Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 06
Mevlut bắt đầu đi bán.
Con không ở đó để làm phách.
Để mừng ngày đầu tiên con đi làm, ba sẽ cạo râu, con trai à, một sáng Mevlut thức dậy thì nghe cha nói. Bài học thứ nhất: nếu con bán sữa chua, và nhất là bán boza, con cần phải sạch sẽ. Có khách thì nhìn bàn tay con, móng tay con. Số khác thì nhìn sơ mi con mặc, quần dài, giày con mang. Nếu con vào nhà ai, con phải tháo giày ra ngay, tất không được thủng lỗ, chân không được bốc mùi. Nhưng thằng con khỏe như sư tử của ba, thằng con có tâm hồn thiên thần của ba luôn thơm tho sạch sẽ mà, đúng không?
Vụng về làm theo cha, Mevlut nhanh chóng học được cách treo hai thau sữa chua lên hai đầu đòn gánh cho thăng bằng, luồn thanh gỗ vào giữa hai thau rồi đậy lại bằng một nắp gỗ. Vì cha đã bót sữa chua cho nhẹ, mới đầu Mevlut không cảm thấy nặng, nhưng khi bước trên đường đất từ Kültepe vào thành phố, cậu hiểu rằng bán sữa chua không khác với nghề khuân vác là mấy. Họ thường lội bộ cả nửa giờ trên đường đất bụi đặc lền xe tải, xe ngựa và xe bus. Khi hai cha con ra đến đường tráng nhựa, cậu chăm chú đọc các bảng quảng cáo, tít báo dán trên tủ kính tiệm tạp hóa, những mẩu quảng cáo cắt bao quy đầu và khóa luyện thi dán trên cột điện. Càng vào thành phố, họ thấy những konak lớn bằng gỗ vẫn chưa bị hỏa hoạn thiêu rụi, trại lính thời Ottoman, những dolmuş kẻ ô lắc lư từ bên nọ sang bên kia, những chiếc xe đò đi qua làm tung từng đám bụi khói trong tiếng còi vui vẻ, từng tốp lính bước đều, trẻ con chơi bóng trên đường lát đá, các bà mẹ đẩy xe nôi, tủ kính đầy ắp ủng và giày đủ loại, cảnh sát giao thông mang găng trắng to giận dữ thổi còi điều tiết giao thông.
Một số xe hơi có đèn pha to tròn (Dodge, 1956), trông tựa những cụ già trố mắt nhìn; số khác có lưới phía trước (Plymouth, 1957) làm ta nghĩ đến những đàn ông môi trề dày đụp và để ria chổi xể; số khác nữa thì giống những mụ đàn bà quạu cọ với cái cười đanh lại dữ dằn để lộ cả hàm răng nhỏ xíu (Opel Rekord, 1961). Mevlut liên tưởng các xe tải mũi dài với những con sói to; những xe bus thành phố hiệu Skoda gầm gừ lăn bánh thì giống lũ gấu đi trên bốn chân.
Trong khi Mevlut ngắm những phụ nữ xinh đẹp, không trùm khăn như trong sách giáo khoa, cười với cậu từ những bảng quảng cáo to phủ cả mặt tiền tòa nhà sáu bảy tầng (sốt cà chua Tamek, xà phòng Lux), cha cậu rẽ sang bên phải quảng trường, bước vào một đường tối và rao Sữa chua đây!. Trong con đường hẹp, Mevlut cảm thấy như ai cũng nhìn hai cha con cậu. Không chậm bước, cha cậu lại cất tiếng rao, vừa đi vừa lắc chiếc chuông nhỏ (ông không quay lại nhìn con trai nhưng theo vẻ kiên quyết lộ trên mặt, Mevlut cảm nhận được là cha nghĩ về cậu) thế rồi lát sau, một cửa sổ tầng trên mở ra. Sữa chua, lên đây đi, một người đàn ông hay bà dì trùm đầu gọi. Hai cha con bước vào tòa nhà, đi lên cầu thang có mùi dầu rán rồi dừng trước một cánh cửa.
Nhờ vậy Mevlut đâm quen với sinh hoạt trong hàng ngàn căn bếp của dân Istanbul mà cậu sẽ thấy trong suốt quãng đời đi bán, không biết bao nhiêu bà nội trợ, phụ nữ trung niên, trẻ con, cụ ông, cụ bà, đàn ông về hưu, người giúp việc, con nuôi, trẻ mồ côi.
Mời vào ông Mustafa, cân cho nửa ký vào đĩa này đi.
A, ông Mustafa, bọn này canh ông ngoài đường, cả mùa hè ông ở dưới làng không chịu lên.
Ông bán sữa chua, sữa chua của ông không bị chua, đúng không? Bỏ vào đĩa này chút xem thử. Cân của ông không gian chứ hả?
Ông Mustafa, thằng nhỏ kháu khỉnh này là ai, con trai ông à? Thánh Allah phù hộ cho nó.
A, ông bán sữa chua, chúng tôi kêu ông lên mất công rồi, chúng tôi mua đằng tiệm tạp hóa mất rồi, còn cả bình trong tủ lạnh.
Ở nhà không có ai cả, ghi lại bọn tôi thiếu bao nhiêu trong sổ ông đi.
Ông Mustafa, tụi nhỏ nhà này không thích kem, nhớ đừng bỏ vào.
Anh Mustafa này, ta đợi con gái út của tôi lớn rồi gả nó cho thằng con anh.
Ông đi đâu vậy ông bán sữa chua, lên hai tầng lầu mà mất cả nửa giờ.
Ông bán sữa chua, ông bỏ nó trong tô hay tôi đưa ông đĩa này?
Ông bán sữa chua, hôm nọ giá rẻ hơn mà…
Ông bán sữa chua này, quản lý tòa nhà cấm người bán rong đi thang máy rồi. Ông hiểu chưa?
Sữa chua của ông lấy ở đâu?
Ông Mustafa, đi ra nhớ đóng cổng lại nghe, chỗ này không còn gác cửa nữa.
Ông Mustafa, nghe này, đừng kéo thằng nhỏ này theo ngoài đường như phu khuân vác nữa, ông phải cho nó đi học. Nếu không, tôi không mua sữa chua của ông nữa đâu.
Ông bán sữa chua, cứ hai ngày lại mang cho chúng tôi nửa ký. Cho thằng nhỏ lên là được rồi.
Đừng sợ cháu à, đừng sợ, chó không cắn đâu. Nó chỉ đánh hơi thôi, thấy chưa, nó mến cháu lắm.
Ngồi xuống đây đã anh Mustafa, không có ai ở nhà cả, bà xã với tụi nhỏ không có nhà. Có cơm cà chua, để tôi hâm lại cho hai cha con ăn nghe?
Ông bán sữa chua, có tiếng radio nên bọn tôi không nghe ra, lần sau đi ngang rao to chút nghe?
Đôi giày này thằng con bác mang chật quá rồi. Cháu mang vào xem thử.
Ông Mustafa, đừng để thằng nhỏ này côi cút, kêu bà dưới làng lên để lo cho hai cha con.
Ông Mustafa.
Thánh Allah phù hộ cho bà, thưa bà, tôi cúi người nói khi ra khỏi nhà. Thánh Allah biến mọi thứ bác chạm vào thành vàng, bác gái, tôi nói, để qua cha Mevlut thấy rõ kiếm miếng cơm khó khăn thế nào, để nó biết là phải tỏ ra nhún nhường nhã nhặn, là cần uốn gối mới giàu được. Cảm ơn ông, thánh Allah ban phúc cho ông, tôi cúi mình chào theo kiểu thái quá. Mevlut sẽ mang đôi găng này cả mùa đông, thánh Allah phù hộ cho ông. Con hôn tay ông đi… Nhưng Mevlut không chịu, nó cứ nhìn ngây trước mặt. Ra đến ngoài đường, tôi nói nó, Con trai, con không được làm cao, con không được nghênh mặt trước một chén soup, một đôi tất. Đó là để đổi lại cái mình đem đến cho họ. Mình mang sữa chua ngon nhất thế giới đến tận nhà cho họ. Và họ bù đắp lại cho mình, có vậy thôi. Một tháng trôi qua và lần này một bà cho nó chiếc mũ len, mới đầu nó phụng phịu, rồi, vì sợ cha, nó nói nó sẽ hôn tay bà, nhưng nó cũng không làm được. Nghe ba nói đây, con không ở đó để làm phách, tôi nói. Khi ba nói con hôn tay khách thì con làm theo. Với lại, đây không phải khách bình thường, bà này tốt bụng. Có ai được như bà không? Trong thành phố này có những kẻ ti tiện đáng khinh đến độ mua chịu sữa chua của con trong khi biết rõ là họ sẽ dọn đi. Nếu con làm phách với những người tử tế yêu mến con, con sẽ không bao giờ giàu được. Nhìn xem bác và các anh họ con khúm núm trước Hadji Hamit Vural ra sao. Đừng để người giàu làm con thấy xấu hổ. Những người giàu là họ đến Istanbul trước cha con mình và kiếm được tiền trước. Chỉ khác nhau vậy thôi.
Mỗi ngày trong tuần, từ tám giờ năm phút sáng đến một giờ rưỡi chiều, Mevlut học ở trường trung học nam sinh Atatürk. Khi tiếng chuông cuối vang lên, cậu hối hả về để đi bán sữa chua với cha, chen qua đám đông người bán rong tụ tập trước cổng và đám học trò không tính sổ được trong lớp giờ hối hả lột phăng áo khoác ra để choảng nhau. Điểm hẹn là nhà hàng Fidan. Mevlut bỏ cặp đầy nhóc sách vở ở đó rồi cùng cha đi bán sữa chua đến chiều tối.
Cha cậu có nhiều nhà hàng quen như nhà hàng Fidan trong nhiều phường khác nhau mà hai ba lần mỗi tuần ông giao các thau sữa chua. Ông thường xuyên phải tranh cãi với các chủ quán kỳ kèo giá cả và cũng có lúc ông đoạn giao với họ rồi làm ăn với người khác. Dù giao hàng cho những chỗ này rất cực nhọc mà lời lãi chẳng là bao, cha cậu không thể bỏ vì họ có bếp, các tủ lạnh lớn, ban công và sân sau cho ông gửi nhờ các thau sữa chua cùng thùng boza. Trong các nhà hàng này không bán rượu và phục vụ cho các chủ tiệm trong vùng các món nhà làm, döner và xi rô trái cây, ông chủ và quản lý đều thân với cha cậu. Thỉnh thoảng họ cho hai cha con ngồi vào một bàn ở phòng phía sau, dọn cho một phần thịt hầm hay cơm đậu gà, miếng bánh mì và chút sữa chua rồi nói chuyện phiếm với họ. Mevlut rất thích các cuộc nói chuyện bên bữa ăn này: một người bán vé số và Marlboro, một cảnh sát về hưu rành rẽ mọi chuyện ngoài đường phố Beyoğlu, hay người học việc trong tiệm chụp hình bên cạnh đến ngồi với họ, và họ nói về đủ thứ, giá cả không ngừng tăng, cá độ bóng đá, cảnh sát bắt người bán thuốc lá lậu và rượu ngoại, những diễn biến chính trị mới nhất ở Ankara, những đợt thanh tra của cảnh sát đô thị ngoài đường phố Istanbul. Lắng nghe những người đàn ông để ria mép và phì phèo điếu thuốc trên môi này, Mevlut có cảm giác như thâm nhập thế giới bí mật của Istanbul: một nhánh dân Kurd vùng Ağrı dần dà đến sinh sống trong phường mộc đằng sau Tarlabaşı; chính quyền thành phố muốn dẹp những sạp sách quanh quảng trường Taksim với có họ có liên hệ với các tổ chức cánh tả; băng nhóm kiểm soát khu vực giữ xe các phố bên dưới bước vào một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, bằng gậy gộc và dây xích, với băng đối địch là dân di cư gốc Biển Đen hoạt động ở phường Tarlabaşi.
Mỗi khi giáp mặt những tình huống như ẩu đả ngoài đường, tai nạn giao thông, móc túi hay quấy rối phụ nữ, thiên hạ gào thét, chửi rủa, hăm dọa, rút dao, cha cậu lảng đi ngay.
Ông Mustafa. Coi chừng, họ sẽ kêu mình ra làm chứng, tôi nói với Mevlut. Con mà vô số họ rồi là con tiêu. Con cho địa chỉ thì còn tệ hơn nữa. Con sẽ nhận được giấy triệu tập của tòa. Con mà không trình diện, cảnh sát sẽ mò đến tìm con. Cóm đến nhà không chỉ hỏi vì sao con không trình diện trước tòa, mà họ còn tìm cách biết con làm nghề gì, con có đóng thuế không, con đăng ký ở đâu, con kiếm được bao nhiêu, con theo phe tả hay phe hữu.
Một số chuyện Mevlut không hiểu. Tại sao đang rao Sữa chua đây khản cả cổ bất thần cha rẽ sang một con phố ngang và nín thinh hồi lâu; tại sao ông giả như không nghe khách gọi qua cửa sổ, Sữa chua, sữa chua, tôi gọi ông đó!; tại sao sau khi ôm hôn mấy người gốc Erzurum ông lại gọi họ là lũ khốn; tại sao ông bán hai ký sữa chua với phân nửa giá cho một khách hàng. Cũng có lúc, còn nhiều khách phải giao và còn nhiều nhà chờ họ đi ngang, cha đặt gánh sữa chua bên cửa một quán cà phê họ bắt gặp, ông vào ngồi một bàn, gọi trà rồi ngồi im như khúc gỗ. Cái này thì Mevlut hiểu.
Ông Mustafa. Người bán sữa chua phải cuốc bộ từ sáng đến tối. Không xe bus nào cho ta lên với mấy thau sữa chua, dù đó là xe của thành phố hay hãng tư nhân; ta lại không có tiền để đi taxi. Mỗi ngày, ta lóc cóc cả ba mươi cây số với một gánh bốn năm chục ký trên vai. Việc của chúng ta quả đúng là việc của phu khuân vác.
Hai ba lần mỗi tuần, cha của Mevlut cuốc bộ từ Duttepe đến Eminönü. Ông đi mất hai tiếng. Một xe tải chở sữa chua từ một nông trại ở Thracia đến mảnh đất trống gần nhà ga Sirkeci. Việc dỡ hàng trên xe xuống, đám đông người bán sữa chua và chủ nhà hàng chen lấn xô đẩy quanh xe chờ lấy sữa, tính toán trả tiền, trả lại thau nhôm trống giữa các thùng phô mai và dầu ô liu (Mevlut rất thích mùi của nó) trong kho nằm xa hơn một chút,… tất cả những hoạt động này hối hả diễn ra rồi đột ngột ngừng bặt, giống cảnh huyên náo muôn thuở trên cầu Galata, những hồi còi tàu thủy, tàu hỏa và tiếng rầm rập của xe bus. Trong cảnh hỗn loạn này, cha của Mevlut bảo cậu ghi lại những thứ họ mua. Nhiệm vụ này đơn giản đến độ Mevlut nghi người cha không biết đọc biết viết của mình dẫn cậu đến đây để làm quen với công việc và giới thiệu cậu với mọi người.
Lấy hàng xong, cha cậu quả quyết quảy lên vai ngót nghét sáu mươi cân sữa chua, rồi ông cuốc bộ bốn mươi phút liền không nghỉ, mồ hôi nhễ nhại, đến gửi bớt một phần trong một nhà hàng đằng sau Beyoğlu, rồi phần còn lại trong một nhà hàng ở Pangaltı, rồi quay lại Sirkeci, lại quảy một gánh như vậy đến gửi trong những nhà hàng đó hay một trạm thứ ba, rồi từ những trạm này ông phân phối đến các phường khác nhau, đến các đường phố mà ông thuộc nằm lòng và đến tận nhà từng người mua. Đầu tháng Mười, trời trở lạnh, ông Mustafa bắt đầu hai ngày mỗi tuần làm lộ trình như vậy với boza. Ông móc vào đòn gánh các thùng boza nguyên chất mua ở tiệm boza Vefa, ông đi gửi chúng trong nhà hàng quen lúc thích hợp, sau đó ông ghé lấy đem về; ở nhà, ông pha chế boza, thêm đường cát cho dịu ngọt, nấu lại với các gia vị và hương liệu khác, rồi mỗi tối, lúc bảy giờ, ông lại đi bán. Cũng có khi, để lợi thời gian, Mevlut với cha thêm đường và gia vị vào boza nguyên chất ngay trong bếp hay sân sau các nhà hàng quen này. Mevlut nể khả năng cha nhớ rõ đã để các thau sữa chua và thùng boza ở chỗ nào và trong tình trạng nào, trống, còn phân nửa hay đầy, và luôn tìm ra lộ trình để bán được nhiều nhất mà ít phải đi bộ nhất.
Ông Mustafa gọi rất nhiều khách hàng bằng tên, ông nhớ trong đầu sở thích của từng khách (sữa chua có kem hay không, boza chua hay mới). Một ngày hai cha con mắc mưa và vào trú trong quán trà có mùi rêu mốc, Mevlut sửng sốt thấy cha vừa quen ông chủ vừa quen người con trai; cũng như khi cậu đang đi ngoài đường mải mê suy nghĩ, họ tình cờ gặp người buôn đồ cũ với xe ngựa kéo đi ngang và ông ôm hôn cha cậu như bạn cũ lâu ngày gặp lại; hay khi ông thân thiết với nhân viên đô thị mà sau đó ông gọi là đồ rác rưởi. Làm sao cha có thể nhớ hết mọi chi tiết về đường sá, các tòa nhà ông vào, cửa mỗi tòa nhà này, chuông, cổng vườn, những cầu thang xoắn ốc lạ lùng, cách dùng thang máy, cơ cấu mở đóng cửa, phải bấm nút nào, phải kéo then nào? Ông Mustafa luôn chỉ dẫn con trai. Đây là nghĩa trang của người Do Thái, con đi qua không được gây tiếng động.
Trong ngân hàng này có một người làng Gümüşdere làm lao công, đó là người tốt, con cần biết.
Nếu con đi ngang đây, ở chỗ đường ray giao nhau này chứ không phải ở kia, giao thông đỡ nguy hiểm hơn và con đỡ phải chờ hơn!
Để ba cho con xem cái này, cha cậu nói khi họ gần như mò mẫm lên cầu thang tòa nhà âm u và có mùi ẩm mốc. A, đây rồi. Mở nắp này ra xem. Cũng rón rén như thể mở nắp cây đèn thần của Aladin, Mevlut mở cánh cửa tủ nhỏ mà cậu thoáng thấy trong bóng tù mù cạnh cửa một căn hộ, và bên trong không gian tối om này, cậu thấy một cái chén với tờ giấy bên cạnh. Đọc coi nó ghi gì! Mevlut cẩn thận đưa tờ giấy xé trong vở tới ánh đèn cầu thang tù mù, như thể đó là sơ đồ chỉ nơi chôn kho báu, và cậu đọc khe khẽ, Nửa ký sữa chua, có kem!.
Thấy con trai xem mình như nhà hiền triết biết nói chuyện với thành phố bằng thứ ngôn ngữ đặc biệt và nó hăm hở học các bí mật, cha của Mevlut đầy tự hào và thúc bước. Con cũng sẽ dần dà học được mọi thứ này thôi… Con rồi sẽ thấy hết mà đồng thời lại không bị thấy. Con sẽ nghe thấy hết và làm như không nghe thấy gì… Con cuốc bộ mười tiếng mỗi ngày, nhưng con sẽ cảm thấy như không đi. Con mệt không con trai, mình ngồi nghỉ nghe?
Dạ, mình ngồi đi ba.
Họ về thành phố mới được hai tháng thì trời trở lạnh nên buổi tối hai cha con ra đường bán boza, và Mevlut bắt đầu thấy mệt nhọc. Sau buổi sáng học ở trường, buổi chiều bán sữa chua với cha bốn tiếng đồng hồ và đi bộ mười lăm cây số, Mevlut ngủ khò ngay khi về tới nhà. Lắm lúc, khi họ ngồi nghỉ trong một quán ăn hay quán trà, Mevlut gục đầu trên bàn và chợp mắt, nhưng cha đánh thức cậu, sợ ông chủ không mấy ưa cảnh khó coi như trong mấy quán cà phê nơi khách ăn chơi dật dờ đến mờ sáng.
Buổi tối, trước khi đi bán boza, cha Mevlut cũng đánh thức cậu dậy. (Ba, ngày mai con có bài kiểm tra môn sử, con phải xem lại bài, Mevlut nói.) Một hai buổi sáng, không bò ra khỏi giường nổi, Mevlut nói, Ba, bữa nay không có tiết học, và những ngày đó cha cậu rất sung sướng là họ sẽ cùng đi bán sữa chua và kiếm được nhiều tiền hơn. Cũng có lúc cha không nỡ đánh thức cậu, ông gánh hai thùng boza và đi ra khép cửa không tiếng động.
Khi thức dậy có một mình trong nhà, Mevlut lại nghe tiếng xào xạc đó từ cửa sổ tối, và cậu tiếc đã không đi, không chỉ vì sợ mà còn vì cậu thấy nhớ sự bầu bạn với cha, cảm thấy bàn tay mình trong tay cha. Cậu thấy có lỗi là đã ngủ quên, và đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện này, cậu không tài nào chú tâm học, vậy là cậu càng thấy có lỗi hơn.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-06 (1)
xa-la-trong-toi-06 (1)