Xa lạ trong tôi chương 27 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 27
Samiha bỏ trốn.
Người ta sống vì cái gì?
Vediha. Buổi chiều, Samiha bỗng xuất hiện bên cửa phòng chúng tôi, đầu trùm khăn và tay xách vali. Người nó run bần bật. Có chuyện gì vậy? tôi hỏi.
Chị, em phải lòng người khác, em sẽ trốn đi với anh ta, taxi chờ rồi.
Sao? Em điên rồi à? Đừng làm vậy!
Nó bật khóc nhưng nó rất cương quyết.
Là ai vậy? Người này ở đâu ra? Nghe này, Süleyman rất yêu em, đừng đẩy cha và chị vào thế khó, tôi nói. Rồi ai lại đi trốn bằng taxi?
Em tôi, yêu đến mù quáng, xúc động quá không nói được.
Nó nắm tay tôi dẫn vào phòng nó ở với cha. Nó đã cẩn thận để trên bàn mấy món quà của Süleyman, chiếc vòng tay, khăn quàng tím hoa cà có họa tiết hoa và một cái có họa tiết nai cái. Nó đưa tay chỉ, như người câm.
Samiha ơi, khi về ba sẽ lên cơn đau tim cho xem, tôi nói.
Ba đã nhận quà và tiền của Süleyman, để làm răng giả, nhiều thứ khác nữa, em biết mà. Em sẽ làm vậy với cha mình sao? Nó không nói gì mà cúi gằm. Ba và chị sẽ sống trong nhục nhã đến hết đời, tôi nói với nó.
Rayiha cũng trốn đi, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng ổn thỏa cả mà.
Nhưng không ai hỏi cưới Rayiha cả, nó không được hứa gả cho ai cả, tôi nói. Em không như Rayiha, em rất xinh đẹp. Ba không hứa gả Rayiha cho ai và nhận tiền của ai. Chuyện này sẽ gây đổ máu.
Em đâu biết ba hứa gả em cho ai, Samila đáp. Sao ba hứa gả và nhận tiền mà không hỏi ý em trước?
Chúng tôi nghe taxi nhấn còi. Nó bước tới cửa. Samiha, em mà trốn đi, Korkut sẽ đánh chị suốt nhiều tuần, em biết mà. Anh ta sẽ đánh chị bầm tím tay chân, em biết mà, Samiha? tôi nói.
Samiha. Chị em tôi ôm chầm nhau mà khóc… Tôi rất lo cho chị và tôi rất sợ…
Vediha.
Về làng với ba đi! tôi nói. _Rồi em trốn sau! Ở đây, họ sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu chị, họ sẽ nghĩ chính chị dàn xếp mọi sự.
Họ sẽ giết chị, em biết mà Samiha. Mà gã đó là ai vậy?_
Samiha. Tôi biết chị nói đúng. Chờ chút, để em cho taxi đi, tôi nói. Nhưng khi bước tới cửa, tôi vẫn xách vali. Khi tôi tiến đến cổng vườn, Vediha thấy tôi xách vali trong tay thì khóc lóc van xin, _Đừng đi Samiha, cục cưng của chị,
đừng đi mà!_ Khi đi qua cổng và tiến đến taxi, tôi không biết phải nói sao làm sao nữa.
Đúng lúc tôi nghĩ, Mình bỏ thôi, chị mình khóc, thì cửa taxi mở, và họ kéo tôi vào trong. Tôi còn không kịp quay lại nhìn chị lần cuối.
Vediha. Họ ép Samiha vào xe. Qua cửa sổ chính mắt tôi thấy hết mọi chuyện. Tôi kêu cứu. Lẹ lên, không thì họ đổ tội cho tôi! Lũ cướp bắt cóc em tôi, cứu với!
Süleyman. Đang ngủ trưa thức dậy, tôi thấy một xe chờ ở cửa sau… Bozkurt với Turan chơi trong vườn… Tôi nghe Vediha kêu và tất tả chạy ra vườn.
Vediha. Làm sao chạy với đôi dép dưới chân… Dừng taxi lại đi, tôi kêu lên.
Samiha, em yêu, xuống xe đó đi!
Süleyman. Tôi chạy theo họ. Tôi không đuổi kịp! Tôi giận cành hông. Tôi quay gót, tôi tót lên xe bán tải, nổ máy và đạp chân ga. Khi tôi xuống tới chân đồi, trước quán chúng tôi, chiếc xe đen đã rẽ về hướng Mecidiyeköy. Nhưng chuyện này chưa xong đâu. Samiha là một cô gái có danh dự, cô sẽ sớm nhảy xuống taxi. Cô không trốn đi, người ta không bắt cóc cô. Cô sẽ quay lại. Đừng nghĩ đang có chuyện gì. Xin đừng viết về chuyện này, đừng viết để LÀM TO CHUYỆN. Đừng làm ô danh một cô gái có danh dự. Tôi thấy chiếc xe đen chạy tít đằng xa, nhưng tôi không đuổi kịp. Tôi với tay tới hộp để găng tay, tôi lấy khẩu súng lục Kırıkkale và bắn chỉ thiên hai phát. Nhưng cũng đừng viết chuyện đó, vì không phải cô trốn đi. Người ta sẽ hiểu sai cô!
Samiha. Không, họ hiểu đúng. Tôi trốn đi. Và tự nguyện. Cái các người nghe là đúng. Tôi cũng không tài nào tin được. Tôi phải lòng! Tình yêu khiến tôi làm chuyện này và khi nghe tiếng súng tôi thấy vui. Có phải vì từ nay không còn đường lui nữa rồi? Phía chúng tôi cũng bắn hai phát lên trời, để cho họ hiểu rằng chúng tôi cũng có vũ khí, nhưng khi đến Mecidiyeköy, chúng tôi cất vũ khí đi. Giờ này Süleyman có ở nhà, anh ta lái xe đuổi theo chúng tôi, tôi sợ nhưng tôi biết rằng giữa dòng xe cộ anh ta sẽ không tìm thấy chúng tôi nữa. Lúc này tôi rất hạnh phúc. Các người thấy đó: không ai có thể mua tôi… Tôi rất tức giận tất cả họ!
Süleyman. Khi đường trống, tôi tăng tốc. Quỷ tha ma bắt, một chiếc xe tải bất thình lình trờ tới, tôi bẻ lái sang phải và điều hiển nhiên: tôi đâm vào tường! Tôi hơi choáng. Tôi đang ở đâu đây? Tôi cố hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đầu tôi đau. Ô phải rồi! Samiha trốn đi. Lũ trẻ tò mò đã tức thì bu lại… Đầu tôi đập vào gương chiếu hậu, trán tôi chảy máu nhưng tôi lùi xe và lại phóng đi đuổi theo họ.
Vediha. Nghe tiếng súng, tụi nhỏ sung sướng chạy ù ra vườn như thể người ta bắn pháo hoa. Bozkurt, Turan, quay vào nhà, đóng cửa lại, tôi gọi theo chúng. Chúng không nghe lời, vậy là tôi tát tai một đứa và túm tay đứa kia lôi xềnh xệch vào nhà. Tôi tính gọi cảnh sát. Nhưng đó là Süleyman bắn; gọi cảnh sát có khôn ngoan không? Tụi bay nhìn gì vậy, lũ ngu, gọi điện cho ba tụi bay đi! tôi nói.
Thật ra, tôi đã cấm chúng động vào điện thoại khi tôi chưa cho phép để chúng không lấy điện thoại làm đồ chơi. Bozkurt quay số và báo tin cho Korkut, Ba ơi, dì Samiha trốn đi rồi! Tôi khóc, nhưng tôi không khỏi nghĩ rằng Samiha làm đúng – đừng nói ai biết. Phải, Süleyman tội nghiệp nặng lòng yêu nó. Nhưng Süleyman không phải người thông minh nhất trên đời cũng không đẹp nhất. Anh ta chưa gì đã hơi béo phì rồi. Samiha thấy hàng mi dài cong vút có thể làm một số người thích của anh ta ngớ ngẩn và nữ tính. Vấn đề chính là, dù rất yêu Samiha, Süleyman làm những thứ anh ta biết sẽ khiến con bé nổi giận. Vì sao đàn ông yêu một cô gái lại cư xử tồi với cô ta? Samiha không chịu được cái kiểu Süleyman ngạo mạn, ra vẻ ta đây rồi lối khoe mẽ và cứ dạy đời vì anh ta có tiền đầy túi. Nó không thể hiến dâng cho một người mà nó không yêu, mừng cho em, nhưng người đàn ông nó trốn đi cùng có khôn ngoan không? Tôi không tin: bắt cóc một đứa con gái bằng taxi ngay giữa phố, chuyện này không thông minh. Đây là Istanbul chứ có phải ở làng đâu, sao lại đậu xe ở cửa bấm còi như vậy!
Samiha. Khi xe chạy trong Istanbul, tôi thấy cái gì cũng lạ: đám đông, người đi bộ vừa chạy vừa né xe bus để băng qua vỉa hè trước mặt, con gái thoải mái mặc váy, xe ngựa, công viên và những tòa nhà cũ; cái gì tôi cũng thích. Süleyman biết rõ rằng tôi rất thích ngồi xe của anh ta đi dạo quanh Istanbul (vì tôi nhiều lần yêu cầu), nhưng anh ta rất ít khi dẫn tôi vào thành phố, và các người biết vì sao không? (Tôi đã nghĩ rất nhiều chuyện này). Vì dù anh ta rất muốn gần tôi, anh ta không thể quý một đứa con gái tỏ ra quá thân thiết với đàn ông trước khi cưới. Nhưng tôi sẽ cưới người đàn ông tôi yêu và dâng hiến trọn vẹn, được chưa? Tôi không màng tiền bạc, tôi đã nghe theo tiếng lòng mình và giờ tôi sẽ lãnh hậu quả việc mình làm.
Süleyman. Tôi còn chưa tới Mecidiyeköy thì họ đã qua Şişli. Tôi về nhà, tôi đỗ xe, cố bình tâm lại. Vì tôi chưa bao giờ ngờ có người bắt cóc vợ chưa cưới của tôi giữa ban ngày ban mặt ngay giữa lòng Istanbul, tôi vẫn chưa tin vào mắt mình. Thật ra, không ai làm chuyện điên khùng như vậy vì ai cũng biết đây là chuyện có thể khiến người ta mất mạng.
Samiha. Duttepe không phải ngay giữa lòng Istanbul và như các người biết rồi, tôi cũng chưa bao giờ hứa hôn với Süleyman. Nhưng phải, chuyện này có thể có kết cục là cái chết, chính vì vậy mà chúng tôi chạy thật xa. Vả lại đó là số phận cho tất cả chúng ta. Istanbul mênh mông. Khi cắt đuôi được rồi, chúng tôi dừng ở một quán uống ayran trong hộp giấy. Ria mép người yêu tôi trắng cả ayran. Đừng mất công vô ích, tôi sẽ không nói tên anh và các người sẽ không biết chúng tôi ở đâu.
Süleyman. Khi tôi về nhà, Vediha lấy bông gòn lau sạch vết thương trên trán tôi. Sau đó, tôi ra vườn và lấy khẩu Kırıkkale bắn hai phát vào thân cây dâu tằm. Rồi một sự im lặng khác lạ bắt đầu. Tôi không ngừng mường tượng Samiha sẽ quay về với vali trong tay như thể không có chuyện gì. Buổi tối, mọi người có mặt đông đủ ở nhà. Ai đó tắt tivi như thể chúng tôi đang có tang và tôi hiểu rằng cái làm tôi đau nhất đó là sự im lặng. Anh tôi hút hết điếu này đến điếu khác. Ông Abdurrahman Vẹo cổ say, Vediha khóc. Giữa đêm, tôi ra vườn và, khi nhìn bên dưới Duttepe, về phía ánh đèn Istanbul, tôi thề trước thánh Allah là sẽ trả thù. Đâu đó bên dưới, giữa hàng triệu ánh đèn li ti, đằng sau một ô cửa sổ, là Samiha. Hiểu rằng cô không yêu tôi làm tôi đau đến mức tôi thà nghĩ cô bị bắt cóc bằng vũ lực hơn và, chính vì vậy, tôi muốn được giết chết lũ khốn ấy ngay lập tức. Trước khi giết, tổ tiên chúng tôi tra tấn lũ có tội – chính trong những lúc thế này mà ta thật sự hiểu tầm quan trọng của truyền thống.
Ông Abdurrahman. Làm cha mấy đứa con gái cứ trốn đi là sao đây? Tôi thấy hơi xấu hổ, nhưng cũng tự hào: các con gái tôi không cưới chồng người khác ép buộc mà cưới người chúng có can đảm tự chọn lựa. Nếu mẹ chúng còn đây, chúng sẽ tâm sự những rắc rối với bà, và chúng sẽ chọn được người phù hợp mà không phải trốn đi… Không ai không biết là trong hôn nhân, tin tưởng quan trọng hơn tình yêu. Tôi sợ cái họ sẽ làm với Vediha khi tôi về lại làng. Con cả của tôi trông vậy mà khôn ngoan, có lẽ nó sẽ thoát được trừng phạt không chừng.
Süleyman. Khi Samiha trốn đi rồi, tôi còn yêu cô hơn. Trước khi cô trốn, tôi yêu cô vì cô đẹp, thông minh và ai cũng quý mến cô. Chuyện này là bình thường. Nhưng giờ, tôi yêu cô vì cô bỏ tôi mà đi. Điều này còn bình thường hơn, nhưng nỗi đau thật không chịu nổi. Sáng ra, tôi đến tiệm và tôi mơ là Samiha về, là tôi sẽ thấy cô ở nhà nếu giờ tôi chạy về và chúng tôi sẽ làm một đám cưới linh đình.
Korkut.
Khó mà bắt cóc một đứa con gái trừ phi có ai trong nhà tiếp tay, vài lần tôi bóng gió nhưng Vediha không phản ứng. Thành phố này quá lớn, làm sao em biết được, cô ta chỉ khóc lóc. Có lần, ông Abdurrahman và tôi còn lại một mình. Có những ông cha nhận tiền của ai đó, lấy được gì là lấy, rồi khi có một đám tốt hơn, họ bán con gái cho đám giàu hơn và giả làm như đứa con gái trốn đi. Đừng hiểu sai tôi, ông Abdurrahman, ông là người có danh dự, nhưng Samiha không nghĩ đến điều đó khi trốn đi hay sao? tôi hỏi. Tôi sẽ là người đầu tiên phạt nó, ông đáp. Sau đó, ông giận tôi và không về nhà ăn tối. Lúc đó, tôi nói với Vediha, Anh không biết ai trong hai người giúp nó nhưng cho đến khi anh biết Samiha đi đâu với ai, anh cấm em ra khỏi nhà.
Đằng nào thì có bao giờ anh cho em ra khỏi phường đâu, vì vậy em cũng sẽ không ra khỏi nhà nữa, có vậy thôi, cô ta trả lời. Vậy em bước ra vườn có được không đây?
Süleyman. Một tối, tôi nói với ông Abdurrahman rằng chúng tôi cần nói chuyện, nói ông lên xe bán tải rồi chạy về hướng Bosphore. Chúng tôi đến quán cá Tarator ở Sarıyer, ngồi trong góc xa hồ cá. Chú Abdurrahman, tôi nói, chú sống lâu hơn cháu, chú biết câu trả lời cho điều cháu hỏi, tôi nói trong lúc mỗi người uống một ly rakı khi bụng trống, người ta còn chưa dọn các thố vẹm ra.
Người ta sống vì cái gì? Vì đã hiểu từ nãy là cuộc nói chuyện sẽ đi vào mảnh đất nguy hiểm, ông Abdurrahman lục tìm hồi lâu câu trả lời vô hại nhất. Vì tình yêu cháu à! ông nói. Còn gì nữa?
Vì tình bạn, ông ta ngẫm nghĩ một lúc rồi nói. Còn gì nữa?
Vì hạnh phúc cháu à. Vì thánh Allah… Vì đất nước…
Con người sống vì danh dự, chú à! tôi cắt lời ông ta.
Ông Abdurrahman. Cái tôi không nói, đó là thật ra, tôi sống vì các con. Tôi lấy giọng điệu xuống nước với thanh niên đang giận dữ này, vì tôi nhận ra anh ta cũng có lý, và hơn nữa tôi rất buồn lòng cho anh ta. Chúng tôi uống nhiều đến mức những kỷ niệm tôi đã quên bắt đầu diễu qua như loài thủy sinh trong hồ cá đằng xa. Gần cuối buổi tối, tôi can đảm lên và nói, Cháu Süleyman à, cháu rất đau lòng, rất giận, chú hiểu. Chú cũng buồn và giận, vì Samiha đưa nhà chú vào tình thế xấu. Nhưng ở đây không có gì để gọi là danh dự bị tổn thương cả! Thanh danh của cháu không bị hoen ố gì cả. Samiha chưa phải vợ cũng không phải vợ chưa cưới của cháu. Phải, chú ước hai đứa cưới mà chưa quen biết nhau. Như vậy thì chú tin chắc hai đứa sẽ hạnh phúc giống như chú tin chắc tên chú là Abdurrahman. Nhưng lúc này, cháu biến nó thành vấn đề danh dự là không đúng. Ai cũng biết những lời đao to búa lớn như danh dự chỉ là cái cớ nghĩ ra để có thể thản nhiên chém giết nhau. Cháu sẽ giết con gái chú sao?
Xin lỗi chú, Süleyman lồng lên. Vậy là cháu không có quyền ngày nào tóm cổ tên khốn bắt cóc Samiha và trừng phạt hắn sao? Gã này không làm nhục cháu sao?
Đừng hiểu sai chú.
Cháu có quyền hay không?
Bình tĩnh đi cháu.
Thật khó mà bình tĩnh khi ta từ làng lên làm đổ mồ hôi sôi máu bao năm trong thành phố rác rưởi này rồi có kẻ đến lừa đảo và lợi dụng ta.
Cháu à, nếu làm được, chính chú sẽ kéo tai Samiha lôi về. Chú tin chắc nó cũng biết rằng nó đã làm điều sai trái. Có lẽ là tối nay, khi chú cháu mình đang ngồi uống đây, nó đã cúp núp xách vali về nhà rồi.
Ai nói anh em cháu sẽ chấp nhận cô ta?
Nếu con gái chú quay lại, cháu sẽ không chấp nhận nó sao?
Cháu có danh dự.
Nếu chưa ai động đến nó…
Chúng tôi uống đến khi quán cá đóng cửa, lúc khuya. Tôi không nhớ chuyện xảy ra thế nào, nhưng có lúc, Süleyman đứng lên, xin tôi tha thứ, anh ta kính cẩn hôn tay tôi, tôi hứa rằng cuộc nói chuyện này chỉ hai chúng tôi biết. Tôi còn nói, Chú sẽ không kể gì với Samiha đâu. Süleyman bật khóc. Anh ta nói cách tôi nhíu mày, những cử chỉ của tôi rất giống Samiha. Cha nào con nấy, tôi nói tự hào.
Cháu đã phạm rất nhiều sai lầm, cháu khoe mẽ trước mặt cô ấy, cháu không biết làm bạn với cô ấy, Süleyman nói. Nhưng cô ấy có cái lưỡi sắc. Nói chuyện với con gái rất khó, không ai chỉ dạy chúng cháu phải nói sao cho đúng. Cháu nói với cô ấy như với đàn ông, nhưng không chửi thề. Nên không thành công.
Trước khi lên xe về, Süleyman đi rửa mặt và, khi quay lại, anh ta đã tỉnh rượu. Trên đường về, chúng tôi bị cảnh sát ở İstinye chặn lại kiểm tra và họ bỏ túi một khoản lót tay lớn.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-27 (1)
xa-la-trong-toi-27 (1)