Xa lạ trong tôi chương 16 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 16
Mevlut phải lòng.
Thánh Allah phù hộ thì một sự trùng hợp như vậy mới xảy ra.
Mevlut đi dự tiệc cưới của Korkut và Vediha vào cuối tháng -Tám. Ngay cả với chính mình, cậu cũng khó mà giải thích vì sao mình lại đổi ý. Buổi sáng đám cưới, cậu mặc chiếc áo vest mua giảm giá ở chỗ thợ may cha quen. Cậu còn thắt cà vạt xanh biển mà cha đeo trong các dịp lễ và đến các cơ quan công quyền. Bằng tiền tiết kiệm, cậu mua một tờ hai mươi mark nơi một thợ kim hoàn ở Şişli.
Sảnh tiệc cưới Şahika nằm ở con dốc giữa Duttepe và Mecidiyeköy. Những mùa hè cậu và Ferhat đi bán với nhau, vài ba bận chúng lẻn vào sảnh này lúc gần cuối các lễ cắt bì mà thành phố và công đoàn lao động tổ chức, lễ cưới của công nhân và đốc công mà các ông chủ đài thọ, chúng uống nước chanh và ăn bánh quy miễn phí, nhưng nơi cậu rất thường đi ngang này không in dấu nào trong trí nhớ cậu. Khi cậu xuống cầu thang vào căn phòng chật ních, đám đông, tiếng ồn của dàn nhạc ít người, không khí nóng bức ngột ngạt dưới lòng đất khiến trong giây lát cậu thấy khó thở.
Süleyman. Tôi, anh trai, tất cả đều vui mừng thấy Mevlut đến dự đám cưới. Anh tôi mặc bộ đồ màu kem và sơ mi tím. Anh cư xử với Mevlut rất tử tế, giới thiệu nó với mọi người rồi dẫn nó đến ngồi ở bàn dành cho thanh niên chúng tôi. Mấy ông, đừng bị lừa vì gương mặt trẻ con này, anh nói. Đây là người cứng cỏi nhất trong nhà chúng tôi đấy.
Mevlut ơi, giờ em có ria mép rồi, nước chanh thôi không hợp đâu, tôi nói. Tôi chỉ nó cái chai dưới bàn và rót vodka cho nó. Em đã uống vodka Nga cộng sản chính hiệu chưa?
Vodka Thổ em còn chưa uống qua, Mevlut đáp. Nếu thứ này mạnh hơn rakı, nó sẽ bốc lên đầu.
Ồ không đâu, trái lại, nó làm em thư thái, và biết đâu em còn có can đảm nhìn quanh một chút.
Thì em đang nhìn đây! Mevlut chống chế. Nhưng nó không dám nhìn. Nước chanh pha vodka vừa chạm lưỡi, nó co rúm như ăn phải ớt, nhưng nó trấn tĩnh lại. Süleyman, em muốn ghim tờ hai mươi mark trên áo Korkut, nhưng em không biết vậy đủ chưa?
Em đào đâu ra mấy đồng mark này vậy, coi chừng cảnh sát tóm cổ tống vào tù đó, tôi nói để dọa Mevlut. Không đâu, ai cũng làm vậy mà. Có ngu mới đi giữ đồng lira Thổ, mỗi ngày ta mất phân nửa vì lạm phát, nó nói. Tôi quay qua mấy người kia ở bàn, Mevlut đây có vẻ mặt ngây thơ thật, tôi nói. Nhưng nó là người bán rong khôn ngoan và chắt bóp nhất. Một tên keo kiệt như em mà tặng một tờ hai mươi mark… vậy là lớn lắm… Mevlut này, giờ bỏ bán sữa chua đi. Ba bọn anh cũng bán sữa chua, nhưng giờ bọn anh có việc riêng rồi.
Đừng lo, em cũng tính ngày nào mở việc làm ăn riêng. Lúc đó, hai anh sẽ ngạc nhiên là đã không nghĩ ra ý này.
Vậy nói anh nghe là việc gì đi Mevlut.
Mevlut, đến hợp tác với tao đi! Hidayet Võ sĩ nói. (Anh ta có biệt danh này do cái mũi như võ sĩ quyền Anh và vì, khi biết mình sắp bị đuổi học, anh ta cũng tung một quả đấm vào thầy hóa Fevzi Nổ giống như anh tôi.) Tao thì không mở tiệm tạp hóa hay quán kebab như họ. Tao có một cửa hàng bán vật liệu xây dựng hẳn hoi, Hidayet nói. Ê này, tiệm đó đâu phải của ông, mà của anh rể ông, tôi nói. Mà bọn này cũng có một tiệm như vậy.
Mấy ông, tụi con gái đang nhìn phía này đó.
Đâu?
Ở bàn cô dâu.
Ê, đừng nhìn cả đám một lúc, tôi nói. Giờ họ thành người nhà tôi rồi.
Bọn này có nhìn đâu, Hidayet Võ sĩ chối nhưng vẫn tiếp tục nhìn. Dù sao mấy cô đó cũng còn bé quá. Bọn này đâu phải hạng ấu dâm.
Coi chừng, Hadji Hamit tới kìa, mấy ông.
Thì sao?
Đứng lên hát quốc ca hả?
Giấu chai đi, cũng đừng uống trong nước chanh, ông ta tinh lắm, ông ta nhận ra ngay. Ông ta rất ghét mấy chuyện như vậy, ông ta sẽ phạt bọn mình ngay.
Khi Hadji Hamit Vural bước vào với đám tay chân thì Mevlut đang nhìn các cô gái ngồi ở bàn cô dâu phía xa. Ai nấy đều quay đầu nhìn về phía Hadji Hamit và mọi người tức thì xúm đến hôn tay ông.
Mevlut cũng ước được như Korkut, cưới một cô cũng đẹp như Vediha khi cậu hai mươi lăm. Hiển nhiên chuyện này chỉ xảy ra với điều kiện làm ra tiền và có được sự bảo trợ của người như Hadji Hamit. Cậu cũng hiểu rằng muốn vậy, cậu phải đi quân dịch, làm việc không ngơi nghỉ, nghỉ bán sữa chua để tìm việc tử tế hay mở tiệm.
Cuối cùng, cậu cũng nhìn thẳng về phía bàn cô dâu. Rượu cũng như tiếng ồn và bầu không khí sôi động tăng dần trong sảnh tiếp tay cho sự dạn dĩ này. Nhưng cậu còn cảm thấy rằng thánh Allah sẽ phù hộ cho cậu, số phận sẽ mỉm cười với cậu. Nhiều năm sau Mevlut vẫn còn nhớ những giây phút này, cuộc chuyện trò xung quanh và ở bàn các cô gái xinh đẹp mà thỉnh thoảng cậu khó nhìn rõ do những người chen giữa, như thể xem một bộ phim. Nhưng một phim có lời thoại và hình ảnh không phải luôn rõ ràng:
Thật ra mấy cô gái đó cũng không còn nhỏ lắm đâu, ai đó ở bàn cậu nói. Họ đều đến tuổi lấy chồng rồi.
Ngay cả cô trùm khăn xanh à?
Mấy ông, làm ơn đừng nhìn thẳng như vậy, Süleyman can thiệp. Phân nửa mấy cô sẽ quay về làng, nửa kia còn ở lại thành phố.
Lên thành phố họ ở đâu?
Một số ở Gültepe, số khác ở Kuştepe.
Em dẫn bọn anh qua đó…
Mày thích viết thư cho ai trong mấy cô?
Không ai cả, một thanh niên Mevlut không quen trả lời thật thà. Vì họ ngồi xa quá tao không nhìn ra.
Thì vậy nên mày càng phải viết thư.
Trên căn cước, cô dâu Vediha của nhà tao mười sáu tuổi nhưng thật ra là mười bảy rồi, Süleyman nói. Hai cô em cũng thật ra là mười lăm và mười sáu. Ông Abdurrahman Vẹo cổ khai tuổi cho các con ít đi để họ ở nhà hầu hạ cha lâu hơn.
Cô nhỏ nhất tên gì?
Ờ, cô đó đẹp nhất.
Cô chị thì không có gì đặc biệt.
Một người tên Samiha còn người kia tên Rayiha, Süleyman đáp. Mevlut đỏ mặt ngạc nhiên thấy tim mình đập rộn.
Ba cô kia cũng dưới làng họ…
Cô trùm khăn xanh cũng không tệ…
Không cô nào dưới mười bốn cả đâu.
Mấy cô này vẫn còn nhỏ mà, Võ sĩ nói. Tao mà là cha họ, tao chưa bắt họ trùm khăn đâu.
Trong làng chúng tôi, con gái trùm khăn sau khi học xong tiểu học, Mevlut nói mà không kiềm chế nỗi háo hức.
Và cô nhỏ nhất mới học xong năm nay.
Cô nào, cô trùm khăn trắng hả? Mevlut hỏi. Cô xinh xinh, cô nhỏ hơn.
Nói thẳng thì tao sẽ không đời nào cưới gái nhà quê, Hidayet Võ sĩ nói.
Còn con gái thành thị thì không đời nào cưới mày.
Tại sao? Hidayet phật ý. Mày thì quen nhiều cô thành phố lắm hả?
Cả khối.
Mày cũng biết là mấy cô khách đến tiệm thì không tính mà.
Mevlut ăn bánh quy và uống thêm một ly nước chanh pha vodka có mùi như băng phiến. Đến lúc đứng vào hàng để trao quà và trang sức cho cô dâu chú rể, cậu được ngắm nhìn hồi lâu sắc đẹp khó tin của vợ Korkut, chị dâu họ Vediha. Cô em Rayiha ngồi ở bàn con gái cũng đẹp như chị; khi Mevlut nhìn về phía bàn dành cho các cô và thấy Rayiha, cậu nhận ra trong mình một mong muốn cũng mạnh mẽ như ý chí sống, nhưng đồng thời cậu cũng thấy xấu hổ và sợ mình sẽ là kẻ thua cuộc.
Khi cậu ghim tờ hai mươi mark vào ve áo của Korkut bằng cây kim băng Süleyman đưa, cậu không dám nhìn gương mặt xinh đẹp của chị dâu và cậu xấu hổ vì mình ngượng nghịu.
Lúc đi về lại chỗ ngồi, cậu làm cái việc cậu không hề tính trước: cậu đi lại chúc mừng ông Abdurrahman đang ngồi với mấy người làng Gümüşdere. Lúc này cậu đang đứng rất gần bàn các cô gái, nhưng cậu không nhìn về hướng đó. Ông Abdurrahman rất bảnh bao; bên trong áo khoác trang nhã, ông mặc một áo trắng có cổ áo to che đi cái cổ bị vẹo. Đến giờ thì ông đã quen với cách cư xử kỳ quặc của đám thanh niên bán sữa chua và bán rong lóa mắt trước các con gái ông. Ông chìa tay cho Mevlut, hệt như một Hồi vương và cậu hôn. Cô con gái xinh đẹp của ông có nhìn thấy cảnh này không?
Trong một thoáng, Mevlut không nhịn được mà liếc mắt về bàn các cô gái. Tim cậu đập loạn; cậu thấy vừa sợ vừa vui. Nhưng đồng thời cậu cũng thấy thất vọng. Một hai ghế quanh bàn trống trơn. Thật ra, ngồi xa, Mevlut không thấy rõ cô nào ở bàn. Vì vậy khi đi lui cậu nhìn về hướng bàn họ để xem thiếu mất ai thì…
Họ suýt đâm sầm vào nhau. Đó là cô xinh đẹp nhất. Có lẽ là trẻ nhất; cô có vẻ gì trẻ con.
Ánh mắt họ giao nhau trong giây lát. Cô có cái nhìn chân thành, thẳng thắn, đôi mắt đen ngây thơ. Cô đi tiếp về phía bàn cha ngồi.
Dù đầu óc xáo động, Mevlut cũng hiểu ngay đó là một dấu hiệu của định mệnh. Thánh Allah phù hộ thì một sự trùng hợp như vậy mới xảy ra, cậu nghĩ. Cậu khó định thân lại được và cứ nhìn về bàn ông cha vẹo cổ để thấy lại cô, nhưng có đông người quá. Lúc này cô đã đi quá xa. Mặt khác, dù không thấy gương mặt cô, trong tâm hồn mình cậu vẫn cảm nhận được những cử chỉ của cô gái trẻ, vệt khăn quàng xanh của cô thấp thoáng đằng xa. Cậu thấy muốn kể với cả thế giới về cô gái xinh đẹp này, mối duyên kỳ ngộ này, khoảnh khắc đôi mắt đen của cô nhìn vào mắt cậu.
Có lúc trước khi khách giải tán, Süleyman rỉ tai cậu, Abdurrahman và hai con gái Samiha với Rayiha còn ở lại nhà bọn anh một tuần rồi mới về làng.
Những ngày sau đó, Mevlut không ngừng nghĩ đến cô gái có đôi mắt đen huyền và gương mặt trẻ con cũng như câu nói ấy.
Sao Süleyman lại cho cậu biết chuyện này? Nếu cậu bất ngờ đến nhà Aktaş như ngày xưa thì sao? Cậu có được thấy cô gái đó lần nữa không? Cô có để ý thấy Mevlut không? Nhưng lúc này, cậu cần tìm được một cớ hay để ghé nhà họ, bằng không Süleyman sẽ biết tỏng là Mevlut đến vì cô gái đẹp, rồi biết đâu anh ta sẽ tìm cách giấu cô không cho cậu thấy. Biết đâu anh ta sẽ chế nhạo, biết đâu anh ta còn nói, Nó còn bé, để chặn trước. Nếu Mevlut thú nhận là đã phải lòng, biết đâu Süleyman sẽ nói mình cũng đang yêu cô, thậm chí anh ta phải lòng trước, rồi không cho Mevlut đến gần cô. Cả tuần Mevlut đi bán sữa chua, và cậu tìm mãi mà vẫn chưa ra cái cớ đủ sức thuyết phục để ghé nhà Aktaş.
Lũ cò đã rời đi, tháng Tám đã hết, hai tuần đầu tháng Chín trôi qua rồi mà Mevlut vẫn không đến trường, cậu cũng không đổi mấy đồng mark giấu dưới nệm để ghi danh vào khóa luyện thi đại học như cậu đã nói một năm trước. Cậu cũng không đến Sở Y tế lấy chứng nhận năm ngoái Bộ Xương đòi để bảo lưu ghi danh. Mọi chuyện này có nghĩa là việc học hành của cậu, đã thật sự chấm dứt từ hai năm nay rồi, không còn tiếp tục tồn tại được nữa, ngay cả như một ước mơ. Sớm thôi, hiến binh từ phòng tuyển quân tất sẽ tìm về làng.
Mevlut nghĩ rằng cha sẽ không nói dối với hiến binh để cho cậu hoãn đi quân dịch, Cứ để nó đi lính trước rồi về cưới vợ sau! cậu nghĩ ông sẽ nói vậy. Tất nhiên cha cậu không có một đồng nào để cưới vợ cho con trai. Vậy nhưng Mevlut muốn cưới cô gái cậu gặp này càng sớm càng hay. Các cô em có tên ăn vần với Vediha. Cậu đã mắc sai lầm, cậu yếu đuối, lẽ ra cậu phải nghĩ được cái cớ để qua nhà Aktaş. Khi cảm thấy tiếc cách mình cư xử, cậu tự an ủi bằng một logic hoàn hảo: nếu cậu đi và gặp Rayiha, biết đâu cô không ngó ngàng tới cậu và khiến cậu vỡ mộng ghê gớm. Trong khi đó thì lúc cậu gánh sữa chua ngoài đường, chỉ nghĩ đến Rayiha cũng đủ làm vơi gánh nặng.
Süleyman. Anh tôi kiếm cho tôi việc làm trong công ty vật liệu xây dựng của Hadji Hamit Vural ba tháng nay rồi. Từ nay, tôi là người lái xe bán tải Ford của công ty. Hôm nọ, khoảng mười giờ sáng, sau khi ghé mua gói thuốc lá trong tiệm tạp hóa của người gốc Malatya ở Mediciyeköy (vì cha tôi không muốn tôi hút, tôi không thể mua ở tiệm tạp hóa của nhà), tôi toan chạy xe ra thì ai đó gõ cửa kính bên phải: đó là Mevlut! Đòn gánh trên vai, nó đi bán sữa chua trong thành phố, tội nghiệp nó. Lên đi! tôi nói.
Nó xếp đòn gánh và thau đằng sau xe rồi nhảy lên. Tôi mời nó điếu thuốc và châm lửa bằng cái bật lửa trên xe; đó là lần đầu tiên Mevlut thấy tôi ngồi trước vô lăng, nó không tin nổi. Chúng tôi phóng sáu mươi kilômét một giờ trên những đường gồ ghề mà Mevlut cuốc bộ tốc độ bốn kilômét một giờ với ba chục ký sữa chua trên vai – tôi thấy nó trầm trồ nhìn compteur. Bọn tôi tán gẫu chuyện này chuyện kia, nhưng nó hầu như chẳng nói mấy, đầu óc nó để đâu đâu rồi cuối cùng nó hỏi về ông Abdurrahman và các con gái.
Tất nhiên là họ về làng rồi, tôi nói. Hai cô em của Vediha tên gì?
Sao em hỏi thế?
Không có gì, như vậy…
Đừng giận anh, Mevlut. Giờ Vediha đã là chị dâu của anh rồi. Và hai đứa kia là em vợ của anh Korkut… Họ là người nhà…
Còn em không phải người nhà à?
Có chứ… vì vậy mà em sẽ nói hết cho anh nghe mọi chuyện.
Tất nhiên em sẽ nói với anh… Nhưng anh phải thề với em là không kể lại cho ai hết.
Anh thề với thánh Allah của anh, dân tộc của anh và lá cờ của anh là anh sẽ giữ bí mật.
Em phải lòng Rayiha, Mevlut nói. Cô có đôi mắt đen, cô nhỏ tuổi nhất, đó là Rayiha phải không? Bọn em gặp nhau khi em đi lại bàn cha cô. Anh có thấy bọn em không, bọn em suýt nữa thì đụng nhau. Em nhìn vào mắt cô, thật gần. Ban đầu em nghĩ rồi em sẽ quên. Nhưng em không quên được.
Em không quên được gì?
Đôi mắt… Cách cô nhìn em… Anh có thấy bọn em tình cờ gặp nhau ở đám cưới không?
Anh thấy.
Theo anh, đó có phải tình cờ hay không?
Em phải lòng Rayiha rồi, em trai. Ta sẽ giả như anh không biết chuyện.
Cô đó rất đẹp mà, đúng không? Nếu em viết thư cho cô, anh có chuyển giúp không?
Họ không còn ở Duttepe nữa. Anh nói với em họ về làng rồi mà…
Mevlut trông buồn đến nỗi tôi nói với nó, Anh sẽ giúp em một tay. Nhưng nếu mình bị bắt quả tang thì sao? Nó nhìn tôi khẩn khoản đến mức tôi mủi lòng. Được rồi, nhỏ, để xem xem, tôi nói.
Đến trước doanh trại ở Harbiye, nó lấy lại đòn gánh, thau và hớn hở xuống xe. Tin tôi đi, tôi thấy đau lòng khi trong gia đình còn có người đi bán sữa chua ngoài đường.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-16 (1)
xa-la-trong-toi-16 (1)