Xa lạ trong tôi chương 46 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 46
Lịch sử tiêu thụ điện.
Süleyman tiến thoái lưỡng nan
Ferhat. Tôi dành mùa hè 1995 tìm tung tích tình yêu sét đánh Selvihan của tôi, ngoài đường phố và trong hồ sơ lưu trữ của Công ty điện Bảy Đồi. Bao quanh là hồ sơ xếp trên các giá, xếp kín các bìa giấy, bìa kẹp và tủ kim loại khóa, giữa sổ sách và bao thư vàng ố bên trong là những cuộn giấy bụi bặm có từ bảy tám mươi năm, ngồi giữa hai thư ký nghỉ hưu của công ty, tôi hút không biết bao nhiêu điếu và cũng uống bấy nhiêu ly trà. Các hồ sơ lưu trữ bụi bặm của Công ty Bảy Đồi đã đổi tên gọi nhiều lần, gồm toàn bộ lịch sử tiêu thụ và bán điện ở Istanbul, những cái ban đầu có từ 1914 với nhà máy điện Silahtar. Không nắm vững lịch sử này, không học các mẹo dân Istanbul mở mang tám mươi năm qua để lừa đảo Nhà nước, không hiểu tư duy mà công dân tiêu thụ và trả tiền điện, mọi toan tính thu tiền hóa đơn điện trong thành phố, theo các thư ký già, là việc vô ích.
Giữa mùa hè, chúng tôi hiểu rằng các chủ mới gốc Tiểu Á của Công ty Bảy Đồi có nguy cơ không cùng ý kiến. Họ muốn bán ký hồ sơ lưu trữ, thậm chí đốt. Họ đốt chúng ta cho luôn! người già hơn trong hai thư ký phản ứng khi nghe tin đồn; còn người kia, trong cơn giận dữ, tuyên bố điều tệ hại nhất không phải là chủ nghĩa tư bản, mà những kẻ tỉnh lẻ hãnh tiến mất gốc rễ ở Tiểu Á quê nhà rồi di cư đến Istanbul. Sau đó, họ đổi cách làm: có lẽ là nếu tôi giải thích cho các chủ mới gốc Kayseri hồ sơ lưu trữ hữu ích và không thể thiếu thế nào cho việc thu nợ điện, di sản con người và kỹ thuật lớn này có thể được cứu.
Vì vậy mà chúng tôi bắt tay vào nhiệm vụ, bắt đầu từ các hồ sơ cũ nhất, có từ trước thời nước Cộng hòa và cách mạng bảng chữ cái, bằng giấy trắng dày, mùi dễ chịu, một số bằng chữ Ottoman còn số khác bằng tiếng Pháp. Chúng tôi đi tiếp sang hồ sơ những năm 1930 cho thấy điện được phân phối trong phường nào, chỗ nào người ta tiêu thụ điện nhiều nhất và, đến đây hai sử gia của tôi cho tôi biết là thời đó, ở Istanbul vẫn còn đông bộ phận dân cư không phải Hồi giáo. Khi lật các hồ sơ giấy ngả vàng gồm một trăm, năm trăm hay chín trăm trang được các nhân viên thu nợ trước ghi lại mọi chi tiết và mưu mẹo, hai thư ký giải thích rằng, nhờ hệ thống được áp dụng trong thập niên 1950, mỗi nhân viên thu nợ, giống như người thu thuế Ottoman, được cử đến một loạt phường nhất định, và nhờ vậy họ quen biết mọi công dân trong khu vực, như cảnh sát.
Các sổ cái cũ sờn xơ xác này theo một mã màu, phiếu trắng dành cho nhà ở, tím dành cho hàng quán, đỏ dành cho các cơ sở công nghiệp. Những tay gian lận cỡ bự là khách hàng tím và đỏ, nhưng nếu nhân viên thu nợ trẻ Ferhat đọc kỹ các ghi chú trong phần nhận xét và theo dõi nỗ lực hào hùng của các công chức cũ, anh sẽ thấy rằng, sau thập niên 1970, các phường ổ chuột như Zeytinburnu, Taşlıtarla, Duttepe và khu vực kế cận đã thành thiên đường gian lận compteur điện. Trong phần nhận xét mà sau đó lấy tên bình luận – nhân viên sở điện lực đã ghi chú bằng bút tím mà ta phải đưa lưỡi thấm mới ra mực và bút bi, bằng chữ li ti không đọc ra, những nhận xét về khách hàng, compteur và gian lận. Linh tính mách bảo là mọi thông tin này sẽ đưa tôi đến gần Selvihan hơn.
Các ghi chú như Họ vừa mua tủ lạnh,
Có một lò sưởi điện thứ hai viết để giúp nhân viên ghi compteur đánh giá tình hình tiêu thụ điện trong mỗi nhà. Theo hai thư ký, các ghi chép này cho chúng tôi biết rất rõ tủ lạnh, bàn ủi, máy giặt, lò sưởi điện và nhiều thiết bị nào khác đã vào nhà này nhà kia ở Istanbul.
Các ghi chú khác như Họ về làng rồi…,
Đi vắng dự đám cưới hai tháng,
Đi nghỉ mát,
_Có hai người dưới quê lên ở cho phép xác định những dịch chuyển đến và đi khỏi thành phố ảnh hưởng đến tiêu thụ điện. Mỗi khi tôi bắt gặp phiếu ghi điện của hộp đêm, tiệm kebab, quán bar do Sami gốc Sürmene điều hành, tôi chú mục vào đó, tôi quên các nhận xét khác. Vậy là hai thư ký già đẩy các ghi chú còn thú vị hơn tới trước mặt tôi, Ghim phiếu vào đinh bên trên tay nắm cửa,
Theo tường cạnh máy nước của phường, sẽ thấy compteur đằng sau cây sung,
Gã to cao đeo kính bị điên, đừng nói chuyện,
Trong vườn có con chó. Nó tên Bá Tước. Nếu kêu tên nó, nó sẽ không tấn công,
Dây điện mắc đèn tầng trên hộp đêm chạy từ ngoài.
Theo các thư ký già, nhân viên có ghi chú sau cùng này là một người hùng táo bạo và rất tận tụy. Vì khi các nhân viên thu nợ phát hiện một gian lận lớn được tổ chức khéo léo trong những nơi như hộp đêm hay sòng bạc lén lút (tôi nghe nói Sami gốc Sürmene cũng mở các sòng bạc), phần lớn họ không ghi chú, để không phải chia với ai tiền trà nước họ nhận để bao che gian lận.
Khi bắt gặp mách nước như vậy, tôi đi làm một vòng các quán ăn, nhà hàng, hộp đêm tôi đã có số compteur, hình dung mình sắp giáng một đòn vào Sami gốc Sürmene cầm tù Selvihan và tìm lại được người tôi yêu.
Mahinur Meryem. Gần bốn mươi, tôi có thai với Süleyman. tuổi tôi, đàn bà một mình buộc phải nghĩ về đời mình và tìm một lối thoát cho tương lai mình. Chúng tôi ở bên nhau đã mười năm. Dẫu cho tôi ngây thơ để tin những ba hoa và dối trá của Süleyman, cơ thể tôi cũng biết rõ hơn tôi phải làm gì. Tôi tin chắc rằng Süleyman sẽ khó chịu khi đón nhận tin. Mới đầu anh nghĩ tôi dọa dẫm để anh cưới tôi. Sau đó, trong căn hộ ở Cihangir, chúng tôi say và gào thét nhau, anh dần dà hiểu rằng tôi thật sự có thai đứa con của anh, và anh sợ. Anh uống nhiều,
rồi nôn mửa và làm tôi bực. Nhưng tôi thấy rằng anh cũng hài lòng. Mỗi lần anh tới, giữa chúng tôi nổ ra cãi vã, nhưng tôi cố làm anh nguôi giận. Nhưng anh càng dọa nạt và uống rakı nhiều hơn. Anh còn dọa dùng giúp đỡ tài chính cho sự nghiệp ca hát của tôi.
Süleyman, quên nhạc đi, nhưng em sẵn sàng chết vì đứa bé này, thỉnh thoảng tôi nói với anh.
Anh cảm động và dịu dàng lại. Và dẫu cho anh không dịu lại, chúng tôi vẫn làm tình sau mỗi lần tranh cãi.
Làm tình như vậy với một đàn bà rồi sau đó bỏ rơi cô ta, chỉ đơn giản vậy thôi sao? tôi nói.
Süleyman xấu hổ cúi gằm. Thỉnh thoảng, khi ra khỏi nhà, anh nói rằng nếu tôi tiếp tục con đường này, đó là lần cuối tôi thấy anh.
Nếu vậy thì vĩnh biệt Süleyman, tôi đáp và, mắt đẫm lệ, tôi đóng cửa lại. Từ đó, anh đến mỗi ngày, đứa bé lớn dần trong bụng tôi. Điều đó cũng không ngăn anh nhiều phen đánh tôi.
Đánh đi, Süleyman. Đánh đi. Có lẽ như vậy anh sẽ dễ dàng bỏ em, như nhà anh bỏ Rayiha.
Thỉnh thoảng, Süleyman tuyệt vọng đến mức tôi thấy thương hại anh. Trong khi anh TỬ TẾ VÀ LỊCH SỰ ngồi nốc rakı như nước, lẩn quẩn với nỗi đau như một thương nhân có tàu bị chìm ngoài Biển Đen, tôi nói với anh rằng chúng tôi sẽ rất hạnh phúc với nhau, rằng tôi đã thấy viên ngọc trong tim anh, rằng ở đời hiếm khi tìm được sự gần gũi và hòa hợp như vậy với ai.
Anh trai anh luôn lấn át anh, nếu anh tránh xa anh ta, hãy tin em, anh sẽ thành người khác hẳn, Süleyman. Ta không có gì phải sợ ai cả.
Vì vậy mà vấn đề trùm khăn đặt ra. Em sẽ cố hết sức, tôi nói. Nhưng có những chuyện em làm được, một số thì không.
Anh cũng vậy, Süleyman chán nản đáp. Nói cái em làm được xem.
Một số đàn bà bằng lòng làm đám cưới tôn giáo ngoài đám cưới dân sự, chỉ nhằm đỡ rắc rối cho người đàn ông có thiện chí họ cưới… Em cũng có thể làm vậy. Nhưng trước đó, người nhà anh phải đến Üsküdar chính thức xin cha mẹ cho cưới em.
Mùa thu 1995, sau khi cha con anh về lại Istanbul, Mevlut lấy lại việc giữ xe cho văn phòng quảng cáo của Chú Rể. Anh ta thấy hoàn toàn tự nhiên khi bạn học cũ về làng do vợ qua đời. Anh ta trả lại cho anh việc anh ta đã giao cho người gác cổng khi anh đi vắng. Mevlut nhận thấy rằng trong khoảng thời gian ba tháng này Kemal gốc Zonguldak đã bành trướng diện tích bãi xe dành cho băng của mình, xê dịch sửa đổi ranh giới bằng hai chậu hoa và vài viên đá lát và, còn tệ hơn, với anh chú ta đã có cái kiểu ăn nói thô bạo hơn nhiều (Ê, đã kêu ông dẹp cái BMW này đi rồi mà!), nhưng anh không thấy có vấn đề gì. Sau khi
Rayiha qua đời, anh giận tất cả mọi người và mọi thứ, nhưng, vì một lý do lạ lùng nào đó, anh không giận thằng nhỏ gốc Zonguldak lúc này diện áo khoác mới màu xanh nước biển.
Buổi tối anh lại đi bán boza và thời gian còn lại, anh dành cho các con. Tuy vậy sự quan tâm của anh không đi quá những hỏi thăm như, Con làm bài chưa?
Con no chưa?
Con khỏe không? Anh không để tâm lắm chuyện các con đến nhà dì Samiha còn thường xuyên hơn từ khi mẹ mất, nhưng chúng không muốn nói cho anh biết những lần đến này. Vì vậy mà, một sáng sau khi các con đi học, anh nghe gõ cửa và thấy Ferhat trước mặt, anh tưởng đó là về các con.
Ta không thể vào phường này mà không vũ trang nữa, Ferhat nói. Bọn buôn ma túy, gái điếm, đám giả gái, đủ kiểu băng nhóm… Anh cần tìm chỗ ở khác, cho cha con anh…
Bọn tôi ở đây tốt rồi, đây là nhà của Rayiha.
Ferhat nói có một chuyện nghiêm túc muốn bàn và dẫn Mevlut đến một quán nhìn ra quảng trường Taksim. Họ hàn huyên hồi lâu trong khi nhìn đám đông đổ về Beyoğlu. Mevlut hiểu rất rõ rằng cái bạn đề nghị là một kiểu học nghề nhân viên thu nợ.
Được, thế còn anh, cá nhân anh nghĩ gì về việc này?
Quan điểm cá nhân và công khai của tôi về chuyện này là một, Ferhat đáp. Việc này sẽ làm anh hạnh phúc, các con anh hạnh phúc và ngay cả Rayiha lo lắng cho cha con anh ở bên kia. Anh sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
Thật ra, lương anh chính thức nhận được ở Công ty Bảy Đồi không cao lắm. Nhưng nếu, với chức phụ tá cho Ferhat, anh lao vào truy các hóa đơn chưa trả, Mevlut sẽ kiếm được nhiều hơn là giữ xe trong công ty của Chú Rể. Nhưng anh cảm thấy rằng khả năng kiếm được rất nhiều tiền như Ferhat nói chỉ thực hiện được khi bỏ túi một phần các thanh toán của người dùng điện, dưới dạng tiền trà nước.
Ai động vào mật thì sẽ được liếm ngón tay, các ông chủ ở Kayseri cũng biết điều đó, Ferhat nói. Anh có thể bắt đầu ba ngày sau khi mang bằng tốt nghiệp cấp hai, giấy cư trú, chứng minh thư và sáu hình căn cước đến. Ban đầu, ta sẽ đi với nhau, tôi sẽ chỉ cho anh mọi thứ. Mevlut, vì anh lương thiện và công bằng mà chúng tôi rất muốn thuê anh.
Thánh Allah phù hộ cho những việc làm tốt của anh,
Mevlut nói, và, sau đó khi rảo bước trong bãi xe, anh nghĩ bụng rằng trong câu này có một mỉa mai mà Ferhat còn không nhận thấy. Ba ngày sau, anh gọi đến số Ferhat đưa anh.
Một lần này thôi anh có một quyết định tuyệt hảo, Ferhat nói.
Hai ngày sau, họ gặp nhau ở bến xe bus Kurtuluş. Mevlut mặc áo vest mới, quần sạch tinh. Ferhat đeo túi dết mà mấy thư ký già mang những năm còn trẻ.
Tôi cũng sẽ tìm cho anh một túi dết của nhân viên thu nợ, anh ta nói. Nó làm thiên hạ sợ. Họ vào một đường hẻo lánh ở Kurtuluş. Ban đêm Mevlut vẫn còn đến phường này để bán boza. Nhờ ánh đèn neon và ánh sáng tivi, ban đêm đường này có vẻ hiện đại hơn nhưng buổi sáng này, trong tình trạng khiêm tốn của mình, nó có vẻ thuộc về những năm Mevlut học cấp hai hai mươi lăm năm trước. Họ ở lại trong phường đến trưa, kiểm gần hai trăm năm mươi compteur trong cùng sổ.
Họ vào các tòa nhà, trước hết xem các compteur điện ở tầng trệt, gần căn hộ người gác cổng. Số 7 có rất nhiều hóa đơn chưa trả, ta đã gửi giấy nhắc hai lần trong năm tháng qua, họ vẫn chưa trả các khoản nợ này nhưng anh thấy chưa, compteur của họ vẫn xoay đều, Ferhat nói giọng điệu giảng giải. Anh ta lật các trang trắng của xấp phiếu lấy trong túi dết ra, nheo mắt đọc một vài số nhà. Độ thời gian này năm ngoái, số 6 khiếu nại hai hóa đơn tính dư. Chúng ta chưa cắt điện họ. Nhưng nhìn xem, compteur của họ đứng im phắc. Ta xem xem.
Họ đi lên cầu thang có mùi rêu mốc, hành và dầu ăn đến tầng ba, số 7, và bấm chuông cửa. Rồi liền đó, người ta còn chưa ra mở cửa, Ferhat gọi Điện đây! bằng giọng điệu không khoan nhượng của quan tòa dị giáo.
Sự có mặt của nhân viên thu nợ điện sau cánh cửa làm người trong căn hộ hoảng hốt. Trong cách thông báo hiện đại và hách dịch Ferhat dùng, còn có gì đó xâm nhập phạm vi riêng tư gia đình. Mevlut đã quen những cái tinh tế này, học được thời anh đi bán sữa chua nhà này sang nhà khác. Vậy thì Ferhat cần anh giúp không chỉ vì tính trung thực mà còn vì kinh nghiệm thâm nhập vào thế giới riêng tư của các gia đình, nhất là vì khả năng ăn nói phải cách với giới nữ của anh, tức là anh nói mà không làm họ thấy bị quấy rầy.
Những người chưa trả tiền điện có lúc mở cửa, có lúc không. Nếu vậy, Mevlut bắt chước Ferhat mà ghé tai nghe những tiếng động phát ra từ trong nhà. Nếu tiếng bước chân đi lại sau khi họ bấm chuông dùng phắt ngay khi họ thông báo Điện, điều này có nghĩa là có người ở nhà nhưng họ không muốn trả tiền điện. Tuy nhiên thường thì cửa mở và xuất hiện một bà nội trợ, một người mẹ hay bà cụ cột khăn quanh đầu; một phụ nữ ẵm con trên tay; một cụ ông như bóng ma; một đàn ông giận dữ và thất nghiệp; một đàn bà mang găng tay cao su hồng; hay một cụ bà mắt không còn thấy rõ nữa.
Điện! Ferhat lại hô qua cửa mở với vẻ của công chức Nhà nước. Nhà mình có hóa đơn chưa trả!
Anh thanh tra ơi, mai quay lại đi, tôi không có tiền trong người, hay là, Chúng tôi không có tiền! một số người liền kêu lên. Số khác thốt lên, Hóa đơn nào hả cháu, mỗi tháng nhà bác đến ngân hàng trả mà. Còn nhiều người khác nữa nói, Nhà tôi mới trả hôm qua đây mà hay là, Nhà tôi để tiền với hóa đơn ở người gác cổng mỗi đầu tháng.
Tôi không biết chuyện đó, nhưng trong sổ đây ghi nhà mình có hóa đơn chưa trả, Ferhat đáp. Giờ mọi thứ đều tự động cả rồi, máy tính làm cả. Việc của chúng tôi là cắt điện nhà mình vì hóa đơn chưa trả.
Ferhat ném về Mevlut cái nhìn cho thấy niềm vui thú đã dạy nghề và cho thấy vô vàn cơ hội của nó, cũng như tự hào chứng tỏ quyền hành của mình. Nếu anh ta bỏ đi vẻ bí ẩn, không nói không rằng, người trong nhà phải quay qua Mevlut. Mới đi làm được mấy giờ, Mevlut đã học cách hiểu những cái nhìn lo lắng đó như muốn hỏi, Giờ sao đây, anh ta có cúp điện nhà chúng tôi?
Thường thì chính Ferhat sẽ thông báo một quyết định có lợi cho người dùng mắc lỗi, Lần này, tôi không cắt, nhưng nhớ là cung cấp điện đã tư hữu hóa rồi, sẽ không có lần thứ ba đâu! Tôi mà cắt điện, anh sẽ phải trả để mở lại compteur, nghĩ kỹ đi. Hoặc anh ta giáng cho những câu như, Vì trong nhà đang có phụ nữ mang thai, lần này tôi sẽ không làm gì, nhưng đây là lần cuối! Hay Nếu anh không định trả tiền điện thì cũng nên dùng ít lại chứ! Hiểu như vậy là anh ta sẽ không cắt điện, người đứng bên cửa đáp, Thánh Allah phù hộ cho anh!. Thỉnh thoảng, chỉ thằng nhỏ thò lò mũi trước cửa, anh ta nói, Vì nó mà tôi không cắt. Nhưng lần sau, tôi sẽ không để tâm đến nước mắt trẻ nhỏ đâu.
Thỉnh thoảng, một thằng nhỏ sẽ ra mở cửa và nói không có ai ở nhà. Một số trẻ con lo lắng thái quá khi nói vậy, số khác trơ tráo như người lớn, đã học cái ý niệm nói dối là một dạng khôn ngoan. Vì đã nghe ngóng trong nhà trước khi gõ cửa, Ferhat biết đứa trẻ nói dối nhưng anh làm như không có gì để không làm nó buồn lòng.
Được rồi cháu, anh ta nói giọng ông chủ trìu mến. Tối nay, cháu nói lại với cha mẹ là nhà mình còn các hóa đơn điện chưa trả, được chưa? Nhưng nói chú nghe, cháu tên gì?
Talat!
Giỏi lắm Talat! Nào, đóng cửa lại kẻo sói đến ăn thịt cháu đấy.
Nhưng đây là cái Ferhat giả vờ ngày đầu tiên để cho Mevlut thấy công việc nhẹ nhàng. Đám say nói với họ, Thanh tra, bọn này không có nợ nần gì với ai cả, trừ thánh Allah! những người giận dữ quát, Nhà nước thành kẻ cho vay nặng lãi rồi, bọn này không thể đưa thêm cho ai được nữa, lũ bất lương! các cụ ông đeo răng giả đóng sầm cửa vào mặt họ mà chửi rủa, Chúng mày sẽ bị nướng chín dưới hỏa ngục vì chúng mày tọng tiền lót tay, người thất nghiệp, người vô công rồi nghề làm mặt ta đây, Làm sao tôi biết mấy ông là nhân viên điện lực? nhưng Ferhat không bao giờ mắc mưu mà đáp trả họ. Anh ta chẳng hề chớp mắt trước những lời nói dối sờ sờ, Mẹ tôi nằm bệnh sắp chết,
Cha chúng cháu đang đi lính!
Chúng tôi mới dọn đến, đó là nợ của người thuê cũ… Khi ra khỏi tòa nhà, anh ta cẩn thận giải thích cho Mevlut chỗ nào thật chỗ nào dối trá: người nói Bọn này không thể đưa thêm cho các ông được nữa! giả vờ như hắn đã đút tiền mỗi lần cho một toán nhân viên khác nhau. Cụ ông đeo răng giả thật ra không phải người sùng đạo gì cả, Ferhat thường thấy lão ở quán rượu đằng Kurtuluş, vân vân.
Mục đích là thu tiền điện họ nợ, không phải truy bức họ, lát sau Ferhat nói khi họ ngồi trong quán cà phê. Không lý gì đi phạt một đám đàn ông, đàn bà, trẻ nhỏ nếu họ không có tiền trả. Còn về biết ai thật sự không có khả năng trả, có khả năng trả phần nào, ai bịa chuyện trong khi hắn có khả năng trả hết, ai gian lận, ai thành thật, đó đúng là nhiệm vụ của anh. Các ông chủ cho tôi quyền có những phán xét này như quan tòa, đánh giá là việc của tôi. Là việc của anh nữa… Anh hiểu chưa?
Tôi hiểu rồi, Mevlut đáp.
_Mevlut oi, trong việc này có hai đại kỵ: đừng bao giờ ghi bừa số điện, như thể anh thấy rồi, khi mà anh chưa đến nhìn compteur. Nếu chúng tôi phát hiện ra, anh tiêu. Cái kia, dù không cần phải nói với anh, nhưng đối với phái nữ, chúng tôi không chấp nhận câu nhận xét nào, cái nhìn hay lời không phải phép nào.
Công ty phải bảo vệ danh tiếng, và có khóc thì cũng muộn rồi… Tối nay, tôi sẽ dẫn anh đến câu lạc bộ Mùa Xuân, để ăn mừng việc mới của anh?_
Tối nay tôi đi bán boza rồi.
Tối nay cũng vậy sao? Nhưng từ nay, anh sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
Mỗi tối tôi sẽ đi bán boza, Mevlut đáp.
Ferhat mỉm cười cúi tới trước, như để nói là anh ta hiểu.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-46 (1)
xa-la-trong-toi-46 (1)