Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

26 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 29

Tư bản và truyền thống.

Mái ấm hạnh phúc của Mevlut.

Cuối tháng Hai 1985, sau một ngày dài lạnh lẽo bán buôn ế ẩm, Mevlut thu dọn dĩa, ly tách để chuẩn bị rời Kabataş về nhà thì Süleyman lái xe bán tải chạy lại. Ai cũng tặng quà và bùa trị mắt quỷ cho đứa con thứ hai của em, chỉ có anh là chưa, Süleyman nói. Lên xe ngồi đi rồi ta trò chuyện một chút. Công việc thế nào? Ở ngoài em không lạnh sao?

Mevlut vừa ngồi lên ghế đằng trước thì anh nhớ lại rằng, một năm trước, trước khi đi biệt tăm, Samiha thường ngồi ở chỗ này, rằng Süleyman và Samiha có đôi mắt đẹp cùng đi dạo Istanbul với nhau rất nhiều trên xe này.

Em bán cơm được hai năm rồi, em chưa bao giờ lên xe của khách, anh nói. Nó cao quá, em bị chóng mặt, em xuống đây.

Cứ ngồi đi, ta có chuyện cần nói! Süleyman ngăn lại. Anh ta giữ tay Mevlut đã chìa ra nắm cửa. Anh ta nhìn thẳng vào mắt bạn thuở nhỏ với vẻ thất tình và chán nản.

Qua cái nhìn, Mevlut hiểu rằng anh họ muốn nói, Cuối cùng ta đã huề! Anh thấy thương anh ta và tức thì hiểu sự thật mà anh cố giấu mình hai năm rưỡi nay: Süleyman gài bẫy lừa anh tin cô gái có đôi mắt đẹp tên Rayiha mà không phải Samiha. Nếu Süleyman cưới được Samiha như trù tính, để không làm ai ngượng, cả Mevlut lẫn Süleyman đều sẽ phải làm như thể một sự dối gạt như vậy chưa bao giờ xảy ra…

Chúc mừng, Süleyman, anh với anh trai làm ăn rất suôn sẻ, còn phía em ta không thể nói rằng nó khỏi sắc. Em nghe nói các tòa nhà mới của Vural đã bán được phân nửa khi còn chưa xây xong móng.

Thánh Allah phù hộ bọn anh cũng kiếm được tiền, Süleyman nói. Nhưng bọn anh cũng mong em kiếm được. Anh Korkut cũng nghĩ vậy.

Việc gì? Em sẽ mở một góc trà trong văn phòng của đám Vural sao?

Em muốn trông coi các bếp trà không?

Em có khách, Mevlut nói và tụt xuống xe. Không có khách nào cả. Nhưng, xoay lưng về xe của Süleyman, Mevlut giả làm như chuẩn bị một dĩa cho khách. Anh múc cơm ra dĩa và dùng sống vá vỗ vỗ cơm cho đằm xuống. Trong khi tắt bếp gas trong chiếc xe ba bánh, anh cảm thấy Süleyman xuống xe rồi đến sau lưng và anh hài lòng.

Nếu em không thích thì thôi ta không nói, nhưng anh muốn đưa tận tay món quà này cho con bé, Süleyman nói. Như vậy, anh cũng thấy mặt nó luôn.

Nếu anh không biết đường đến nhà thì đi theo em, Mevlut nói rồi đẩy xe. Ta chất nó lên sau xe đi, Süleyman đề nghị.

Đừng xem thường quán ăn ba bánh này. Bếp và lò nặng lắm mà cũng dễ vỡ.

Trong khi anh vừa thở phì phò vừa hì hục đẩy xe trên đồi Kazancı về hướng Taksim như anh làm mỗi chiều từ bốn đến năm giờ để về nhà (mỗi ngày mất hai mươi phút), Süleyman chạy xe bán tải theo sau.

Mevlut, ta ràng nó vào hãm xung rồi anh kéo từ từ đằng sau.

Anh ta thành thật và thân tình nhưng Mevlut vẫn giả như không nghe thấy. Được vài thước, anh dừng quán lưu động bên vỉa hè và bóp phanh. Anh cứ đi theo quảng trường Taksim rồi đợi em ở chỗ bến xe bus Tarlabaşı.

Süleyman nhấn ga, chạy lên dốc và khuất dạng. Mevlut lo Süleyman sẽ thấy tình trạng nghèo nàn của nhà anh. Thật ra, anh thích sự ân cần của Süleyman. Trong thâm tâm, anh nghĩ rằng nhờ anh ta mà anh có thể tiếp cận đám Vural và rồi Rayiha, các con và anh có thể hưởng một cuộc sống tốt hơn.

Anh xích xe vào cây trong sân sau. Em đâu rồi? anh gọi lên khi Rayiha chậm xuống phụ anh một tay như mọi khi. Họ gặp nhau trong bếp, tay anh ôm đồ nghề nấu cơm. Süleyman mang quà cho đứa bé, anh ta lên tới nơi bây giờ! Thu dọn cho chỗ này trông tử tế chút đi! Mevlut thốt lên.

Anh sao vậy? Rayiha nói. Cảnh mình sao thì cứ để anh ta thấy vậy.

Ta ổn mà, Mevlut nói. Vui lên khi thấy các con, anh cười.

Để anh ta không đi rêu rao. Ta làm thoáng phòng đi, có mùi hôi.

Đừng mở cửa sổ. Tụi nhỏ sẽ bị cảm lạnh, Rayiha nói. Em phải thấy xấu hổ mùi nhà mình à? Nhà họ ở Duttepe không có mùi vậy à?

Không. Nhà họ ở Duttepe có vườn rộng, họ có điện, nước máy, tinh tươm đâu ra đó. Nhưng ở đây, mình hạnh phúc hơn nhiều. Em chuẩn bị boza chưa? Ít ra cũng cất mấy cái tã lót này đi.

Có hai đứa con, em làm không xuể, nào là boza, com, gà, rửa dọn, giặt giũ, em xin lỗi.

Korkut với Süleyman muốn đề nghị anh một việc.

Việc gì?

Bọn anh sẽ hợp tác. Anh sẽ lo các bếp trà cho công ty của đám Vural.

Em thấy thì Süleyman không có đề nghị nào vậy cả, anh ta chỉ muốn khéo léo hỏi dò mình xem Samiha trốn đi với ai. Nếu họ coi trọng anh như vậy, sao họ không nghĩ đến việc này sớm hơn?

Süleyman. Tôi không hề muốn làm Mevlut buồn khi biết tôi chứng kiến nó đứng đợi khách ở Kabataş, trong gió và mặt ỉu xìu. Vì tôi biết không thể tìm được chỗ đậu xe trong lưu thông ở Taksim, tôi đậu xe trong một con hẻm và, từ xa, tôi buồn bã nhìn Mevlut nhọc nhằn đẩy xe cơm gà lên dốc.

Tôi chạy một vòng quanh phường Tarlabaşı. Sau cú đảo chính quân sự 1980, vị tướng lúc đó thành thị trưởng đã nổi cơn điên và đuổi mọi thợ mộc cùng thợ máy khỏi thành phố. Ông ta còn ra lệnh đóng cửa các nhà trọ cho người độc thân làm rửa bát trong các nhà hàng ở Beyoğlu mà nói rằng đó là các ổ vi trùng. Vì vậy mà các đường này vắng vẻ. Lúc đó, đám Vural đến đây tìm các xó xỉnh họ có thể mua rẻ để biến thành những lô đất xây dựng được trong tương lai nhưng họ bỏ cuộc, vì hầu hết nhà là của người Hy Lạp bị trục xuất về Athens trong vòng một đêm năm 1964. Bọn mafia ở đây mạnh hơn và tàn bạo hơn các băng ở Duttepe. Trong năm năm qua, chỗ này lúc nhúc từng đám người tứ cố vô thân, từng đám người khốn khổ từ Tiểu Á đổ về Istanbul, người Kurd, người Di gan, người nhập cư đến đây sinh sống nhiều đến độ phường này trở nên tệ hơn Duttepe mười lăm năm trước. Cần một cú đảo chính quân sự nữa mới dọn sạch được phường này.

Đến nhà họ, tôi đưa Rayiha món quà cho con gái (một con búp bê). Căn phòng duy nhất giống cái chợ đến mức tôi hoa mắt: tả trẻ em, dĩa, ghế, áo quần, những bao đậu gà, gói đường, bếp gas, lọ hũ nhỏ cho em bé, chai nước tẩy, xoong nồi, bình sữa, thùng nhựa, nệm, chăn lông… mọi thứ xoắn thành nùi mang một màu duy nhất như áo quần quay trong máy giặt.

Mevlut à, Vediha nói nhưng anh không tin, nhưng giờ thì anh đã thấy tận mắt; em, em dâu và tụi nhỏ, nhà em hạnh phúc quá… chuyện này làm anh vui nhất hôm nay.

Vì sao Vediha nói anh không tin? Mevlut hỏi.

Khi thấy hạnh phúc gia đình này, anh cũng muốn cưới vợ càng sớm càng hay.

Vì sao anh không tin, Süleyman?

Rayiha dọn trà, Anh Süleyman, xem ra khó có cô nào làm anh vừa ý, cô chọc. Ngồi xuống đây đi.

Thật ra, chính anh mới không làm các cô vừa ý, tôi nói mà không ngồi. Chị Vediha nói với em, ‘Mọi cô gái đẹp đều yêu Süleyman nhưng anh ta không thích ai.

Vediha rất thích giúp, nhưng sau đó chị luôn đi kể lại vậy à? Vậy cô gái đẹp nào sẽ yêu anh?

Chị Vediha có ý tốt mà.

Anh biết, cô gái này không dành cho anh; cô ta ủng hộ đội bóng Fenerbahçe, tôi liền đáp. Chính tôi cũng ngạc nhiên trước câu trả lời có sẵn của mình, tôi cười với họ.

Còn một cô cao nữa.

Ôi trời, em biết mọi chuyện… Cô ta hiện đại quá, không dành cho anh, Rayiha à.

Anh Süleyman, anh có từ chối cưới một cô gái đẹp, đoan trang và anh thích chỉ vì cô ta không trùm đầu không?

Rayiha, giờ em lôi đâu ra mấy chủ đề này? Mevlut kêu lên từ đầu kia phòng. Anh đang kiểm độ sệt của boza. Trên tivi sao?

Rayiha, đừng làm như anh là người kiêu kỳ và không tìm thấy cô gái nào xứng hợp. Suýt thì anh đã chịu cô gái làm giúp việc gốc Kastamonu ở Kasım.

Rayiha nhíu mày. Em cũng có thể làm giúp việc, cô nói tự hào. Ta làm việc có danh dự thì có gì sai?

Em nghĩ anh cho phép em làm vậy sao? Mevlut nói.

Thật ra, ở nhà, em vừa là giúp việc, quản gia, đầu bếp quán ba bánh vừa làm đầu bếp tiệm boza, Rayiha vừa cười vừa nói.

Cô quay qua Mevlut, Nên hãy đưa em một hợp đồng trước mặt công chứng, nếu không em sẽ đình công. Cái này có trong luật.

Có trong luật hay không cũng vậy thôi, nhà nước sẽ không xen vào việc nhà mình! Mevlut nói thách thức.

Chúc mừng Rayiha, vì em biết nhiều thứ như vậy, chắc em cũng biết chuyện anh nặng lòng, tôi đánh bạo.

Anh Süleyman, bọn em không biết Samiha trốn đi đâu hay với ai. Anh phí hơi hỏi tụi em rồi. Em nghe anh Korkut cư xử tồi tệ với cha tội nghiệp của em vì nghĩ ông biết chuyện…

Đi nào Mevlut, ta đến quán rượu Çardak đằng góc ngồi nói chuyện một chút, Süleyman rủ.

Nhưng đừng để Mevlut uống nhiều quá, được chưa?

Rayiha dặn. Hết một ly, anh ta sẽ kể hết. Anh ta không như em.

Anh biết anh uống được chừng nào! Mevlut đáp. Anh bực là vợ dùng giọng điệu thân tình và quá tử tế với Süleyman, và cô không đội khăn chỉnh tề. Rõ ràng là Rayiha thường đến Duttepe hơn cô nói anh biết, hưởng sự sung túc của gia đình ở đó. Tối nay, đừng ngâm thêm đậu gà, Mevlut nói giọng điệu gia trưởng khi bước ra cửa.

Đằng nào thì cơm em đưa anh hồi sáng đem về vẫn còn nguyên, Rayiha nói cứng.

Ra đến ngoài, Süleyman không nhớ mình đậu xe ở đâu. Khi thấy nó sau vài bước, mặt anh ta sáng lên.

Đừng đậu xe ở đây, tụi con nít có thể lấy cắp gương chiếu hậu, Mevlut nói. Hay giật logo Ford… Chúng bán lại cho người bán phụ tùng ở trên kia hay đeo quanh cổ như dây chuyền. Nếu đó là Mercedes, chúng đã lột logo từ lâu rồi.

Anh tưởng không có Mercedes nào vào phường này.

Đừng xem thường phường này. Ngày xưa, những người Hy Lạp và người Syria thông minh nhất và khéo léo nhất sống ở đây. Chính thợ thủ công và giới thương nhân nuôi sống Istanbul.

Çardak là một quán Hy Lạp cũ nằm cách ba con đường phía trên hướng Beyoğlu, nhưng Mevlut và Rayiha chưa bao giờ đến đó ăn dù chỉ một lần. Lúc này vẫn còn sớm nên quán vắng. Họ ngồi vào một bàn. Süleyman gọi mỗi người một phần đúp rakı (thậm chí cũng không hỏi Mevlut) và meze (phô mai trắng, thố vẹm) rồi anh ta vào đề ngay.

Từ nay anh em mình hãy gạt qua một bên những cãi cọ về tài sản của cha mình. Anh Korkut gửi lời hỏi thăm… Bọn anh có cơ hội làm ăn nghiêm túc muốn bàn với em.

Việc gì?

Thay vì trả lời, Süleyman nâng ly rakı lên nói, Chúc sức khỏe. Mevlut cũng nâng ly chúc nhưng nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống bàn.

Sao… Em không uống sao?

Ta không được say trước khách. Khách của em sắp chờ em để mua boza.

Với lại em không tin tưởng anh, em nghĩ em uống say anh sẽ moi chuyện bí mật của em, đúng không? Süleyman nói. Nghe này, anh đã bao giờ đi kể bí mật lớn của em với ai chưa? Tim Mevlut đập thình thịch: Vậy bí mật lớn của em là gì?

Mevlut yêu quý, em tin tưởng anh đến mức em còn quên mọi chuyện. Tin anh đi, anh cũng quên, anh không nói với ai cả. Nhưng anh sẽ nhắc em vài điều để em tin anh: khi em phải lòng ở đám cưới Korkut, anh đã khuyên nhủ và giúp em, có hay không?

Tất nhiên là anh giúp em…

Để em bắt cóc cô gái, anh chạy xe bán tải từ Istanbul về Akşehir, đúng không?

Thánh Allah ban phúc cho anh Süleyman… Nhờ anh mà hôm nay em rất hạnh phúc.

Em có hạnh phúc thật không?… Nhiều lúc thiên hạ có ý định hạnh phúc nhưng thật ra lại không như vậy… Nhưng dẫu sao họ vẫn quả quyết là mình hạnh phúc.

Sao ai bất hạnh mà phải nói mình hạnh phúc…

Vì xấu hổ… Vì công nhận họ không hạnh phúc làm họ còn bất hạnh hơn. Nhưng mọi điều này không áp dụng với em. Em sống rất hạnh phúc với Rayiha… Nhưng giờ em sẽ giúp để anh có hạnh phúc.

Em sẽ giúp anh giống như vậy.

Samiha đâu?… Theo em cô có quay lại với anh không?… Trả lời anh thật lòng đi Mevlut.

Bỏ cô gái này ra khỏi đầu đi, Mevlut im lặng một lúc rồi trả lời.

Nói một cái là mọi chuyện ra khỏi đầu hay sao? Trái lại, nó còn bám chặt hơn. Anh trai anh và em, hai người cưới hai cô chị, hai người ổn rồi. Còn anh vẫn chưa lấy được cô thứ ba. Giờ, càng cố quên Samiha, anh càng nghĩ đến cô ấy. Đôi mắt, dáng điệu, vẻ đẹp của cô ấy không rời tâm trí anh. Anh làm sao được? Thứ duy nhất khác anh nghĩ đến là kẻ đã làm bẽ mặt anh…

Kẻ nào?

Thằng khốn đã cướp mất Samiha của anh. Đó là ai? Nói thật cho anh biết đi, Mevlut. Anh sẽ trả thù tên này. Vì Süleyman đã nâng ly rakı với cái có vẻ là cử chỉ hòa bình, thích hay không thì Mevlut vẫn phải uống cạn.

A… sảng khoái thật, Süleyman nói. Đúng không?

Nếu tối nay em không phải đi bán, em cũng sẽ uống một… Mevlut nói.

Mevlut, suốt nhiều năm em gọi anh là tên dân tộc và phát xít nhưng em thấy chưa, thật ra chính em mới lo phạm tội đến mức sợ rakı. Tay bạn cộng sản tập cho em uống rượu giờ sao rồi? Nhắc lại xem gã người Kurd đó tên gì?

Süleyman, bỏ qua những chuyện cũ này đi, nói em nghe về công việc mới.

Em muốn làm loại việc gì?

Không có việc gì cả… Anh chỉ đến để cố biết ai bắt cóc Samiha.

Có loại xe máy ba bánh Arçelik, em nên bán cơm bằng cái đó, Süleyman nói giọng điệu tàn nhẫn. Em có thể mua trả góp mỗi tháng. Mevlut này, nếu có vốn, em sẽ mở quán gì và ở đâu?

Mevlut biết là không cần để tâm câu hỏi này, nhưng anh cũng không nhịn được. Em sẽ mở một quán boza ở Beyoğlu.

Nhưng nhu cầu boza có đủ không?

Em tin chắc là nếu boza được nấu ngon và dọn sạch sẽ, ai uống rồi cũng sẽ quay lại uống nữa, Mevlut hồ hởi nói. Em nói điều đó với anh, như một người tư bản… Boza có một tương lai lớn.

Đồng chí Ferhat chỉ em những mánh lới tư bản này à?

Ngày nay người ta ít uống boza không có nghĩa là ngày mai họ sẽ dừng uống. Anh đã nghe sự tích hai thương nhân bán giày sang Ấn chưa? Một người nói, Ở đây, thiên hạ đi chân đất nên họ sẽ không mua giày đâu rồi ông ta quay về.

Ở đó không có các nhà tư bản sao?

Người kia nói, Ở đây, có nửa triệu người đi chân đất, nghĩa là báo trước cho một thị trường lớn, ông ta kiên trì, và cuối cùng làm giàu nhờ bán giày ở Ấn Độ. Cái em mất khi bán cơm đậu gà buổi sáng, em lấy lại nhiều hơn khi bán boza buổi tối…

Em thành nhà tư bản chính hiệu rồi, Süleyman nói. Nhưng anh nhắc em rằng nếu vào thời Ottoman người ta uống boza, đó là vì nó thay thế thức uống có cồn. Boza, nó không như giày người Ấn thiếu… Ngày nay, ta còn không phải mất công đánh lừa mình là trong boza không có cồn. Vì lẽ rượu được bán tự do.

Không, nếu người ta uống boza, đó chắc chắn không phải để tự lừa mình. Ai cũng thích, Mevlut sôi nổi nói. Nếu anh bán nó trong quán hiện đại, sạch sẽ… Anh Korkut đề nghị em việc gì vậy?

Korkut không quyết được nên ở lại với đám bạn dân tộc cũ hay ứng cử vào đảng ANAP, Süleyman nói. Nói anh biết vì sao lúc nãy em nói anh Bỏ Samiha ra khỏi đầu.

Là vì cô ta đã trốn đi với một người khác… Mevlut nói nhỏ giọng. Không gì đau hơn sự cay cú vì tình yêu, anh nói thêm chân thành.

Em không muốn giúp anh nhưng có người khác giúp. Đây, vậy thì nhìn cái này đi. Süleyman lấy trong túi ra tấm hình đen trắng cũ hơi nhàu và chìa cho Mevlut.

Trên bức hình là một phụ nữ hát trước micro, kẻ mắt đen đậm, trang điểm kỹ và có một vẻ chán chường. Cô trùm đầu. Cô không đẹp.

Süleyman, người đàn bà này hơn anh em mình cũng chục tuổi là ít!

Không đâu, cô ta chỉ lớn hơn ba bốn tuổi. Nếu em quen cô ta, em sẽ thấy cô ta chưa quá hai mươi lăm. Đó là một người rất tốt, rất thấu tình. Anh gặp cô ta hai ba lần mỗi tuần. Tất nhiên là đừng nói cho Rayiha hay Vediha, và cái này cũng không được tới tai Korkut. Em với anh, mình là người tín cẩn trong rất nhiều chuyện, đúng không?

Không phải anh định cưới một cô gái xứng hợp sao? Không phải Vediha phải tìm cho anh một cô gái tử tế để cưới sao? Cô ca sĩ này là ai đây?

Anh còn độc thân, và anh vẫn chưa cưới vợ. Em đừng ghen.

Ghen gì? Mevlut hỏi. Anh đứng lên. Đến giờ em đi lo boza rồi. Lúc này thì anh đã hiểu rằng, như Rayiha giả định đúng, không có việc làm ăn gì với Korkut cả, và Süleyman chỉ đến để cố khéo léo dò hỏi anh về Samiha.

Cứ ngồi đã, ít ra cũng một hai phút nữa. Theo em tối nay em sẽ bán bao nhiêu ly?

Tối nay, em sẽ đi bán với hai thùng lưng một nửa. Em tin là sẽ bán hết.

Vậy thì anh trả em nguyên một thùng boza. Vậy là bao nhiêu ly? Tất nhiên em sẽ giảm giá cho anh.

Sao anh lại mua?

Anh mua hết để em ngồi với anh, bầu bạn với anh, để em không lạnh cóng ngoài đường.

Em không cần anh bố thí.

Nhưng anh, anh cần tình bạn của em.

Nếu là vậy, anh cứ trả em bằng một phần ba thùng thôi, Mevlut nói và ngồi xuống lại. Em sẽ không tính lời anh. Chỉ giá nguyên liệu thôi. Nhưng đừng nói với Rayiha là em ngồi lại uống với anh. Anh sẽ làm gì với boza?

Anh sẽ làm gì à? Süleyman hỏi lại, trầm ngâm. Anh không biết… Anh sẽ đem cho ai đó… hay anh sẽ đổ đi.

Đổ đâu?

Đổ đâu sao? Nó là của anh, không phải sao? Vào bồn cầu.

Xấu hổ cho anh, Süleyman…

Ủa? Không phải em là nhà tư bản sao? Còn anh, anh trả tiền cho em mà.

Anh không xứng với một xu tiền anh kiếm được ở Istanbul đâu, Süleyman.

Làm như boza là cái gì thiêng liêng không bằng.

Phải, boza là thứ thiêng liêng.

Thôi đi, người ta chế ra boza để tín đồ Hồi giáo có thể uống rượu, họ ngụy trang nó khéo nhưng đó là thức uống có cồn – ai cũng biết vậy.

Không, Mevlut nói khi tim đập nhanh. Trong boza không có cồn. Cảm thấy một vẻ cực kỳ bình tĩnh hiện trên mặt mình, anh nhẹ nhõm.

Em nói đùa chắc?

Trong mười sáu năm bán boza, Mevlut dùng câu nói dối này với hai loại người:

  1. Với những khách bảo thủ muốn uống boza và đồng thời cũng muốn tin mình không phạm tội. Trong số họ, những người thông minh biết thật ra boza có cồn, nhưng họ làm như sản phẩm Mevlut bán là sáng tạo đặc biệt như Coca-Cola không đường và, nếu quả thật nó có cồn, tội lỗi sẽ trút lên đầu Mevlut nói dối này.

  2. Với những người thế tục và Âu hóa muốn uống boza và khai sáng cho tên bán rong nhà quê ngu ngốc. Những kẻ có chút đầu óc hiểu rằng Mevlut biết rõ trong boza có cồn, nhưng họ muốn làm xấu mặt tên nông dân cuồng tín và ranh ma nói dối để lấy tiền.

Không, em không đùa chút nào, boza là thứ thiêng liêng, Mevlut nói.

Anh là tín đồ Hồi giáo, Süleyman nói, chỉ những cái phù hợp với giáo luật mới thiêng liêng.

Không chỉ cái gì thuộc Hồi giáo mới thiêng liêng mà còn tất cả những gì ông cha ta truyền lại, Mevlut nói. _Có những tối, trong một con đường vắng vẻ tù mù, em thấy mình trước một bức tường cũ rêu phong. Một cảm giác sung sướng dâng trào trong em.

Em bước vào nghĩa trang, và dù không biết đọc những câu chữ Ả Rập xưa nhưng em cảm thấy dễ chịu như là mình cầu nguyện._

Thôi nào Mevlut, em sợ chó lang thang trong nghĩa trang mà.

_Em không sợ mấy bọn chó hoang. Chúng biết em là ai.

Anh biết cha đã mất của em nói gì với những người cho rằng boza có cồn không?_

Chú nói sao?

Nếu nó có cồn, tôi sẽ không bán đâu, thưa ông, Mevlut bắt chước cha.

Họ không biết trong đó có cồn, Süleyman đáp. Rồi nếu boza được ban phước như nước thánh, thiên hạ hẳn sẽ uống hàng lít, và hôm nay em đã giàu rồi.

Không cần ai cũng uống nó mới thiêng liêng. Thật ra không có mấy người đọc kinh Koran. Nhưng trong cả Istanbul rộng lớn này, bất kỳ thời điểm nào cũng có ít nhất một người đọc nó và khi hình dung người này đang đọc, hàng triệu người khác cảm thấy tốt đẹp. Chỉ cần mọi người hiểu rằng boza là thức uống của tổ tiên chúng ta. Giọng của người bán boza làm họ nhớ lại điều đó, và họ thấy ấm lòng.

Sao họ lại thấy ấm lòng?

Em không biết, Mevlut đáp. Nhưng may là họ cảm thấy như vậy, và vì vậy mà họ uống boza.

Vậy nghĩa là em chẳng khác nào một biểu tượng cho cái gì lớn lao hơn, Mevlut.

Phải, đúng là vậy, Mevlut tự hào đáp.

Nhưng em vẫn đồng ý bán boza cho anh với giá nguyên liệu. Em chỉ không chịu nó bị đổ vào bồn cầu. Em nói đúng, hoang phí là một tội trong tôn giáo chúng ta, ta nên đem chia cho người nghèo, nhưng anh không biết mọi người có uống gì có cồn và bị cấm không.

Sau nhiều năm dạy em chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa phát xít là gì, anh đang sai đường nếu anh định xúc phạm boza, Süleyman…

Phải rồi, ta vừa giàu lên là bị người ta ganh ghét và nói ta sai đường.

Không, em không ganh với anh. Anh phí thời gian cho không đúng người đàn bà rồi, Süleyman…

Làm như em biết đàn bà nào thì đúng đàn bà nào thì không đúng.

Em là đàn ông có vợ. Và thật may mắn là em rất hạnh phúc, Mevlut nói và đứng lên. Anh cũng tìm cho mình một cô gái tử tế và cưới càng sớm càng tốt đi. Thôi, chào anh.

Anh sẽ chưa cưới vợ chừng nào anh còn chưa giết được thằng khốn đã bắt cóc Samiha, Süleyman nói với theo sau lưng anh. Nói với hắn, với tên người Kurd đó.

Mevlut bước về nhà như người mộng du. Rayiha đã đem hai thùng boza xuống. Anh chỉ cần quảy đòn gánh lên vai, móc hai thùng vào và ra đường. Nhưng anh lên nhà.

Rayiha đang cho Fevziye bú. Anh ta ép anh uống à? cô hỏi, thấp giọng để không làm đứa bé giật mình.

Mevlut cảm thấy rakı bốc lên đầu.

Anh không uống. Anh ta hỏi anh Samiha trốn đi đâu và với ai. Tên người Kurd anh ta nói là ai vậy?

Anh nói sao?

Chứ em muốn anh nói sao, anh không biết gì cả. Samiha trốn đi với Ferhat!_ Rayiha nói.

Hả?… Sao em lại giấu anh?

Süleyman điên rồi, Rayiha nói. Anh mà nghe những gì anh ta nói đằng nhà ở Duttepe… Anh ta nói anh ta sẽ giết người bắt cóc Samiha.

Không… Anh ta chỉ nói suông thôi, Mevlut nói. Anh ta chỉ đánh võ mồm thôi, Süleyman không đời nào giết ai cả.

Nhưng sao anh lại tức giận, cái gì làm anh giận dữ?

Anh không tức giận và anh cũng không giận dữ, Mevlut kêu lên. Anh bước ra đóng sầm cửa lại. Anh nghe tiếng con khóc sau lưng.

Mevlut thấy rõ là, anh phải bước ban đêm ngoài đường tối thì mới chấp nhận được cái anh vừa nghe. Tối ấy anh đi theo những con hẻm ở Feriköy và bước đến tận Kasımpaşa dù anh không có khách trong khu vực này. Có lúc, anh lạc giữa đường, anh đi xuống các đường dốc thì gặp một nghĩa trang nhỏ kẹp giữa hai căn nhà gỗ, anh bước vào rồi ngồi giữa các bia mộ và châm điếu thuốc. Thấy một tấm bia có từ thời Ottoman và trên đỉnh có một khăn đóng to chạm khắc, lòng anh ngập tràn cảm giác thanh thản. Anh cần phải quên Samiha và Ferhat. Nhờ đi bộ tối ấy, cuối cùng anh tin là mình không bị giày vò vì tin này.

Hơn nữa, khi về nhà và ngủ trong vòng tay Rayiha, anh quên hết phiền muộn. Tất cả những gì làm anh lo lắng và buồn phiền trên đời đều là phản chiếu của cảm giác xa lạ trong lòng anh. Thật ra ngay cả lũ chó trong nghĩa trang cũng cư xử thân tình với anh đêm đó.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 29 177 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 29, xa la trong toi 29.
Xa lạ trong tôi | Chương 29.

Chuyên mục orhan-pamuk

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29
Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02

Chuyên mục thu-vien

Con yêu mẹ

Con yêu mẹ

Xuân Quỳnh là nữ nhà thơ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam, một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi của nữ nhà thơ này là Con yêu mẹ.

Xem chi tiết Con yêu mẹ

Chuyên mục tieu-thuyet

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi chương 04 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 04
Xa lạ trong tôi | Chương 01

Xa lạ trong tôi | Chương 01

Xa lạ trong tôi chương 01 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 01
Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi chương 09 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 09
Xa lạ trong tôi | Chương 36

Xa lạ trong tôi | Chương 36

Xa lạ trong tôi chương 36 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 36
Xa lạ trong tôi | Chương 41

Xa lạ trong tôi | Chương 41

Xa lạ trong tôi chương 41 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 41
Xa lạ trong tôi | Chương 46

Xa lạ trong tôi | Chương 46

Xa lạ trong tôi chương 46 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 46
Xa lạ trong tôi | Chương 50

Xa lạ trong tôi | Chương 50

Xa lạ trong tôi chương 50 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 50
Xa lạ trong tôi | Chương 42

Xa lạ trong tôi | Chương 42

Xa lạ trong tôi chương 42 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 42
Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi | Chương 15

Xa lạ trong tôi chương 15 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 15
Xa lạ trong tôi | Chương 54

Xa lạ trong tôi | Chương 54

Xa lạ trong tôi chương 54 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 54
Xa lạ trong tôi | Chương 16

Xa lạ trong tôi | Chương 16

Xa lạ trong tôi chương 16 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 16
Xa lạ trong tôi | Chương 18

Xa lạ trong tôi | Chương 18

Xa lạ trong tôi chương 18 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 18

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ