Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 34

Xa lạ trong tôi chương 34 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

28 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 34 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 34

Süleyman gieo rắc bất hòa.

Có chuyện như vậy không?

Rayiha. Giờ tôi không còn dẫn Fatma và Fevziye đi xe bus đến Duttepe (hai đứa chung một vé) để chúng gặp dì Vediha, chơi, chạy nhảy và ăn quả mâm xôi trong vườn được nữa. Lần trước tôi đến, cách đây hai tháng, Süleyman dí tôi vào một góc, anh ta hỏi thăm về Mevlut, tôi nói là anh khỏe. Thế rồi, lấy giọng bông đùa mọi khi, anh ta dẫn câu chuyện sang Ferhat và Samiha.

Từ khi họ trốn đi bọn em không gặp họ nữa, tin em đi anh Süleyman, tôi dùng lời nói dối quen thuộc.

Thật ra, anh tin em mà, Süleyman đáp. Anh không tin Mevlut còn muốn gặp Ferhat với Samiha. Em biết vì sao không?

Vì sao?

Em cũng biết chuyện mà, Rayiha. Mấy lá thư Mevlut gửi từ quân dịch, thật ra là viết cho Samiha.

Là sao?

Khi anh đưa thư cho Vediha để chuyển cho em, anh có đọc vài bức. Đôi mắt Mevlut nói đến không phải của em, Rayiha.

Khi nói vậy, anh ta cười nhếch mép như thể chúng tôi đang đùa giỡn với nhau. Tôi cũng bật cười, như thể đó là câu đùa. Thánh Allah phù hộ tôi cũng đủ lanh trí mà cãi lại: Nếu Mevlut viết những thư đó cho Samiha, sao anh lại mang cho em?

Süleyman. Tôi không định bụng làm Rayiha tội nghiệp buồn. Nhưng suy cho cùng biết sự thật chẳng phải là điều quan trọng nhất hay sao? Hôm ấy Rayiha không nói lời nào với tôi nữa, tạm biệt chị Vediha, dẫn con về. Thỉnh thoảng, khi đến lúc về, tôi lấy xe chở họ đến bến xe bus ở Mecidiyeköy để họ khỏi về muộn và Mevlut nổi giận khi không thấy ai ở nhà. Hai con gái của Mevlut rất thích đi xe. Nhưng ngày hôm ấy Rayiha còn không thèm chào tạm biệt. Tôi không nghĩ rằng khi về nhà cô sẽ nói với Mevlut, Mấy bức thư đó, có phải anh viết cho Samiha? Trước hết cô sẽ khóc. Nhưng sau đó ngẫm nghĩ kỹ thì cô sẽ kết luận rằng mọi cái cô nghe từ miệng tôi đều là thật.

Rayiha. Trên xe bus Mecidiyeköy-Taksim về nhà, tôi để Fevziye trên đầu gối và Fatma ngồi bên cạnh. Dẫu tôi không nói gì, các con gái vẫn hiểu ngay là mẹ đang buồn bực. Khi chúng tôi đi bộ về nhà, tôi nhíu mày, Đừng nói với cha là mẹ con mình đến nhà dì Vediha, nghe chưa? Tôi nghĩ có lẽ Mevlut không muốn tôi đến Duttepe vì để tránh cho tôi những bóng gió của Süleyman.

Nhưng ở nhà, vừa thấy gương mặt trẻ con tốt bụng của Mevlut, tôi hiểu rằng Süleyman nói dối. Nhưng sáng mai, khi các con xuống chơi dưới sân, tôi lại nghĩ về cách Mevlut nhìn tôi ở nhà ga Akşehir cái đêm anh bắt cóc tôi và tôi lại thấy không yên… Người lái xe bán tải tối đó là Süleyman.

Nhưng khi lấy xấp thư ra đọc lại, tôi yên lòng: vì khi chúng tôi một mình ở nhà, Mevlut thân yêu của tôi nói hệt như anh viết trong các thư này. Tôi bèn cảm thấy có lỗi đã để tâm đến lời dối trá của Süleyman. Nhưng rồi tôi lại rối bời khi nhớ là chính Süleyman mang thư cho tôi, anh ta nhờ Vediha thuyết phục tôi trốn đi. Mình sẽ không bao giờ quay lại Duttepe nữa, tôi thề.

Vediha. Một chiều, sau giờ Mevlut đi bán cơm gà một chút, tôi ra ngoài mà không nói với ai, bắt xe bus đến nhà Rayiha ở Tarlabaşı. Thấy tôi, em gái mừng đến ứa nước mắt. Đầu quấn khăn như đầu bếp, một cái nĩa to trong tay, nó vừa nướng gà bốc mùi và hơi nước vừa la hai đứa con làm bừa bộn. Tôi ôm hôn hai đứa cháu rồi cho chúng xuống sân chơi. Tụi nhỏ đổ bệnh hết đứa này đến đứa khác, vì vậy mà bọn em không đến, nó nói.

Mevlut vẫn không biết chuyện em đến.

Nhưng Rayiha này, Korkut không cho chị ra ngoài, nhất là đến Beyoğlu. Chị em mình gặp nhau làm sao đây?

Hai thằng con chị, Bozkurt và Turan, chơi dữ với hai con em, Rayiha nói. Khi chúng cột Fatma vào cây rồi phóng tên làm rách lông mày nó… Giờ con em sợ mấy thằng con chị rồi.

Đừng lo nữa, Rayiha; chị đã cho chúng một trận và bắt chúng hứa không động đến hai con em nữa. Dù sao giờ Bozkurt với Turan cũng đi học đến bốn giờ chiều mới về. Nói thật chị nghe đi Rayiha, vì vậy mà em không đến nhà bọn chị nữa hay là Mevlut cấm?

Mevlut không liên quan gì ở đây cả. Đúng ra hãy nhìn chuyện bất hòa mà Süleyman gieo rắc. Theo anh ta thì Mevlut viết thư từ quân dịch không phải cho em mà cho Samiha.

Rayiha của chị, mặc kệ trò ngu ngốc của Süleyman đi…

Rayiha rút phắt xấp thư để trong giỏ đồ may bằng gai, lấy đại ra một phong bì bạc màu. Em yêu, tâm hồn của anh, cô Rayiha duy nhất có đôi mắt đẹp của anh, đọc nó rồi bật khóc.

Süleyman. Tôi không chịu nổi khi Mahinur bắt đầu nói về gia đình tôi, nói rằng chúng tôi vẫn còn sống ở làng cách đây chưa lâu lắm. Cứ như cô là con gái tướng quân, là vợ bác sĩ mà không phải con gái một viên chức nhỏ, một tiếp viên. Cho cô hai ly rakı là cô bắt đầu, Ở làng anh chăn gia súc sao? cô nhướng mày hỏi nghiêm trang như đó là một câu nghiêm túc. Em lại uống nhiều quá rồi, tôi nói.

Em sao? Anh uống còn nhiều hơn em, và hễ uống vào là anh không còn kiểm soát được cử chỉ của mình nữa. Anh mà còn đánh em nữa, em cũng sẽ đánh anh bằng que cời lò.

Tôi về nhà. Mẹ với Vediha ngồi trước tivi xem Gorbatchev và Bush đang ôm hôn nhau. Korkut không có nhà và tôi đang tính uống một ly cuối thì Vediha chặn tôi trong bếp.

Nghe đây Süleyman, chị ta nói. Chú mà cản trở Rayiha đến nhà này, tôi sẽ không tha cho chú đâu. Rayiha tội nghiệp tưởng lời dối trá và trò đùa ngu ngốc của chú là thật, nó khóc.

Đồng ý Vediha. Tôi sẽ không nói với Rayiha nữa. Nhưng trước hết, ta hãy nhớ lại sự thật, rồi sau đó kể những chuyện dối trá để không làm ai đau lòng.

_Süleyman, ta hãy hình dung rằng Mevlut quả đã thấy

Samiha, rằng chú ấy phải lòng nó, nhưng rồi chú ấy viết Rayiha ở đầu thư vì tưởng tên nó là Rayiha._

Phải, đúng vậy…

Không đâu, biết đâu chính chú cố tình đánh lừa chú ấy…

Tôi chỉ giúp Mevlut lấy vợ thôi.

Lúc này nhắc lại chuyện đó để làm gì? Chẳng ích gì cho ai. Nếu không để làm Rayiha đau lòng?

Vediha, chị đã mất rất nhiều công sức tìm một cô gái hợp với tôi. Giờ chị phải thừa nhận sự thật đi.

Những điều chú nói không có gì đúng cả, Vediha trả lời lạnh nhạt. Tôi cũng sẽ kể chuyện đó với anh chú. Chuyện này dừng ở đây. Hiểu chưa?

Như mọi người cũng thấy rồi, khi muốn dọa tôi, Vediha gọi chồng là anh chú, không phải Korkut.

Rayiha. Có lúc, đương khi chuẩn bị miếng gạc ấm để chườm tai đau cho Fatma, tôi bỗng quên cái đang làm mà chạy lại hộp đồ khâu vá, lấy ra một lá thư xếp dưới đáy và tìm tới chỗ Mevlut so sánh đôi mắt tôi Buồn như những ngọn núi ở Kars. Có những tối khi chờ Mevlut về, một tai tôi nghe chị Reyhan nói còn tai kia nghe tiếng thở khò khè đứt quãng vì những cơn ho của các con trong giường, bỗng đâu, như đang nằm mơ, tôi đứng lên và đọc cái Mevlut viết cho tôi, Từ nay anh không cần đôi mắt nào khác cũng không cần mặt trời khác. Buổi sáng, trong chợ cá ở Balıkpazarı, khi tôi với Fatma và Fevziye nhìn Hamdi bán gà làm thịt gà, vặt lông, chặt và xông khói da trong mùi khó chịu, tôi bình tâm khi nhớ Mevlut đã viết cho tôi em yêu dấu có mùi hoa hồng và trời cao, đúng như tên em. Những ngày gió Nam làm cả thành phố bốc mùi cống rãnh với tảo và bầu trời có màu trứng thối, tôi thấy lòng nặng trĩu và tôi đọc lại bức thư

Mevlut viết về đôi mắt tôi là thăm thẳm như đêm khôn dò mà cũng trong trẻo như nước nguồn.

Ông Abdurrahman. Vì cuộc sống ở làng không còn mùi vị gì nữa từ khi các con lấy chồng, tôi lên Istanbul mỗi khi có dịp. Trên xe đò rung lắc như thùng phuy, chập chờn thức ngủ, lòng nặng trĩu, tôi băn khoăn mình có được đón mừng ở đó không. Lên Istanbul, tôi trọ ở nhà Vediha, tôi cố hết sức tránh xa Korkut mặt mày lạnh lùng và cha họ, Hasan bán tạp hóa, mỗi năm qua lại thêm giống một bóng ma. Tôi là một ông già mệt mỏi khốn khổ không xu, cả đời tôi chưa từng trọ trong khách sạn. Tôi thấy trả tiền để ngủ một đêm là cái gì không đàng hoàng. Không phải tôi nhận tiền và quà cáp của Süleyman với Korkut để cho Süleyman cưới Samiha, và tôi muốn lừa đảo họ khi Samiha trốn đi. Phải, Korkut trả tiền làm răng giả cho tôi, nhưng, sự rộng rãi này, tôi xem đó như quà từ chồng của con gái Vediha, không phải tiền cưới cho đứa con gái út xinh đẹp của tôi.

Nghĩ rằng một hàm răng giả là tiền cưới một đứa xinh đẹp như Samiha thì đúng là ngạo mạn. Mỗi khi ở nhà Aktaş, tôi để ý tránh Süleyman tội nghiệp vẫn chưa quên được chuyện này thì, một tối anh ta bắt gặp tôi đang ăn một miếng trong bếp. Không hiểu sao chúng tôi ôm hôn nhau như cha con. Vì cha anh ta đã đi ngủ, chúng tôi rất hài lòng moi ra nửa chai rakı anh ta giấu trong góc, đằng sau giỏ khoai tây. Tôi không nhớ chuyện xảy ra thế nào, nhưng có lúc, trước buổi cầu nguyện sáng một chút, tôi nghe Süleyman cứ lặp đi lặp lại một câu. Chú là người lương thiện và ngay thẳng, nói cháu nghe, có chuyện như vậy không? anh ta lặp lại. Thật ra, Mevlut viết những thư tình đó cho Samiha.

Cháu Süleyman à, cái quan trọng không phải là biết từ đầu ai yêu ai. Cái quan trọng là hạnh phúc khi lấy nhau rồi. Vì vậy mà Đấng tiên tri của chúng ta cấm con trai con gái đã hứa hôn gặp nhau trước đám cưới rồi hoang phí nhiệt tình ái ân trước, và cũng vì vậy kinh Koran cấm phụ nữ ra ngoài để đầu trần…

Đúng lắm, Süleyman nói. Theo tôi nghĩ không phải anh ta nghĩ tôi có lý, mà vì anh ta không dám bài bác một câu ta nói có tên Đấng tiên tri và kinh Koran. Trong xứ chúng ta, tôi nói tiếp, con trai con gái hứa hôn không được làm quen nhau cho đến đám cưới, nên ban đầu mấy thư tình đó gửi cho ai cũng không quan trọng. Thư là hình thức, cái thật sự quan trọng là trái tim.

Nói như chú nghĩa là chuyện Mevlut viết thư khi nghĩ gửi cho Samiha rồi nó lại nên duyên với Rayiha cũng không sao?

Đúng.

Trong mắt thánh Allah, ý định của tôi tớ Ngài rất quan trọng, Süleyman nhíu mày nói. Thánh Allah chấp thuận nhịn ăn của người có Ý ĐỊNH nhịn ăn, không phải kẻ không kiếm ra bánh mì. Vì người này bộc lộ Ý ĐỊNH còn người kia thì không.

Trong mắt Allah, Mevlut với Rayiha là người tốt. Cháu đừng lo, tôi nói. Ngài ban phúc cho chúng. Thánh Allah yêu thương những kẻ hạnh phúc, biết hài lòng với ít ỏi mình có. Nếu Ngài không yêu thương thì chúng có hạnh phúc không? Còn nếu chúng hạnh phúc, chúng ta đâu có quyền nói gì thêm nữa, đúng không cháu Süleyman?

Süleyman. Nếu Rayiha thật lòng tin những thư đó gửi cho cô, vì sao cô không nói Mevlut xin cha cô cho cưới? Họ đã có thể cưới nhau mà nó còn chẳng cần bắt cóc cô. Vì không có ai khác cầu hôn. Nhưng ngược lại, Abdurrahman Vẹo cổ cũng có thể thách cưới lớn… Lúc đó, Rayiha sẽ thành gái già và ông ta không thể bán Samiha, cô con gái nhỏ tuổi nhất và xinh đẹp nhất của ông ta. Đơn giản vậy thôi. (Tất nhiên cuối cùng ông ta cũng không kiếm được tiền từ đứa con út, nhưng đó lại là chuyện khác rồi.)

Ông Abdurrahman. Ít lâu sau, tôi đến thăm con gái út, ở đầu kia thành phố, trong phường Gazi. Vì lẽ Süleyman vẫn chưa quên chuyện xảy ra, tôi giấu chuyện mình đến nhà Samiha với Ferhat, và tôi làm như mình về lại làng. Vediha với tôi ôm nhau khóc, như thể lần này tôi về làng rồi chết. Tôi xách vali lên xe bus đi từ Mecidiyeköy đến Taksim. Trên xe bus không nhích được phân nào trong dòng xe cộ, hành khách bị chen lấn và hét, Bác tài, mở cửa đi, mỗi khi xe dừng nhưng tài xế không chịu mở, Vẫn chưa đến bến. Tôi quan sát mà không can dự vào những cãi vã lặp đi lặp lại này. Sau đó, lên xe bus khác, chúng tôi ngồi xếp sát rạt như cá mòi, đến mức mà khi xuống Gaziosmanpaşa tôi còn dẹp lép như tờ giấy. Từ đó, tôi bắt xe đò xanh và đến được phường Gazi thì đêm xuống.

Tưởng chừng như nơi tận cùng thành phố này lạnh hơn, âm u hơn, mây ở đây có vẻ thấp hơn và đáng sợ. Tôi rảo bước lên đồi, mà dù sao thì cả phường thật ra là một con dốc dài. Xung quanh không một bóng người, mùi của rừng và hồ ở rìa thành phố bàng bạc khắp cùng. Sự tĩnh mịch từ những ngọn núi trọc trùm xuống các túp nhà ma quái quanh tôi.

Con gái yêu quý của tôi ra mở cửa rồi hai cha con ôm chầm nhau và, không hiểu vì sao cả hai cha con cùng khóc. Tôi liền hiểu rằng Samiha khóc vì nó đơn độc và bất hạnh. Ngay cả tối đó, Ferhat chồng nó đến khuya mới về tới nhà và nằm lăn ra ngủ.

Hai vợ chồng làm việc đến độ cuối ngày không còn sức cũng không còn bụng dạ đâu để đi xe bus về gặp nhau trong túp nhà heo hút này. Cuối cùng Ferhat cũng tốt nghiệp đại học hàm thụ, anh ta cho tôi xem tấm bằng trường đại học ở Tiểu Á. Chắc giờ chúng sẽ hạnh phúc. Nhưng ngay đêm đầu tôi đã lo nghĩ đến mất ngủ. Ferhat này không đủ sức làm cho Samiha tội nghiệp của tôi hạnh phúc, đứa con gái xinh đẹp và thông minh của tôi. Hãy hiểu cho tôi, không phải tôi trách anh ta bắt cóc con gái tôi, mà vì anh ta để nó đi làm giúp việc.

Vậy nhưng Samiha không chịu thừa nhận rằng đó là cái làm nó bất hạnh. Buổi sáng, khi chồng đi làm rồi (làm việc gì không biết), Samiha làm như thể nó rất hài lòng về cuộc sống của mình. Nó xin nghỉ để ở nhà với tôi. Nó làm trứng ốp la cho tôi. Qua cửa sổ, nó chỉ tôi mảnh đất mà chồng nó vạch ranh bằng đá lân tinh. Hai cha con tôi ra mảnh vườn nhỏ của căn nhà trên đỉnh đồi; xung quanh còn nhiều ngọn đồi khác, phủ kín nhà ổ chuột trông như những cái hộp trắng. Bóng dáng thành phố hầu như không thấy được xa xa, chìm trong sương mù và khói nhà máy, như một sinh vật đồ sộ nằm trong bùn. Ba nhìn những ngọn đồi trước mặt này đi, Samiha vừa nói vừa chỉ khu ổ chuột xung quanh. Nó rùng mình, như thể nó lạnh. Năm năm trước bọn con đến đây, hết mấy ngọn đồi này còn vắng hoe. Samiha bật khóc.

Rayiha.

Tụi con nói với ba là ông ngoại Abdurrahman và dì Vediha đến thăm nhà mình thì được, nhưng đừng nói có dì Samiha, nghe chưa? tôi dặn các con. Tại sao? Fatma hỏi lại với vẻ tọc mạch mọi khi. Khi thấy tôi cau mày và lắc đầu từ từ như tôi vẫn làm để báo trước rằng tôi đã hết kiên nhẫn và cái bạt tai sẽ giáng xuống, Fatma với Fevziye im miệng.

Khi cha tôi với Samiha đến, một đứa níu cổ ông ngoại còn đứa kia ngồi trên đầu gối dì. Cha tôi để Fatma trên đầu gối và chơi trò bàn tay với nó, lấy trong túi ra một cái gương, một đồng hồ quả quýt, một bật lửa không dùng được nữa, và đặt câu đố.

Còn Samiha, nó ôm cứng Fevziye, nó hôn con bé đến mức tôi tức thì hiểu rằng nó phải sống trong một gia đình đông đúc và sinh ba bốn đứa con mới với được nỗi đau lẻ loi. Nó vừa hôn các con tôi tới tấp vừa kêu lên, Chao ơi, bàn tay ngộ chưa! Nốt ruồi gì đây! và mỗi lần như vậy tôi cũng tò mò rướn qua nhìn bàn tay của Fevziye và nốt ruồi nơi cổ Fatma.

Vediha.

Tụi con dẫn dì Samiha ra xem cây biết nói sau vườn với sân bà tiên trong nhà thờ Syria đi, và họ đi. Tôi định bảo Rayiha đừng sợ Süleyman nữa, Bozkurt và Turan đã ngoan ngoãn lại và dẫn con đến nhà chúng tôi, nhưng cha tôi đã đề cập đến một vấn đề khác hẳn và chúng tôi rất giận ông.

Ông Abdurrahman. Tôi không hiểu sao chúng giận tôi. Còn gì tự nhiên hơn là một ông cha lo lắng cho hạnh phúc của các con gái? Samiha vừa ra ngoài sân với hai đứa nhỏ, tôi nói với Rayiha và Vediha rằng em gái chúng cực kỳ đơn độc khốn khó ở đầu kia thành phố, trong túp nhà tồi tàn một phòng của chúng không có gì ngoài cái lạnh, cái buồn và những bóng ma, và ở được năm ngày thì tôi không chịu được nữa mà quyết định về làng.

Các con đừng nói là ba nói nhưng em các con cần một người chồng thật sự có khả năng làm cho nó hạnh phúc.

Rayiha. Tôi không biết mình bị gì, nhưng khi không tôi nổi giận đến mức thốt ra lời lẽ làm cha tội nghiệp đau lòng, chính tôi cũng sững sờ. Ba đừng có mà phá nát hôn nhân của con gái ba. TỤI CON KHÔNG CÓ ĐỨA NÀO ĐỂ BÁN HẾT, tôi nói. Mặt khác, tôi thấy rằng thật ra cha có lý, rằng Samiha tội nghiệp không còn sức để che giấu nỗi khốn khổ. Và một ý khác quay lộn trong đầu tôi dù tôi không muốn: ngày chị em tôi còn nhỏ và thời trẻ ai cũng nói Samiha là đứa xinh nhất, quyến rũ nhất trong ba chị em, người con gái đẹp nhất thế giới, nhưng lúc này nó không tiền, không con và không vui, trái với tôi là kẻ hạnh phúc với Mevlut; đây là thử thách thánh Allah phái xuống để thử thách lòng tin của chúng tôi hay đây chỉ là công lý ở đời này?

Ông Abdurrahman. BA LÀ LOẠI CHA GÌ VẬY, Vediha thậm chí còn nói. Ai đời có một người cha làm tan nát một gia đình để bán con gái lấy tiền cưới? Lời tố cáo nặng nề đến mức tôi nghĩ có lẽ tốt hơn là làm như tôi không nghe thấy, nhưng tôi không nhịn được. Các con thật đáng xấu hổ, tôi nói. Mọi điều ba chịu đựng, mọi nhục nhã ba lãnh, ba chịu mọi điều này không phải để bán các con kiếm tiền, mà để tìm cho các con tấm chồng tốt đủ sức lo cho các con sống tử tế. Người cha đòi tiền người muốn cưới con gái mình chỉ là cố lấy lại chút đỉnh phí tổn ông ta dùng để nuôi dạy nó, cho nó đi học, cho nó ăn mặc và nuôi dạy nó để thành một người mẹ tốt. Tiền cưới này, nó không chỉ cho thấy người cầu hôn thấy vợ tương lai giá trị ra sao mà, đồng thời, đó còn là tiền duy nhất người ta bỏ ra để cho con gái học hành. Giờ các con hiểu chưa? Ở đất nước này, để có một thằng con trai mà không phải con gái, mọi ông cha, ngay cả hiện đại nhất, cũng sẽ cúng tế cừu, đi nhờ thầy cúng làm phù phép, cầu khẩn thánh Allah hết thánh đường này đến thánh đường khác. Nhưng không như những người đàn ông đầu óc nhỏ nhen này, ba không sướng rơn khi mỗi đứa con gái ba ra đời hay sao? Ba đã lần nào dù chỉ phết nhẹ đứa nào chưa? Ba có bao giờ la mắng các con, nói những lời khiến các con buồn lòng, ba đã bao giờ lên giọng để lại gọn buồn phiền trên gương mặt xinh đẹp của các con chưa? Giờ các con không yêu thương cha các con nữa phải không? Nếu vậy, ba chỉ còn biết chết!

Rayiha. Trong sân, các con tôi chỉ cho dì Samiha xem cái thùng rác phép thuật, chậu hoa mẻ có đàn giun đất băng qua, lâu đài bằng lon đồ hộp của công chúa bằng sắt tây khóc lên hai tiếng nếu ta đánh nó một cái. Nếu ba là một người hung dữ nhốt con gái trong lồng, làm sao chúng thư qua thư lại với những thằng khố rách áo ôm ngay trước mũi ba mà ba không biết? cha tôi nói.

Ông Abdurrahman. Tất nhiên những điều kinh khủng nói ra này đè nặng trái tim một người cha có danh dự như tôi. Còn chưa đến giờ cầu nguyện chiều tôi đã thèm một ly rakı. Tôi đứng lên mở tủ lạnh thì Rayiha giữ cánh cửa lại nói, Mevlut không uống rakı, ba ơi. Nếu ba muốn uống, để con đi mua cho ba một chai Yeni Rakı, rồi nó đóng tủ lại.

Con không phải xấu hổ đâu, con gái… Tủ lạnh nhà Samiha còn trống hơn nữa.

Phần lớn đồ trong tủ lạnh của tụi con là cơm với đậu gà còn dư Mevlut bán không hết, Rayiha nói. Và vì boza mau hư nên giờ buổi tối bọn con cũng bỏ trong này qua đêm.

Tôi ngồi phịch xuống ghế dựa trong góc, thấy như thể một ký ức kỳ lạ hiện về trong đầu làm mắt tôi mờ đi không còn thấy gì nữa. Tôi ngủ thiếp một lúc và mơ thấy mình cưỡi con ngựa trắng đi qua giữa một đàn cừu và, lúc tôi nhận ra bầy cừu là những đám mây, mũi tôi bắt đầu đau và to lên bằng lỗ mũi của con vật tôi cưỡi, và tôi tỉnh dậy. Fatma đang nắm mũi tôi mà kéo.

Con làm cái gì vậy hả! Rayiha hét lên.

Ba ơi, đi với con ra tiệm tạp hóa mua chai rakı, con gái yêu Vediha của tôi nói.

Fatma với Fevziye đi nữa để dẫn đường cho ông ngoại tới tiệm tạp hóa.

Samiha. Rayiha với tôi nhìn theo cha lưng còng đi, dắt tay hai đứa cháu nhỏ tới tiệm tạp hóa. Lúc đến cuối hẻm sắp lên đường dốc, họ cảm thấy chúng tôi đứng bên cửa sổ nên quay lại vẫy. Khi họ đi khuất, Rayiha với tôi ngồi đối mặt nhau không nói gì, cảm thấy chúng tôi vẫn hiểu nhau như ngày còn nhỏ. Hồi đó thỉnh thoảng chị em tôi chọc Vediha và làm chị bực, rồi khi bị mắng, chúng tôi nín thinh và chỉ nói bằng mắt, mày, nhưng giờ tôi hiểu chúng tôi không làm vậy được nữa, cái này đã thuộc về quá khứ.

Rayiha. Lần đầu tiên Samiha hút thuốc trước mặt tôi. Nó nói thói quen này nó không học từ Ferhat mà từ các nhà giàu nơi nó làm việc. Mấy chị đừng lo về Ferhat, nó nói. Anh có bằng đại học rồi, anh quen người ở Sở điện lực, và anh đã bắt đầu làm việc ở đó, bọn em sẽ sớm an nhàn, và mấy chị sẽ không phải lo cho bọn em nữa. Đừng để cha ở gần Süleyman. Em ổn. Vậy thôi.

Em biết lần trước Süleyman điên nói gì với chị không? tôi nói. Tôi lấy ra xấp thư cột ruy băng trong hộp đồ may. Em biết không, những lá thư Mevlut gửi cho chị từ quân dịch… Nói là Mevlut không viết cho chị mà cho em, Samiha à.

Không để nó kịp trả lời trả vốn gì, tôi mở các phong thư rồi đọc ngẫu nhiên mấy đoạn. Ngày còn ở làng, khi cha không có nhà, thỉnh thoảng tôi đọc vài dòng trong các thư này cho Samiha nghe. Chúng tôi cười với nhau. Nhưng lần này, đọc được vài ví dụ thì tôi nhận thấy tôi hay Samiha không ai cười được. Trái lại, khi đọc đôi mắt đen như mặt trời buồn, tôi tưởng chừng mình sắp khóc, tôi nghẹn ngào và hiểu rằng lẽ ra tôi không nên kể lại cho Samiha nghe lời dối trá Süleyman rêu rao.

Bậy, Rayiha, không làm sao có chuyện này được? Samiha nói nhưng cũng nhìn tôi vẻ như muốn nói câu của tôi cũng có thể tin được. Trong khi đọc các thư khác, tôi cảm thấy Samiha lấy làm kiêu hãnh, như thể Mevlut nói về nó. Tôi dừng ngang. Tôi thấy nhớ Mevlut của tôi. Tôi hiểu rằng ở đó, ở ngoại ô heo hút của nó, Samiha giận tất cả chúng tôi, và nhất là tôi. Mevlut sắp về nên tôi đổi đề tài.

Samiha. Rayiha nhắc là chồng sắp về… Vediha nhìn tôi nói, Đằng nào thì chị với ba cũng về đây… Mọi chuyện này làm tôi đau lòng rồi làm tôi bực… Lúc này tôi ngồi gần cửa sổ trên xe bus đi Gaziosmanpaşa, lòng buồn bã. Tôi kéo chéo khăn quàng lên chấm nước mắt bên khóe. Tôi cảm thấy rõ rằng họ muốn tôi đi trước khi Mevlut về. Vì những lá thư đó, thật ra Mevlut viết cho tôi! Tôi có lỗi gì? Tôi mà nói thẳng ra thì mọi người sẽ nhất loạt kêu lên, Không phải đâu! và, buồn thật lòng, họ sẽ nói, Làm sao mà em nghĩ chuyện như vậy được, bọn chị rất yêu thương em! Họ quy chuyện tôi dễ tự ái cho thu nhập ít ỏi của Ferhat, do tôi phải đi làm giúp việc và chuyện chúng tôi không có con. Tôi không giận chuyện đó, tôi yêu thương tất cả họ. Nhưng nhiều khi tôi cũng thắc mắc Mevlut có viết những thư đó cho tôi không.

Samiha, dừng đi, đừng nghĩ đến chuyện đó, thật xấu hổ, tôi dặn mình. Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ đến, và không chỉ một lần. Đàn bà không kiểm soát được ý nghĩ của họ, như giấc mơ vậy; những ý nghĩ này chạy tán loạn trong đầu tôi như lũ trộm hoàn toàn mất phương hướng trong nhà tối như mực.

Buổi tối, trong phòng nhỏ dành cho người làm trong nhà giàu ở Şişli, khi nghe tiếng rù rì dịu dàng của bồ câu nép trong bóng tối tòa nhà, tôi tự hỏi nếu biết, Ferhat sẽ nói sao. Tôi còn nghĩ hay là Rayiha yêu quý nói tôi nghe chuyện này để tôi cảm thấy đỡ tủi về số phận mình. Một tối, khi về nhà khuya, rã rời sau chuyến xe bus cực khổ, thấy Ferhat ngủ gục trước tivi, tôi muốn đánh thức anh trước khi anh ngủ luôn.

Anh biết Rayiha mới nói gì không? tôi nói. Anh biết những lá thư Mevlut gửi cho Rayiha… Thật ra, Mevlut viết mà nghĩ đến em.

Từ đầu sao? Ferhat hỏi mà mắt không rời tivi. Phải, từ đầu.

Những thư đầu cho Rayiha, đó không phải Mevlut, là anh viết.

Sao?

Mevlut thì biết gì thư tình… Trước khi đi quân dịch, anh ta đến gặp anh, anh ta nói anh ta phải lòng, nên anh viết giùm anh ta vài bức.

Là anh viết những thư đó cho em?

Không. Tất nhiên là Mevlut nhờ anh viết cho Rayiha. Anh ta kể hết với anh chuyện anh ta phải lòng chị em.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 34 196 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 34, xa la trong toi 34.
Xa lạ trong tôi | Chương 34.

Chuyên mục orhan-pamuk

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Chuyên mục xa-la-trong-toi-34

Xa lạ trong tôi | Chương 34

Xa lạ trong tôi | Chương 34

Xa lạ trong tôi chương 34 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 34

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ