Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 49

Xa lạ trong tôi chương 49 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

27 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 49 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 49

Mevlut vào đồn cảnh sát.

Cả đời tôi đã đi qua những con đường này.

Ferhat. Như nhiều nhà hàng, quán ăn và khách sạn gian lận điện, câu lạc bộ Mặt Trời cũng có nhiều gian lận công khai. Đó là các gian lận nhỏ không tốn kém, nhằm để nhân viên thu nợ có cái mà tìm được khi ập đến khám xét (phần lớn là khám xét có dàn xếp). Nhưng nhờ chúng mà những mánh câu điện lén lớn được yên. Nhận thấy rằng tôi hăm hở muốn phát hiện các gian lận thật sự, tôi muốn len lỏi ra sau hậu trường, tầng hầm cho các tiếp viên và ca sĩ ở, ông Ria Mép cảnh báo tôi: dẫu cho ta nắm được công tố viên và cảnh sát và làm được vụ phá sản này, không mấy khó đoán là Sami gốc Sürmene sẽ tiến hành một hành động trả đũa dữ dội để giữ thể diện. Cái này có nguy cơ đẫm máu, nhiều người có thể bị giết. Tôi để bị thấy nhiều như vậy, người ta biết mặt tôi là không khôn ngoan. Tôi cũng cần dè chừng Quân Nhân, một nhân viên thu nợ dày dạn. Chính hắn có sổ của câu lạc bộ Mặt Trời, và hắn rõ ràng chơi trò hai mang.

Chính vì vậy, tôi không đặt chân đến câu lạc bộ Mặt Trời nữa. Nhưng vì Samiha không còn chờ tôi ở nhà và tôi thấy nhớ các câu lạc bộ, tôi bắt đầu lui tới những chỗ khác. Vì vậy mà một tối đẹp trời tôi tình cờ gặp Quân Nhân ở câu lạc bộ Bình Minh. Người ta dành cho chúng tôi một bàn đặt trước. Với các trang hoàng ma quái, nhà vệ sinh vẳng những tiếng động khác lạ, bọn bảo kê có cái nhìn thù địch, chỗ này rõ ràng đáng sợ, nhưng nhân viên thu nợ Quân Nhân dày dạn cư xử rất tử tế và rất thân ái với đồng nghiệp trẻ là tôi. Hắn cũng làm tôi bất ngờ khi nói về Sami gốc Sürmene, nói với tôi người này tốt và tử tế ra sao.

Nếu chú quen ông ta, nếu chú biết đời sống gia đình ông ta, các ý niệm ông ta có cho Beyoğlu và đất nước, chú sẽ không dỏng tai nghe những lời nói xấu rêu rao về ông ta, chú sẽ không thể nghĩ chút gì xấu, Quân Nhân nói.

Tôi không nghĩ xấu về ông Sami hay ai cả, tôi đáp. Tôi có cảm giác rằng, bằng cách này hay cách khác, lời của tôi đến tai Selvihan. Tôi uống nhiều, vì mấy chữ đời sống gia đình ông ta làm đầu óc tôi rối bời. Vì sao Samiha mất hy vọng vào đời sống gia đình chúng tôi? Samiha có nhận lời nhắn tôi chuyển qua Mevlut nói cô quay về? Ở đời, để lộ ý định thật là một SAI LẦM, Quân Nhân nói. ĐỪNG CHÕ MŨI VÀO CHUYỆN CỦA CÁC CÂU LẠC BỘ, CÁC ĐẤU ĐÁ BĂNG NHÓM VÀ ĐÁNH SẬP HỘP ĐÊM. Tôi không biết vì sao, tôi nghĩ Mevlut thì đã chẳng dính vào cái gì cả. Tôi nghĩ trong bụng những chuyện như Mevlut là người bạn rất tốt, vì sao Samiha không quay về… Tôi nhận thấy Quân

Nhân biết rất rõ các phục vụ ở câu lạc bộ Bình Minh. Họ thì thầm với nhau. Xin đừng giấu gì tôi, như thế thì tôi cũng không giấu gì anh. CÁI LÀM CHO ĐỜI SỐNG THÀNH PHỐ CÓ Ý NGHĨA LÀ NHỮNG THỨ TA GIẤU. Tôi sinh ra trong thành phố này, cả đời tôi đã đi qua những con đường này.

Đến một lúc, tôi nhận thấy Quân Nhân bỏ đi. Chúng tôi vừa tranh cãi vì sao năm nay Fenerbahçe mất chức vô địch. Đến một giờ nọ, câu lạc bộ vắng; người ta để một cassette nhạc ở sau. Anh cảm thấy rằng, trong thành phố mười triệu dân này, anh thuộc trong số ít kẻ có đặc quyền không ngủ và tự hào về nỗi đơn độc của mình. Khi bước ra, anh đụng phải một kẻ như anh trước cửa, anh nghĩ hãy nói chuyện với nhau một chút, tôi có nhiều chuyện muốn kể. Anh có lửa không, anh? Này, anh cũng hút điếu đi. Anh không hút Samsun à? Tại sao? Còn tôi, tôi không hút thuốc lá Mỹ, ho, ung thư. Vậy là tôi bước trên những phố vắng cùng người mà tôi sẽ không thể nhận ra nếu ngày mai lại bắt gặp hắn. Buổi sáng, vỉa hè la liệt chai vứt, đồ bỏ và các thứ rác rưởi khác, các chủ tiệm quét trước quán chửi chúng tôi. Tôi chỉ muốn chuyện phiếm một chút, anh trai, tôi chỉ cần một người bạn để nói chuyện thật lòng, nói bất cứ gì: anh thấy được không? Cả đời tôi làm lụng quần quật đến mức mà, rủi là, tôi sao nhãng mái ấm. Anh nói sao? Tôi nói MÁI ẤM. Nó quan trọng. Để tôi nói hết đã… Anh nói đúng, anh à, nhưng không còn quán rượu nào mở cửa giờ này, ngay cả gần đây. Đóng cửa hết rồi, nhưng nếu anh quyết, đồng ý, ta đi xem thử. Ban đêm thành phố đẹp hơn, anh biết không: thiên hạ về đêm nói thật. Hả? Đừng sợ, lũ chó không làm gì đâu. Anh không phải dân Istanbul? Anh nói Selvilhan sao? Không, tôi chưa bao giờ nghe chuyện đó; hộp đêm kia chắc là cái cuối cùng mở đến giờ cầu nguyện sáng: nếu anh muốn thì ta vào, ta sẽ hát theo những bài dân ca quê nhà. Anh người ở đâu? Đó thấy chưa, chỗ này cũng đóng. Cả đời tôi đã đi qua những con đường này. Giờ này ở Cihangir anh cũng sẽ không tìm được chỗ nào để uống đâu. Họ sắp dẹp sạch mọi nhà thổ, đám giá gái và hết cả. Không, ở đó cũng đóng. Tên này chốc chốc quá thật nhìn tôi bằng con mắt gian tà: nếu người quen tôi mà thấy, họ sẽ nói, Ferhat, anh quen đâu mấy người này vậy. Xin lỗi nhưng anh có vợ chưa? Đừng hiểu sai, anh à… Mỗi người mỗi đời… Anh nói anh từ Biển Đen, nếu vậy thì anh chắc có tàu, không phải sao? Đến một giờ nào đó ban đêm, thiên hạ bắt đầu mỗi câu bằng Xin thứ lỗi,

Đừng hiểu sai. Vậy sao từ đầu họ không nói sao để khỏi bị hiểu sai? Sao anh thích thuốc lá Mỹ hơn Samsun ngon của chúng ta? Ta đến tệ xá của tôi rồi đây, tầng hai. Vợ tôi bỏ tôi rồi. Tôi sẽ ngủ trên trường kỷ cho đến khi cô ấy về. Tôi còn chút rakı trong tủ lạnh, ta uống ly cuối để chốt lại buổi tối: sáng sớm mai, anh biết không, tôi sẽ quay lại ngồi với các thư ký già và đọc hết quá khứ của các anh. Đừng hiểu sai tôi, suy cho cùng thì tôi hạnh phúc. Tôi sống cả đời trong thành phố này, tôi chưa bỏ được.

Giờ tiền lương cho phép anh đủ sống, Mevlut ra khỏi nhà sau bản tin buổi tối và về trước mười một giờ. Nhờ tiền có được nhờ nghề nhân viên thu nợ, lần đầu tiên trong đời anh thấy được giải thoát đôi chút khỏi nỗi lo sinh kế giày vò anh từ hai mươi lăm năm nay. Số khách cũ anh đều đặn giao boza hai ba lần mỗi tuần đã giảm. Mevlut cùng các con ăn bữa tối mà chúng nấu, trong khi xem tivi và chơi đùa với chúng. Có những tối anh về trước khi các con ngủ và anh lại ngồi xem tivi với chúng.

Mevlut chu đáo nộp lại cho Ferhat những khoản anh thu được đến xu cuối cùng. Ferhat, dạo này bắt đầu có thái độ mỉa mai với anh, có lần đặt câu hỏi sau:

Mevlut, anh sẽ làm gì nếu trúng số độc đắc?

Ngồi nhà xem tivi với các con, không làm gì khác nữa cả! Mevlut nhoẻn cười đáp.

Ferhat nhìn anh với vẻ nửa ngạc nhiên nửa khinh bỉ, như muốn nói, Sao anh khờ vậy Mevlut! Cả đời, những tên ranh vặt, bọn bịp bợm và tất cả những kẻ tự cho mình thông minh hơn đều nhìn Mevlut với bộ mặt như vậy. Nhưng Ferhat không như họ; anh ta hiểu Mevlut. Lúc này thấy Ferhat bao năm nay vẫn tôn trọng sâu sắc tính trung thực của Mevlut lại nhìn anh với ánh mắt như vậy khiến lòng anh đau như cắt.

Một số tối, trong khi đi bán boza ở những phường hẻo lánh, anh nghĩ chắc Ferhat cũng cảm thấy như nhiều người khác chuyện anh vẫn kiên trì bán boza là hâm hâm. Có lẽ Samiha cũng nghĩ như vậy. Nhưng cuối cùng cô đã bỏ Ferhat. Còn Mevlut, chưa phụ nữ nào từng bỏ anh.

Một tối đầu tháng Mười một, Mevlut về gần đến nhà thì nhác thấy xe cảnh sát ngoài đường và anh tức thì nghĩ đến Ferhat. Anh không chợt nghĩ cảnh sát đến tìm mình. Anh vào tòa nhà thì thấy cảnh sát trên đầu cầu thang, cửa vào nhà anh mở toang và vẻ mặt sợ sệt của các con gái, anh đánh hơi thấy ngay là họ không tìm anh mà nó có liên quan đến các thủ đoạn thu nợ của Ferhat. Fatma với Fevziye đang hoảng sợ.

Tối nay, chúng tôi chỉ lấy lời khai của cha các cháu, cảnh sát nói để trấn an các cô gái đứng bên cửa, đẫm nước mắt chào tạm biệt cha.

Mevlut biết rằng dù đó là ma túy, chính trị hay án mạng bình thường, lời của cảnh sát cũng đánh lừa. Thỉnh thoảng người ta bị bắt đi hỏi cung mãi nhiều năm sau cũng chưa về. Dù sao, họ đã chẳng cử cả xe đến để lấy lời khai khi sở cảnh sát chỉ cách đó năm phút.

Khi xe cảnh sát chạy trong bóng đêm, Mevlut lặp lại nhiều lần trong bụng rằng anh không có tội. Nhưng Ferhat có thể phạm tội gì đó. Và anh có mối quan hệ cộng tác với anh ta. Cái này có thể đưa anh vào diện tình nghi. Nếu chưa thành sự việc thì ít nhất cũng trong ý định. Một cảm giác tội lỗi quặn thắt trong ruột làm anh buồn nôn.

Đến đồn cảnh sát, Mevlut hiểu rằng họ sẽ không lấy khẩu cung ngay. Anh đã thấy trước chuyện này; nhưng vẫn cảm thấy bực tức. Người ta đẩy Mevlut vào một phòng giam lớn. Ánh đèn lờ mờ từ ngoài rọi vào, nhưng phía sau phòng giam chìm trọng bóng tối. Mevlut đoán trong đó đã có hai người. Một người ngủ. Người kia say và lầm rầm kêu ca gì đó. Bắt chước người đầu, Mevlut nằm dài ra giữa nền đất lạnh trong một góc phòng giam và co ro, áp tai vào vai để không nghe người thứ hai lẩm bẩm.

Anh não lòng nhớ những giọt nước mắt của Fatma với Fevziye và vẻ mặt sợ sệt của các con lúc anh đi. Tốt nhất là ngủ cho qua nỗi buồn, như thời nhỏ. Rayiha sẽ nói gì khi thấy chồng trong tình cảnh này? Em đã nói anh tránh xa Ferhat rồi mà! cô sẽ thốt lên. Anh thầm nhớ lại hình ảnh Rayiha đang vuốt tóc ra sau như cô bé, những lúc cô giận dữ và cái cười tinh quái khi cô nghĩ ra những mẹo nhỏ trong việc bếp núc. Thỉnh thoảng họ cười đùa nhiều biết bao. Nếu Rayiha còn sống, lúc này Mevlut đã đỡ sợ cái sẽ ập xuống anh. Sáng mai hỏi cung, chắc chắn họ sẽ tra tấn anh, có lẽ bắt anh chịu falaka hay tra tấn bằng điện.

Ferhat đã kể anh nghe nhiều chuyện cảnh sát tàn ác ra sao. Vậy mà giờ Mevlut nằm trong tay họ. Không sao cả! anh trấn an mình. Trước khi đi quân dịch anh cũng sợ bị đánh, và cuối cùng anh cũng cầm cự được. Cả đêm anh không chợp mắt. Khi nghe gọi cầu nguyện sáng, anh hiểu rằng được tự do đi ngoài đường, nhập dòng với đời sống thành phố là một đặc ân.

Khi người ta dẫn anh vào phòng hỏi cung, thiếu ngủ và lo lắng làm anh buồn nôn. Anh phải làm gì nếu họ đánh anh, nếu họ bắt anh chịu falaka để khảo cung? Mevlut đã nghe rất nhiều chuyện bạn bè cánh tả kể về những người có danh dự chết hào hùng khi bị tra tấn; anh muốn được như họ, nhưng anh phải giấu bí mật nào? Anh tin chắc Ferhat đã dùng tên anh làm trò xấu gì đó. Mắc míu vào việc thu nợ này là một sai lầm lớn.

Ông tưởng ở đây là nhà ông chắc! một người mặc thường phục nói. Khi nào tôi cho phép rồi mới được ngồi.

Xin thứ lỗi… Tôi không định làm gì sai…

Ở đây, bọn này quyết định ông có làm gì sai không, nhưng để xem ông có biết nói sự thật không?

Tôi sẽ nói sự thật, Mevlut nói can đảm và thành thật. Anh thấy họ có vẻ nể lời này.

Họ hỏi anh làm gì hai đêm trước. Mevlut khai là tối đó anh đi bán boza như thường lệ, và anh mô tả cặn kẽ anh vào phường nào, đường nào, và căn hộ nào vào giờ nào.

Có lúc, cuộc hỏi cung chậm lại. Qua cửa mở, Mevlut thấy Süleyman đi ngang trong hành lang, có một cảnh sát giữ cánh tay anh ta. Anh ta làm gì ở đó? Mevlut chưa kịp tỉnh hồn lại, người ta cho anh biết rằng Ferhat đã bị ám sát tại nhà hai tối trước. Cảnh sát chăm chú dò xét phản ứng và vẻ mặt của Mevlut. Họ hỏi anh về công việc nhân viên thu nợ của Ferhat. Như người say, Mevlut kể mọi chuyện anh biết. Anh không nói gì để có thể lên án Ferhat hay Süleyman. Bạn anh đã chết.

Giữa Süleyman và Ferhat có oán thù gì không? họ gặng hỏi. Mevlut nói rằng đó là chuyện cũ, Süleyman vừa cưới vợ, anh ta có một đứa con, anh ta hạnh phúc, và không đời nào anh ta làm một chuyện như vậy. Họ nhắc lại là vợ của Ferhat đã bỏ anh ta và đến nương náu trong nhà Süleyman. Mevlut nói rõ rằng Süleyman tuyệt đối không liên quan gì và, dù sao, anh ta không đặt chân về nhà này nữa. Những thông tin này anh lấy từ Vediha. Mevlut không ngừng biện hộ cho sự vô tội của các bạn. Ai có thể đã giết Ferhat? Có nghi phạm không? Không có. Mevlut có ôm hận thù nào với Ferhat không? Giữa họ có vấn đề tiền bạc, đàn bà, hay con gái? Không. Anh có ngờ anh ta bị giết? Anh không ngờ.

Thỉnh thoảng, cảnh sát quên mất anh, họ nói chuyện khác, họ nói dăm câu với một người mở cửa, họ nói đùa với nhau, họ bàn về bóng đá. Mevlut suy ra rằng tình thế của anh không xấu lắm.

Có lúc, anh nghe có người nói: Cả ba phải lòng cùng một cô. Rồi họ cười với nhau, như thể chuyện này không liên quan đến Mevlut. Süleyman đã khai chuyện mấy lá thư với cảnh sát sao? Mevlut thấy tuyệt vọng.

Sau hỏi cung họ lại tống anh vào phòng giam, cảm giác có lỗi trong anh biến thành hoảng hốt: giờ họ sẽ tra khảo để anh nói về chuyện mấy lá thư và Süleyman chơi khăm anh. Trong một thoáng Mevlut thấy xấu hổ đến muốn chết cho xong. Nhưng rồi anh thấy mình sợ thái quá. Đúng, cả ba đã phải lòng Samiha. Mevlut hiểu rằng khi anh nói, Thật ra, các thư đó, tôi viết cho Rayiha, cảnh sát sẽ cười cho qua.

Khi Mevlut sẵn sàng giải thích những chuyện này thì chiều lại họ thả anh. Ra đến ngoài đường, anh buồn cho Ferhat. Giống như thể một phần quan trọng của cuộc đời và những ký ức của anh đã bị xóa nhòa. Nhưng mong muốn chạy về nhà ôm chầm các con mạnh đến mức khi bước lên xe bus Taksim thì anh vui sướng ngất ngây.

Các con không có nhà, cái trống trải ngự trị ở đó làm nản lòng khủng khiếp. Fatma với Fevziye đi mà chưa rửa chén bát: đồ dùng nấu boza cũ cũng ba mươi năm, chậu húng dổi của Rayiha trên bậu cửa sổ, những con gián to tướng mà, trong hai ngày, đã mạnh dạn lên và ngang nhiên bò khắp nơi đánh thức trong Mevlut một cảm xúc hoài niệm, thậm chí một nỗi sợ kỳ lạ.

Như thể chỉ trong một ngày, căn phòng đã biến thành một chốn khác hẳn, mọi thứ trong đó thay hình đổi dạng một chút. Anh chạy vội ra đường: anh tin chắc các con đang ở chỗ dì ở Duttepe. Giờ cả nhà ở đó sẽ trách Mevlut vì thân thiết với Ferhat. Anh phải nói gì với Samiha khi chia buồn về cái chết của Ferhat? Trên xe bus đi Mecidiyeköy, anh ngẫm về mọi chuyện này khi nhìn ra cửa xe.

Nhà Aktaş ở Duttepe đông đúc như thường lệ sau giờ cầu nguyện Lễ Hiến sinh: Süleyman cũng được thả khoảng cùng giờ với anh. Vợ anh ta, Melahat, cũng ở đây. Có lúc, Mevlut thấy mình ngồi trước mặt chị ta. Họ xem tivi mà không nói với nhau lời nào. Mevlut nghĩ bụng họ đều bất công với người đàn bà khiêm tốn và mộc mạc này. Lúc này, anh chỉ muốn dẫn các con về Tarlabaşı càng nhanh càng tốt, không bị ai trách móc la mắng. Ngay cả niềm vui Süleyman được trả tự do, anh cũng thấy như một lời lên án anh. May thay, giờ nhà đã có bốn tầng, có ba cái tivi luôn mở. Mevlut không rời tầng trệt; vì vậy mà anh không thấy Samiha đang khóc và anh không thể chia buồn với cô. Giờ Samiha cũng thành góa bụa. Có lẽ cô đã linh cảm mọi chuyện này sẽ xảy đến cho Ferhat, và cô đã có quyết định khôn ngoan tránh xa.

Đám tang của Ferhat có cha mẹ anh người Alevi, đồng nghiệp trong phòng thu nợ và vài bạn cũ ở Beyoğlu đến dự, Samiha không đến. Khi ra khỏi nghĩa trang, Mevlut và Mohini không biết làm gì. Một bầu trời màu tro giăng trên Istanbul. Không ai trong hai thật sự thích uống. Thế là họ quyết định đi xem phim; rồi anh chạy về nhà chờ các con.

Mevlut không nhắc với chúng lời nào về đám tang chồng của dì Samiha. Fatma với Fevziye làm như thể chúng tin chú Ferhat vui tính làm cái gì xấu và vì vậy mà chú bị giết, chúng không hỏi câu nào về chuyện này. Samiha đã có thể kể cho chúng cái gì, cô nhồi trong óc chúng cái gì? Nhìn các con gái lớn lên, Mevlut lo cho tương lai của chúng và, dù ý kiến của nhà Aktaş về Ferhat ra sao, anh vẫn mong chúng nghĩ như vậy. Anh biết rằng Ferhat sẽ không thích chuyện này, anh thấy xấu hổ. Nhưng hễ là tương lai của các con, ý nghĩ cá nhân của anh về chuyện này không quan trọng. Khi Ferhat chết rồi, anh hiểu rằng, trong cuộc đấu tranh sinh tồn, từ nay anh không còn trợ giúp nào khác trong thành phố ngoài Korkut và Süleyman.

Ngay ngày đầu, Mevlut lặp lại cho Korkut cái anh khai ở cảnh sát: anh thật sự không biết mọi mưu đồ trong ngành điện của Ferhat. Hơn nữa, đó không phải công việc cho anh; anh sẽ xin nghỉ việc. Anh có một chút tiền mọn để dành. Khi anh đến tòa nhà lớn Công ty Bảy Đồi ở Taksim để thông báo quyết định của mình, anh thấy người ta đã chuẩn bị tiền thanh toán cho anh. Các chủ mới của công ty ngại những chỉ trích, tin đồn tham nhũng do những tham ô từ sau tư hữu hóa ngành điện. Mevlut đau lòng nghe các nhân viên thu nợ anh quen chưa gì đã nói về Ferhat như người làm ô danh nghề. Trong khi thỉnh thoảng chính những người này nói về các đồng nghiệp khác bị đánh hay bị giết trong khi truy đuổi những gian lận như người hùng của nghề.

Suốt nhiều tháng, động cơ hay phương thức ám sát Ferhat vẫn không rõ. Mới đầu, cảnh sát xem xét hướng tìm tòi là một ám sát đồng tính. Ngay cả Korkut và Süleyman cũng nổi giận với giả thuyết này. Lý do có nghi ngờ này, đó là kẻ giết người vào nhà anh ta không bẻ khóa, rằng rõ ràng Ferhat biết hắn và họ thậm chí còn uống rakı với nhau. Cảnh sát cũng lấy lời khai của Samiha, cô thừa nhận là quả thật cô có xung đột với chồng và cô đến sống ở nhà chị và anh rể, cô không bị nghi ngờ; họ còn dẫn cô về nhà để xác định những gì bị lấy đi. Cảnh sát bắt giam và tra khảo hai tên trộm quen hành nghề ở Çukurcuma và Cihangir. Các chi tiết thay đổi mỗi ngày này Mevlut nghe được từ Korkut, anh ta thì có được qua các quan hệ chính trị.

Dân số Istanbul hiện nay là chín triệu người nên báo chí không còn viết về các vụ án mạng bình thường có động cơ ghen tuông, say rượu hay giận dữ, trừ khi có hình một phụ nữ nổi tiếng hay phụ nữ gần như khỏa thân. Vụ ám sát Ferhat còn không được lên báo. Chủ các tờ báo có phần từ tư hữu hóa điện không thể cho phép đăng các bài động chạm đến những vấn đề này. Sáu tháng sau, một tờ báo tháng cánh tả đối lập, trong đó các bạn cũ của Ferhat viết, nêu tên Ferhat Yılmaz giữa rất nhiều tên khác trong một bài báo không ai đọc về các tham ô và tham nhũng trong lĩnh vực điện. Theo tác giả, Ferhat Yılmaz là nhân viên thu tiền điện có thiện ý, nạn nhân của cuộc chiến chia chác lợi nhuận giữa các băng mafia.

Tờ báo mà Mevlut chưa bao giờ nghe nói đến này, chính Süleyman mang cho anh hai tháng sau khi phát hành, anh ta nhìn Mevlut đọc bài báo và không bao giờ nhắc đến đề tài này nữa. Süleyman vừa có thằng con thứ hai, công việc xây dựng làm ăn suôn sẻ, anh ta mãn nguyện về cuộc sống của mình.

Em biết bọn anh thương em thế nào mà, đúng không? Süleyman nói. Bọn anh nghe Fatma với Fevziye nói là em chưa tìm được việc tốt như em xứng đáng.

Thánh Allah phù hộ, bọn em ổn mà, Mevlut nói. Em không hiểu các con em còn kêu ca gì nữa.

Trong tám tháng sau khi Ferhat chết, người ta tiến hành chia tài sản của anh ta. Nhờ một luật sư nhà Aktaş tìm được giúp, Samiha từ nay là chủ sở hữu hai căn hộ nhỏ ở phường Çukurcuma và Tophane chồng mua, hấp tấp nhưng rẻ, bằng tiền anh ta kiếm được khi làm nhân viên thu nợ. Các căn hộ nhỏ này, cũ kỹ xập xệ, được công ty Vural sơn sửa lại rồi cho thuê. Fatma với Fevziye mỗi cuối tuần đến Duttepe thăm dì, chúng ngủ lại tối thứ Bảy, và qua chúng Mevlut được biết mọi chi tiết đời sống ở Duttepe, từ cái chúng ăn cho đến phim chúng đi xem ở rạp, các trò chúng chơi với dì cho đến tranh cãi giữa Korkut và Vediha. Fatma với Fevziye mỗi lần về lại Tarlabaşı là có áo thun mới, quần jean mới, túi xách và các món quà khác, và chúng hăng hái cho cha xem. Chính dì Samiha chưa gì đã trả cho Fatma các khóa luyện thi đại học, và cô cho chúng tiền tiêu vặt nhiều hơn cần thiết. Fatma muốn học ngành du lịch. Mevlut rung rung trước quyết tâm này của con gái.

Em biết Korkut quan tâm đến chính trị ra sao rồi, Süleyman nói với anh. Anh cũng tin chắc rằng một ngày nào anh của anh sẽ được đền đáp vì những phụng sự đã làm cho đất nước. Bọn anh bỏ làng nhưng bọn anh đang lập một hội mới để tập hợp đồng hương Beyşehir lên Istanbul sống và có được ủng hộ của họ. Còn có những người giàu ở Duttepe, Kültepe, Nohut và Yören.

Em không hiểu gì về chính trị đâu, Mevlut nói.

Mevlut, ta đã bốn mươi rồi, giờ ta đã hiểu mọi thứ, Süleyman nói. Thật ra, trong chuyện này không có gì chính trị cả. Ta sẽ tổ chức các sự kiện, bọn anh đã tổ chức các chuyến du ngoạn, bữa ăn nhóm rồi. Giờ ta sẽ có một hội trường nữa. Em sẽ lo trà cả ngày, như em quản lý một quán ăn, nói chuyện phiếm với người ở vùng chúng ta. Bọn anh đã quyên tiền và thuê một căn hộ ở Mecidiyeköy. Em sẽ phụ trách đóng mở quán. Em sẽ kiếm được ít nhất cũng gấp ba những gì một người bán rong khốn khổ kiếm được. Korkut cam đoan chuyện đó. Sáu giờ chiều em về và buổi tối em có thể đi bán boza. Cái này nữa, bọn anh cũng đã tính.

Cho em vài hôm để suy nghĩ.

Không được, giờ em quyết định đi, Süleyman nói, nhưng, thấy vẻ trầm ngâm của Mevlut, anh ta không ép.

Thật ra, Mevlut thích một việc tiếp xúc với đường phố, đám đông và Beyoğlu hơn. Nói đùa với khách, bấm chuông cửa, lang thang trên vỉa hè dốc dài bất tận: đây là cái anh quen và anh yêu; không phải việc văn phòng. Nhưng anh biết rõ rằng từ nay cả sinh kế của anh dựa trên sự giúp đỡ của Korkut và Süleyman. Anh còn thấy rằng tiền anh làm nhân viên thu nợ dành dụm được đã tan.

Khi làm nhân viên thu nợ anh cũng mất khách mua boza vì ban đêm anh đi bán ít lại. Có những tối, dường như không màn nào kéo ra, không khách nào gọi anh. Và ban đêm, anh cảm thấy sâu sắc hơn bê tông, cái tần nhẫn, nỗi kinh hãi của thành phố. Chó không tỏ ra đe dọa nữa. Các thùng rác kim loại có bánh xe ở các phường ngoại ô giờ đã vào tận trung tâm thành phố, đến tận Beyoğlu, Şişli, Cihangir, trong mọi chỗ Mevlut rất yêu quý. Một tầng lớp người khốn khổ mới xuất hiện, những người bới thùng rác. Đường sá đã thành một phần trong tâm hồn Mevlut sau hai mươi chín năm rong ruổi đang đổi thay nhanh chóng. Quá nhiều câu chữ, quá đông người, quá nhiều tiếng ồn. Mevlut nhận thấy một mối quan tâm ngày càng tăng đến quá khứ nhưng anh cảm thấy rằng boza không hưởng được phần nào. Một thế hệ người bán rong mới, tàn nhẫn hơn, hung hăng hơn xuất hiện ngoài đường. Họ luôn tìm cách lừa gạt mọi người, hò hét, nói thách… Những người mới đến này vừa tham lam vừa cục mịch. Tầng lớp người bán rong cũ đang biến mất vào cái hỗn độn của thành phố…

Vì vậy mà Mevlut thấy thích cái ý giao thiệp với đồng hương. Và buổi tối, anh có thể tiếp tục bán boza tùy thích. Anh chấp nhận việc này. Hội đặt trong một căn hộ nhỏ ở tầng trệt. Và trước cửa có một người bán hạt dẻ rang. Những tháng đầu, Mevlut quan sát ông ta qua cửa sổ và học được mọi cái tinh tế của nghề, và anh tự phát hiện những điểm mà người này có thể cải thiện. Thỉnh thoảng, anh tìm cớ để ra (Người gác cổng có đó không?

Thợ kính gần nhất ở đâu?) và anh trò chuyện với ông ta. Nhiều lần, anh còn cho phép ông ta xếp quầy bán hạt dẻ bên trong tòa nhà (cuối cùng bị cấm) và họ cùng đi cầu nguyện ngày thứ Sáu.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 49 694 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 49, xa la trong toi 49.
Xa lạ trong tôi | Chương 49.

Chuyên mục van-hoc

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ
Hồn bướm

Hồn bướm

Hồn bướm chưa chịu bỏ công khảo chứng gì cả mà đã bắt đầu vào chuyện, tôi xin chịu mang tiếng là người không chuẩn bị kỹ càng.

Xem chi tiết Hồn bướm

Chuyên mục thu-vien

Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05

Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05

Thiền sư Thích Nhất Hạnh, sáng lập Làng Mai, truyền cảm hứng Phật giáo dấn thân, chánh niệm, giúp con người tĩnh tâm, hạnh phúc, hòa hợp thiên nhiên.

Xem chi tiết Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05
Thơ tình cuối mùa thu

Thơ tình cuối mùa thu

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Thơ tình cuối mùa thu.

Xem chi tiết Thơ tình cuối mùa thu
Sang sông

Sang sông

Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn đương đại với nhiều góc nhìn mới, táo tạo về con người, số phận và cuộc đời, số mệnh. Tác phẩm nổi tiếng của ông là Sang sông.

Xem chi tiết Sang sông
Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)

Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)

Đỗ Phủ là nhà thơ hàng đầu của Trung Quốc, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nhà thơ này là Thu hứng kỳ 7 (秋興其七).

Xem chi tiết Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)
Thuật hoài (述懷)

Thuật hoài (述懷)

Phạm Ngũ Lão là nhà thơ hàng đầu của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nhà thơ này là Thuật hoài.

Xem chi tiết Thuật hoài (述懷)

Chuyên mục tieu-thuyet

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02
Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi chương 04 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 04

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ