậu bỏng rát vì nước xút, người cậu ướt đầm nước mưa, nhưng cậu mặc kệ. Chúng lên tới tận đỉnh đồi, vừa đi vừa dán áp phích khắp các đường vắng.

Trên tường thánh đường của Hadji Hamit Vural nhìn ra quảng trường có ghi chữ CẤM DÁN, bằng chữ to đậm. Dán chồng lên mấy chữ này là các quảng cáo xà phòng và bột giặt, áp phích của các hội dân tộc và lý tưởng ghi thánh Allah phù hộ cho người Thổ và thông báo các khóa Koran. Mevlut sung sướng quét hồ lên tất cả những thứ này và chẳng mấy chốc chúng đã dán kín áp phích của mình lên. Không có ai nên chúng còn dán lên cả mặt trong tường sân thánh đường.

Chúng nghe có tiếng động. Đó là tiếng cánh cửa lạch cạch trong gió nhưng thoạt nghe tưởng tiếng súng, chúng ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Mevlut cảm thấy hồ trong xô bắn lên người, lên đầu, nhưng cậu cứ chạy. Chúng đã chạy xa Duttepe, nhưng ngượng vì đã sợ khiếp vía, chúng tiếp tục dán trên các đồi khác cho đến tờ áp phích cuối cùng. Hết đêm thì tay chúng bỏng rát nước xút, nhiều chỗ còn rướm máu.

Süleyman. Như anh tôi vẫn nói: một tên Alevi lại còn đi dán áp phích cộng sản lên tường thánh đường là hết muốn sống rồi. Thật ra, dân Alevi là những người ôn hòa và cần cù, họ không làm hại ai, nhưng một số tên lưu manh ở Kültepe được cộng sản hậu thuẫn tìm cách gieo bất hòa giữa chúng tôi. Mối bận tâm đầu tiên của đám theo Marx-Lenin này là chiêu mộ những gã độc thân mà băng Vural đưa từ các làng quanh Rize lên cho sự nghiệp cộng sản và công đoàn. Rõ ràng là những thanh niên chưa lập gia đình gốc Rize này đến Istanbul để kiếm tiền, không phải để lao vào chuyện nhảm nhí như vậy; họ không định cuối cùng bị giải đến các trại lao động ở Siberia và Mãn Châu. Họ là một đám người Rize khôn ngoan, và họ từ chối những màn tán tỉnh của đám cộng sản Alevi này. Về phần mình, đám Vural cũng đi báo cảnh sát về đám cộng sản Alevi ở Kültepe. Cớm chìm và người của Tổ chức Tình báo Quốc gia bắt đầu đến các quán cà phê, vừa xem tivi vừa rít thuốc lá (hệt như mọi công chức, họ hút Yeni Harman). Thật ra bên dưới mọi chuyện này là vài mảnh đất cũ ở Duttepe mà người Kurd Alevi chiếm nhiều năm trước rồi về sau đám Vural chiếm và xây cất lên. Những mảnh đất cũ ở Duttepe, những mảnh ở Kültepe nơi giờ nhà cửa đã mọc lên, tất cả đều là của họ! Vậy hả? Nếu không có bằng khoán, anh trai à, lời của chủ tịch phường mới là luật, hiểu chưa? Chủ tịch phường Rıza gốc Rize thuộc bên phe chúng tôi. Mà dù sao thì, nếu anh có lý, đầu óc anh sẽ thanh thản, và nếu đầu óc anh được thanh thản, anh đã không giữa đêm hôm lén lút ngoài đường của chúng tôi mà dán áp phích cộng sản hay tuyên truyền vô thần trên tường thánh đường.

Korkut. Mười hai năm trước, khi tôi rời làng lên với cha, Duttepe còn trống một nửa, các đồi khác thì gần như trơ trọi. Thời đó, không chỉ những người không nhà, không có dù chỉ một chỗ để ngủ ở Istanbul như chúng tôi đến chiếm đất trên những ngọn đồi này, mà còn cả những người có công ăn việc làm và sống trong trung tâm thành phố. Vì cần có đất chưa ai chiếm để xây nhà tập thể, chỗ trọ cho công nhân làm việc lương thấp trong các xưởng bóng đèn, dược phẩm dọc đường chính và trong rất nhiều nhà máy mọc lên mỗi ngày, không ai phản đối khi có người đến chiếm một mảnh đất của nhà nước chưa có người ở.

Tin lan nhanh là có thể đến đây chiếm đất, vậy là có khá nhiều công chức hay thầy giáo, và ngay cả các chủ tiệm trong thành phố cũng khôn lanh mà đến chiếm đất trên các đồi của chúng tôi, nghĩ rằng ngày nào họ sẽ kiếm lời. Nhưng làm sao anh sở hữu được đất khi anh không nắm bằng khoán hay bất cứ loại giấy tờ chính thức nào để chứng minh là của anh? Hoặc anh lợi dụng lúc nhà nước lơ là, cất một căn nhà lên đất, trong một đêm dọn vào sống, hoặc anh phải cầm súng mà canh chừng mảnh đất của mình. Hoặc là anh trả tiền cho những người có vũ trang để họ trông coi thay anh. Vậy vẫn chưa đủ, anh còn phải chia sẻ miếng ăn và kết bạn với gã này, để hắn hết lòng lo canh giữ tài sản cho anh và, ngày nhà nước cấp bằng khoán, hắn không nói, Thưa ngài viên chức, mảnh đất này thuộc về tôi, tôi có người làm chứng. Hadji Hamit Vural gốc Rize đáng kính của chúng tôi rất thạo việc này. Ông cho thanh niên độc thân dưới làng lên việc làm trên các công trường và trong lò bánh mì, ông cho họ bánh mì (bánh mì cũng chính tay họ nướng), rồi ông dùng họ làm lính bảo vệ các công trường và đất của ông. Nhưng không phải cứ vậy là mấy gã nhà quê Rize này thành lính. Để đào tạo họ, chúng tôi ghi danh cho họ học miễn phí trong trường karate và taekwondo Altaylı, để họ hiểu lầm người Thổ nghĩa là sao, Trung Á nằm ở đâu, Bruce Lee là ai, ý nghĩa của đai xanh. Để mấy gã làm ở công trường và lò bánh mì về mệt lử không rơi vào nanh vuốt của gái điếm ở các hộp đêm Beyoğlu hay các tổ chức cánh tả thân

Moscow, chúng tôi chiếu cho họ xem các phim phù hợp về gia đình trong hội ở Mecidiyeköy. Chính tôi tuyển lựa các thanh niên có tư chất tốt vào hội, những người tin vào sự nghiệp và mắt rưng rưng khi thấy trên bản đồ bao người Thổ ở Trung Á vẫn chưa được giải phóng. Kết quả của những nỗ lực này là tổ chức lý tưởng ở Mecidiyeköy và dân quân dân tộc của chúng tôi phát triển và được củng cố, về quân sự cũng như trí tuệ, và rất tự nhiên là họ bắt đầu bành trướng ra các đồi khác. Người cộng sản hiểu ra mình đã mất quyền kiểm soát đối với đồi chúng tôi thì đã quá muộn. Người đầu tiên hiểu điều đó là cha của Ferhat gian xảo mà Mevlut thích chơi thân. Để khẳng định quyền sở hữu các mảnh đất, kẻ tham lam và tham vọng này tức thì cất nhà, rồi đưa cả gia đình từ Karaköy đến sống. Tiếp đến, lão đưa các đồng chí Kurd Alevi khác từ Bingöl đến giúp lão lấy lại các mảnh đất lão chiếm ở Kültepe. Hüseyin Alkan bị giết cũng là người làng họ, nhưng tôi không biết ai bắn hắn. Khi một tên cộng sản gây rối bị sát hại, các đồng chí của hắn trước hết tổ chức một buổi diễu hành phản đối ở đám tang, hô khẩu hiệu và dán áp phích; rồi đám tang xong, bọn họ đi phá phách khắp nơi và đập vỡ vài tủ kính. (Thật ra bọn họ khoái đám tang vì nó thỏa mãn nhu cầu đập phá của họ.) Nhưng rồi khi hiểu rằng sắp đến phiên họ, họ tỉnh hồn lại và hoặc họ chuồn êm, hoặc họ từ bỏ cộng sản. Khi ấy họ để lại cho ta một khoảng trống tha hồ mà truyền bá tư tưởng.

Ferhat. Anh Hüseyin hy sinh vì chính nghĩa của chúng tôi là người rất tốt. Chính cha tôi gọi anh từ làng lên và cho vào sống trong nhà chúng tôi xây ở Kültepe. Tôi tin chắc kẻ bắn sau gáy anh tối đó là một tên tay sai của Vural. Cảnh sát khép lại cuộc điều tra bằng cách đổ lỗi cho chúng tôi. Tôi biết bọn phát xít được đám Vural chu cấp sẽ sớm tấn công Kültepe và trừ khử từng người chúng tôi, nhưng tôi không thể nói với Mevlut (vì sợ nó ngây thơ kể lại cho đám Vural) cũng như người của chúng tôi. Phân nửa thanh niên cánh tả Alevi thân Moscow còn nửa kia theo Mao, và họ thường giải quyết bất đồng quan điểm bằng đấm đá, nên tôi cảnh báo họ chuyện mất Kültepe cũng vô ích.

Tiếc là tôi không tin vào sự nghiệp lẽ ra tôi phải tin. Tôi muốn sau này ra kinh doanh và gây dựng công việc làm ăn riêng. Tôi cũng rất muốn vào đại học. Nhưng như phần lớn người Alevi, tôi theo cánh tả và thế tục, và tôi không hề thích đám dân tộc chủ nghĩa cực hữu bắn giết chúng tôi, lẫn những kẻ chống du kích. Khi trong hàng ngũ chúng tôi có người ngã xuống, tôi cũng đến dự đám tang, tôi vung nắm đấm hô khẩu hiệu, dù biết rõ rằng cuối cùng chúng tôi cũng sẽ thua. Vì cha tôi biết những mối nguy này, thỉnh thoảng ông nói, Ta có nên bán nhà rồi đi khỏi Kültepe? nhưng vì chính ông dẫn tất cả chúng tôi đến đây, ông không làm sao quyết ý được.

Korkut. Thấy rất nhiều áp phích dán trên tường nhà chúng tôi, tôi hiểu là ai đó quen nhà tôi làm chuyện này, mà không phải một tổ chức. Hai hôm sau khi chú Mustafa đến nhà và nói Mevlut không ở nhà, nhất là buổi tối và nó trốn học, chuyện này làm tôi sinh nghi. Chú Mustafa hỏi dò Süleyman xem nó với Mevlut có gặp lôi thôi gì không. Nhưng tôi biết chính thằng khốn Ferhat lôi kéo Mevlut hư hỏng. Tôi nói Süleyman dụ Mevlut hai hôm nữa qua ăn tối, là sẽ có món gà.

Dì Safiye. Hai thằng con tôi, nhất là Süleyman, muốn làm bạn với Mevlut nhưng đồng thời, chúng không nhịn được hành hạ nó. Cha của Mevlut không dành dụm được tiền để sửa sang căn nhà họ ở làng cũng như cơi nới cái ổ chuột một phòng ở Kültepe. Nhiều lúc tôi nghĩ bụng mình phải sang Kültepe một ngày, để có đàn bà lo cho căn nhà như cái chuồng heo nơi hai cha con sống bao năm nay, nhưng tôi sợ chuyện này làm mình đau lòng. Vì cha nó cứ ương bướng để gia đình ở làng, Mevlut bé nhỏ của tôi côi cút ở Istanbul từ sau tiểu học. Những năm đầu mới lên Istanbul, nó qua thăm tôi mỗi khi thấy nhớ mẹ. Tôi để nó ngồi vào lòng, vuốt tóc nó, hôn má nó và nói nó thật thông minh. Korkut với Süleyman ghen tị, nhưng tôi mặc kệ. Giờ, gương mặt nó vẫn hắt vẻ ngây thơ ấy, tôi cũng muốn được ôm hôn nó, tôi biết nó cũng cần điều đó, nhưng nó đã lớn tồng ngồng, mặt đầy mụn, và nó xấu hổ trước mặt Korkut cùng Süleyman. Tôi không còn hỏi thăm nó chuyện học hành, vì nhìn mặt nó là tôi biết mọi thứ rối beng trong đầu nó. Nó vừa đến nhà, tôi kéo nó xuống bếp, tôi hôn lên má nó mà Korkut với Süleyman không thấy và nói, Cháu lớn quá rồi, nhưng đừng xấu hổ về vóc dáng mình, cứ đứng thẳng người lên.

Không phải đâu dì ơi, cháu khòm là vì gánh sữa chua, nhưng cháu cũng sẽ sớm bỏ thôi, nó nói…Trong bữa ăn, kiểu nó ngấu nghiến thịt gà làm tôi đau lòng. Trong khi Korkut giải thích là cộng sản thường dụ dỗ bằng lời ngọt nhạt những kẻ khờ khạo tốt bụng để lôi kéo vào hàng ngũ họ, Mevlut không nói gì. Lũ chó rừng kia, đừng tìm cách hù dọa thằng nhỏ mồ côi khốn khổ này nữa, tôi nói với Korkut và Süleyman trong bếp.

Mẹ à, tụi con nghi ngờ nó, mẹ đừng xen vào! Korkut đáp.

Thôi đi, tụi bay chỉ thích chọc nó… Làm sao nghi ngờ Mevlut bé nhỏ của mẹ chuyện gì được. Nó chẳng dính líu gì với những kẻ xấu đó cả.

Để chứng minh là nó không cộng tác với đám Mao, tối nay Mevlut sẽ đi với bọn anh viết khẩu hiệu lên tường, Korkut nói khi quay lại bàn. Đúng không Mevlut?

Lần nữa, họ có ba người, lần nữa một người xách cái xô lớn, lần này không đổ đầy hồ, mà sơn đen. Mỗi khi tìm được một chỗ thích hợp, Korkut dùng chổi kẻ khẩu hiệu lên tường sao cho dễ nhìn. Vừa đưa xô sơn ra trước cho anh ta, Mevlut vừa cố đoán anh ta sắp viết khẩu hiệu gì lên tường. THÁNH ALLAH PHÙ HỘ CHO NGƯỜI THỔ là câu Mevlut hiểu ngay và thích nhất. Cậu đã thấy nó khắp nơi trong thành phố. Mevlut thích vì nó là một lời cầu chúc vô hại và làm cậu nhớ lại cái cậu học được trong giờ sử, rằng cậu là một thành viên trong đại gia đình Thổ lan tỏa trên khắp thế giới. Vậy nhưng một số khẩu hiệu khác lại có giọng điệu đe dọa. Khi Korkut viết DUTTEPE SẼ LÀ MỒ CHÔN CỘNG SẢN, Mevlut cảm thấy cái này muốn nói với Ferhat và các bạn của nó, và cậu hy vọng những tuyên bố này không vượt quá sự khiêu khích huênh hoang.

Süleyman phụ trách canh gác nói một câu (Anh của anh có hàng nóng) khiến Mevlut hiểu là họ có vũ trang. Nếu trên tường còn chỗ, thỉnh thoảng Korkut thêm VÔ THẦN đằng sau chữ CỘNG SẢN. Vì thường anh ta không biết dựa vào số chữ cái mà căn sao cho đều, nên rốt cuộc một số chữ nhỏ và xiên xẹo hơn các chữ khác, cái này làm Mevlut khó chịu nhất. (Mevlut tin là người bán mà viết tên hàng trên kính xe hay trên thùng bánh simit bằng chữ méo mó xiên xẹo thì sẽ không có tương lai.) Cuối cùng không nhịn được, cậu chỉ cho Korkut thấy anh ta đã viết chữ C quá to. Thì em làm thử coi! Korkut giúi cây cọ vào tay cậu nói. Đến khuya, Mevlut viết thánh Allah phù hộ cho người Thổ chồng lên các quảng cáo cắt bao quy đầu, các vách tường ghi Kẻ nào vứt rác là đồ lừa, và các áp phích Mao mà cậu dán bốn ngày trước.

Họ như bước vào một khu rừng dày đặc âm u, họ tiến lên giữa cả đám chằng chịt những gecekondu trong khu ổ chuột, vách tường, vườn tược, quán xá, dưới sự giám sát của lũ chó đa nghi. Mỗi lần viết thánh Allah phù hộ cho người Thổ, Mevlut cảm thấy cái thăm thẳm của bóng tối xung quanh mà câu này là đèn hiệu, một chữ ký lên đêm vô tận, làm biến đổi cả vùng. Đêm ấy, Mevlut phát hiện ra rất nhiều thứ cậu đã không thấy khi lang thang với Ferhat và Süleyman, không chỉ ở Duttepe mà còn ở Kültepe và những đồi khác: những máy nước công cộng phủ kín khẩu hiệu và áp phích; những người lảng vảng hút thuốc trước các quán cà phê thật ra là lính gác có vũ trang; ban đêm, mọi người, các gia đình, người đi đường chạy trốn đường phố và ẩn náu trong thế giới riêng của họ; trong đêm thuần khiết và không cùng như trong truyện cổ tích, làm người Thổ thì dễ chịu hơn là người nghèo.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 12 265 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 12, xa la trong toi 12.
Xa lạ trong tôi | Chương 12.

Chuyên mục thu-vien

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16

Tôi biết bí mật của anh. Kumiko biết, tôi biết, cả hai chúng tôi biết dưới đó là cái gì. Nếu muốn, tôi có thể nói hết với thiên hạ. Tôi có thể đưa nó ra gi.

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 16
Đường xưa mây trắng | Chương 47

Đường xưa mây trắng | Chương 47

Bạch đại đức, tôi xin công nhận là tôi đã phạm giới, và sự kết tội của đại đức vào mùa hè năm ngoái là đúng luật. Tôi sẵn sàng sám hối trước đại chúng, để.

Đường xưa mây trắng | Chương 47
Xa lạ trong tôi | Chương 50

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Giờ đây mỗi lần vào hội quán, Mevlut cũng làm mặt buồn tiếc, anh cũng nói khe khẽ như người khác. Thế mà, những lần đầu anh đến đây, mọi người kêu lên, Ô,.

Xa lạ trong tôi | Chương 50
Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04

Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04

Nhưng sự giải thoát lớn nhất mà bạn có thể đạt tới là tiếp xúc được với bản chất chân thật của bạn, với tính vô sinh bất diệt. Đó là bài học sâu sắc nhất m.

Không diệt không sinh không sợ hãi | Chương 04
Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13

CARDINAL sẽ bị phá hủy, mặt khác vì dịch ngôn ngữ từ Nga sang Anh nên một số đặc điểm ngôn ngữ của bản thảo gốc bị mất và nguồn thông tin có thể được bảo v.

Cuộc săn lùng tàu tháng 10 đỏ | Chương 13
Thiên long bát bộ

Thiên long bát bộ

Thiên long bát bộ, chương 01 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 02 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 03 tại đây.Đọc Thiên long bát bộ, chương 04 tại.

Thiên long bát bộ
Đường xưa mây trắng | Chương 62

Đường xưa mây trắng | Chương 62

Họ nhắc mãi tới việc năm xưa có lần Bụt đã mời Sariputta ngồi chung một ghế.Có một thầy tên là Kokalika, trước đây cũng từng cư trú tại tu viện Jetavana, v.

Đường xưa mây trắng | Chương 62
Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01

Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01

Tam Thánh đại náo Thiếu Lâm tự mới đáng xem. Nghĩ tới Dương Quá, nàng lại ấm ấm ức ức. Ba năm nay Quách Tương tìm kiếm chàng khắp nơi, nhưng hình bóng chàn.

Ỷ thiên đồ long ký | Chương 01
Cánh đồng khô

Cánh đồng khô

Tiếng nói Thầy chết rồi tính ra chắc là lượt mầy đấy cứ lập đi lập lại trong lỗ tai ông như một lời dự ngôn khi Izenbo đang rúm ró lết cái thân hình gầy yế.

Cánh đồng khô
Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng | Chương 31

Gián điệp mạng, chương 44 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 45 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 46 tại đây.Đọc Gián điệp mạng, chương 47 tại đây.Đọc Giá.

Gián điệp mạng | Chương 31
Thiên long bát bộ | Chương 26

Thiên long bát bộ | Chương 26

Tử lên, đội tuyết mà đi về hướng bắc.Nhân vật võ lâm Trung Nguyên đều kết thâm thù với Tiêu Phong, mà đường đi càng lúc càng gần kinh đô Biện Lương nhà Đại.

Thiên long bát bộ | Chương 26
Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55

Nói là em bị ám ảnh thì không phải, nhưng cứ hễ ở đâu có chỗ trống mà đầu em thì lắm chỗ trống lắm thì y như rằng nó bò vào rồi ở riệt đó, kiểu như khói le.

Biên niên ký chim vặn dây cót | Chương 55

Chuyên mục xa-la-trong-toi

Xa lạ trong tôi | Chương 55

Xa lạ trong tôi | Chương 55

Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 55
Xa lạ trong tôi | Chương 14

Xa lạ trong tôi | Chương 14

KHÔNG PHẢI ĐỂ BÁN, nhiều lần tôi nói. Ở bàn bên cạnh người ta nghe thấy, họ nhíu mày nhìn chúng tôi, rồi cười, như thể đó là câu đùa tếu. Vediha. Tôi mười.

Xa lạ trong tôi | Chương 14
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Süleyman, Ngày nào đó họ sẽ bán đứng con. Những ngày lễ, trong những dịp đặc biệt như đội bóng Duttepe đá trận đầu tiên chẳng hạn, hay đám Vural mời tất cả.

Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 56

Xa lạ trong tôi | Chương 56

Mevlut không bao giờ dùng. Lúc này anh gọi cho vợ để nói rằng sáu mươi hai phần trăm là quá cao, rằng cần hạ xuống, rằng nếu không sẽ có tranh cãi nổ ra.

Xa lạ trong tôi | Chương 56
Xa lạ trong tôi | Chương 40

Xa lạ trong tôi | Chương 40

Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 40
Xa lạ trong tôi | Chương 44

Xa lạ trong tôi | Chương 44

Anh cầu nguyện liên tục để cuộc sống hạnh phúc của anh không tan rã, để Rayiha không có mệnh hệ gì. Anh vuốt mái tóc mướt mồ hôi của vợ anh sợ khi thấy gươ.

Xa lạ trong tôi | Chương 44
Xa lạ trong tôi | Chương 13

Xa lạ trong tôi | Chương 13

Mevlut tránh xa Ferhat và những tên cộng sản khác. Người Nga, vì luôn muốn xuống tận các vùng biển ấm, tìm cách châm ngòi xung đột giữa người Sunni và Alev.

Xa lạ trong tôi | Chương 13
Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi | Chương 09

Nhĩ Kỳ Trẻ truất phế sau khi nước Cộng hòa thành lập, nơi này thành rạp chiếu phim Majestik chủ yếu được người Hy Lạp ở Istanbul và các gia đình Thổ Nhĩ Kỳ.

Xa lạ trong tôi | Chương 09
Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Sáu năm trước khi bác con với ba tới đây, hết mấy ngọn đồi này vẫn còn trơ trọi tôi nói nó nghe. Tôi giải thích cho nó rằng mối bận tâm của mọi người khốn.

Xa lạ trong tôi | Chương 04
Xa lạ trong tôi | Chương 20

Xa lạ trong tôi | Chương 20

Duttepe và vào các quán cà phê cũng như các cửa hàng. Mevlut nhận ra mình gắn bó biết chừng nào với Kültepe, với Duttepe, và với tất cả những người đang ôm.

Xa lạ trong tôi | Chương 20
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Nếu không vì biết ơn người giải cứu anh khỏi lũ chó, anh đã dừng cuộc nói chuyện, bán boza rồi bỏ đi ngay. Bao nhiêu người muốn uống boza anh hỏi. À, anh v.

Xa lạ trong tôi | Chương 02
Xa lạ trong tôi | Chương 52

Xa lạ trong tôi | Chương 52

Thi thoảng anh nghĩ về những người đàn ông cũng góa vợ ở tuổi bốn mươi lăm và tái hôn với sự giúp sức của gia đình cùng bạn bè khi Vahap, người anh quen qu.

Xa lạ trong tôi | Chương 52

Chuyên mục van-hoc

Tiếp nhận văn học là gì?

Tiếp nhận văn học là gì?

Việc đặt câu hỏi cũng là một kỹ năng quan trọng trong tiếp nhận văn học. Đừng ngại đặt những câu hỏi khó, những câu hỏi mà tác phẩm không trả lời trực tiếp.

Tiếp nhận văn học là gì?
Để trở thành nhà văn

Để trở thành nhà văn

Duy Cần không hướng dẫn cho người đọc những kỹ thuật làm văn, cách xử lý văn bản, chọn lọc ngôn từ hay sửa sang cú pháp. Thông điệp mà tác giả thiết tha gử.

Để trở thành nhà văn
Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân

Tuân là tấm gương về sự kết hợp giữa tình yêu nghệ thuật và trách nhiệm xã hội. Đối với Nguyễn Tuân, văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật tr.

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Tuân
Văn Sử Triết bất phân là gì?

Văn Sử Triết bất phân là gì?

Tiếp cận hiện tượng Văn Sử Triết bất phân từ góc độ học thuật, nhằm xác lập hệ quy chiếu đồng đại đủ công bằng để người đọc hôm nay có thể hiểu người xưa.

Văn Sử Triết bất phân là gì?
Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa

Ngoài ra, Phan Bội Châu còn sáng tác nhiều bài thơ yêu nước nổi tiếng như Hải ngoại huyết thư 1905, tác phẩm kêu gọi thanh niên Việt Nam ra nước ngoài học.

Các nhà văn nổi tiếng Việt Nam thời xưa
Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi

Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi

Hoa và Ngần 1974, Giấc mơ 1977, Rừng trúc 1978, Nguyễn Trãi ở Đông Quan 1979, Người đàn bà hóa đá 1980, Tiếng sóng 1980, Cái bóng trên tường 1982, Trương C.

Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Đình Thi
Tiểu sử nhà văn Kim Lân

Tiểu sử nhà văn Kim Lân

Việt Nam, được nhiều thế hệ nghệ sĩ ngưỡng mộ và học tập. Vị thế trong lòng độc giả và ảnh hưởng văn hóa xã hộiTrong lòng độc giả, Kim Lân giữ một vị trí đ.

Tiểu sử nhà văn Kim Lân
Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải

Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải

Thông qua những tác phẩm của mình, ông đã chứng minh rằng thơ ca không nhất thiết phải hào hùng, rầm rộ mới có thể thể hiện được tinh thần yêu nước và ý th.

Tiểu sử nhà thơ Thanh Hải
Thiên long bát bộ | Chương 43

Thiên long bát bộ | Chương 43

Phật pháp. Phật vốn tại tâm, Phật là giác ngộ, người ngoài chỉ có thể chỉ điểm chứ không thể làm thay được. Lão tăng hỏi Tiêu cư sĩ một câu Nếu cư sĩ biết.

Thiên long bát bộ | Chương 43

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhà văn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ