Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 30

Xa lạ trong tôi chương 30 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

24 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 30 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 30

Phường Gazi

Chúng mình ẩn náu ở đây.

Samiha. Phải, tôi trốn đi với Ferhat. Để không tiết lộ chỗ chúng tôi sống, đã hai năm rồi tôi im lặng. Thật ra, tôi có nhiều điều muốn kể.

Süleyman rất yêu tôi. Đúng là đối với nhiều đàn ông, tình yêu làm họ ngu ngốc. Nhất là những ngày trước khi tôi trốn đi, Süleyman trở nên lạ lùng đến mức mà, khi anh ta nói với tôi, miệng anh ta khô khốc vì xúc động. Dẫu có muốn, anh ta vẫn không biết nói những lời tử tế làm tôi vui. Anh ta thường chơi khăm tôi như một đứa trẻ hư đốn chọc thằng em nhỏ, và dẫu anh ta thích chở tôi đi chơi, mỗi lần chúng tôi lên xe anh ta đều nói những thứ như, Miễn là không ai thấy chúng ta hay Ta làm tốn xăng quá.

Tôi để lại ở nhà mọi món quà anh ta tặng tôi. Nhưng tất nhiên cha tôi sẽ không trả lại răng giả họ trả tiền cho ông. Ông còn nhận các món quà và sự giúp đỡ khác nữa… Vì vậy mà cha giận tôi đã trốn đi. Nói thật lòng thì tôi cũng giận mọi người cho là Süleyman tốt cho tôi mà chẳng buồn hỏi ý tôi.

Lần đầu tiên Ferhat thấy tôi là từ xa, ở đám cưới Rayiha và Mevlut; tôi còn chẳng nhận thấy anh. Và anh không quên được tôi. Đó là điều một ngày anh nói khi đến Duttepe, chặn đường tôi, nói anh phải lòng tôi và anh sẽ cưới tôi.

Bao đàn ông muốn cưới tôi nhưng còn không có can đảm đến gần, tôi thích khi anh táo bạo như vậy: anh nói anh là sinh viên đại học nhưng làm trong ngành nhà hàng, anh không nói mình làm phục vụ. Tôi không biết làm sao anh kiếm được số, nhưng anh gọi đến nhà ở Duttepe. Süleyman và Korkut mà biết, họ sẽ đánh anh đến chảy máu mũi máu miệng, họ sẽ đập gãy lưng anh, nhưng Ferhat không quan tâm, anh tiếp tục gọi, anh muốn chúng tôi gặp nhau. Khi Vediha ở nhà, tôi sẽ không nhấc máy. Alô… Alô? Alô, alô! chị Vediha nói mà lia mắt về phía tôi. Không ai đáp cả… Chắc lại là người đó. Cẩn thận đó Samiha, thành phố này đầy cả đám đồi bại tìm vui. Tôi không đáp. Vediha biết thừa rằng tôi thích một tên khốn tìm vui hơn một tên béo giàu có ngu ngốc.

Nếu Vediha và cha tôi không có nhà, tôi là người bắt máy, vì Bozkurt và Turan không được phép động vào. Ferhat nói ít trên điện thoại. Có một chỗ sau sân vận động Ali Sami Yen, anh sẽ chờ tôi dưới cây dâu tằm. Ở đó có các tàu ngựa cũ, nơi người không nhà sống. Ferhat mua cho tôi một chai nước cam Fruko trong tiệm tạp hóa bên cạnh, chúng tôi nhìn lớp bần dưới nắp xem được trúng quà gì. Tôi không bao giờ hỏi anh làm ngành nhà hàng kiếm được bao tiền, anh có tiền tiết kiệm không, chúng tôi sẽ sống ở đâu. Đó là cách tôi yêu.

Sau khi tôi nhảy lên taxi của bạn Ferhat, chúng tôi không chạy một mạch đến phường Gazi. Để đánh lạc hướng trong trường hợp Süleyman vẫn đuổi theo chúng tôi, trước hết chúng tôi rẽ vào quảng trường Taksim rất nhộn nhịp, từ đó chúng tôi xuống Kabataş, ở đó tôi trầm trồ màu xanh của biển. Khi qua cầu Galata, tôi háo hức ngắm tàu, hành khách và xe cộ. Có lúc tôi thấy sợ vì đang xa cha và các chị đến một nơi xa lạ, tôi muốn khóc, nhưng đồng thời, tôi cảm thấy rất rõ trong lòng rằng cả thành phố giờ là của tôi, và tôi sẽ bắt đầu sống một đời rất hạnh phúc. Ferhat, anh sẽ dẫn em theo ngoài đường, chúng mình sẽ cùng đi ngắm nhìn mọi thứ chứ?

Miễn là em thích, người đẹp của anh, anh đáp. Nhưng giờ ta sẽ về nhà đã.

Chị, tin tôi đi, chị đã có một quyết định đúng nhất, người bạn lái taxi nói. Lúc có phát súng chị không sợ sao?

Cô ấy không sợ gì hết! Ferhat đáp.

Chúng tôi đi qua Gaziosmanpaşa, một phường ngày xưa mang tên Taşlıtarla, đồng đá. Trong khi chúng tôi lăn bánh lên đồi trên con đường đất bụi bặm, tôi có ấn tượng là cảnh vật có vẻ cũ kỹ hơn theo mỗi túp nhà, ống khói, cây chạy qua. Tôi thấy những căn nhà trệt có vẻ đã cũ khi còn chưa xây xong, những mảnh đất bỏ không buồn bã, tường xây bằng gạch nén, tôn, mảnh gỗ và chó sủa người qua đường. Đường sá bằng đất nện, vườn tược mênh mông, nhà cửa thưa thớt; nơi này vừa giống ở làng lại vừa khác với làng, từ cửa lớn, cửa sổ, mọi thứ đều rút từ các nhà cũ ở Istanbul rồi mang đến đây. Mọi người luôn có vẻ vội vã, như thể họ chỉ ở đó một giai đoạn tạm thời, cho đến khi có thể dọn đến một nhà thật sự ngày nào họ sẽ mua được ở Istanbul. Tôi thấy đàn bà như tôi mặc quần jean bạc màu dưới áo tunic; các mẹ già mặc quần thụng và đầu quấn khăn thắt kỹ dưới cằm; tôi thấy quần đáy thụng, váy dài, áo khoác.

Căn nhà Ferhat thuê chỉ có bốn bức vách, hai cửa sổ, nằm lưng chừng sườn đồi. Qua cửa sổ sau, ta thấy đằng xa mảnh đất Ferhat đã vạch ranh bằng đá. Vì Ferhat ngâm đá trong vôi, nên mùa hè, những đêm trăng sáng, từ chỗ ngủ chúng tôi có thể thấy mảnh đất sáng như bộ xương lân tinh. Mảnh đất gọi ta, Ferhat thì thầm, và anh nói tôi nghe về căn nhà chúng tôi sẽ xây ở đó ngay khi chúng tôi dành dụm đủ tiền. Anh hỏi căn nhà nên có bao nhiêu phòng, bếp nên xoay về phía dưới hay lên trên sườn đồi, tôi ngẫm nghĩ rồi trả lời.

Đêm đầu tôi trốn đi với anh, Ferhat với tôi ngủ mà không cởi đồ, và chúng tôi không làm tình. Nếu tôi hoàn toàn trung thực chia sẻ những chi tiết thân mật này với các bạn độc giả, đó là vì tôi mong câu chuyện của tôi làm một ví dụ cho tất cả. Ban đêm, tôi thích Ferhat vuốt tóc tôi khi tôi khóc. Suốt một tuần, chúng tôi ngủ mà mặc quần áo, và chúng tôi không làm tình.

Một tối, một con chim mòng biển xuất hiện trên bậu cửa sổ, và vì biển rất xa nên tôi hiểu điều này như một dấu hiệu là thánh Allah tha thứ cho chúng tôi. Theo cái nhìn trong mắt anh, tôi cảm thấy Ferhat hiểu rằng tôi sẽ dâng hiến cho anh.

Anh không bao giờ cố ép tôi làm điều gì tôi không muốn, tôi càng tôn trọng và yêu anh hơn. Nhưng tôi vẫn nói với anh, Khi em mười tám mà anh không cưới em bằng đám cưới dân sự, em sẽ giết anh.

Bằng đạn hay thuốc độc?

Em sẽ biết phải làm gì, tôi đáp.

Anh hôn tôi như trong phim. Vì đó là lần đầu tiên tôi hôn môi một người đàn ông, đầu óc tôi rối tinh và tôi không còn biết mình muốn nói gì nữa.

Còn bao lâu nữa thì em được mười tám?

Tôi lấy chứng minh thư trong túi xách ra và tự hào tuyên bố là còn bảy tháng mười hai ngày nữa.

Nếu em mười bảy mà vẫn chưa có chồng, vậy em là gái già rồi, Ferhat nói. Thánh Allah thương xót cho những cô gái trong trường hợp em, nên nếu giờ ta làm tình, Ngài không tính đó là tội.

Em không biết Ngài có tính hay không… Nhưng nếu thánh Allah tha thứ cho chúng ta khi ẩn náu ở đây thì đó là vì bọn mình không còn ai để nương tựa.

Không đâu, Ferhat nói. Anh có đông gia đình, bạn bè và người quen trên đồi này. Chúng mình không lẻ loi. Nghe từ lẻ loi này thì tôi bật khóc.

Ferhat vuốt tóc dỗ dành tôi, như cha tôi làm ngày tôi còn nhỏ. Tôi không hiểu sao nhưng chuyện này khiến tôi khóc nhiều hơn.

Tôi không muốn mọi chuyện xảy ra thế này nhưng chúng tôi làm tình mà cảm thấy cực kỳ ngại ngùng. Mới đầu tôi có chút bỡ ngỡ nhưng rồi tôi nhanh chóng quen với đời sống mới. Tôi băn khoăn hai chị và cha nói gì về tôi. Gần trưa thì Ferhat ra ngoài, anh bắt xe đò cũ bụi bặm giống xe ở làng chúng tôi đến quán ăn Mürüvvet Hiện đại ở Gaziosmanpaşa làm phục vụ. Buổi sáng, ở nhà, anh xem các bài giảng của trường đại học trên tivi; trong khi Ferhat theo dõi giờ học truyền hình, tôi cũng xem ông thầy trên màn hình.

Em đừng ngồi cạnh anh trong khi anh theo dõi khóa học, anh không chú tâm được, Ferhat nói. Nhưng nếu tôi không ngồi cạnh anh, anh đâm thắc mắc tôi ở đâu trong nhà, trong xó nào trong một phòng duy nhất này, tôi đi qua phải, qua trái, hay ra chuồng để cho gà ruột bánh mì, và anh không thể nào tập trung đầu óc vào bài học.

Chúng tôi làm tình thế nào, các phương pháp tôi dùng để không có thai trước đám cưới, mọi chuyện này, tôi sẽ không kể các người nghe, nhưng khi tôi xuống thành phố và, Ferhat không biết, tôi đến nhà Rayiha với Mevlut ở Tarlabaşı, tôi kể chị nghe. Mevlut đẩy xe đi bán cơm gà nên không có nhà. Chị Vediha thỉnh thoảng cũng đến. Trong khi Rayiha chuẩn bị boza và chiên gà, chúng tôi chơi với lũ trẻ, chúng tôi xem tivi và chúng tôi nghe lời khuyên nhủ của chị cả Vediha.

Đừng bao giờ tin đàn ông, chị Vediha mở đầu mỗi bài học. Giờ chị hút thuốc. _Samiha, đừng để có thai với Ferhat trước khi anh ta cưới em bằng đám cưới dân sự. Nếu, lúc em tròn mười tám tuổi, Ferhat không cưới em, đừng ở lại phút nào với tên đểu này. Phòng của em luôn sẵn sàng ở Duttepe. Em cũng vậy Rayiha, không kể với Mevlut và Süleyman tiếng nào là cả ba chị em mình gặp nhau ở đây, để cười và giải khuây giữa chị em với nhau. Hút một điếu đi, nó làm dịu thần kinh, nó làm nguôi giận.

Süleyman vẫn còn giận. Mọi người không làm sao tìm được cho anh ta một cô gái phù hợp, anh ta không vừa lòng ai cả, anh ta không làm sao quên được em, và – xin thánh Allah phù hộ cho chúng ta – anh ta vẫn đi quanh rêu rao sẽ giết Ferhat._

Vediha, Samiha, nào, lo cho tụi nhỏ để em ra ngoài hít thở nửa giờ, Rayiha nói. Ba ngày rồi em chưa ló mũi ra ngoài.

Thời đầu, mỗi lần về lại phường Gazi tôi lại thấy nó khác.

Chẳng hạn, tôi làm quen một phụ nữ trẻ cũng mặc quần jean như tôi; cô cũng trốn đi với một người khác để khỏi phải cưới người cô không muốn như tôi, và như tôi, cô cũng thắt khăn trùm đầu rất lơi. Có một phụ nữ người Kurd thích nói là mình gốc Malatya và chị ta bị cảnh sát cùng hiến binh truy nã, và khi chúng tôi xách những bình xăng đựng đầy nước từ máy nước về, chị nói với tôi về những cơn đau ở thắt lưng, bò cạp trong kho chất củi và những sườn đồi mà đến trong mơ chị cũng trèo lên.

Phường Gazi là một sườn đồi dốc đứng, có người từ mọi thành phố, mọi đất nước, mọi chủng tộc, mọi bộ lạc, mọi ngôn ngữ và mọi ngành nghề (phần lớn là người thất nghiệp). Sau đồi có một khu rừng, và dưới rừng có một đập chắn và một cái hồ xanh lục cung cấp nước cho thành phố. Nếu ta sống hòa thuận với người Alevi, người Kurd và với cộng đồng Tarıki, không ai có thể dễ dàng đập bỏ nhà ta, tin này lan nhanh đến mức giờ có đủ mọi loại người đến sinh sống trên đồi này. Nhưng không ai cho biết mình từ đâu đến. Tôi làm theo lời Ferhat khuyên, và nếu người ta hỏi gốc gác tôi, mỗi lần tôi sẽ trả lời một kiểu.

Ferhat đi Gaziosmanpaşa mỗi ngày, anh không bao giờ xuống Istanbul vì sợ Süleyman (anh không biết là tôi xuống chuyện này ta biết với nhau thôi), anh nói anh đang tiết kiệm tiền, nhưng anh thậm chí còn không có tài khoản ngân hàng. Khi anh đi rồi, cả ngày tôi quét nền nhà (sau tháng đầu tiên, tôi phát hiện ra là càng quét sàn thì trần càng cao hơn), xê dịch vài miếng ngói và tôn trên mái bị dột ngay cả khi không mưa, cố ngăn gió luồn qua kẽ nứt trên tường giữa mấy viên gạch vỡ, đá gồ ghề, ngay cả những ngày không mây không một ngọn gió lay, làm xáo trộn lũ thằn lằn sợ sệt. Có những đêm, thay vì tiếng gió là sói tru, và không phải nước nhỏ từ mái mà thứ nước bùn từ các định gỉ sét. Những tối mùa đông, chim mòng biển đến đậu trên ống khói thò ra cửa sổ, hơ ấm phần đuôi và chân màu cam, chúng cất tiếng kêu át giọng cướp và cảnh sát trong phim truyền hình Mỹ chiếu trên tivi đen trắng, tôi sợ chỉ có một mình ở nhà, và tôi buồn khi nghĩ đến cha đã về làng.

Ông Abdurrahman. Con yêu quý của ba, Samiha xinh đẹp của ba. Từ bàn trong quán cà phê ở làng nơi ba vừa xem tivi vừa gật gà, ba cảm nhận được con nói về ba và ba hiểu rằng con bình an vô sự, rằng con không có gì phàn nàn về thằng khốn đã bắt cóc con, và ba chúc con hạnh phúc, con à. Mặc kệ tiền đi. Vậy thì cứ cưới ai con muốn, con của ba, là người Alevi cũng được, miễn con với chồng về làng hôn tay ba. Ba không biết con đang ở đâu…

Ba không biết cảm xúc và lời lẽ của ba có đến với con không? Ferhat. Khi thấy Samiha sợ ở nhà một mình trong khi tôi làm phục vụ đến khuya ở quán Mürüvvet Hiện đại, tôi cho phép cô buổi tối đến nhà anh chị hàng xóm Haydar và Zeliha gốc Sivas xem tivi với họ. Haydar là người Alevi, anh làm bảo vệ tòa căn hộ mới xây ở Gaziosmanpaşa, vợ anh thì năm ngày mỗi tuần chùi dọn cầu thang và phụ giúp vợ thợ bánh mì ở tầng trên việc bếp núc và rửa chén. Để ý thấy Haydar với Zeliha cùng đi làm buổi sáng và buổi tối về cùng xe bus, cả ngày có nhau như những người bạn khiến Samiha ấn tượng. Một tối chúng tôi đi lên đồi về nhà, lạnh thấu xương vì gió rét buốt thổi từ Biển Đen, Samiha nói với tôi rằng trong tòa nhà vợ Haydar làm việc họ tìm thêm người giúp việc.

Vào nhà, tôi gạt phăng ngay. Anh thà chết đói còn hơn để em làm người giúp việc! tôi nói.

Tôi đang cầm một niềng bánh xe cũ gỉ sét lỗ chỗ. Tôi chất nó thêm vào đống vật liệu, giữa những cửa cũ, sắt vụn, dây dợ, thùng sắt tây, ngói và đá viên bằng phẳng tôi nhặt nhạnh cho căn nhà một ngày nào chúng tôi sẽ xây trên mảnh đất rào đá trắng lân tinh.

Người ở phường Gazi giúp nhau xây nhà với cửa, ống khói, gạch nén họ gom góp được từ khi dân cánh tả, người Alevi và Kurd đến chiếm chỗ này sáu năm trước. Trước đó, phường Gazi chịu sự kiểm soát của Nazmi người Laz. Năm 1972, dưới chân đồi trống này phủ đầy gai và bụi rậm, Nazmi người Laz mở một quán với hai tên tay sai gốc Rize như hắn. Hắn bán ngói, gạch, xi măng và các vật liệu khác với giá cao cho người cùng khổ từ Tiểu Á đến muốn tự cất một gecekondu trên đất nhà nước. Thời gian đầu, vì hắn thân thiện mời trà và chỉ vẽ cho khách (sau đó hắn mở một quán trà bên cạnh), tiệm của hắn thành điểm gặp cho những người di cư đến Istanbul từ bốn phương Tiểu Á, nhất là các vùng Sivas, Kars và Tokat, muốn dựng bốn bức tường với cái mái che đầu.

Nazmi dân Laz lấy chiếc xe ngựa trứ danh có lốp cao su đi quanh những chỗ phá hủy nhà ở Istanbul nhặt nhạnh cửa gỗ, lan can, khung cửa sổ, những mảnh đá hoa cương và đá lát, lan can kim loại, ngói cũ rồi bày ra khắp quanh tiệm và quán trà. Cũng như xi măng hay ngói bán trong tiệm, Nazmi dân vùng Laz bán rất đắt các món đồ cũ cũng cả một trăm hay một trăm năm mươi năm này, một số bị mối mọt ăn và han gỉ. Nhưng nếu ta sẵn sàng trả tiền mua rồi thuê xe kéo của hắn chuyển vật liệu, ta có thể trông cậy Nazmi và tay chân canh giữ miếng đất ta chiếm cũng như nhà ta đang xây trên đó.

Những ai hà tiện và ranh ma miễn cưỡng trả cho Nazmi, hay những ai nói, Tôi biết tìm được vật liệu xây dựng rẻ hơn ở chỗ khác, có nguy cơ thấy nhà tạm của mình bị hư hại trong một đêm khi không có ai xung quanh làm chứng, hay bị đập bỏ có cảnh sát Gaziosmanpaşa tiếp tay. Ít ngày sau khi đám đập nhà và cảnh sát đi rồi, Nazmi dân Laz đến tìm người đồng bào không có óc này đang khóc than giữa mớ gạch vụn và nói hắn thật tiếc cho anh ta: người đứng đầu sở cảnh sát Gaziosmanpaşa với hắn là chỗ bạn thân, tối nào họ cũng chơi bài ở quán cà phê, và nếu biết trước hắn đã ngăn họ phá hủy căn nhà.

Thật ra Nazmi dân Laz có quan hệ với cảnh sát và đảng dân tộc cầm quyền, chuyện này góp phần rất lớn vào sự tăng trưởng của lượng khách lui tới quán trà. Từ 1978, khi những người xây nhà trên đất nhà nước mua vật liệu ở tiệm hắn bắt đầu tranh chấp ranh giới các lô đất, Nazmi dân Laz lập văn phòng ghi lại các giao dịch này như văn phòng đăng ký đất đai nhà nước. Hắn còn phát một tờ giấy tựa như bằng khoán chính thức cho ai mua giấy phép của hắn để vạch ranh một mảnh đất. Để các giấy này trông có vẻ hợp pháp, hắn làm theo thông lệ của bằng khoán nhà nước cấp bằng cách dán hình chủ sở hữu (gần đây hắn mở một tiệm nhỏ cung cấp dịch vụ chụp ảnh nhanh), ghi tên của chủ sở hữu trước (hắn luôn tự hào ghi tên mình), ghi chú số mét vuông và địa điểm miếng đất rồi hắn đóng dấu đỏ đặt làm ở tiệm văn phòng phẩm ở Gaziosmanpaşa.

Ngày nhà nước cấp bằng khoán ở đây, họ sẽ dựa trên các bằng khoán và chứng từ chính tôi lập nên, thỉnh thoảng hắn tự hào nói. Có lúc hắn đọc diễn văn với những người thất nghiệp chơi okey trong quán trà là hắn hạnh phúc đến thế nào được phục vụ đồng hương, những người rời các làng nghèo nhất vùng Sivas để đến Istanbul, ở trong hoàn cảnh cùng quẫn, bằng cách cho phép họ bỗng đâu thành chủ sở hữu mảnh đất và có bằng khoán, còn với những ai hỏi, Bao giờ thì điện đến, anh Nazmi? hắn đáp rằng công việc đang tiến hành, và hắn ngụ ý là ngày nào Gaziosmanpaşa thành đô thị tự trị, hắn sẽ ứng cử vào đảng cầm quyền cấp địa phương.

Một hôm, ở rìa phường, trên các đồi không có người sinh sống mà Nazmi vẫn chưa chia lô cắt miếng, xuất hiện một người đàn ông to cao, nước da tái và cái nhìn mơ màng. Anh tên Ali. Anh chưa đến tiệm cũng như quán trà của Nazmi vùng Laz, anh tách riêng và không tham gia chuyện bép xép trong phường, sống một mình, ở nơi tận cùng thành phố, trên mảnh đất chơ vơ được vạch ranh dần dà bằng gạch, nồi niêu, đèn dầu và tấm nệm. Nazmi dân Laz cho hai tên tay sai để ria mép hung hãn đến nhắc anh nhớ rằng đất này có chủ.

Không Nazmi dân Laz, không Hamdi người Thổ, không Kadir người Kurd cũng không nhà nước nào sở hữu đất đai cả, Ali đáp. Chủ của thế giới này và đất nước này là thánh Allah. Chúng ta chỉ là tôi tớ của Ngài đi qua cõi tạm này!

Một đêm, tay sai của Nazmi dân Laz nhắc lại cho Ali mất trí câu cuối của anh đúng thế nào bằng cách găm một viên đạn vào đầu anh. Chúng cẩn thận chôn xác anh xa hồ chứa để không cho báo chí thành thị cái cớ viết về đề tài ưa thích là cư dân các khu ổ chuột làm ô nhiễm cái hồ xanh lục đẹp đẽ cung cấp nước cho Istanbul. Nhưng lũ sói bị cái đói đẩy tới tận rìa thành phố những ngày mùa đông và lũ chó giống Kangal trong phường đánh nhau với chúng moi ra xác anh. Cảnh sát thay vì bắt bọn ria mép của Nazmi dân Laz thì bắt và tra tấn các gia đình vùng Sivas sống gần hồ nhất. Cảnh sát không thèm đếm xỉa đến tố giác nặc danh của dân trong phường rằng Nazmi dân Laz có thể đứng đằng sau vụ này mà cứ giải cư dân ở các nhà gần hồ về sở cảnh sát, dùng các phương pháp tra tấn thành thạo như thường lệ, đầu tiên bắt họ chịu falaka rồi tra tấn họ bằng điện với những dụng cụ thô sơ.

Khi một người Kurd vùng Bingöl bị tra tấn chết vì lên cơn đau tim, cả phường nổi dậy tấn công quán trà của Nazmi dân Laz. Nazmi đang dự đám cưới ở làng vùng Rize. Bị bất ngờ, tay chân có vũ trang của hắn hoảng hốt và ngơ ngác không biết phải làm gì ngoài bắn vài phát lên trời rồi bỏ chạy. Thanh niên cánh tả, Marx, Mao của các phường và trường đại học khác nhau ở Istanbul nghe phong thanh các sự kiện ở phường Gazi liền đến lãnh đạo phong trào quần chúng tự phát này.

Ferhat. Trong hai ngày, văn phòng của Nazmi dân Laz bị chiếm, sinh viên trường đại học tịch thu sổ sách đất đai, và tin tức rằng tất cả những ai đến phường Gazi mà nói Tôi nghèo và cánh tả (các báo dân tộc viết là Tôi vô thần) đều có thể thành chủ sở hữu một miếng đất lan ra khắp Thổ Nhĩ Kỳ, nhất là trong số người Kurd và Alevi. Vì vậy mà sáu năm trước tôi có được miếng đất tôi vạch ranh bằng đá lân tinh. Nhưng vì lẽ, như tất cả mọi người, tôi nghĩ rằng một ngày nào Nazmi dân Laz sẽ quay lại trả thù và đòi lại đất với sự hỗ trợ của nhà nước, tôi không dọn đến đó ở. Hơn nữa, Beyoğlu, nơi tôi làm phục vụ với Mevlut, xa phường Gazi đến độ đi về bằng xe bus mất cả nửa ngày.

Chúng tôi vẫn còn sợ con giận của Süleyman. Không ai giúp chúng tôi làm hòa với nhà Aktaş (về điểm này, tôi giận Mevlut, Rayiha và Vediha). Vì vậy mà Samiha với tôi khiêm tốn làm lễ cưới trong phường Gazi. Trái với đám cưới Mevlut và Rayiha, không ai treo vàng hay tờ một trăm đô la trên áo chúng tôi.

Tôi buồn vì không thể mời Mevlut, vì bạn thân nhất không dự đám cưới tôi và đồng thời tôi tức giận thấy anh ta thân thiết với nhà Aktaş, sẵn sàng thân thiết với bọn phát xít vì lợi ích.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 30 557 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 30, xa la trong toi 30.
Xa lạ trong tôi | Chương 30.

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Chuyên mục xa-la-trong-toi-30

Xa lạ trong tôi | Chương 30

Xa lạ trong tôi | Chương 30

Xa lạ trong tôi chương 30 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 30

Chuyên mục xa-la-trong-toi

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ