Xa lạ trong tôi chương 53 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 53
Những phường mới, những quen biết cũ.
Nó có phải cùng một thứ?
Từ sau đám cưới Fevziye, mỗi tuần một lần, ông Sadullah chở Mevlut trên taxi Dodge đến một phường mới xa và phát triển nhanh ở Istanbul mà cả hai đều hứng thú xem. Đến đó Mevlut lấy lại gánh trong cốp xe và, khi anh đi bán boza trong những đường cả đời anh chưa bao giờ đi qua, ông Sadullah đi dạo một chút trong phường, hút thuốc giết thời gian chờ Mevlut trong quán cà phê. Thỉnh thoảng, ông đón Mevlut tại nhà ở Tarlabaşı hoặc tại quán của hội ở Mecidiyeköy và, buổi tối, ở nhà đằng Kadırga, cả gia đình ăn bữa cơm Fevziye nấu. (Từ nay, thỉnh thoảng Mevlut cũng uống một ly rakı.) Gần hết chương trình thời sự, Mevlut đi bán boza trong vùng xung quanh, Kadırga, Sultanahmet, Kumkapı, Aksaray – ở Istanbul cũ. Ông Sadullah không chỉ chở anh quá các thành lũy cũ mà còn đến các khu lịch sử của Istanbul như Edirnekapı, Balat, Fatih, Karagümrük, và Mevlut dành ra ba buổi tối này để đến hội quán ở Çarşamba, anh mời boza, rồi, hiểu rằng mình không thể đến gần giáo trưởng, anh nhanh chóng ra để gặp lại ông Sadullah trong quán cà phê, nhưng anh không hé môi với ông về giáo trưởng và hội quán.
Ông Sadullah mê rakı cho dọn một bàn meze ít nhất hai ba lần mỗi tuần; ông không ác cảm gì với những thứ cổ xưa thiêng liêng hay tôn giáo; nhưng nếu Mevlut cho ông biết rằng anh thường lui tới một hội quán và đều đặn gặp một thầy Sufi, ông Sadullah có thể nghi anh có cảm tình Hồi giáo rồi giữ khoảng cách hay, tệ hơn, thấy sợ. Hơn nữa, giống như chuyện xảy ra với Ferhat, ông Sadullah có thể tự ái thấy rằng, dù tình bạn ngày càng lớn và dần dà khiến họ nói về mọi thứ, Mevlut vẫn cần một người khác để bộc bạch thế giới nội tâm mình và các vấn đề tinh thần.
Mevlut thấy tình bạn với ông Sadullah giống tình bạn của anh với Ferhat thời trẻ. Anh rất thích hàn huyên với ông về những chuyện diễn ra ở hội trong ngày, tin tức anh xem trên tivi. Những tối anh đến nhà ông Sadullah ăn rồi sau đó ông lấy chiếc Dodge chở anh đến những phường xa lắc, Mevlut biết rằng điều này không có động cơ gì khác ngoài tình bạn, tò mò và tinh thần tương trợ.
Các phường bên kia thành lũy, gọi là ngoại thành vào thời Mevlut vừa đặt chân tới Istanbul mới đó đã ba mươi ba năm, giờ đây giống hệt nhau: những tòa căn hộ xấu xí tám hay mười tầng có cửa sổ lớn và san sát nhau; những con đường ngoằn ngoèo, quanh co; công trường, bảng hiệu quảng cáo khổng lồ hơn ta thấy ở trung tâm thành phố; quán cà phê đông kín đàn ông dán mắt vào tivi; thùng rác kim loại như toa tàu chó không chui được, khiến mọi góc thành phố đều giống hệt nhau; cầu vượt có lan can kim loại, quảng trường và nghĩa trang trơ trọi, đại lộ lớn thảy đều như nhau phường này qua phường khác và ở đó không ai mua boza. Mỗi phường đều có tượng Atatürk và thánh đường nhìn ra quảng trường chính; một chi nhánh ngân hàng Akbank, İşbank, dăm tiệm áo quần may sẵn, một tiệm điện Arçelik, một tiệm bán hạt khô, một siêu thị Migros, một tiệm đồ nội thất, một tiệm bánh ngọt, một hiệu thuốc, một ki-ốt bán báo, một quán ăn và một khu chợ đầy tiệm nữ trang, tiệm gương, văn phòng phẩm, hàng dệt kim, quầy ngoại hối, tiệm photo… Mevlut thích phát hiện nét riêng của những phường mới này qua mắt nhìn của ông Sadullah. Ở đây toàn dân Sivas và Elazığ, ông nói khi họ chạy xe về. Chỗ khốn khổ này đã bị đường vành đai san bằng rồi, ta sẽ không đến nữa, ông nói. Anh có thấy, ở đường hẻm, cây tiêu huyền già với quán trà trước mặt không, nó rất đẹp, ông nói. Đám thanh niên chặn đường hỏi tôi là ai, ta sẽ không quay lại nữa, ông nói. Họ đã biến nhà nông trại cũ thành quán kebab, ông nói. Ở đây có nhiều xe hơi đến độ không còn chỗ cho người đi bộ nữa, ông nói. Chỗ này hình như do một giáo phái cai quản, nhưng giáo đoàn gì thì tôi không biết, họ có mua boza của anh không? ông hỏi.
Thiên hạ không mua boza nhiều. Dẫu mua, cư dân các phường mới ở ngoại ô này chủ yếu gọi Mevlut vì họ ngạc nhiên là còn người bán thứ họ chưa bao giờ nghe hay chỉ loáng thoáng, vì bọn trẻ tò mò và đòi nếm thử. Một tuần sau, khi anh đi qua lại đường đó, người ta không gọi anh nữa. Nhưng thành phố tăng trưởng nhanh, mở rộng và giàu lên dứt khoát đến mức ngay cả những khoản còm cõi kiếm được cũng đủ cho Mevlut, vì từ nay anh chỉ cần nuôi thân.
Một tối, theo đề nghị của Mevlut, ông Sadullah chạy xe đến phường Gazi. Mevlut đến căn nhà Ferhat và Samiha đã sống mười năm đầu hôn nhân và tám năm trước anh với Rayiha dẫn các con đến thăm. Mảnh đất Ferhat vạch ranh bằng đá lân tinh vẫn trống trải. Sau khi Ferhat chết, những chỗ này thành sở hữu của Samiha. Bốn bề im ắng. Mevlut không cất tiếng rao Bo-zaa. Ở đây không ai mua.
Một tối họ đến một phường xa khác, người ta gọi từ các tầng thấp một tòa nhà rất cao (mười bốn tầng!) để bảo anh lên. Trong khi Mevlut dọn cho họ bốn ly boza trong bếp, anh chồng, chị vợ và hai thằng con nhỏ đeo kính chăm chú nhìn theo. Họ quan sát cách anh cho đậu gà và quế vào ly. Lũ trẻ nhấp một ngụm ngay.
Mevlut toan đi thì chị chủ nhà mở tủ lạnh lấy ra một chai nhựa. Nó có phải cùng một thứ? chị ta hỏi.
Vì vậy mà lần đầu tiên trong đời Mevlut thấy boza đóng chai nhựa do công ty bán. Sáu tháng trước, một người bán già về hưu kể anh nghe là một hãng boza cũ trên bờ vực phá sản đã được nhà máy bánh quy định đóng chai boza và phân phối trong các tiệm tạp hóa mua lại, nhưng Mevlut không tin. Sẽ không ai mua boza trong tiệm tạp hóa đâu, anh cười thốt lên, cũng như ba mươi năm trước cha anh cười mà nói, Sẽ không ai mua sữa chua trong tiệm tạp hóa đâu, để rồi ít lâu sau mất việc. Mevlut không ngăn nổi tò mò, Tôi nếm thử có được không?
Mẹ hai đứa trẻ rót ra hai lóng tay nước màu trăng trắng vào ly. Trong khi cả gia đình vẫn đứng đó nhìn chăm chăm, Mevlut nếm boza trong chai rồi nhăn mặt. Không ngon, anh cười mà nói. Nó bị chua rồi, nó ôi rồi. Đừng mua thứ này.
Nhưng boza này được sản xuất trong nhà máy, bằng máy móc, thằng lớn trong hai thằng đeo kính nói. Còn boza của chú là do chú tự tay nấu ở nhà hả chú?
Mevlut không đáp. Anh buồn phiền đến mức không nhắc đến chủ đề này trên đường về.
Có chuyện gì vậy, thầy? ông Sadullah hỏi. Ông thường gọi thầy do mỉa mai (Mevlut biết), nhưng đôi khi vì nể tài năng và sự kiên trì của anh trong nghề bán boza (những lúc đó Mevlut làm bộ như không nhận thấy).
Không có gì, mấy người đó không biết mình đang làm gì, dù sao thì mai chắc trời mưa, Mevlut nói để đổi đề tài. Ông Sadullah biết cách nói dễ chịu và đầy thông tin ngay cả về khí tượng. Ngồi trên ghế trước chiếc Dodge, Mevlut thích nghe ông và mơ mộng khi nhìn hàng trăm, hàng ngàn ánh đèn xe cộ, cửa sổ nhấp nháy; cái thăm thẳm nhung huyền của đêm Istanbul, tháp thánh đường màu huỳnh quang. Giờ đây họ đang phóng qua những con đường mà, một thời, anh oằn mình bước dưới mưa gió bùn lầy. Và kiếp người cũng trôi nhanh như vậy, phóng trên những đường ray thời gian và vận mệnh trải ra.
Mevlut biết rằng những giờ anh trải qua ở nhà ông Sadullah là thời khắc hạnh phúc nhất trong tuần. Anh không mang những lỗi lầm thất bại của mình trong đời sống kia vào nhà ở Kadırga. Sau đám cưới Fevziye, anh thấy mỗi tuần bụng con gái lại thêm tròn căng, cũng như anh đã thấy những đứa bé lớn lên trong bụng mẹ của nó, Rayiha. Mevlut rất ngạc nhiên khi biết đó là con trai; chụp siêu âm đã cho biết điều đó, nhưng Mevlut vẫn đinh ninh đó là con gái và tự hỏi đặt tên nó là Rayiha thì có thích hợp không. Cả mùa hè sau khi đứa bé ra đời tháng Năm năm 2002, anh chơi nhiều với Ibrahim (họ đặt cho nó tên của ông nội sửa giày) và giúp Fevziye một tay thay tã (Mevlut tự hào nhìn con chim của thằng cháu) rồi chuẩn bị bột ăn dặm cho nó.
Anh muốn thấy con gái, nó làm anh nhớ đến Rayiha, hạnh phúc. Mevlut khó chịu khi họ đòi Fevziye, vừa sinh con, dọn bàn rakı và nó làm mà không cau có, vẻ hài lòng, trong khi dỏng một tai về phòng thằng bé ngủ. Nhưng Rayiha cũng phải lo mọi chuyện và vẫn xoay xở làm được. Fevziye rời nhà cha đến ở nhà ông
Sadullah để rồi cũng làm lụng như trước. Nhưng ở đây cũng là nhà của Mevlut. Ông Sadullah luôn miệng nói như vậy.
Một hôm, khi Fevziye và anh còn một mình và nó lơ đãng nhìn cây mận trong vườn sau nhà bên, Mevlut hỏi nó, Đây là những người tốt… Con có hạnh phúc không, con?
Cái đồng hồ quả lắc cũ tích tắc trên tường. Fevziye chỉ cười, như thể đó không phải câu hỏi mà là một câu khẳng định. Lần tới đến thăm nhà ở Kadırga, trong giây lát Mevlut cũng cảm thấy tình cảm gần gũi chân thành đó. Lúc anh toan hỏi Fevziye câu nữa về hạnh phúc của nó, những lời khác hẳn từ miệng vọt ra.
Ba rất cô quạnh, rất cô đơn, Mevlut nói. Dì Samiha cũng một mình, Fevziye đáp.
Mevlut kể cho nó nghe lần Süleyman đến thăm và cuộc nói chuyện dài họ có với nhau. Mevlut chưa bao giờ kể hết với Fevziye câu chuyện các lá thư (viết cho mẹ hay cho dì nó?) nhưng anh không nghi ngờ gì là Samiha đã nhắc chuyện này với hai đứa. (Chúng nghĩ gì khi biết thật ra ban đầu cha để mắt đến dì?) Mevlut nhẹ nhõm thấy Fevziye không bận tâm mấy đến những tiểu tiết chuyện Süleyman lừa anh nhiều năm trước. Và vì Fevziye bận lo cho đứa bé trong phòng bên, phải hồi lâu Mevlut mới kể xong câu chuyện.
Cuối cùng ba nói sao với bác Süleyman? Fevziye hỏi.
Ba nói rằng ba viết những thư đó cho Rayiha, Mevlut đáp.
Nhưng sau chuyện đó, ba băn khoăn mình có làm dì Samiha tự ái vì lời này không.
Không đâu ba, dì không đời nào giận ba vì ba nói sự thật. Dì sẽ hiểu ba.
Nếu con gặp dì, Mevlut nói, cứ nói là ba xin lỗi.
Để con nói… Fevziye đáp với cái nhìn ngụ ý đây không chỉ là chuyện xin lỗi.
Samiha đã tha thứ cho Fevziye chuyện trốn đi với ai đó mà không thèm hỏi ý cô trước. Mevlut biết rằng thi thoảng cô đến Kadırga để thăm đứa bé. Đề tài này không được nhắc đến hôm đó hay ba ngày sau khi Mevlut lại tới. Fevziye sốt sắng có hứng đóng vai trung gian khiến anh hy vọng, nhưng anh không muốn nằn nì rồi làm gì không phải.
Anh cũng hài lòng về sinh hoạt ở hội. Số người muốn sử dụng quán một số ngày và vào một số giờ cho các hoạt động đa dạng như buổi tối henna, các lễ hỏi khiêm tốn (căn hộ quá nhỏ không làm đám cưới được), tối mantı, tối đọc Koran hay bữa ăn ngừng kỳ nhịn ăn tăng lên. Có một số ít người giàu từ làng Göçük đi đầu, những người khác bắt đầu năng lui tới hội hơn, và đóng hội phí. Người từ các làng nghèo hơn anh chưa từng nghe tên (Nohut, Yören, Çiftekavaklar) và cách Cennetpınar cũng cả chục cây số từ nay cũng đến hội, họ sốt sắng dựng bảng tin về làng họ sau khi được Mevlut cho phép. Mevlut phải lo thu xếp mọi thứ dán trên bảng tin: lịch xe bus, thông báo lễ cưới, cắt bao quy đầu, và hình chụp ở làng. Anh vui khi gặp lại những người bán sữa chua, người bán rong thế hệ anh, hay bạn học cũ.
Người giàu nhất trong số họ là anh em Bê Tông huyền thoại, Abdullah và Nurullah, dân làng İmrenler: họ ít đến hội nhưng đóng góp tiền rất hậu hĩ. Korkut nói rằng họ cho con trai học bên Mỹ. Người ta đồn rằng vì họ dùng hầu hết tiền kiếm được nhờ độc quyền bán sữa chua cho các nhà hàng lớn và quán ăn Beyoğlu để mua đất, giờ họ ngồi trên núi tiền.
Trong số những người đầu tư tiền bán sữa chua vào đất, có hai gia đình Çiftekavaklar học được nghề xây dựng nhờ tự cất nhà cho mình rồi cứ xây thêm tầng, và giàu lên khi xây cất cho người quen dưới làng trên đất họ vạch ranh ở Duttepe, Kültepe và các đồi khác. Có rất nhiều người từ các làng kế cận đến Istanbul, mới đầu làm công nhân trên các công trường này, cuối cùng thành thợ nề, thợ xây lành nghề, gác cổng hay bảo vệ. Một số bạn học của Mevlut bỏ học đi học nghề giờ đã thành thợ sửa chữa, thợ sửa xe, thợ rèn. Họ không giàu nhưng hoàn cảnh của họ tốt hơn của Mevlut. Nỗi lo của họ là làm sao cho con cái học hành tử tế.
Hơn phân nửa người anh quen từ nhỏ đã đến sinh sống ở các phường khác xa Duttepe, họ không đến hội nhưng thỉnh thoảng đi nhờ xe ai đó, họ đến xem các trận bóng hay chuyến dã ngoại: thằng nhỏ trạc tuổi Mevlut anh thấy hồi nhỏ ngoài đường kéo xe ngựa với cha buôn đồ cũ hóa ra là dân làng Höyük và vẫn nghèo và Mevlut vẫn không biết tên. Một số đã thay đổi qua bao năm, già sớm, béo phì, khòm đi, rụng tóc, gương mặt biến đổi (nửa dưới mặt lún xuống, mắt hẹp lại, mũi và tai to ra), đến mức Mevlut không tài nào nhận ra họ và họ tỏ ra khiêm nhường đến tự giới thiệu. Mevlut nhận thấy là đa số những người này không giàu hơn anh nhưng họ hạnh phúc hơn vì vợ họ vẫn còn trên đời này. Nếu tái hôn, Mevlut còn hạnh phúc hơn họ.
Lần tới đến Kadırga, Mevlut hiểu ngay theo vẻ mặt con gái là nó có tin. Fevziye đã gặp dì. Samiha không biết chuyện Süleyman đến gặp Mevlut ba tuần trước. Đó là lý do Samiha còn không hiểu chuyện gì khi Fevziye nói là cha xin lỗi. Khi hiểu ra, cô vừa giận Mevlut vừa giận Fevziye. Vì Samiha không bao giờ nhờ Süleyman giúp, cô chưa bao giờ chợt nghĩ đến chuyện như vậy.
Mevlut thấy vẻ đăm chiêu lo lắng của con gái đang làm người trung gian. Cha con mình phạm sai lầm rồi, anh rầu rĩ nói.
Phải, con gái anh đồng tình.
Một thời gian dài họ không nhắc đến chuyện này nữa. Trong khi Mevlut cố nghĩ từ đây anh phải làm gì, anh thú nhận là còn có vấn đề nhà. Ngoài cảm thấy lẻ loi ở nhà anh còn cảm thấy xa lạ trong phường Tarlabaşı. Anh thấy rằng các đường anh sống hai mươi bốn năm nay đang biến thành đất lạ và anh biết rằng tương lai anh không có chỗ ở Tarlabaşı.
Trong thập niên 1980, lúc người ta xây đại lộ Tarlabaşı, Mevlut nghe rằng phường này gồm những đường quanh co và tòa nhà trăm năm đang lung lay có thể thành khu lịch sử có giá trị, anh không tin. Lúc đó, chỉ một nhúm sinh viên và kiến trúc sư cánh tả phản đối chuyện mở đại lộ sáu làn nói vậy. Tiếp theo, chính khách và nhà thầu cũng bắt đầu nói vậy: Tarlabaşı là viên ngọc quý cần bảo tồn. Người ta đồn sẽ có nhiều khách sạn, trung tâm thương mại, giải trí, tòa nhà chọc trời được xây.
Thật ra Mevlut chưa bao giờ cảm thấy mình thuộc về nơi này, nhưng những năm qua đời sống trên đường sá ở đây thay đổi đến mức cảm giác này tăng lên. Sau khi các con lấy chồng, Mevlut bị cắt đứt với thế giới phụ nữ trong phường. Thợ mộc, thợ rèn, thợ sửa chữa, chủ tiệm được người Hy Lạp và Armenia đào tạo đã đi hết; cũng như các gia đình cần cù sẵn sàng làm bất kể việc gì để đứng vững trong thành phố, và giờ người Syria cũng đi, nhường chỗ cho bọn buôn ma túy, dân di cư đến chiếm các tòa nhà bỏ hoang, người vô gia cư, cướp và bọn dắt gái. Họ ở nhiều nhất trong các phường trên, phía Beyoğlu, Mevlut trả lời những người ở các phường khác trong thành phố hỏi làm sao anh còn sống được trong những đường này. Một đêm, một thanh niên ăn mặc tử tế chặn Mevlut lại và cuống quýt hỏi, Chú ơi, chú có đường không? Đường là một trong những cách gọi ai cũng biết để chỉ ma túy. Giờ thì ngay cả trong đêm tối chỉ nhìn qua Mevlut cũng nhận ra ngay bọn buôn ma túy xuống đến tận phía dưới phường, đến tận đường anh ở, khi có bố ráp của cảnh sát, người bán lẻ giấu các gói cocain sau vành bánh xe hơi đậu, bọn giả gái lực lưỡng đội tóc giả làm trong các nhà thổ gần Beyoğlu.
Ở Beyoğlu và ở Tarlabaşı luôn có những băng bảo kê cho loại việc xấu xa nhiều lợi nhuận này, nhưng giờ các băng gốc Mardin và Diyarbakır bắn giết nhau ngoài đường để bảo toàn thị phần của chúng. Mevlut nghi Ferhat là nạn nhân của cuộc chiến giữa hai băng đối địch. Có lần Mevlut thấy Cezmi gốc Cizre, khét tiếng nhất trong đám dân anh chị và du đãng này đi khắp phường với đám tay sai và một đám nhóc háo hức ngưỡng mộ theo sau như đám rước.
Những người mới đến phơi áo và quần đùi từ tòa nhà này sang tòa nhà khác và biến đường sá trong phường thành một chỗ giặt bao la lộ thiên cho Mevlut cảm giác không còn thuộc về nơi này nữa. Ngày xưa, ở Tarlabaşı không có nhiều xe bán hàng như vậy. Mevlut cũng không thích những người bán mới này. Anh cảm thấy rằng các gã nửa như tội phạm mà anh gọi là chủ nhà (và họ cứ năm sáu năm lại thay đổi) có thể bỗng đâu rút lui như đã diễn ra hai năm qua, nhường tòa nhà anh ở cho các văn phòng bất động sản, đám đầu cơ, những nhà đầu tư muốn làm khách sạn hay cho các băng khác. Hay là, anh sẽ thấy mình không tài nào trả tiền thuê cứ liên tục tăng. Sau nhiều năm không ai ngó ngàng, phường đã thành một điểm tập trung mọi tệ nạn của thành phố và một mong muốn sâu xa phá hủy. Hai tòa nhà phía dưới nữa, một gia đình Iran chiếm tầng hai một nhà; một chỗ họ thuê tạm thời, chờ lãnh sự quán cấp thị thực và di cư sang Mỹ.
Đêm động đất xảy đến ba năm trước, khi thiên hạ hoảng sợ chạy ra đường, Mevlut kinh ngạc thấy căn hộ nhỏ của gia đình Iran chứa đến cả hai chục người. Anh cũng quen với ý rằng Tarlabaşı là nơi ở tạm trong khi mọi người chờ đến nơi khác.
Anh sẽ đi đâu sau chỗ này? Anh nghĩ rất nhiều, khi thì theo cách rõ ràng duy lý, khi thì mơ màng tưởng tượng. Nếu anh thuê một căn hộ ở Kadırga trong phường của ông Sadullah, anh sẽ được gần Fevziye và đỡ cô quạnh. Nhưng Samiha có muốn sống trong khu vực đó? Hơn nữa, ngay cả ở đó, tiền thuê nhà cũng cao; không ai mời anh đến đó và nó xa hội nơi anh làm việc ở Mecidiyeköy. Để gần hội, anh cần tìm một chỗ gần Mecidiyeköy. Tất nhiên, chỗ hay nhất,
đó là căn nhà anh đã trải qua tuổi thơ với cha, ở Kültepe. Vì vậy mà lần đầu tiên Mevlut nảy ra ý anh có thể về sống trong nhà mình sau khi, nhờ Süleyman giúp, cho người thuê ở đó dọn đi. Lắm lúc, anh mường tượng sống trong căn nhà ở Kültepe với Samiha.
Cũng trong giai đoạn này, vào dịp có trận bóng giữa các làng mà hội tổ chức và tham gia, Mevlut nếm trải một thứ khiến anh rất vui và cho anh can đảm để lần nữa tìm Samiha.
Thuở nhỏ ở làng, Mevlut không chơi bóng, vì không thích cũng như vì không có khiếu. Quả bóng hiếm khi đi về phía Mevlut mong nên không ai muốn chọn anh vào đội. Những năm đầu ở Istanbul, vì anh không có thời gian, cũng không thích và không có đôi giày thứ hai, anh không tham gia với các thanh niên chơi trong những bãi đất bỏ không, và nếu anh xem bóng đá trên truyền hình, đó là vì ai cũng làm vậy. Và vì ai cũng đến dự các trận chung kết giải đấu hữu nghị hội tổ chức, một giải hữu nghị nhằm tập hợp người đồng hương và có tầm quan trọng lớn đối với Korkut, Mevlut cũng tham gia.
Khi thấy đám đông, Mevlut mới nhận ra rằng có các khán đài ở mỗi bên sân vận động rào lưới bao quanh. Anh thấy hài lòng như khi tới kịp một đám cưới mà mọi người anh quen đã được mời, nhưng anh ngồi một góc không nói gì.
Đó là trận đấu giữa hai đội Gümüşdere và Çiftekavaklar. Thanh niên Çiftekavaklar xem trọng trận đấu và, dẫu một số mặc quần dài, họ đều mặc áo thun cùng màu. Còn về cầu thủ Gümüşdere, phần lớn là người lớn tuổi, và họ ăn mặc thoải mái đến thi đấu. Mevlut nhận ra trong số họ một người bán sữa chua về hưu thế hệ cha anh, lưng khòm và bụng phệ (mỗi lần ông đá trái bóng, phân nửa khán đài cười hoan hô) và con trai ông chắc là rất muốn khoe tài, Mevlut đã gặp họ ngoài đường khi đi bán sữa chua ở Duttepe và cả ở các đám cưới (của
Korkut, của anh, của Süleyman, của nhiều người khác và con cháu họ). Ba mươi lăm năm trước, người con cũng giống như anh lên Istanbul để bán sữa chua và theo đuổi việc học hành (anh ta đã theo đến trung học), giờ anh ta đã có hai xe bán tải giao ô liu và phô mai cho các tiệm tạp hóa, hai con gái và hai con trai vỗ tay khích lệ, một chị vợ nhuộm tóc vàng trùm khăn đứng lên chìa khăn giấy cho anh ta để thấm mồ hôi trên trán và, như về sau Mevlut thấy khi anh ta rời sân vận động, một xe hơi Murat đời mới nhất.
Mevlut hiểu vì sao các sân thể thao phủ cỏ nhân tạo và thắp đèn ban đêm nhanh chóng phổ biến trong thành phố, chiếm mọi mảnh đất bỏ không: một số tiếng hò reo hơi gượng, nhưng những trận bóng của phường dành cho người lớn vẫn rất thú vị. Đám đông thích giả như mình xem trận bóng thật như trên tivi. Đám đông liên tục hò hét để trọng tài phạt thẻ đỏ cầu thủ vi phạm Cho anh ta ra đi, cho anh ta ra! hay cho đội bên kia hưởng quả phạt đền. Khi ghi được một bàn, tất cả mọi người hò reo, ôm nhau, các cầu thủ đã ghi bàn chúc mừng nhau hồi lâu, khán giả hô khẩu hiệu không ngừng và, thỉnh thoảng, một số gọi cầu thủ ưa thích Đằng này, đằng này… để anh ta đến gần khán đài.
Có lúc mải mê theo trận bóng thì Mevlut ngạc nhiên nghe gọi tên mình: cả sân nhận ra người quản lý và pha trà của hội và, tất cả đồng thanh vỗ tay hô tên anh, Mevlut… Mevlut, Mevlut! Anh đứng lên, làm vài cử chỉ ngập ngừng với họ, rồi hơi cúi chào như cầu thủ thực thụ trên truyền hình. Hoan hô! họ reo. Mevlut, họ reo thêm một lúc nữa. Tiếng vỗ tay inh tai. Mevlut lại ngồi xuống, sửng sốt. Anh rưng rưng nước mắt.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-53 (1)
xa-la-trong-toi-53 (1)