Xa lạ trong tôi chương 41 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 41
Với hai phụ nữ trong quán nhỏ.
Các compteur khác, các gia đình khác.
Rayiha. Samiha vẫn còn rất đẹp. Buổi sáng, một số đàn ông trơ tráo tìm cách chạm ngón tay nó khi lấy tiền thối. Vì vậy mà chúng tôi không để tiền vào tay họ mà để trên quầy. Thường thì, chính tôi chuẩn bị boza cũng như ayran và chính tôi lo quầy thu ngân. Họ không làm phiền tôi. Có những sáng không ai vào ngồi. Đôi lúc, một bà già tới, bà ngồi gần sát lò sưởi điện và hỏi trà. Vì vậy mà chúng tôi bắt đầu phục vụ trà. Có lúc một phụ nữ đẹp mỗi ngày đi chợ ở Beyoğlu đến và, vừa cười chị ta vừa nói, Hai người là chị em phải không? Hai người giống nhau. Ai trong hai người có chồng tốt, ai có chồng xấu?
Có lần, một người đàn ông loại lưu manh vào, tay cầm điếu thuốc, và đòi boza từ sáng sớm, rồi sau khi uống ba ly, hắn cứ nhìn chằm chằm Samiha nói, Trong boza có cồn hay thứ gì khác làm đầu óc tôi quay cuồng sao? Phải, khó mà trông quán khi không có đàn ông. Nhưng chuyện này, Samiha không nói lại với Ferhat, tôi cũng không nói lại với Mevlut.
Có lúc, giữa ngày, Samiha nói, Em về đây, Rayiha. Chị lo khách ở bàn rồi dọn ly đi. Như thể nó là bà chủ còn tôi là phục vụ…
Nó có nhận ra mình đang học đòi các bà chủ nhà giàu ngày xưa nó làm việc không? Thỉnh thoảng tôi đến nhà họ ở Firuzağa, Ferhat luôn đi từ sớm. Mình đi xem phim đi, Rayiha, Samiha đề nghị. Có lúc, chúng tôi xem tivi. Lúc khác, Samiha ngồi trước bàn trang điểm nó vừa mua, nó trang điểm và tôi nhìn nó. Đến đây, chị cũng trang điểm đi Rayiha, nó vừa nói vừa cười với tôi trong gương. Đừng lo, em sẽ không nói lại với Mevlut đâu. Nó nói vậy là sao? Mevlut và nó trò chuyện với nhau trong quán khi tôi không ở đó, lại còn nói về tôi? Tôi rất giận, tôi ghen, tôi khóc.
Süleyman. Một tối tôi đang đi dọc phố Imam-Adnan thì một quán bên trái đập vào mắt tôi và tôi không tin nổi mắt mình.
Một số tối, Ferhat say rồi ghé quán và nói với Mevlut, Bọn mình từng là một đội, đúng không? Bọn mình dán bao nhiêu là áp phích, bọn mình đánh bao nhiêu trận! Mevlut thấy chuyện này quá đáng; anh thích nhớ lại những ngày họ đi bán hộp Vận may hơn là các màn đấu đá chính trị họ chứng kiến. Nhưng lúc này chiếm một chỗ trong những ký ức thời trẻ mà bạn anh đã biến thành huyền thoại thì đáng hãnh diện hơn bị trách bỏ phiếu cho phe Hồi giáo, Mevlut không chỉnh lại Ferhat.
Họ thường nói hàng giờ về người Hồi giáo bỏ đi tham gia cuộc chiến ở Bosnia, về nữ thủ tướng Tansu Çiller, về quả bom đã nổ gần cây thông Giáng sinh trong tiệm bánh của khách sạn Marmara (cảnh sát hôm nay tố cáo phe Hồi giáo, mai lại là người Kurd). Thỉnh thoảng, ngay cả giờ cao điểm buổi chiều, cả nửa giờ họ cũng không có khách nào, họ dùng thời gian bàn cãi những vấn đề họ không biết gì (những phát thanh viên trên truyền hình đọc thuộc lòng hay họ gian lận như các ca sĩ hát nhép?) hoặc một giả định (vũ khí giắt ở thắt lưng cảnh sát rút ra với người biểu tình diễu hành trên quảng trường Taksim có nạp đạn hay là súng giả?).
Mevlut lồng khung bài báo về quán trong tờ báo (cũng như bức hình Thế giới bên kia) rồi treo nó lên tường như các quán khác ở Beyoğlu làm. (Như trong các quán döner trên đại lộ chính, anh mơ ước đóng khung và trang hoàng trên tường những tờ tiền nước ngoài nhận của du khách nhưng tiếc là không một du khách nào đến.) Ferhat thấy anh treo trên tường bài báo của Irşad. Có phải vì chuyện này khiến Ferhat bực nên ít đến quán? Anh nhận ra mình đang bắt đầu xem Ferhat như ông chủ, anh giận anh ta và sự khép nép của mình.
Có lúc anh nghĩ Ferhat mở quán này để xoa dịu anh. Trong những khoảnh khắc yếu lòng này, anh nghĩ bụng, Ferhat mở quán này vì anh ta cảm thấy có tội đã bắt cóc người con gái mình muốn cưới. Nhưng khi giận Ferhat, anh thốt lên, Lòng tốt à! Hắn giờ thành tay tư bản rồi, hắn có tiền để đầu tư. Chính mình cho hắn biết boza là một đầu tư tốt.
Cuối tháng Giêng 1995, trong hai tuần gió tuyết, Ferhat không đặt chân đến quán. Một tối anh ta tiện thể ghé qua. Anh ta miễn cưỡng nghe Mevlut nói, Lúc này buôn bán khá.
Mevlut, một số tối tôi không ghé được, anh biết mà. Đừng nói với vợ tôi là tôi ít đến. Anh hiểu…
Sao? Thì ngồi xuống ít phút đã.
_Tôi không rảnh. Tốt nhất là cũng đừng nói gì với Rayiha…
Chị em không có bí mật gì với nhau…_ Ferhat lấy túi dết anh ta dùng đi thu nợ của Sở điện lực và bỏ đi.
Tuân lệnh! Mevlut kêu theo anh ta. Ferhat còn không kịp ngồi để nói dăm câu với bạn cũ. Anh ta thậm chí cũng không nhận thấy cái mỉa mai trong câu tuân lệnh Mevlut nói với anh ta. Câu này, cha của Mevlut chỉ nói với khách danh giá nhất và giàu có nhất. Nhưng cả đời Mevlut chưa bao giờ dùng câu tuân lệnh với khách. Mevlut nghĩ Ferhat bận bịu tán gái và đám bạn mafia đến mức không còn mấy thời gian để ngẫm về những cái ý nhị này.
Về nhà, thấy Rayiha xem tivi vặn nhỏ và các con gái ngủ say, Mevlut hiểu cái làm anh giận Ferhat nhất: anh ta chạy cả đêm không biết đi đâu trong khi anh ta có một người vợ xinh đẹp và đức hạnh ở nhà. Rakı và rượu hẳn cũng có ảnh hưởng, như giáo trưởng nói. Đàn bà Ukraina buôn lậu trong vali, người Phi nhập cư, bọn trùm mờ ám hút máu người, tham nhũng và hối lộ, tất cả vây hãm Istanbul và chính phủ vẫn đứng ngoài nhìn.
Giờ thì Mevlut hiểu vì sao Samiha u uất trong lòng như vậy bất kể mọi tiền bạc chồng kiếm được. Anh đã lén quan sát Samiha trong gương và thấy cô buồn thế nào.
Ferhat. Mevlut, là độc giả trung thành của Irşad, chắc nghĩ rằng tôi ngó nghiêng ở đâu khác khi mà tôi có một người vợ thông minh xinh đẹp như Samiha ở nhà, nói cách khác tôi là một gã không có đạo đức và không có não. Nhưng điều đó không đúng. Vì tôi không phải kẻ tán gái.
Tôi đã phải lòng. Còn về người tôi say, nàng đã biến mất. Một ngày nào, chắc chắn, tôi sẽ tìm lại được nàng ở Istanbul. Nhưng trước tiên hãy để tôi giải thích công việc nhân viên thu nợ đã thành ra sao từ khi tư hữu hóa điện cũng như những cơ hội bày ra với họ, để các bạn hiểu rõ hơn những lựa chọn và chuyện tình của tôi.
Süleyman. Tôi vẫn thường đến Beyoğlu, không phải để uống và nhấn chìm những ý nghĩ u ám trong rượu, mà để làm việc. Tôi đã bình tâm lại sau nỗi thất tình, tôi quên được chị giúp việc kia đã lâu rồi, giờ tôi ổn, tôi nếm hạnh phúc khi yêu một phụ nữ chín chắn, một ca sĩ, một nghệ sĩ.
Ferhat. Khi việc thu tiền điện được giao cho các công ty và nhân viên thu nợ của khu vực tư nhân, tôi không truy người nghèo câu trộm điện. Trái lại, tôi nhắm những kẻ giàu có trơ tráo. Tôi cố hết mức tránh xa các phường ổ chuột. Tôi tránh các hẻm nhỏ, các xó hẻo lánh và đổ nát người nghèo sống nơi họ sẽ chết cóng những đêm đông nếu không câu lén điện; tôi học cách ngoảnh mặt khi thấy lò sưởi điện câu lén vào mạng lưới là thiết bị sưởi duy nhất mà một người đàn ông nghèo thất nghiệp có, với vợ và ba con chỉ sống nhờ bánh mì và nước.
Nhưng kẻ sống trong một tòa nhà tám phòng nhìn ra Bosphore, có gia nhân, đầu bếp, tài xế mà không trả hóa đơn, tôi cắt điện nhà họ. Đối với kẻ gian lận điện nhốt cả sáu mươi cô gái nghèo, xếp như cá mòi trong căn hộ một tòa nhà cũ tám mươi năm ngày xưa các gia đình giàu sống để bắt họ may dây khóa cho đến sáng, tôi cũng không thương xót. Khi tôi thấy các bếp lò một nhà hàng sang nhìn ra cả Istanbul, các máy dệt của một nhà máy sản xuất vải may màn phá kỷ lục xuất khẩu hay cần cẩu của một nhà thầu Laz từ làng lên khoe khoang xây các tòa nhà mười bốn tầng dùng điện ăn cắp, tôi không run tay. Tôi cắt điện họ, tôi bắt họ trả tiền. Ở Công ty điện Bảy Đồi, có khá nhiều thanh niên lý tưởng như tôi, sẵn sàng tấn công vào người giàu và nhắm mắt làm ngơ trước gian lận của người nghèo. Tôi học được rất nhiều.
Süleyman. Để mọi người được biết tài năng của Mahinur, tôi nói chuyện với các ông chủ hộp đêm coi trọng nhạc. Chỗ hay nhất, đó là câu lạc bộ Mặt Trời. Thỉnh thoảng, tôi không nhịn được mà đi ngang quán của các bạn bán boza. Mọi người đừng hiểu lầm, không phải để khóc vì hận tình, mà để vui đùa, tất nhiên rồi…
Ferhat. Bọn nhà giàu được nuông chiều không thèm trả hóa đơn thì hoặc vì họ quên nó trong một xó, hoặc vì nó chưa được phát qua bưu điện, hoặc vì nó cứ vậy mà biến đâu mất. Với tiền phạt điều chỉnh theo lạm phát, món nợ chỉ càng lúc càng tăng. Con đường ngắn nhất để dạy họ một bài học, đó là cắt luôn điện nhà họ mà không gõ cửa báo trước. Khi phân phối điện và thu nợ còn nằm trong tay nhà nước, người giàu và người quyền thế chỉ đáp, A, tôi quên mất, khi chúng tôi nói, Chúng tôi sẽ cắt điện nhà anh, họ chẳng mấy quan tâm. Họa hoằn khi một nhân viên thu tiền điện trung thực, sau nhiều nỗ lực, cũng cắt được điện nhà họ, điều đầu tiên những kẻ bỉ ổi này hấp tấp làm, đó là chạy vào văn phòng ở Taksim không phải để trả nợ mà để cho thôi việc nhân viên này chỉ bằng một cú điện thoại cho các chính khách quen biết. Sau tư hữu hóa, hiểu rằng không còn Nhà nước nữa và những tay tư bản cũng có thể không thương xót như chồng họ, các bà vợ nhà giàu bắt đầu sợ chúng tôi. Các ông chủ gốc Kayseri của chúng tôi không đếm xỉa gì đến kiểu cách và nước mắt của dân Istanbul giàu có đỏng đảnh. Trước luật tư hữu hóa mới, nhân viên thu tiền điện còn không có quyền cắt nguồn điện.
Giờ thì tôi có. Cách tốt nhất để thông báo cho người không trả, đó là cắt điện nhà họ tối thứ Sáu, ngay trước mấy ngày cuối tuần. Sau hai ngày không có điện, họ hiểu rõ hơn rằng đó là luật, quy định, và họ học cách tuân thủ. Năm ngoái, vì ngày cuối năm và Lễ Hiến sinh gần nhau tạo một kỳ nghỉ mười ngày, tôi quyết định nhân dịp này để dạy một người giàu vi phạm một bài học.
Lúc bốn giờ, tôi đến tầng hầm trong tòa nhà giàu có ở Gümüşsuyu. Trong xó xỉnh âm u một hành lang chật hẹp bụi bặm, các compteur điện gỉ sét của mười hai căn hộ xoay tròn như những máy giặt cũ. Căn hộ 11 có ai ở nhà không? tôi hỏi người gác cổng.
Bà chủ có nhà… người gác cổng trả lời. Này anh làm gì vậy, anh không được cứ vậy cắt điện họ!
Tôi không nghe. Tôi chỉ cần chưa đầy hai phút để lấy ra cây vít, cái kìm và chìa khóa đặc biệt trong hộp dụng cụ và cắt điện. compteur số 11 dừng.
Mười phút nữa anh lên nhà, tôi nói với người gác cổng.
_Anh nói rằng tôi vẫn còn ở trong phường và bà có thể đến tìm tôi nếu muốn.
Tôi sẽ ở trong quán cà phê dưới chân đồi._
Mười lăm phút sau, người gác cổng đến quán cà phê nói với tôi rằng bà chủ rất bực và bà chờ tôi ở nhà. Nói bà là tôi bận các compteur khác và các nhà khác và tôi sẽ ghé nếu có thời gian, tôi nói. Tôi băn khoăn mình có cần chờ đến khi đêm xuống. Vào mùa đông, vì trời tối rất sớm, họ sẽ hình dung rõ hơn mười ngày ở trong tối không có điện là thế nào. Một số đi ở khách sạn. Các bạn có thích nghe chuyện hài hước của gã keo kiệt và bà vợ cùng bốn đứa con vào ở khách sạn Hilton hàng tháng trong khi ngoan cố chờ người quen biết tới giúp không?
Anh hai, bà đang hoảng. Tối nay bà có buổi chiêu đãi.
Tất cả những ai bị cắt điện đều hoảng, các bà gọi cho chồng, một số trở nên hung hăng, số khác xuống nước, số khác nữa lẹ làng đề nghị tiền trà nước, và có những người ngay cả ý này cũng không lướt qua. Anh viên chức, phần lớn nói mà không biết rằng chúng tôi buộc phải mất việc công chức sau tư hữu hóa, nếu giờ tôi trả khoản phạt này cho anh, anh sẽ cho compteur của chúng tôi hoạt động lại chứ? Trong nước chúng tôi, ngay cả công dân ngu ngốc nhất cuối cùng cũng học cách lót tay. Nếu ta từ chối, một số sẽ tăng số tiền lên; số khác bắt đầu dọa dẫm, Anh biết tôi là ai không!; nhiều người bối rối đến mức không biết làm gì nữa. Bà chủ căn hộ số 11 có khoản phạt rất cao, đã tăng gấp hai mươi lần do lạm phát. Bà không có sẵn một khoản lớn như vậy trong nhà. Và nếu trong giờ tiếp theo bà không thể làm tôi tin, thì bà, chồng và con cái sẽ trải qua mười ngày lạnh nhất mùa đông không có điện.
Nếu cái người ta kể là đúng, có vẻ như ở một số vùng ngoại ô thiệt thòi, đàn bà ngủ với nhân viên thu tiền điện đến gõ cửa nhà họ để cắt điện. Nhưng chuyện này không bao giờ xảy ra với tôi, tôi thì không tin những chuyện nhảm nhí này.
Trong các phường nghèo, người ta nhận ra nhân viên thu tiền điện theo túi đeo và cách anh ta bước trên đường bụi bặm. Đầu tiên người ta cho vài đứa trẻ ra, những đứa thường đi theo sau người lạ và bọn cướp, chúng hò hét và ném đá đuổi cho anh ta sợ. Sau đó tên tâm thần trong phường sẽ dọa giết anh ta. Một tên say nào khác thêm chút dọa nạt, Mày làm cái quái gì ở đây! Nếu nhân viên thu tiền điện tiến tới các sợi kéo lén từ các đường dây cao thế, bọn lưu manh và chó trong phường sẽ chắn đường anh ta và khiến anh ta phải nghĩ lại. Các nhóm chính trị giảng giải cho anh ta; người trong phường không rời anh ta một bước và cho anh ta vào khuôn phép. Và nếu, sau mọi chuyện này, một nhân viên thu tiền điện cuối cùng cũng một mình trước một phụ nữ nghèo không đủ sức trả hóa đơn, hãy biết rằng không cửa vườn hay nhà nào đóng. Dù sao, vườn nhung nhúc trẻ con chạy ù ngay đến quán cà phê báo cáo lại mọi chuyện diễn ra. Một nhân viên thu tiền điện ở một mình với một phụ nữ đóng cửa nhà mà còn sống ra khỏi phường thì đúng là phép lạ.
Nếu tôi kể các bạn chuyện này trong khi các bạn sẵn sàng nghe một chuyện tình, đó là để tránh cho các bạn những chờ đợi hão huyền. Ở chỗ chúng tôi, tình yêu thường đơn phương. Ngày xưa, một bà sống trong căn hộ xa hoa ở Gümüşsuyu nhìn ra Bosphore không bao giờ để mắt đến một nhân viên thu tiền điện. Ngày nay, nếu anh ta cúp điện nhà bà, bà sẽ nhận thấy anh ta. Tôi rời quán cà phê rồi tới nhà. Tôi đi thang máy có cửa bằng gỗ. Tôi rộn ràng phấn chấn khi thang máy cũ kỹ cót két trong lồng mạ vàng lên căn hộ số 11.
Süleyman. Cuối tháng Hai, một buổi chiều lạnh giá, cuối cùng thì tôi cũng ghé vào quán Anh em cọc chèo, như khách bình thường.
Anh bán boza oi, boza của anh ngọt hay chua?
Mevlut nhận ra tôi ngay. Ôi, Süleyman! nó kêu lên. Vào đây đi.
Các cô khỏe cả không, tôi nói với cái thân tình của người bạn cũ đi ngang.
Samiha choàng khăn in lá hồng.
Mời vào, Süleyman, Rayiha nói, hơi lo là tôi sinh sự.
Samiha, chúc mừng, nghe nói em đã lấy chồng, chúc em hạnh phúc.
Cảm ơn anh Süleyman.
Đã mười năm rồi, Mevlut chen vào, lo che chở cho Samiha. Giờ anh mới nghĩ đến chuyện chúc mừng cô ta hả?
Ông Mevlut hạnh phúc với hai phụ nữ trong quán nhỏ.
Lần này chú ý nghe, lo giữ kỹ quán, để nó không bị phá sản như Binbom nữa, tôi suýt nói nó nhưng tôi kiềm chế và dùng cách khéo léo hơn.
Mười năm trước anh em mình đều là nhãi ranh, tôi nói.
Khi ta còn trẻ và ám ảnh cái gì đó, mười năm sau, ta không còn nhớ vì sao nó lại quan trọng như vậy. Thật ra, anh đã muốn mang món quà đến chúc mừng nhưng Vediha không cho anh địa chỉ, chị nói, Họ ở xa lắm, ở phường Gazi.
Giờ họ dọn về Cihangir rồi, Mevlut khờ này đáp. Tôi muốn nói, Không phải ở Cihangir, mà là trong phường nghèo Çukurcuma. Nhưng tôi im lặng, nếu không họ đã đoán ra là tôi cho người theo dõi Ferhat. Cảm ơn mọi người, boza thật ngon, tôi vừa nói vừa nếm ly họ đặt trước mặt. Anh sẽ mua một ít về cho mấy người kia. Tôi nói họ chuẩn bị cho một ký trong chai.
Với cuộc gặp này, tôi cho các bạn đó và ngay cả cho tình xưa thấy rằng từ nay tôi đã hết ám ảnh tình yêu quá khứ. Còn về mục đích chính, đó là cảnh báo Mevlut. Khi nó ra cửa tiễn tôi, tôi ôm hôn nó, Nói hắn liệu hồn, tôi gửi lời nhắn tới bạn thân của nó.
Liệu hồn gì? Mevlut hỏi. Hắn sẽ hiểu.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-41 (1)
xa-la-trong-toi-41 (1)