Xa lạ trong tôi chương 23 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.
Đọc Xa lạ trong tôi chương 23
Mevlut bán kem.
Những ngày hạnh phúc nhất đời anh.
Vừa về đến nhà, họ lên giường rồi làm tình với nhau. Giờ đây cả hai nhẹ nhõm là họ đã cưới nhau, chuyện gọi trong họ bao ham muốn và tò mò mà không đạt được từ nay đã thành một kiểu phận sự người khác trông đợi ở họ. Họ ngượng ngùng thấy thân thể trần truồng (không hoàn toàn) của nhau, chạm vào tay, ngực, những chỗ nóng bừng của nhau, nhưng cảm giác tất yếu này làm họ đỡ xấu hổ. Phải, đúng là ngượng, ánh mắt họ nói. Nhưng không may là ta phải làm thôi.
Rayiha. Phải mà căn phòng tối hơn! Tôi không thích cái cảm giác e ngại mỗi lần chúng tôi nhìn vào mắt nhau. Tấm màn nhạt màu không đủ che ánh mặt trời dữ dội chiều hè. Vì thỉnh thoảng Mevlut quá tham lam và thô bạo, một hai lần tôi đẩy anh ra. Mặt khác, tôi vui là anh cư xử cương quyết, tôi buông xuôi. Hai lần tôi thấy cái ấy của anh, tôi hơi sợ. Để không thấy cái to tướng bên dưới, tôi nép mình vào anh, vùi đầu vào hõm cổ của Mevlut ngây thơ và đẹp trai của mình, tôi ôm ghì lấy anh như ghì một đứa bé.
Trái với cái bạn bè nói, Mevlut với Rayiha đã học trong giờ giáo lý ở làng là không có gì không đứng đắn trong chuyện gần gũi giữa vợ chồng, nhưng khi ánh mắt chạm nhau, họ vẫn còn thấy ngượng nghịu. Họ sớm hiểu rằng cảm giác ngượng ngùng này sẽ giảm, rằng họ sẽ chấp nhận chuyện ái ân như là cái gì đó thuộc về con người, về bản tính, thậm chí còn xem đó là dấu hiệu cho thấy sự chín chắn.
Anh khát quá, có lúc Mevlut nói, cảm thấy như sắp ngộp thở. Như thể cả căn nhà, vách tường, cửa sổ, trần cũng đổ mồ hôi. Em có để ly bên cạnh bình đó, Rayiha nói, trùm kín chăn.
Theo cái nhìn của Rayiha, Mevlut có cảm giác rằng cô nhìn thế giới không phải từ thân thể mình mà từ ngoài. Trong khi anh rót nước vào ly trên bàn, anh cũng có cảm giác mình chỉ còn là một tâm hồn, bềnh bồng bên ngoài thân xác. Khi đưa ly nước cho vợ, anh hiểu rằng làm tình có thể trơ trẽn và tục tĩu cũng như in dấu một bình diện tôn giáo và tinh thần. Lấy cớ uống nước, gần như với cảm giác đầu hàng, họ nhìn cơ thể trần truồng của nhau.
Xấu hổ cũng như ngạc nhiên về cuộc sống.
Mevlut tưởng như thấy ánh sáng tỏa ra từ làn da trắng nôn của Rayiha rồi tràn ra phòng. Anh thoáng nghĩ chính anh đã tạo nên những vết hồng và tím nhạt này trên da cô. Khi họ lại trườn vào dưới chăn, họ quấn lấy nhau mà an lòng là mọi sự sẽ ổn. Những lời dịu dàng không nghĩ sẵn tự động thốt từ môi Mevlut.
Em yêu, anh nói với Rayiha. Người yêu, em thật đáng tôn thờ…
Những lời mà mẹ và hai chị nói to với anh khi anh còn nhỏ, anh nói thật khẽ, tha thiết với Rayiha như điều bí mật. Anh gọi Rayiha với cái cấp bách của người sợ lạc trong rừng. Không mở đèn, họ ngủ, thức giấc, trở dậy trong bóng tối để uống nước, làm tình cho đến sáng. Cái kỳ diệu nhất trong hôn nhân, đó là được làm tình khi nào ta muốn và chừng nào tùy thích.
Sáng ra, khi thấy những vết đỏ màu anh đào trên chăn, Mevlut và Rayiha xấu hổ và cũng mừng mà không để lộ ra, vì đó là bằng chứng hằng mong đợi cho thấy sự trong trắng của Rayiha. Họ không bao giờ nhắc chuyện đó nhưng cả mùa hè, khi Rayiha với anh chuẩn bị kem anh đào để buổi tối anh đi bán, Mevlut luôn nhớ đến cái tương tự của màu này.
Rayiha. Mỗi năm chúng tôi đều nhịn ăn tháng Ramadan, Mevlut thì từ năm anh học xong tiểu học ở làng còn tôi sớm hơn một chút, từ tuổi lên mười. Có lần, ngày tôi còn nhỏ, trong khi Samiha với tôi ngủ lịm chờ bữa cơm chấm dứt kỳ nhịn ăn, chị Vediha ngất xỉu vì đói và quỵ xuống, trên hai tay cầm cái khay, như tháp thánh đường trong cơn động đất. Sau sự việc này, chúng tôi học cách ngồi xuống đất ngay khi cảm thấy sắp xỉu. Thỉnh thoảng, ngay cả khi không bị chóng mặt, để đùa vui, chúng tôi lảo đảo nhẹ như thể trái đất bắt đầu quay, rồi té lăn ra đất và phá lên cười. Tất cả những ai trải qua kỳ nhịn ăn, ngay cả trẻ con, đều biết vợ chồng không được gần gũi nhau cả ngày. Nhưng chúng tôi cưới nhau được ba ngày thì đã đến tháng Ramadan, Mevlut và tôi bắt đầu nghi cái mình biết.
Thầy tế, hôn tay có làm mất hiệu lực nhịn ăn không? Không, cái này không làm mất hiệu lực! Hôn một cái trên vai? Chắc là không. Trên cổ vợ đã cưới theo tôn giáo? Trên má? Miễn cái này không đi xa hơn, Hội đồng Giáo sự chấp nhận kính cẩn hôn nhau. Miễn nước bọt không truyền qua, ngay cả hôn môi nhau cũng không làm mất hiệu lực nhịn ăn, người bán sắt vụn làm lễ cưới tôn giáo cho chúng tôi nói. Mevlut rất tin tưởng ông, anh nghĩ là vì chính ông làm lễ cưới cho chúng tôi, chỉ mình ông có thẩm quyền. Vì trong tôn giáo chúng tôi, mọi chuyện có thể giải thích theo nhiều cách khác nhau. Vediha kể tôi nghe rằng những ngày hè dài nóng nực, mấy thằng tuân thủ nhịn ăn rồi biến vào rừng nấp dưới lòng suối cạn để bắt đầu những trò chơi gợi tình một mình lập luận như vậy, Thầy tế nói không đến gần vợ chồng, ông không nói không được đến gần chính mình…. Biết đâu trong kinh cũng không cấm làm tình trong tháng Ramadan.
Thế nên, các người hiểu rồi đó: suốt những ngày dài nóng nực tháng Ramadan, Mevlut và tôi không tự chủ mãi được và chúng tôi bắt đầu làm tình. Nếu đó là tội lỗi, tôi lãnh, tôi rất yêu Mevlut đẹp trai của tôi. Chúng tôi không làm hại ai! Với những ai xem chúng tôi là kẻ tội lỗi, tôi muốn hỏi câu này: các người nghĩ hàng chục ngàn người trẻ cưới nhau vội vàng trước khi tháng Ramadan bắt đầu và lần đầu tiên trong đời làm tình làm gì ở nhà, trong những giờ nhịn ăn lảo đảo?
Mevlut đã đem xe ba bánh bán kem về, những vá cán dài và một thùng gỗ từ chỗ Hızır, ông về lại Sivas trong tháng Ramadan. Như nhiều người bán rong đi đi về về giữa thành phố và làng và không muốn mất khách quen, mỗi mùa hè Hızır thu xếp với một người bán khác rồi giao xe cùng khách cho họ.
Tin sự lương thiện và kỹ lưỡng của Mevlut, Hızır cho anh thuê nó với giá rất thấp. Ông đã mời Mevlut đến nhà, trong một con hẻm giáp ranh phường Dolapdere, và, với vợ, một bà tử tế nhỏ nhắn tròn trịa gốc Gümüşhane tức thì kết bạn với Rayiha, chỉ họ cách làm kem, cách nện hỗn hợp bằng động tác liên tục, thoăn thoắt và đều tay để tìm được đúng độ đặc, cách bỏ chút axit citric vào trong nước cốt chanh, và một chút phẩm màu trong nước quả anh đào. Theo Hızır, trẻ con và tất cả những ai còn tự cho mình là trẻ con đều thích ăn kem. Bí quyết trong nghề, đó là có bao nhiêu sở thích kem thì có bấy nhiêu vui vẻ và câu pha trò của người bán. Ông ngồi ở bàn và, trên sơ đồ mà ông cẩn thận vẽ sẵn, ông chỉ cho Mevlut những đường anh phải đi qua, giải thích góc nào có nhiều người lui tới nhất và vào giờ nào, dừng khi nào và ở đâu để bán được nhiều. Mỗi tối, khi đẩy xe từ phía trên Tarlabaşı xuống đại lộ İstiklal và Sıraselviler, Mevlut nhẩm lại trong đầu sơ đồ anh đã học thuộc lòng.
Trên xe trắng bán kem có ghi dòng chữ màu đỏ anh đào:
KEM HIZIR
Dâu, anh đào, chanh, chocolate, kem.
Thỉnh thoảng, cuối chiều, khi Mevlut bắt đầu thấy nhớ Rayiha thật rồi, có lúc một hương vị này hết, khách nghe Mevlut đáp Không có anh đào sẽ ra vẻ dạy đời bắt bẻ, Vậy sao anh ghi anh đào? vì nghĩ đến Rayiha và thấy hạnh phúc, thay vì nói Không phải tôi viết, Mevlut không đáp. Anh để cái chuông cũ thừa hưởng của cha ở nhà và dùng cái chuông nhỏ có âm sắc vui vẻ hơn và rộn ràng hơn mà Hızır đưa, lắc theo cách ông bảo cho đến khi nó đong đưa như chiếc khăn tay căng trên dây phơi mắc trong bão, và anh rao Kem đây theo giọng điệu du dương Hızır chỉ. Tuy vậy, lũ trẻ thường chạy theo anh khi vừa nghe tiếng chuông hét lên với anh, Ê chú bán kem, chú không phải Hızır! Anh nói với mấy thằng nhóc hiện ra như ma thần ở các góc đường, cửa sổ nhà, sau thân cây, sân thánh đường nơi chúng chơi trốn tìm và từ trong bóng tối, Chú là em trai của ông ấy, Hızır về làng dự đám cưới rồi.
Vì Mevlut không muốn để xe không ai trông coi nên anh khó vào được các nhà cũng như các căn bếp, thường thì các gia đình muốn ăn kem sẽ cho người xuống dưới đường mua. Các gia đình đông đúc thả xuống cho anh cả chục ly thuôn uống trà trong những cái giỏ cột sợi dây hay trên những khay to bằng bạc hay khảm xà cừ gia nhân mang xuống, Mevlut sớm nhận thấy đáp ứng chính xác từng đòi hỏi hương vị ghi trên mẩu giấy mà anh đọc dưới ánh đèn đường tù mù cũng khó khăn và tinh tế như công việc của dược sĩ. Thỉnh thoảng, anh vừa xong một yêu cầu, đã có thêm hai ba khách xuất hiện trên đường, còn lũ trẻ nói không ngừng và bu quanh anh như ruồi trên hũ mứt, càng lúc càng sốt ruột và huyên náo. Lúc khác, vào giờ cầu nguyện tối tháng Ramadan, không còn một bóng người quanh xe anh hay ngoài đường, một gia đình đông người cho gia nhân cầm khay xuống, và mọi người, lũ trẻ, các ông bác tụ tập xem bóng đá trên truyền hình, những khách ăn vui vẻ, những bà dì liến thoắng, những cô bé được nuông chiều ngúng nguẩy và, sau hết, những thằng nhóc rụt rè cáu kỉnh, từ tầng năm gào xuống cho cả thiên hạ nghe chúng muốn mấy ly kem anh đào, mấy ly có kem, hương vị nào phải để trên hay để dưới trong ốc quế, hỗn láo đến mức Mevlut phải ngạc nhiên. Lúc khác nữa, người ta đòi anh lên nhà và, đứng bên bàn ăn gia đình đông đúc, bên cửa bếp nhà giàu náo loạn, anh chứng kiến lũ trẻ hớn hở nhào lộn trên thảm.
Trong một số nhà, khi nghe tiếng chuông lanh canh Mevlut lắc, họ liền suy ra rằng người đi dưới là Hızır và, từ tầng trên, nhìn thẳng vào mắt anh, các bác các dì bắt chuyện với Mevlut mà nói, Khỏe không, ông Hızır? Trông ông đẹp đó, Mevlut không khiến họ hết lầm, anh sẵn sàng theo trò chơi một cách nhã nhặn, thánh Allah phù hộ, tôi đi dự đám cưới dưới làng lên… Tháng Ramadan này rất tốt lành, và liền tức thì anh thoáng thấy có lỗi.
Lý do chính của cảm giác tội lỗi suốt tháng Ramadan chủ yếu nằm ở việc anh chịu thua cám dỗ và làm tình với Rayiha trong những giờ nhịn ăn. Vì, cũng như Rayiha, anh đủ thông minh để hiểu rằng anh đang sống những ngày hạnh phúc nhất đời mình và không day dứt lương tâm nào đủ lớn để làm lu mờ hạnh phúc của anh, anh cảm thấy rằng cảm giác tội lỗi này đến từ một nguồn còn sâu xa hơn: anh cảm thấy như vô tình được vào thiên đường dù rằng mình không xứng.
Mới mười rưỡi tối và đi còn chưa được nửa lộ trình Hızır vẽ trên sơ đồ thì anh đã nhớ Rayiha da diết. Lúc này cô đang làm gì ở nhà? Sau mười lăm ngày đầu tháng Ramadan, thời gian rảnh rỗi còn lại khi họ chuẩn bị kem và làm tình xong, vài lần họ đi xem phim, trong các rạp ở các hẻm nhỏ ở Beyoğlu mà, với giá một ly kem lớn, chiếu ba phim hài của các diễn viên như Kemal Sunal và Fatma Girik. Nếu Mevlut mua một tivi bán hạ giá, có lẽ Rayiha sẽ đỡ buồn chán khi ở nhà chờ anh.
Mỗi tối, điểm dừng cuối của anh là ở một cầu thang nhìn ra hàng chục ngàn cửa sổ sáng đèn ở Istanbul. Đây là chỗ mà mười hai năm sau, anh bị cha con cướp trấn lột như đã kể ở đầu cuốn sách, và khi anh đứng ngắm các tàu chở dầu xuôi ngược Bosphore trong bóng tối và những sợi đèn trang trí Ramadan căng giữa các tháp thánh đường, Mevlut nghĩ mình thật may mắn có một chỗ tá túc ở Istanbul và trong đó có một cô gái đáng yêu như Rayiha chờ anh. Để bán hết kem còn dưới đáy thùng, anh chọn đứa bạo dạn nhất trong đám thằng nhóc đi theo anh như chim mòng biển đói đằng sau tàu đánh cá, anh hỏi, Cho xem em có gì trong túi. Anh vẫn lấy chút tiền từ vài đứa như nó, đổi lại anh đưa chúng một cái kem to rồi cất bước về nhà. Trái lại, với những đứa không có xu nào nài nỉ, Bác Hızır, ít nhất cũng cho bọn cháu một bánh quế không! hay những đứa bắt chước chế giễu anh, Mevlut không nhượng bộ. Anh biết rằng nếu anh cho không thằng bé đó cái kem, ngày mai anh sẽ không thể bán cho chúng cái nào nữa.
Rayiha. Nghe tiếng Mevlut về và xếp xe trong sân, tôi xuống ngay, khi anh xích bánh xe trước vào cây hạnh nhân thì tôi đem mấy thùng kem (Giỏi quá, bán hết rồi! lần nào tôi cũng kêu lên), những vá cán dài và giẻ lau lên nhà. Vừa vào nhà, Mevlut cởi tạp dề ném xuống đất. Một số người coi trọng tiền kiếm được như thể họ cầm mảnh giấy có tên Đấng tiên tri và đưa lên cao như làm với miếng bánh mì rơi xuống đất, tôi hài lòng thấy Mevlut ném tạp dề đầy tiền xuống đất và nôn nóng quay về với hạnh phúc gia đình. Tôi hôn anh.
Những sáng mùa hè, khi Mevlut ra ngoài mua dâu, anh đào, dưa hấu và mọi nguyên liệu cần để làm kem ở người bán rau quả Albania hay ở Balıkpazarı, tôi cũng mang giày đội khăn vào. Em cũng đi nữa, Mevlut nói, làm như dẫn tôi ra đường thuộc quyết định của anh. Sau tháng Ramadan thì Mevlut còn bắt đầu bán kem buổi chiều.
Ngoài đường, nếu tôi thấy Mevlut ngượng và khó chịu vì có mặt tôi, trong khi anh hàn huyên với bạn gặp trước tiệm hớt tóc, xưởng mộc, tiệm sửa xe, tôi nán lại sau một chút. Thỉnh thoảng, anh nói tôi, Chờ ở đây ít phút, anh vào một quán và bắt tôi chờ. Tôi giải khuây bằng cách nhìn qua cánh cửa để mở của một xưởng sản xuất thau nhựa, tôi nhìn công nhân làm việc. Khi chúng tôi đã đi xa nhà đó rồi, Mevlut thư thái, anh chỉ cho tôi các rạp chiếu phim tồi tàn trong các con hẻm, một quán ăn khác anh từng làm việc với Ferhat, anh kể tôi nghe nhiều chuyện, nhưng ở Taksim, ở Galatasaray, vừa nhác thấy một gương mặt quen trong đám đông, anh hoảng hốt. Vì anh là gã xấu xa bắt cóc một đứa con gái còn tôi là con ngu tin theo? Mình về thôi, Mevlut giận dữ nói và đi trước mấy bước, tôi cố đuổi kịp anh và cố hiểu vì sao lúc này anh bỗng đâu bực tức vì chuyện nhỏ nhặt như vậy. (Cả đời tôi cố hiểu vì sao Mevlut thường bất thần nổi con bực dọc). Vừa khi chúng tôi bắt đầu lựa, rửa và nghiền trái cây, Mevlut dịu lại, anh hôn cổ tôi, má tôi, anh nói rằng anh biết thật ra những trái dâu và anh đào ngọt ngào nhất nằm ở đâu, anh làm tôi vừa cười vừa đỏ mặt. Dù cố kéo màn cách mấy cũng không tài nào làm cho căn phòng tối đi, chúng tôi làm như thể phòng tối và chúng tôi không nhìn thấy nhau, CHÚNG TÔI LÀM TÌNH.
Đọc Xa lạ trong tôi
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.
Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

- thu-vien (1213)
- van-hoc (1244)
- van-hoc-nuoc-ngoai (149)
- tieu-thuyet (57)
- orhan-pamuk (58)
- xa-la-trong-toi (57)
xa-la-trong-toi-chuong-23 (1)
xa-la-trong-toi-23 (1)