Xa lạ trong tôi chương 01 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 01
Thứ Năm, 17 tháng Sáu 1982.
Theo lệ, người ta không gả cô em khi cô chị còn chưa lấy chồng.
İbrahim ŞİNASİ, Đám cưới của một nhà thơ.
Lời dối trá phải thốt ra sẽ không còn trong miệng, máu miệng phải đổ sẽ không còn trong huyết quản, đứa con gái phải trốn đi thì không còn ở nhà.
Tục ngữ Beyşehir (vùng İmrenler).
Mevlut và Rayiha.
Bắt cóc một người con gái là chuyện khó.
Đây là câu chuyện về cuộc đời và những ước mơ của Mevlut Karataş, người bán boza và sữa chua. Mevlut sinh năm 1957, trong một ngôi làng nghèo nằm ở trung tâm Tiểu Á đâu đó thuộc vùng xa nhất về phía Tây của châu Á, nhìn ra một cái hồ mờ sương. Năm mười hai tuổi, anh đến Istanbul, thủ đô thế giới, và sống ở đó đến cuối đời. Năm hai mươi lăm tuổi, anh bắt cóc một cô gái làng bên; đây là một chuyện lạ thường định đoạt cả cuộc đời anh. Anh về lại Istanbul, làm đám cưới và có hai con gái. Anh làm lụng không ngơi nghỉ, làm nhiều nghề khác nhau như bán sữa chua, bán kem, bán cơm gà và phục vụ quán ăn. Nhưng anh không bao giờ ngừng rong ruổi trên những con phố Istanbul buổi tối, để bán boza và mơ những giấc mơ lạ lùng.
Nhân vật chính Mevlut của chúng ta là người đàn ông cao lớn, khỏe mạnh, vóc dáng thanh tao đẹp đẽ. Anh có gương mặt trẻ con, mái tóc nâu, cái nhìn ân cần và thông minh được lòng phái nữ. Để độc giả hiểu rõ câu chuyện, thỉnh thoảng tôi sẽ trở lại hai nét cơ bản này của Mevlut là gương mặt trẻ con, lúc còn trẻ cũng như khi đã ngoài bốn mươi, và phụ nữ thường thấy anh đẹp. Còn về tính cách lạc quan và tốt bụng – một số người thấy là ngây thơ -, các bạn có thể tự nhận thấy mà không đặc biệt cần tôi nhắc lại. Nếu bạn đọc cũng như tôi được biết anh, các bạn sẽ công nhận những đàn bà thấy anh có nét đẹp trẻ con là có lý, và sẽ thấy tôi không nói quá để làm màu truyện kể của mình. Nhân đây tôi cũng muốn nói rõ là, suốt cuốn sách hoàn toàn dựa trên những sự việc có thật này, tôi sẽ không phóng đại gì thêm mà chỉ kể ra một số sự kiện lạ thường thực đã xảy ra, để độc giả đọc và hiểu được dễ dàng hơn.
Để thuật lại tốt hơn cuộc đời và những ước mơ của nhân vật chính, tôi sẽ bắt đầu câu chuyện của anh đâu đó ở giữa mà kể làm thế nào, tháng Sáu năm 1982, Mevlut bắt cóc một cô gái làng Gümüşdere (cạnh làng anh và thuộc huyện Beyşehir tỉnh Konya). Cô gái bằng lòng trốn đi với anh này, Mevlut gặp lần đầu bốn năm trước, tại một đám cưới ở Istanbul. Đó là đám cưới của Korkut, con trai cả của bác anh, ở Mecidiyeköy năm 1978. Mevlut không tin được là cô gái vô cùng xinh đẹp và vẫn còn trẻ con (mười ba tuổi) này cũng thích anh. Đó là em vợ của Korkut, và nhờ đám cưới mà lần đầu trong đời cô được khám phá Istanbul. Trong ba năm trời Mevlut viết thư tình cho cô. Cô không hồi âm, nhưng Süleyman, em trai của Korkut, phụ trách chuyển thư, cho Mevlut hy vọng và khuyến khích anh tiếp tục.
Giờ đây, đến lúc bắt cóc cô, Süleyman một lần nữa ngỏ ý giúp em họ: Süleyman sẽ lái chiếc xe bán tải Ford chở Mevlut từ Istanbul về lại làng anh sống thuở nhỏ. Hai anh em lên kế hoạch bắt cóc sao để không bị bắt quả tang. Süleyman sẽ chờ đôi trẻ trong xe đậu cách Gümüşdere một giờ, và trong khi ai cũng tưởng đôi trẻ yêu nhau đi hướng Beyşehir, anh ta sẽ chở họ về phía Bắc, qua vùng đồi núi rồi thả họ ở nhà ga Akşehir.
Mevlut vượt đi vượt lại kế hoạch này bốn năm lần. Hai lần anh bí mật thám thính những địa điểm then chốt như máy nước lạnh ngắt, con suối hẹp, ngọn đồi đầy cây, mảnh vườn đằng sau nhà cô gái. Trước lúc hành động nửa giờ, Mevlut xuống xe, đi vào nghĩa trang nằm ở bìa làng, anh nhìn những tấm bia mộ và cầu nguyện, cầu xin thánh Allah cho mọi sự suôn sẻ. Còn không dám thú nhận với chính mình, nhưng anh cảm thấy không tin tưởng Süleyman. Lỡ như Süleyman không đến điểm hẹn bên máy nước thì sao… Vì nỗi lo sợ này làm đầu óc thêm hoang mang nên anh cấm mình nghĩ đến.
Mevlut mặc chiếc áo màu xanh dương với quần vải mới mua trong một tiệm ở Beyoğlu anh biết từ thời học trung học, giai đoạn anh đi bán sữa chua với cha, chân anh mang đôi giày mua ở Sümerbank ngay trước ngày nhập ngũ.
Đêm vừa buông xuống thì Mevlut tiến lại bức tường đổ nát. Cửa sổ sau ngôi nhà sơn trắng của ông Abdurrahman Vẹo cổ, cha của mấy cô gái, tối om. Mevlut đến sớm mười phút. Anh thấy hồi hộp, bồn chồn, hai mắt dán lên cửa sổ vẫn chìm trong tối. Anh nhớ lại chuyện đời xưa khi mà kẻ bắt cóc kẹt trong mối thù truyền kiếp và cuối cùng bị bắn, hay lạc đường khi chạy giữa đêm hôm và bị bắt lại. Nhớ lại số phận những kẻ bị cười chê vì đến phút chót người con gái lại không chịu trốn đi với họ, anh thấy nóng ruột và đứng nhấp nhỏm. Anh nghĩ bụng thánh Allah sẽ phù hộ cho anh.
Chó sủa. Cửa sổ sáng lên một khắc rồi lại tối om. Tim Mevlut đập nhanh. Anh tiến lại gần ngôi nhà. Anh nghe có động đậy trong cây cối, người con gái khe khẽ gọi anh: Mev-lut!
Đây là giọng trìu mến của người đã đọc bao lá thư anh gửi từ trong quân đội, người tin tưởng anh. Mevlut nhớ mình đã viết hàng trăm lá thư, mỗi lá với biết bao yêu thương, biết bao mong ước; anh nhớ đã dốc hết lòng mình để thuyết phục người con gái xinh đẹp này, và những ước mơ hạnh phúc trong anh. Cuối cùng anh cũng đã làm cô xiêu lòng. Anh không nhìn thấy gì nhưng, trong đêm nhiệm mầu này, anh bước như người mộng du về phía giọng nói.
Cuối cùng họ cũng gặp nhau trong bóng tối. Họ bất giác nắm lấy tay nhau rồi vùng chạy. Nhưng được mươi bước thì chó lại sủa, Mevlut giật mình và mất phương hướng. Anh cố gắng dựa vào bản năng để định hướng, nhưng đầu óc anh rối bời. Cây cối tựa như những bức tường bê tông ẩn hiện trong đêm, và như trong mơ, họ đi ngay bên cạnh mà không va vào.
Hết con đường mòn, Mevlut tiến lên đồi theo như đã trù liệu. Có lúc con đường hẹp lên đồi quanh co qua những tảng đá trở nên dốc đứng như thể chạy thẳng lên bầu trời đầy mây tối mịt. Họ nắm tay nhau bước không dừng gần nửa giờ, cho đến khi lên đến đỉnh. Từ đó, họ nhìn thấy ánh đèn của Gümüşdere và, xa hơn, ngôi làng Cennetpınar nơi anh sinh ra và lớn lên. Theo bản năng Mevlut đi hướng ngược lại, để không kéo những kẻ truy đuổi về lại làng anh và để phá hỏng một âm mưu ngầm có thể có của Süleyman.
Chó cứ sủa rân. Mevlut nhận ra rằng giờ đây anh đã là người lạ ở vùng quê này, rằng sẽ không con chó nào nhận ra anh. Lát sau, có tiếng súng vọng lại từ phía Gümüşdere. Họ cố giữ bình tĩnh và đi tiếp với nhịp điệu cũ, nhưng khi lũ chó im được một lúc lại sủa, họ cất bước chạy băng xuống đồi. Lá, cành cây quất vào mặt họ, gai mắc vào áo quần họ. Mevlut không nhìn thấy gì trong bóng tối, anh sợ họ vấp phải đá không biết lúc nào, nhưng chuyện này không xảy ra. Anh sợ chó, nhưng anh hiểu rằng thánh Allah phù hộ cho anh với Rayiha, và rồi họ sẽ có một cuộc sống thật hạnh phúc ở Istanbul.
Khi họ hết cả hơi xuống được con đường đi Akşehir, Mevlut tin chắc là họ không đến trễ. Süleyman lái xe bán tải tới thì sẽ không còn ai cướp Rayiha của anh được nữa. Mỗi lần bắt đầu viết thư, Mevlut nghĩ đến gương mặt xinh đẹp của cô gái, đôi mắt không làm sao quên, anh viết cái tên đẹp đẽ của cô, Rayiha, ở đầu trang, nắn nót, say sưa. Những kỷ niệm này làm anh thấy vui và anh thúc bước.
Lúc này, trong tối, anh không thấy được người con gái anh bắt cóc. Anh muốn ít ra cũng chạm vào cô và hôn cô, nhưng Rayiha nhẹ nhàng dùng cái đãy cô cầm đẩy anh ra. Mevlut thấy hài lòng. Anh đã quyết tâm trước đám cưới không động chạm người anh sẽ chung sống trọn đời.
Nắm tay nhau, họ băng qua cây cầu nhỏ bắc ngang sông Sarp. Bàn tay Rayiha mảnh mai nhẹ tênh như cánh chim. Một làn khí mát ngạt ngào mùi húng tây và nguyệt quế dâng lên từ con suối róc rách.
Đêm sáng một ánh tím; rồi có tiếng sấm ì đùng. Mevlut lo con mưa ập tới trước khi họ làm chuyến hành trình dài bằng xe lửa, nhưng anh không thúc bước.
Mười phút sau, từ xa họ nhìn thấy đèn sau xe bán tải của Süleyman bên cạnh đài phun nước róc rách. Mevlut nghẹn ngào vui sướng. Anh hối hận đã nghi ngờ Süleyman. Mưa trút xuống. Họ bèn chạy, mừng rỡ, nhưng cả hai đã thấm mệt, và ánh đèn chiếc Ford xa hơn họ tưởng nhiều. Đến khi tới được xe thì họ đã ướt sũng.
Rayiha trèo lên sau xe tối om cùng với bọc đồ. Mevlut với Süleyman đã thỏa thuận trước điều này: phòng khi mọi người tri hô là Rayiha đã trốn đi và hiển binh tiến hành kiểm tra dọc đường, và cũng để tránh chuyện Rayiha nhận ra Süleyman.
Khi cả hai đã lên ngồi ghế trước, Mevlut nói, Süleyman, tình bạn, tình anh em của anh, suốt đời em sẽ không bao giờ quên! Anh không nhịn được mà ôm ghì lấy anh họ.
Thấy Süleyman không nhiệt tình đáp lại sự hăm hở của mình, Mevlut nghĩ chắc sự nghi kỵ của mình làm anh ta đau lòng.
Thề với anh là em sẽ không bao giờ nói cho ai biết anh giúp em đi, Süleyman nói.
Mevlut thề.
Đứa con gái đóng cửa sau không được chặt rồi, Süleyman lên tiếng. Mevlut nhảy xuống rồi trong bóng tối đi về phía sau xe. Khi anh đóng cửa lại cho cô gái trẻ thì có ánh chớp lóe lên, rồi cả bầu trời, núi non, khối đá, cây cối và toàn thể vạn vật xung quanh sáng lên chốc lát, như những kỷ niệm xa xưa. Lần đầu tiên Mevlut nhìn gần gương mặt của người con gái anh sẽ chung sống trọn đời.
Suốt đời, anh vẫn thường nhớ lại khoảnh khắc này, ấn tượng lạ thường này.
Nổ máy cho xe chạy xong, Süleyman chìa cho Mevlut một miếng vải lấy trong hộc đựng găng tay và nói, Lau khô người đi. Mevlut ngửi tấm khăn cho chắc là nó không bẩn rồi đưa cho cô gái qua ô cửa giữa buồng lái với thùng xe.
Em vẫn còn ướt kìa, một hồi sau Süleyman nói. Mà không còn miếng vải nào khác.
Mưa rơi lộp độp trên nóc xe, cần gạt nước xoèn xoẹt trên kính chắn gió, nhưng Mevlut biết họ đang tiến vào một sự im lặng bằn bặt. Trong rừng cây mà ánh đèn xe màu vàng cam soi lóe lên, một bóng tối dày đặc ngự trị. Mevlut đã nghe nhiều chuyện kể là sói, chó rừng, gấu gặp gỡ những vong hồn dưới âm ty sau nửa đêm, và ban đêm, trên đường phố Istanbul, nhiều lần anh chạm trán bóng những sinh vật và ma quỷ trong truyền thuyết.
Đây là bóng tối mà loài quỷ có đuôi chẻ, những ông thần có bàn chân khổng lồ, loài độc nhãn có sừng lảng vảng, tìm những kẻ lầm đường lạc lối và những kẻ tội lỗi không biết ăn năn rồi thộp lấy ném xuống âm ty.
Em câm như hến vậy, Süleyman chọc.
Mevlut hiểu rằng sự câm nín kỳ lạ anh đang rút vào sẽ còn lại với anh nhiều năm nữa. Những khi anh cố hiểu cho ra làm sao mình lại rơi vào cái bẫy cuộc đời giăng ra này, anh lập luận kiểu như, Đó là do chó sủa nên mình bị lạc đường trong đêm đen, và dù anh biết rõ lý lẽ này sai, anh vẫn cố hết sức tin vì nó mang lại niềm an ủi.
Có chuyện gì sao? Süleyman hỏi. Không.
Khi chiếc xe bán tải buộc phải chạy chậm lại trên đường hẹp ngoằn ngoèo và bùn sình soi sáng, những tảng đá, cây cối như những bóng ma, những cái bóng lờ mờ và những hình thể kỳ bí, Mevlut nhìn những điều lạ lùng này với sự căng thẳng chăm chú của người biết rằng đến hết đời mình vẫn sẽ không bao giờ quên chúng. Theo khúc đường hẹp này, có lúc họ chạy quanh co lên rồi xuống lại, im khe như kẻ trộm đi xuyên qua bóng tối một ngôi làng chìm trong bùn sình. Chó sủa trong các thôn xóm nhỏ, rồi bốn bề lại im ắng đến mức Mevlut băn khoăn không biết cái lạ lùng này ở trong anh hay từ thế giới bên ngoài. Trong cảnh âm u anh nhìn ra được bóng những loài chim trong truyền thuyết. Anh thấy những chữ viết không hiểu được, dấu tích những đạo quân ma quỷ hàng thế kỷ trước đi qua những vùng heo hút này. Anh thấy bóng những người hóa đá vì tội lỗi của họ.
Đừng hối tiếc, Süleyman khuyên. Không có gì phải sợ cả. Cũng không có ai đuổi theo hai em đâu. Không kể ông cha vẹo cổ thì những người khác chắc hẳn đã biết là đứa con gái trốn đi. Đừng nói với ai về anh. Như vậy thì sẽ dễ thuyết phục được Abdurrahman Vẹo cổ. Một hai tháng nữa rồi thì ông ta sẽ tha thứ cho hai em thôi. Trước cuối hè, hai em có thể về hôn tay ông ta.
Khi xe qua một chỗ cua gắt trên dốc thì hai bánh sau bắt đầu trượt trong bùn. Trong một khắc Mevlut nghĩ mọi chuyện thế là hết, ai về nhà nấy, Rayiha sẽ quay về làng cô còn anh về lại Istanbul như không có gì xảy ra.
Nhưng rồi xe lại đi tiếp.
Một giờ sau, đèn pha quét qua dăm ba túp nhà thưa thớt và những con đường nhỏ hẹp huyện Akşehir. Nhà ga xe lửa nằm ở ngoại ô, bên kia huyện.
Hai em đừng tách nhau ra, Süleyman dặn khi cho họ xuống nhà ga Akşehir. Anh ta liếc mắt về cô gái cầm bọc đồ chờ trong bóng tối. Tốt nhất là con bé không thấy anh, anh sẽ không xuống xe. Anh cũng dính vào chuyện này. Em phải làm cho Rayiha hạnh phúc, hiểu chưa Mevlut? Giờ Rayiha là vợ em rồi, không còn đường lui nữa. Hai em hãy ẩn nấp ở Istanbul ít lâu đi.
Mevlut với Rayiha nhìn theo xe Süleyman chạy xa dần cho đến khi ánh đèn đỏ sau xe chìm khuất trong đêm. Không nắm tay nhau, hai người bước vào tòa nhà cũ ga Akşehir.
Bên trong sáng choang ánh đèn neon. Mevlut nhìn lần nữa người con gái anh bắt cóc, lần này nhìn gần và chăm chú, đủ để xác nhận cái anh đã thoáng thấy mà không làm sao tin lúc anh xuống đóng lại cửa sau xe, anh ngoảnh mắt đi.
Đây không phải người con gái anh đã gặp ở đám cưới anh họ Korkut. Đây là cô chị ngồi bên cạnh. Trong đám cưới họ đã chỉ cho Mevlut thấy cô em xinh đẹp, rồi lại đưa anh cô chị xấu xí này. Hiểu rằng mình bị lừa, Mevlut thấy xấu hổ và không tài nào nhìn mặt cô gái mà anh còn không chắc tên là Rayiha.
Ai đã chơi khăm anh vố này, và bằng cách nào? Khi bước đến quầy để mua vé, anh nghe tiếng bước chân mình vọng lại từ xa như bước chân ai khác. Suốt đời, những nhà ga cũ vẫn luôn gọi trong Mevlut ký ức về những phút giây này.
Như người nằm mơ, anh mua hai vé đi Istanbul.
Tàu sắp tới rồi, nhân viên nói. Nhưng tàu vẫn chưa tới. Ngồi một đầu băng ghế trong phòng chờ nhỏ xíu chật ních những vali, túi xách, giỏ và đám người mệt mỏi, hai người lặng thinh, không nói với nhau tiếng nào.
Mevlut nhớ là Rayiha hay đúng hơn người con gái xinh đẹp Mevlut gọi là Rayiha ấy, có một người chị. Vì người con gái đang ngồi cạnh anh là Rayiha. Lúc nãy Süleyman gọi cô như vậy. Mevlut đã gửi những lá thư tình cho một người tên Rayiha, nhưng trong đầu nghĩ đến một người khác, ít nhất thì cũng một gương mặt khác. Mevlut chợt nghĩ mình còn không biết tên cô em xinh đẹp từng choán hết những ý nghĩ của anh. Anh không hiểu rõ, cũng chẳng nhớ nổi, làm sao mình bị lừa, nên cảm giác lạ lùng trong anh thành một phần cái bẫy anh rơi vào.
Trong khi họ ngồi trên băng ghế chờ tàu, anh chỉ nhìn bàn tay Rayiha. Đây là bàn tay mới đây thôi anh yêu thương cầm nắm; trong thư anh đã bày tỏ nỗi ước ao nắm bàn tay này đây; bàn tay cân đối, xinh đẹp, mịn màng này. Bàn tay đằm đè để trên đầu gối, chốc chốc vuốt lại nếp nhăn trên áo và làn vải bọc đồ cá nhân.
Mevlut đứng lên đi mua hai cái bánh mì ngọt đã ôi ở quầy trên sân ga. Khi quay lại, từ xa anh quan sát lần nữa dáng đầu trùm khăn và gương mặt của Rayiha. Đây không phải gương mặt xinh đẹp anh thấy ở đám cưới Korkut mà anh đã đến dự mặc cho cha ngăn cấm. Một lần nữa Mevlut tin chắc đó là lần đầu tiên trong đời anh thấy hay để ý thấy Rayiha. Nhưng sao lại có chuyện này? Rayiha có biết Mevlut đã viết những thư ấy mà nghĩ đến em gái cô không?
Em muốn ăn không?
Rayiha chìa bàn tay đẹp ra cầm miếng bánh mì ngọt. Mevlut thấy vẻ biết ơn trên mặt cô, không phải niềm háo hức của những người yêu nhau bỏ trốn.
Mevlut ngồi bên cạnh khi Rayiha chậm rãi thận trọng nhai miếng bánh như đang phạm tội. Từ khóe mắt, anh quan sát những động tác của cô. Mevlut không thấy đói, nhưng vì không biết phải làm gì, anh cũng bắt đầu ăn phần bánh ôi cầm trong tay.
Họ ngồi đó không nói gì với nhau. Mevlut thấy mình như thằng nhóc thấy thời gian không trôi và buổi học không bao giờ hết. Đầu óc anh cứ tự động, không dứt, lục tìm trong quá khứ lỗi lầm nào đã dẫn đến tình cảnh này.
Anh cứ nhớ lại đám cưới nơi anh gặp người con gái đẹp anh đã viết cho biết bao lá thư. Người cha đã khuất của anh cấm anh đến đó, nhưng Mevlut vẫn lén rời làng về lại Istanbul. Có phải đây là hậu quả của lỗi lầm đó? Cái nhìn của Mevlut, như ánh đèn pha xe của Süleyman, quét qua những ký ức lờ mờ và những cái bóng âm u của hai mươi lăm năm đời mình, cố soi rọi tình cảnh hiện tại.
Tàu vẫn chưa tới. Mevlut đứng lên quay lại quầy bán thức ăn, nhưng nó đã đóng cửa. Hai xe ngựa dừng bên đường chờ hành khách xuống tàu để chở về thành phố, một trong hai người xà ích hút thuốc. Một sự tĩnh mịch mênh mang ngự trị nơi này. Anh thấy bên cạnh nhà ga cũ có một cây tiêu huyền lớn và tiến lại.
Một tấm biển cắm dưới cây, ánh đèn từ nhà ga rọi ánh sáng tù mù.
NGƯỜI LẬP NÊN NƯỚC CỘNG HÒA THỔ NHĨ KỲ MUSTAFA KEMAL ATATÜRK ĐÃ UỐNG CÀ PHÊ.
DƯỚI CÂY TIÊU HUYỀN CỔ THỤ NÀY KHI ĐẾN AKŞEHIR NĂM 1922.
Tên Akşehir được nhắc đến nhiều trong các giờ sử ở trường, nên Mevlut hiểu rất rõ tầm quan trọng của huyện cạnh làng anh này trong lịch sử Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng lúc này anh không sao nhớ được những dữ kiện sách vở. Anh tự trách mình về thiếu sót này. Ở trường anh đã không nỗ lực đủ để thành người học trò như thầy cô mong mỏi. Có lẽ lỗi nằm ở đây. Anh mới hai mươi lăm nên anh lạc quan nghĩ mình sẽ đắp lại lỗ hổng này.
Khi quay lại ngồi cạnh Rayiha, anh nhìn cô lần nữa. Không, anh không nhớ đã thấy cô ngay cả là từ xa ở đám cưới bốn năm trước.
Trên con tàu rên xiết và lỗ chỗ han gỉ tới trễ bốn tiếng, họ tìm được một toa trống. Trong buồng không có ai nhưng Mevlut không ngồi trước mặt mà bên cạnh Rayiha. Khi đoàn tàu đi Istanbul lắc lư qua những chỗ bẻ ghi và chỗ mòn vẹt trên đường ray, cánh tay, vai của Mevlut sượt lên cánh tay hay vai của Rayiha. Ngay cả chuyện này Mevlut cũng thấy lạ lùng.
Mevlut đi đến nhà vệ sinh và lắng nghe tiếng đoàn tàu sình sịch vọng lên qua lỗ bồn cầu kim loại như ngày còn nhỏ. Khi anh quay lại thì cô gái đã ngủ. Sao cô có thể ngủ bình yên cái đêm cô trốn khỏi nhà? Rayiha, Rayiha! Mevlut gọi bên tai cô. Cô choàng tỉnh với vẻ tự nhiên mà một người quả thật tên Rayiha mới cho thấy và mỉm cười hiền lành với anh. Mevlut lẳng lặng ngồi xuống bên cô.
Như một cặp vợ chồng già chung sống nhiều năm không còn gì để nói với nhau, họ ngồi nhìn ra cửa sổ không nói tiếng nào. Thảng hoặc họ thấy ánh đèn đường một thị xã, đèn pha một xe chạy trên đường vắng, đèn hiệu hỏa xa xanh đỏ, còn lại thì bên ngoài tối đen như mực nên họ chỉ thấy bóng mình in trên kính.
Hai giờ sau, bình minh lên thì Mevlut nhận thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má Rayiha. Chỉ có hai người họ trong buồng và đoàn tàu rầm rập lăn bánh qua một quang cảnh tím lởm chởm vách đá.
Em muốn quay về nhà sao? Mevlut hỏi. Em thấy hối hận à?
Rayiha bật khóc sụt sùi. Mevlut vụng về đưa tay quàng vai cô. Thấy lúng túng, anh rút tay đi. Rayiha khóc cay đắng hồi lâu.
Mevlut thấy có lỗi và hối hận.
Anh không yêu em, cuối cùng Rayiha nói. Sao em nói vậy?
Những bức thư của anh chan chứa yêu thương, anh lừa em. Có thật là anh viết mấy lá thư đó không?
Anh viết hết những thư đó. Nhưng Rayiha vẫn khóc.
Một giờ sau, đến ga Afyonkarahisar, Mevlut nhảy xuống tàu và chạy lại quầy thức ăn mua một ổ bánh mì, hai hộp phô mai tam giác và một gói bánh quy. Khi tàu chạy dọc sông Aksu, họ ăn sáng và uống trà mua của thằng nhỏ bán trên khay. Mevlut vui khi thấy Rayiha ngắm nhìn thành phố, cây dương, máy kéo, xe ngựa kéo, trẻ con chơi đá bóng, sông chảy dưới những cây cầu sắt ngoài cửa sổ tàu. Mỗi thứ đều thú vị, toàn thể thế giới đều mới mẻ.
Khoảng từ ga Alayurt đến ga Uluköy thì Rayiha ngủ thiếp đi, đầu dựa lên vai Mevlut. Anh không thể phủ nhận là điều này làm anh thấy có trách nhiệm và hạnh phúc. Hai hiến binh và một ông cụ vào ngồi trong buồng của họ. Với Mevlut, những trụ điện, xe tải chạy trên đường nhựa, những cây cầu bê tông mới giống như bao dấu hiệu phồn vinh và phát triển của đất nước; anh không thích những khẩu hiệu chính trị nguệch ngoạc trên tường nhà máy và các phường nghèo.
Bất ngờ bị cơn buồn ngủ xâm chiếm, anh ngủ thiếp đi.
Khi tàu dừng ở ga Eskişehir, hai người choàng tỉnh cùng lúc và thoáng hoảng hốt như thể sắp bị hiến binh tóm cổ, nhưng rồi họ bình tĩnh lại và nhoẻn cười với nhau.
Rayiha có nụ cười thật thà. Khó mà tin cô che đậy hay mưu toan điều gì. Cô có gương mặt thật thà, đoan chính và trong sáng. Trong thâm tâm Mevlut biết chắc hẳn cô thông đồng với những kẻ lừa anh, nhưng khi nhìn mặt cô, anh không khỏi nghĩ cô vô tội.
Khi tàu về gần đến Istanbul, họ nói về những nhà máy rải rác dọc đường đi, những ngọn lửa phụt ra từ những ống khói cao của nhà máy lọc dầu İzmit, những tàu chở hàng khổng lồ và điểm đến nào đợi chúng ở chân trời góc bể. Rayiha, cũng như chị và em gái, đã học xong tiểu học. Cô có thể kể tên những đất nước xa xôi bên kia biển không mấy khó khăn. Mevlut thấy tự hào về cô.
Rayiha đã đến Istanbul một lần dự đám cưới chị, bốn năm trước. Nhưng cô vẫn khiêm nhường hỏi, Mình đến Istanbul rồi à?
Kartal giờ là một phần của Istanbul, Mevlut đáp, tự tin mình biết rõ điều này. Nhưng mình vẫn chưa tới đâu. Anh chỉ cho Rayiha thấy những hòn đảo trước mặt. Anh tự nhủ rồi một ngày nào nhất định họ sẽ đến thăm quần đảo Hoàng Tử. Nhưng trong quãng đời ngắn ngủi của Rayiha, họ chưa một lần nào làm được điều này.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-01 (1)
xa-la-trong-toi-01 (1)