Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 32

Xa lạ trong tôi chương 32 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

26 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 32 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 32

Các cô gái không chịu ra mắt.

Chúng tôi chỉ tiện thể ghé qua.

Süleyman. Tối qua tôi đến nhà bác Asım ở Ümraniye. Bác Asım trước là người bán sữa chua bạn ba tôi. Bác là người khôn ngoan. Ngày đó, bác đã biết nghỉ bán rong và mở tiệm tạp hóa. Giờ bác đã nghỉ hưu; buổi tối, bác chỉ cho tôi mấy cây dương bác trồng trong vườn nhà ở Ümraniye, cây dẻ lớn mới là cây con khi bác vạch ranh giới mảnh đất này hai mươi năm trước. Tiếng động và ánh sáng từ nhà máy sản xuất ống nhựa bên cạnh cho vườn một vẻ kỳ lạ và huyền bí dễ chịu. Lúc đó đã quá nửa đêm và chúng tôi chếnh choáng rakı. Bác gái đã ngủ trong nhà.

Bác Asım chỉ cho tôi khu vườn và nói, Họ trả giá rất cao cho miếng đất này nhưng bác biết nó sẽ còn cao hơn, bác đã bán rẻ mất một miếng, giờ bác thấy tiếc. Mười lăm năm trước, tiệm tạp hóa của bác nằm ở Tophane và bác thuê một căn hộ trên đồi Kazancı. Ba lần bác kể bác rời thành phố để đến vạch ranh giới mảnh đất này mà nghĩ bụng một ngày bác sẽ xin được bằng khoán và bán được tiền. Cũng ba lần, bác kể rằng thánh Allah phù hộ, các con gái bác đều đã lấy chồng, và các chàng rể là người tốt, dù không được như tôi. Lời này tất nhiên có nghĩa là, Bác không còn con gái gả cho cháu, vậy thì tối nay, cái gì khiến cháu lặn lội từ Duttepe đến tận đây?

Cũng như bao điều khác, chuyện này làm tôi nhớ đến Samiha. Cô trốn tôi mà đi đã hai năm rồi. Một ngày tôi sẽ tìm ra gã bắt cóc cô, bắt tên khốn Ferhat này trả giá cho nỗi nhục nhã và xấu hổ hắn bắt tôi chịu trước mặt mọi người. Đến tận bây giờ, thi thoảng tôi vẫn còn tưởng tượng Samiha xách vali về với tôi nhưng, trong tôi, một giọng khác nói rằng chuyện này sẽ không xảy ra nên tôi không cho phép mình nghĩ đến nữa. Melahat và Vediha cứu tôi khỏi mối ưu phiền này. Vediha, cầu chúc chị được may mắn, hết lòng lo kiếm vợ cho tôi.

Vediha. Cả nhà đồng tình là cách tốt nhất để giúp Süleyman quên nỗi thất tình vì Samiha, đó là kiếm vợ cho anh ta. Một tối, anh ta ở nhà và uống say. Süleyman, tôi nói, nghe này, Samiha và chú đã cùng đi chơi, hai người cũng biết nhau, nhưng cuối cùng chuyện không thành. Có lẽ tốt hơn là chú cưới một cô gái mà chú không quen, chú chưa gặp lần nào… Tình yêu cũng có thể đến sau khi cưới.

Chị nói cũng đúng, có cô nào mới sao? ban đầu anh ta vui mừng. Rồi lát sau anh ta phản đối. Tôi sẽ không cưới con gái người bán sữa chua ở làng đâu.

Anh Korkut của chú, chú Mevlut cả hai đều cưới con gái người bán sữa chua. Con gái người bán sữa chua chúng tôi thì có gì sai?

Không, chị dâu à, tôi không hề xem cả ba người như vậy.

Vậy chú xem chị em tôi làm sao?

Đừng hiểu sai…

Tôi không hiểu sai chú, Süleyman. Nhưng ở đâu ra chú nghĩ mọi người sẽ tìm cho chú một cô gái quê? tôi nói giọng nghiêm khắc với anh ta. Thật ra Süleyman cần bị một phụ nữ mạnh mẽ quở trách, anh ta còn thích vậy.

Tôi cũng không thích một cô gái đã mười tám và tốt nghiệp trung học ở Istanbul. Họ sẽ bắt bẻ mọi thứ tôi nói, lúc nào cũng tranh cãi… Hơn nữa, mấy cô muốn chúng tôi đi chơi với nhau, đi xem phim, như thể chúng tôi gặp nhau ở trường đại học mà không phải qua mai mối, ngay cả lúc đó họ cũng sợ bị cha mẹ bắt gặp, họ sẽ muốn thế này thế khác… Vất vả lắm.

Tôi nói Süleyman là anh ta không cần lo, rằng Istanbul có đầy cô muốn cưới người còn độc thân thông minh, đẹp trai và thành đạt như anh ta.

Họ đâu? anh ta sốt sắng hỏi.

_Họ ở nhà họ, Süleyman, bên mẹ họ, họ ít khi ra đường.

Nếu chú nghe tôi, tôi sẽ tìm cho chú những cô dịu hiền nhất, đẹp nhất, rồi ta sẽ hỏi cưới cho chú cô nào trái tim chú khao khát nhất._

Chị thật tử tế, Vediha, nhưng thật lòng thì tôi không thấy thích mấy cô vẫn ngoan ngoãn ở nhà với mẹ và răm rắp nghe lời họ.

Nếu chú thích kiểu con gái khác biệt, vì sao chú không bao giờ nói gì tử tế với Samiha, vì sao chú không biết lấy lòng nó?

Tôi không biết cách! anh ta thành thật đáp. Khi tôi cố làm vậy thì Samiha châm chọc tôi bằng lời lẽ sắc sảo.

Süleyman, tôi sẽ bới tung Istanbul lên nếu cần, tôi sẽ kiếm cho chú cô gái chú muốn. Và nếu chú ưng bụng cô ta, chú phải cư xử tử tế với cô ta, được chưa?

Được, nhưng rồi cô ta đâm hư thì sao?

Süleyman. Tôi lấy xe bán tải chở Vediha đi xem mắt các cô gái phù hợp. Người có kinh nghiệm trong chuyện này khuyên chúng tôi nên dẫn cả mẹ tôi theo để phái đoàn thêm trọng lượng, nhưng tôi không muốn. Dáng bộ và cách ăn mặc của mẹ tôi vẫn còn rất giống người làng. Vediha mặc quần jean bên dưới tunic và một áo khoác dài màu xanh biển tôi chưa bao giờ thấy chị mặc và hợp màu với khăn quàng, ta tưởng chị là bác sĩ hay một thẩm phán trùm khăn. Vediha thích ra khỏi nhà đi dạo đến mức tôi vừa đạp chân ga và chúng tôi phóng trên đường phố Istanbul, chị đã quên mất chúng tôi đi đâu để làm gì và nhìn hau háu từng xó xỉnh thành phố, nói liên hồi và làm tôi cười.

Chị Vediha, xe bus này không phải xe của đô thị đâu mà là tư nhân, vì vậy mà cửa xe luôn để mở, tôi nói khi cố vượt mặt chiếc xe bus chạy chậm rù trước mặt để cho hành khách lên xuống. Coi chừng mình tông họ bây giờ, mấy người này điên cả rồi, chị cười kêu lên. Đừng lo, Süleyman, chị nói khi thấy tôi trở nên im lìm lúc gần đến phường chúng tôi định đến. Đó là con gái nhà lành, tôi ưng ý lắm. Nhưng nếu chú không ưng, ta sẽ về ngay. Khi về, chú chở chị dâu đi dạo một vòng.

Nhờ tính niềm nở và tốt bụng, Vediha luôn có bạn mới, rồi qua các mối quan hệ đó, chị xác định các cô đến tuổi lấy chồng, rồi hai chúng tôi cùng đến nhà xem mắt. Đa số các cô cũng như tôi, học tiểu học ở làng rồi lên Istanbul, hoặc họ đi học trường trong khu ổ chuột ở thành phố còn tệ hơn ở làng.

Một số cô quyết tâm xong trung học còn số khác chỉ biết đọc biết viết. Phần lớn chưa đến tuổi, nhưng khi đến tuổi trung học thì không ai còn muốn ở lại với cha mẹ, trong những túp nhà nhỏ nghèo nàn, lạnh và sưởi bằng lò. Tôi vui khi nghe Vediha nói rằng mấy cô này kêu ca về cha mẹ và muốn trốn khỏi nhà, nhưng tôi phần nào cảm thấy không phải cô nào chúng tôi gặp cũng đều như vậy.

Vediha. Süleyman ơi, tôi không thể nói với anh ta, các cô gái trẻ tử tế thì không cứng cỏi, còn những cô cứng cỏi thì không hiền lành dễ bảo. Tôi không thể nói nếu chú tìm một cô gái có tính cách như Samiha, chú sẽ không thấy cô ta đúng mực ở nhà với mẹ chờ một tấm chồng đâu. Cô ta có một thế giới và một tính cách riêng, và cô ta răm rắp vâng lời chú – chuyện đó không có đâu, Süleyman, tôi cũng không thể nói vậy. Tôi không thể nói, chú muốn cô ta trong trắng ngây thơ và đồng thời làm theo những mong muốn ngông cuồng của chú (tôi cưới anh chú, đừng quên điều đó), cái này cũng không có đâu, Süleyman. Chú không nhận ra, nhưng chú cần một cô gái không trùm khăn, Süleyman à, nhưng tất nhiên là chú cũng không chịu cô đó, cái này tôi cũng không thể nói với anh ta, tôi không bao giờ đề cập đến chủ đề nhạy cảm này. Nhưng tôi vẫn cố gắng vì cách chắc ăn nhất để

Korkut cho phép tôi ra đường là nói đi tìm vợ cho Süleyman. Ít lâu sau thì Süleyman cũng chấp nhận khoảng cách giữa hiện thực và những kỳ vọng của anh ta. Khi các gia đình muốn gả con, trước hết họ tìm ở làng, trong gia đình, ở đường và phường họ ở. Tuy vậy, chỉ có cô gái không tìm được chồng ở đường nhà mình do một khiếm khuyết trong phường ai cũng biết mới nói mình muốn cưới một người lạ ở đâu khác trong thành phố. Một số che giấu chuyện này bằng chữ nghĩa văn vẻ là tự do lựa chọn. Vì vậy mà tôi luôn tìm hiểu xem những cô đó che đậy điều gì. Tất nhiên cô gái và gia đình cũng có lý do để nghi ngờ (vì chúng tôi cũng vậy, chúng tôi cũng đến các đường khác tìm), và họ săm soi chúng tôi, thử đoán xem chúng tôi tìm cách che giấu khiếm khuyết nào. Những cô không có khiếm khuyết rành rành nào mà vẫn chưa tìm được chồng thì có nghĩa là họ đặt chuẩn quá cao, tôi báo trước cho Süleyman.

Süleyman. Có một cô học sinh trung học sống trên tầng hai một tòa nhà xây gần đây trong hẻm ở Aksaray. Không chỉ tiếp chúng tôi mà mặc đồng phục nữ sinh (và đầu trùm khăn), cô còn đứng trước tập vở và sách toán vẫn để mở trên bàn ăn và làm bài suốt lúc chúng tôi đến. Trong khi đó thì một cô gái khác, bà con xa, đóng vai cô gái lịch thiệp tiếp khách dù cô có bài vở phải làm.

Ở Bakırköy, một cô tên Behice năm lần nhóm đứng dậy trong cuộc viếng thăm ngắn ngủi của chúng tôi, kéo màn voan, đứng ở cửa sổ nhìn trẻ con chơi bóng ngoài đường. Behice rất thích nhìn ra cửa sổ, mẹ cô xin lỗi cho thái độ này nhưng cũng ngụ ý như nhiều bà mẹ khác rằng thói quen này là bằng chứng con gái bà sẽ là một người vợ xuất sắc.

Ở Kasımpaşa, trong một nhà nhìn ra thánh đường Piyale Paşa mà chúng tôi ghé qua nhanh, hai chị em cứ cười rúc rích, bặm môi để không cười ồ, nhìn chúng tôi mà nhỏ to thì đều không phải người chúng tôi đến xem mắt. Cô gái chúng tôi đến xem mặt, cô chị nhíu mày như Vediha nói tôi biết khi chúng tôi ra đường, vào và đi ngang trước mặt chúng tôi khi chúng tôi uống trà và ăn bánh hạnh nhân, khẽ khàng đến mức tôi không nhận thấy cô dâu khả dĩ vào ra, huống hồ là đẹp hay xấu. Đàn ông không nên cưới cô gái anh ta còn không nhận thấy, sau đó Vediha nói trong khi chúng tôi thong thả lái xe về. Tôi lầm rồi, cô ta không phải người dành cho chú.

Vediha. Một số đàn bà sinh ra đã làm bà mai, được thánh Allah phú cho cái khiếu giúp người khác hạnh phúc. Trường hợp tôi thì không phải vậy. Nhưng khi Samiha trốn đi sau khi cha tôi đã nhận tiền của Korkut và Süleyman, tôi học hỏi phần vì sợ họ trách tội tôi phần vì xót cho Süleyman ngốc nghếch này. Hơn nữa, tôi rất thích ra khỏi nhà đi dạo trên xe của Süleyman.

Tôi mào đầu câu chuyện mà nói rằng chồng tôi có một người em trai và người này đã xong quân dịch. Làm bộ nghiêm túc hết mức, tôi kể thêm thắt Süleyman thông minh, đẹp trai, đáng kính và chăm chỉ ra sao.

Süleyman nhắc tôi phải nói thêm, Nhà họ rất sùng đạo. Cái này làm các ông cha hài lòng, nhưng với các cô gái thì tôi không chắc rằng đây là một quảng cáo tốt. Họ giàu lên trong thành phố, và họ không muốn lấy vợ ở làng, tôi giải thích. Đôi khi tôi nói, Họ có kẻ thù ở quê, nhưng chuyện này làm một số gia đình sợ. Mỗi khi gặp ai, tôi hỏi, Tôi tìm một đứa con gái, chị có quen ai không? Và vì Korkut rất ít khi để tôi ra khỏi nhà, tôi không gặp được nhiều cô. Rốt cuộc đây là cách mọi người tìm được một nửa của mình, nhưng hết phân nửa mấy cô đó làm như thể hôn nhân sắp đặt là cái gì đáng ngượng.

Câu tôi nghe nhiều nhất, đó là có một cô gái đúng là người tôi tìm nhưng, tiếc là cô không bao giờ chịu hôn nhân sắp đặt hay dù chỉ là để người ta đến xem mắt. Chúng tôi nhanh chóng nhận ra rằng cách hay nhất là đi gặp các cô gái mà không báo trước, như thể chúng tôi tình cờ đi qua phường này. Công ty xây dựng

Süleyman quản lý có một công trường trong khu vực này… Hoặc chúng tôi phải nói một chị nọ nằn nì chúng tôi khi nào đi ngang Aksaray thì ghé thăm…

Còn một cách khác nữa là làm khách của một người thứ ba, rồi đi cùng người này đến nhà chúng tôi định đến, như thế thì dễ diễn cảnh tình cờ ghé qua hơn. Cách sau cùng này chủ yếu là các bà mai giúp đỡ lẫn nhau, rất giống các môi giới bất động sản giúp nhau để đúc kết một giao dịch. Trước khi giải thích việc chúng tôi có mặt bằng một có nào đó bịa ra tại chỗ, bà mai thứ hai này rất nhiệt tình và hăng hái giới thiệu chúng tôi với gia đình. Trong mọi nhà xưa chật hẹp này luôn có một đám đông đàn bà soi mói tọc mạch, các mẹ, dì, bà con, chị, bạn và bà ngoại. Bà mai sẽ nói rằng chúng tôi là gia đình Aktaş, một trong những gia đình quan trọng nhất Konya, rằng chúng tôi rất thành công trong lĩnh vực xây dựng, rằng Süleyman quản lý khá nhiều việc, rằng chúng tôi bất ngờ đến thăm nên bà ta dẫn theo luôn. Süleyman, chỉ quản lý cái vô lăng xe bán tải, là người duy nhất tin những lời này.

Không ai tin nhưng không ai hỏi vặn lại, Nếu mọi người chỉ tiện thể ghé qua, làm sao mà Süleyman cạo râu nhẵn nhụi, tẩm nước hoa nồng đậm, thắt cà vạt và mặc áo ngày lễ? Về phần mình chúng tôi cũng không nói với họ, Vì các vị không biết chúng tôi ghé, vì sao gia đình sắp dọn nhà cửa tươm tất như vậy, lấy ra bộ đồ trà đẹp nhất và vải bọc ghế mới? Nói dối chỉ là để cho phải phép: nói dối không có nghĩa chúng tôi không thành thật. Chúng tôi hiểu cái gì là riêng tư, và tôn trọng cái gì là công khai. Dù sao, mọi lời sáo rỗng này nhằm cho nghi lễ chính sẽ diễn ra sau đó ít lâu. Lát sau, cô gái và chàng trai gặp nhau. Xem nào, họ có ưng nhau không? Quan trọng hơn, đám người gặp mặt này có cho là họ xứng đôi vừa lứa không? Tất nhiên, ai cũng sẽ nhớ trong đời mình đã trải qua cái gì tương tự.

Lát sau cô gái trẻ bước ra, mặc bộ đồ đẹp nhất và một số trùm khăn đẹp nhất, không gây chú ý và hết sức ngượng ngùng, cô đến ngồi một góc giữa những người khác. Có khi, trong phòng có nhiều cô gái cùng tuổi vì tò mò mà đến nên để khỏi nhầm lẫn, các bà mẹ và dì đầy kinh nghiệm ý nhị báo cho chúng tôi cô gái trẻ rụt rè bước ra mới là người chúng tôi muốn đến gặp.

Con à, nãy giờ con đâu vậy, con đang làm bài sao. Nhìn này, nhà mình có khách.

Trong bốn năm năm đi xem mắt với biết bao phân vân và thất vọng, hai trong số năm cô trung học Süleyman để ý đã từ chối chúng tôi với cớ đi học (Tiếc là con gái chúng tôi muốn học xong trung học.), nên Süleyman không còn thích nghe về các cô đang làm bài.

Thỉnh thoảng bà sẽ mẹ kêu lên, Này con, nhà mình có khách! và các cô đáp một câu làm ngượng chín, Con biết rồi mẹ à, mẹ chuẩn bị đủ thứ từ hồi sáng!

Tôi thích mấy cô khí khái và thật thà này, Süleyman cũng vậy, nhưng khi anh ta nhanh chóng quên họ thì tôi suy ra rằng anh ta sợ cái lưỡi sắc của họ.

Chúng tôi giấu lý do chúng tôi tới với một số cô vì biết chắc rằng nếu nói ra thì chắc chắn họ sẽ dứt khoát không chịu ra gặp. Có lần, một cô rất vô lễ và khó chịu thật tình tưởng chúng tôi là người mang món quà đến cho cha cô (là phục vụ) và không đếm xỉa gì đến chúng tôi. Với cô khác, chúng tôi là bạn của bác sĩ của mẹ cô ta. Một ngày mùa xuân, chúng tôi đến một ngôi nhà cổ bằng gỗ gần pháo đài ở Edirnekapı. Không biết là mẹ tiếp bà mai và người xem mắt, cô gái chơi bóng né ngoài đường với chúng bạn. Dì cô ta đứng bên cửa sổ dỗ ngọt để cô ta lên, Lên đây cháu, dì mang bánh mè cho cháu đây! Cô ta lên ngay, cô ta có vẻ đẹp mê hoặc. Nhưng cô tuyệt không đoái hoài gì đến chúng tôi. Vừa nuốt nhanh hai cái bánh vừa xem tivi xong, cô ta toan rời phòng để xuống chơi tiếp thì mẹ cô ta ngăn lại, Khoan đã, nhà mình có khách, con ngồi xuống chút đã.

Cô gái liền ngồi xuống như máy. Sau đó, cô liếc mắt về tôi và Süleyman thắt cà vạt rồi giận dữ kêu lên, Lại có người đến xem mắt con nữa! Mẹ, con đã nói với mẹ là con không muốn gặp người đến xem mắt nữa mà!

Đừng lớn tiếng với mẹ con như vậy…

Không phải họ đến để xem mắt sao?… Anh này là ai?

Lễ phép chút đi… Họ đã thấy con, họ thích con, họ từ bên kia thành phố đến để nói chuyện. Con biết xe cộ thế nào rồi. Ngồi đó đi.

Con biết nói gì với họ bây giờ? Con phải lấy anh béo ịch này à? Cô ta bỏ đi ra đóng sầm cửa.

Lần cuối trong những chuyến đi xem mắt càng lúc càng thưa là vào mùa xuân 1989. Thi thoảng Süleyman vẫn đến gặp tôi nói, Chị dâu, kiếm vợ cho tôi đi, nhưng từ đây chúng tôi đều biết về Mahinur Meryem nên tôi không nghĩ anh ta nói thật bụng. Đã vậy anh ta vẫn còn nói chuyện trả thù Samiha và Ferhat nên tôi giận.

Mahinur Meryem. Những người lui tới quán bar và hộp đêm hẳn đã một lần nghe tên tôi, dù họ không nhớ. Tôi là con gái một viên chức nhỏ, một người lương thiện, cần cù nhưng nóng nảy.

Ngày tôi còn là học sinh giỏi ở trường trung học nữ sinh Taksim, đội chúng tôi về nhất cuộc thi nhạc pop giữa các trường trung học do tờ báo ngày Milliyet tổ chức năm 1973, và tên tôi lên báo. Cô có giọng mượt mà của một ngôi sao, Celâl Salik viết trong tờ Milliyet. Trong sự nghiệp âm nhạc của tôi, đó là câu cao quý nhất người ta nói về tôi. Tôi muốn được cảm ơn ông Celâl quá cố và những ai cho phép tôi có mặt trong cuốn sách này với nghệ danh ca sĩ của tôi.

Tên thật của tôi là Melahat. Dù tôi cố gắng, sự nghiệp âm nhạc của tôi rủi là vẫn không cất cánh sau thành công ban đầu ở trường. Vì cha tôi không hiểu những khát vọng của tôi, thấy tôi không vào được đại học, ông muốn gả tôi và thường đánh đập tôi, vậy nên lúc mười chín tuổi tôi trốn khỏi nhà và cưới người tôi chọn. Người chồng đầu cũng giống tôi: cha anh làm tạp vụ ở tòa thị chính Şişli nhưng anh lại quan tâm đến âm nhạc. Đáng buồn là cuộc hôn nhân này không thành, cuộc hôn nhân thứ hai hay các quan hệ tôi có tiếp đó cũng vậy, do những tham vọng âm nhạc của tôi, do thiếu tiền và đàn ông không bao giờ giữ lời hứa. Nếu tôi nói về tất cả đàn ông tôi quen, nó đủ để viết một cuốn tiểu thuyết và tôi sẽ ra tòa vì xúc phạm bản sắc Thổ Nhĩ Kỳ. Tôi không kể nhiều cho Süleyman. Và tôi cũng không muốn lạm dụng thời gian của các vị.

Hai năm rồi, tôi vẫn bướng bỉnh tiếp tục hát nhạc pop Thổ Nhĩ Kỳ trong một quán tồi tàn trong hẻm ở Beyoğlu, nhưng không ai đến và tôi luôn bị xếp dưới chót áp phích. Tin lời một ông chủ hộp đêm nói rằng nếu tôi chuyển sang nhạc truyền thống Thổ hay dân ca thì sẽ rất thành công, tôi đổi chỗ, nhưng tôi vẫn luôn ở dưới cùng áp phích. Chính ở đó, hộp đêm Paris, tôi gặp Süleyman, lại một gã kiên trì muốn gặp tôi lúc nghỉ giữa các bài hát. Đến Paris là những đàn ông thất tình, không chấp nhận bất hạnh xảy đến cho họ và họ thích nhạc Thổ truyền thống, là tiết mục chính của hộp đêm mà bảng hiệu không cho thấy. Tất nhiên mới đầu tôi không đếm xỉa gì đến anh. Nhưng chuyện tối nào anh cũng tới một mình, anh gửi tặng tôi bao nhiêu hoa, sự kiên trì và chân chất của anh làm tôi mềm lòng.

Lúc này chính Süleyman trả tiền thuê căn hộ cho tôi trên tầng bốn đường Sormagir ở Cihangir. Buổi tối, uống vài ly, anh nói với tôi, Nào, để anh chở em trên xe bán tải. Anh không hiểu rằng xe bán tải thì không có gì lãng mạn, nhưng tôi không quan tâm. Một năm nay rồi, tôi dừng nhạc truyền thống Thổ Nhĩ Kỳ và biểu diễn trong các hộp đêm nhỏ. Nếu Süleyman chu cấp cho tôi, tôi muốn được quay lại với nhạc pop Thổ. Nhưng chuyện này cũng không quan trọng lắm.

Tôi rất thích ban đêm ngồi xe bán tải đi dạo với Süleyman. Như anh, tôi cũng uống vài ly rakı và, chếnh choáng rồi thì chúng tôi đâm thân thiết và nghĩ gì nói nấy. Vừa khi xa gia đình và nỗi sợ anh trai, Süleyman biến thành anh chàng đáng yêu và quyến rũ.

Anh chở tôi chạy xuống đồi về phía Bosphore, bẻ lái vào các đường hẹp. Thôi đi Süleyman, cảnh sát kêu lại bây giờ! tôi ré lên.

Em đừng lo, toàn người của bọn anh thôi, anh đáp.

Thỉnh thoảng anh rõ rành là muốn dọa tôi phát khiếp và tôi hét lên, Thôi đi Süleyman, ta ngã xuống chết bây giờ. Có dạo tối nào chúng tôi cũng lặp lại đoạn đối thoại này.

Em sợ gì Melahat, em tin mình sẽ rơi xuống dưới thật à?

Süleyman, người ta đang xây một cây cầu mới qua Bosphore. Anh có tin chuyện đó không?

Chuyện đó thì có gì khó tin? Khi bọn anh dưới làng lên, thiên hạ nói bọn anh không biết làm gì cả, bọn anh chỉ là bọn bán sữa chua nghèo khổ, Süleyman sôi nổi nói. Nhưng giờ, cũng những người đó năn nỉ bọn anh bán nhà đất cho họ, họ cử người trung gian đến để tham gia vào dự án cho bằng được. Em có muốn anh nói em nghe làm sao anh biết chắc cây cầu thứ hai này cuối cùng sẽ được xây và đưa vào sử dụng như cái đầu không?

Kể đi, Süleyman.

Mua hết đất ở Kültepe và Duttepe xong, giờ đám Vural mua mấy mảnh đất quanh bản đồ quy hoạch xa lộ dẫn đến cầu này… Người ta còn chưa tiến hành trưng dụng đất để xây các tuyến đường này. Nhưng đất đám Vural mua ở Ümraniye, Saray và Çakmak đã tăng gấp mười. Giờ ta sẽ bay xuống đồi này. Đừng sợ Melahat, được chưa?

Chính tôi giúp Süleyman quên con gái người bán sữa chua anh yêu. Khi chúng tôi mới gặp, anh không nghĩ đến gì khác được cả. Anh không ngượng gì khi kể tôi nghe chị dâu Vediha với anh lục tung khắp thành phố tìm vợ cho anh, tôi vừa nghe vừa cười: lúc đầu vì bạn bè tôi châm chọc anh và tôi tự nhủ bao giờ anh cưới vợ thì tôi sẽ bỏ anh. Giờ thì nói thật là tôi sẽ đau lòng nếu Süleyman lấy vợ. Nhưng tôi cũng không bực khi anh đi xem mắt các cô gái. Một đêm khi đã khá say, Süleyman thú nhận với tôi rằng anh không mê nổi mấy cô gái trùm khăn.

Đừng lo, đó là chuyện bình thường, nhất là ở đàn ông có vợ, tôi an ủi anh. Do ảnh hưởng của đàn bà nước ngoài họ xem trên tivi với hình tạp chí và báo, không phải do anh đâu, nên đừng ám ảnh chuyện đó, Süleyman.

Còn những ám ảnh của tôi thì anh không cảm thông.

Süleyman, em không thích anh nói với em như kiểu ra lệnh, thỉnh thoảng tôi nói anh.

Anh tưởng em thích vậy… Süleyman đáp.

Em thích súng của anh nhưng em không thích anh nói thô bạo và lạnh lùng như vậy.

Anh thô bạo à? Anh lạnh lùng à Melahat?

Anh có tình cảm nhưng, như mọi đàn ông Thổ, anh không biết bộc lộ, Süleyman. Chẳng hạn anh không thể nói với em cái em thích nghe hơn hết.

Là em thích đám cưới? Em sẽ trùm khăn?

Không, đó không phải cái chính lúc này. Nói em nghe điều mà anh không nói được đi.

A, anh hiểu rồi!

Nếu anh hiểu rồi thì nói đi Süleyman… Nó có phải bí mật với ai đâu… Nghe này, giờ ai cũng biết chuyện mình rồi…Süleyman, em biết rằng anh yêu em nhiều lắm.

Biết rồi thì sao em cứ đòi anh nói ra?

Em không đòi gì cả. Em chỉ muốn anh nói ra một lần…Melahat, anh yêu em nhiều lắm, sao anh không nói được?… Nó làm anh rách lưỡi? Nó làm anh mắc nợ?

Melahat, em càng làm vậy thì anh càng không nói được.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 32 245 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 32, xa la trong toi 32.
Xa lạ trong tôi | Chương 32.

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 03
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 23
Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 56
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29

Chuyên mục van-hoc

Hồn bướm

Hồn bướm

Hồn bướm chưa chịu bỏ công khảo chứng gì cả mà đã bắt đầu vào chuyện, tôi xin chịu mang tiếng là người không chuẩn bị kỹ càng.

Xem chi tiết Hồn bướm
Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05

Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05

Thiền sư Thích Nhất Hạnh, sáng lập Làng Mai, truyền cảm hứng Phật giáo dấn thân, chánh niệm, giúp con người tĩnh tâm, hạnh phúc, hòa hợp thiên nhiên.

Xem chi tiết Gieo trồng hạnh phúc | Chương 05
Thơ tình cuối mùa thu

Thơ tình cuối mùa thu

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Thơ tình cuối mùa thu.

Xem chi tiết Thơ tình cuối mùa thu
Sang sông

Sang sông

Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn đương đại với nhiều góc nhìn mới, táo tạo về con người, số phận và cuộc đời, số mệnh. Tác phẩm nổi tiếng của ông là Sang sông.

Xem chi tiết Sang sông
Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)

Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)

Đỗ Phủ là nhà thơ hàng đầu của Trung Quốc, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nhà thơ này là Thu hứng kỳ 7 (秋興其七).

Xem chi tiết Thu hứng kỳ 7 (秋興其七)
Thuật hoài (述懷)

Thuật hoài (述懷)

Phạm Ngũ Lão là nhà thơ hàng đầu của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nhà thơ này là Thuật hoài.

Xem chi tiết Thuật hoài (述懷)
Hiệu lực cầu nguyện | Chương 04

Hiệu lực cầu nguyện | Chương 04

Thiền sư Thích Nhất Hạnh, sáng lập Làng Mai, truyền cảm hứng Phật giáo dấn thân, chánh niệm, giúp con người tĩnh tâm, hạnh phúc, hòa hợp thiên nhiên.

Xem chi tiết Hiệu lực cầu nguyện | Chương 04
Diễn từ Nobel Văn học 1998 – Làm thế nào các nhân vật trở thành bậc thầy và tác giả trở thành người học việc của họ, José Saramago

Diễn từ Nobel Văn học 1998 – Làm thế nào các nhân vật trở thành bậc thầy và tác giả trở thành người học việc của họ, José Saramago

Diễn từ Nobel văn học 1998 của José Saramago không chỉ là bài phát biểu tri ân của tác giả khi nhận giải thưởng danh giá nhất trong làng văn chương thế giới.

Xem chi tiết Diễn từ Nobel Văn học 1998 – Làm thế nào các nhân vật trở thành bậc thầy và tác giả trở thành người học việc của họ, José Saramago

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ