Trung tâm nghiên cứu văn học, phát triển nhà văn Việt Nam

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

27 phút đọc.

0 lượt xem.

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Đọc Xa lạ trong tôi chương 43

Một đứa con là thiêng liêng.

Để em chết đi rồi anh cưới Samiha.

Mevlut không bao giờ quên câu chuyện Ferhat kể anh nghe một tối ngày họ còn mở quán boza Anh em cọc chèo: Trong giai đoạn tồi tệ nhất của chế độ quân sự, sau đảo chính, khi người dân Diyarbakır rúm ró trước những tiếng kêu thét từ các buồng tra tấn nhà tù, một người đàn ông ăn mặc như thanh tra nhà nước từ Ankara đến thành phố. Người khách bí ẩn hỏi tài xế taxi người Kurd chở ông từ sân bay về khách sạn rằng đời sống ở Diyarbakır thế nào. Tài xế đáp rằng mọi người Kurd rất hài lòng với nhà nước quân phiệt mới, rằng họ không tin vào lá cờ nào khác ngoài lá cờ Thổ, rằng dân trong thành phố rất hạnh phúc từ khi đám khủng bố ly khai bị tống vào tù. Tôi là luật sư, người khách từ Ankara nói. Tôi đến bảo vệ những người bị tra tấn trong tù, những người bị vứt cho chó nhai vì họ nói tiếng Kurd. Nghe vậy, tài xế đổi hướng hẳn. Ông kể ra những màn tra tấn người Kurd chịu trong tù, vô số trường hợp người còn sống bị ném xuống cống, bị đánh đập đến chết. Không chịu được nữa, luật sư từ Ankara cắt lời tài xế. Nhưng ông mới nói hoàn toàn ngược lại, ông nói. Thưa luật sư, ông nói đúng, tài xế ở Diyarbakır đáp. Cái tôi nói ban đầu, đó là quan điểm công khai. Cái tôi nói lần thứ hai, đó là quan điểm riêng.

Mevlut muốn bàn thêm về câu chuyện luôn làm anh cười như thể anh nghe lần đầu này một tối nào đó khi Ferhat với anh cùng lo cho khách, nhưng anh ta luôn có vẻ bận bịu và đầu óc để đâu đâu. Có lẽ cũng vì những suy ngẫm đạo lý của Mevlut làm Ferhat khó chịu mà ít đến quán hơn. Đôi khi Mevlut để hở những nhận xét về rakı hay chuyện trăng hoa hay trách nhiệm của người đàn ông có vợ khiến Ferhat bực tức, anh ta gắt, Anh đọc mấy thứ đó trong Irşad à? Mevlut cất công giải thích là anh không hề đọc báo này, anh mua nó chỉ vì nó đăng một bài tử tế về quán, nhưng Ferhat không nghe anh mà chỉ xua đi. Ferhat còn chế nhạo bức hình Thế giới bên kia có cây bách, bia mộ và quầng sáng mà Mevlut treo trên tường. Vì sao Mevlut thích những thứ người già quyến luyến, nghĩa trang và những thứ cổ xưa?

Khi các đảng Hồi giáo giành được nhiều lá phiếu và người ủng hộ hơn, Mevlut thấy Ferhat cùng nhiều người cánh tả và Alevi khác trở nên bất an, thậm chí bắt đầu sợ. Đầu tiên họ sẽ cấm rượu, rồi mọi người sẽ nhận ra tầm quan trọng của boza, anh nói nửa đùa nửa thật. Trong các quán trà, nếu có ai khơi chủ đề này ra, anh không tham gia tranh luận, và nếu thật sự bắt buộc thì anh sẽ nói câu này khiến đám theo Kemal lo lắng phải phẫn nộ.

Mevlut còn bắt đầu nghĩ rằng một lý do Ferhat hiếm khi đến quán có lẽ là do những bức thư anh viết từ quân dịch. Nếu có ai suốt ba năm viết thư tình cho vợ mình, mình cũng không muốn thấy hắn mỗi ngày, anh nghĩ. Những tối khi đã rõ là Ferhat sẽ không đến, anh nhắc mình rằng dù sao thì Ferhat cũng chẳng mấy khi ở nhà. Thui thủi một mình, Samiha thường đến nhà chơi với Rayiha và các cháu.

Một tối, thấy rõ là Ferhat sẽ không ghé, ngay cả là muộn, Mevlut bực và, hết kiên nhẫn, anh đóng quán sớm. Mevlut về tới nhà thì Samiha vừa đi. Chắc cô bắt đầu dùng nước hoa, hoặc mùi Mevlut ngửi thấy là từ giấy gói đồ chơi Samiha mua cho tụi nhỏ.

Khi thấy Mevlut lù lù trước mặt sớm, Rayiha không mừng như anh mong. Trái lại, cô nổi cơn ghen. Hai lần cô hỏi chồng vì sao về sớm như vậy. Mevlut cũng không biết nên trả lời sao nhưng anh thấy con ghen của Rayiha hoàn toàn vô lý. Ở quán Anh em cọc chèo Mevlut luôn cẩn thận để không ai trong ba người (nghĩa là cả Samiha) phật ý: anh để ý để không ở một mình với Samiha trong quán, khi có việc phải làm, anh nói tử tế thân tình với Rayiha, lấy giọng điệu xa cách và trịnh trọng với Samiha, như anh làm với một nhân viên quán Binbom. Nhưng xem ra những thận trọng này vẫn chưa đủ. Mevlut thấy mình bị kéo vào cái vòng lẩn quẩn: nếu anh làm như không có gì để ghen, anh giống như đang giấu giếm gì đó và làm chuyện lén lút, cái này sẽ làm vợ ghen hơn. Nếu anh làm như thể cơn ghen của vợ là đúng, như vậy chẳng khác nào Mevlut thừa nhận một lỗi không có. Vì các con vẫn chưa ngủ, Rayiha nhịn nên buổi tối Mevlut về sóm tranh cãi không bùng lên thêm.

Rayiha. Một buổi trưa, khi cùng chị Reyhan hàng xóm thêu một đặt hàng đồ cô dâu, tôi ngại ngùng tâm sự đôi chút về nỗi ghen tuông của mình. Chị nghĩ tôi có lý. Chị nói đàn bà nào có chồng bên một người đẹp như Samiha cũng ghen thôi, đó không phải lỗi của tôi. Tất nhiên những lời này làm tôi còn ghen hơn. Chị Reyhan nói với tôi rằng thay vì kìm nén cảm xúc trong lòng rồi giày vò, tôi nên nói với Mevlut, yêu cầu anh thận trọng hơn. Tôi tính đề cập chuyện này khi các con đã đi học. Nhưng chúng tôi cãi nhau. Sao, Mevlut phản ứng. Anh không được về nhà giờ nào anh thích hay sao?

Tôi không nghĩ mọi lời chị Reyhan nói là đúng, và tất nhiên tôi không nghĩ em Samiha yêu quý là đàn bà đẹp không con như mối nguy cho cả thiên hạ. Chị Reyhan nói là khi chơi với Fatma và Fevziye, khi kể chuyện cho chúng nghe, Samiha không chỉ làm dịu nỗi đau không con mà còn được mặc sức trong nỗi đau và cái thú GHEN TỊ. _Em hãy coi chừng đàn bà hiếm muộn,

Rayiha à, vì sự im lặng của họ che giấu một cơn giận ghê gớm,_ chị nói. Khi mua cho con em thịt viên chỗ mấy người bán köfte, nó không ngây thơ vậy đâu. Trong cơn giận, tôi ném vài điều chị Reyhan nói với Mevlut. Nói về em gái em như vậy là không nên, Mevlut nói.

Vậy là Samiha dụ dỗ được Mevlut ngốc nghếch của tôi để anh tức thì bênh vực nó? NÓ VÔ SINH! tôi thét còn dữ dội hơn. Anh mà bênh nó thì em muốn xấu xa sao cũng được. Mevlut xua tay như để nói, Em thật thảm hại! và bĩu môi coi thường như thể nhìn một con bọ.

Đồ điên! Anh viết thư cho nó rồi đi cưới tôi! Không, tôi không nói thành lời như vậy. Tôi không biết chuyện xảy ra thế nào, nhưng trong khi gào thét tôi tiện tay vớ gói trà Filiz ném vào đầu anh. ĐỂ EM CHẾT ĐI RỒI ANH CƯỚI SAMIHA, ĐƯỢC CHƯA? tôi rú lên. Nhưng tôi sẽ không đời nào bỏ các con cho mẹ kế. Tôi cũng thấy như các người là Samiha đã dỗ ngọt con tôi bằng quà cáp, chuyện kể, sắc đẹp và tiền bạc. Nhưng nếu tôi dám nói với nó, mọi người, nhất là các người, sẽ tức thì đồng thanh la ó, A, nhưng sao cô nói vậy được, Rayiha? Mấy đứa nhỏ không được chơi với dì chúng hay sao?

Mevlut bèn cố lấn lướt, ĐỦ RỒI ĐÓ, EM BIẾT THÂN BIẾT PHẬN CHÚT ĐI!

Chính vì em biết thân biết phận nên em không đến quán nữa. Ở đó có mùi khó chịu.

Ở đâu?

Ở quán boza Anh em cọc chèo… NÓ CÓ MÙI. Nó làm em buồn nôn.

Là boza làm em buồn nôn sao?

Em phát ngán boza của anh rồi…

Vẻ mặt Mevlut đáng sợ đến mức tôi thấy hoảng và thốt lên: EM CÓ THAI. Thật ra, tội không hề muốn nói anh biết, tôi tính làm như Vediha, tự nạo bỏ cái trong bụng mình này đi, nhưng mấy từ này đã tự thốt ra rồi, nên tôi nói tiếp: Em có đứa con của anh trong bụng, Mevlut. Ở tuổi này, em rất xấu hổ trước mặt Fatma với Fevziye. Anh không để ý gì cả, tôi trách anh. Vừa nói ra câu này thì tôi đã tiếc nhưng tôi hài lòng thấy Mevlut dịu lại.

Coi nào, ông Mevlut, ở quán, ông tơ tưởng em vợ, ông khoe cái cười tự mãn, tự phụ nhưng giờ ai cũng biết ông làm gì ở nhà với vợ khi các con đi học. Mevlut không bỏ lỡ cơ hội nào! cả thiên hạ sẽ nói. Samiha không làm sao có thai sẽ càng ghen với đứa thứ ba này.

Mevlut ngồi xuống cạnh tôi bên mép giường, anh đặt tay lên vai tôi và kéo tôi vào người. Theo em, đó là con trai hay con gái? anh hỏi. Trong tình trạng em, đừng đến quán nữa, anh nói dịu dàng quan tâm. Anh cũng sẽ không quay lại đó nữa. Nghe này, ta cãi nhau do quán này. Tốt hơn là bán boza ngoài đường buổi tối, vậy hay hơn nhiều, và có lời hơn nhiều, Rayiha à.

Chúng tôi dằng dai một lúc, Không, anh cứ đến đó đi, đi đi… Không, anh không đi, rồi còn, Anh hiểu sai lời em rồi, không phải lỗi ai hết.

Thật ra, Samiha là người sai, Mevlut nói, cô ta không nên đến quán nữa. Giờ Ferhat với cô ta không còn như vợ chồng mình, thấy cô ta xức nước hoa rồi đó…

Nước hoa nào?

Cái gì đó, tối qua anh về, cả nhà có mùi, anh cười.

Vậy là hôm qua anh về sớm để ngửi mùi nước hoa của nó! tôi gào lên và lại òa khóc.

Vediha. Rayiha tội nghiệp lại có thai. Một sáng nó đến Duttepe, nó nói tôi, Ôi trời, em xấu hổ trước mặt các con quá đi, giúp em, dẫn em đi bệnh viện.

Hai đứa con tụi em đến tuổi lấy chồng rồi, Rayiha à. Em thì gần ba mươi, Mevlut gần bốn mươi. Hai em làm sao vậy, em? Vợ chồng em chưa biết phải làm gì hay không nên làm gì hay sao?

Rayiha kể nhiều chuyện kín đáo mà cho đến lúc đó nó chưa bao giờ thấy cần nói, nó dẫn câu chuyện về Samiha và tìm thấy cớ để kêu ca. Lúc đó tôi mới suy ra là đứa bé này không phải do Mevlut không chú ý mà một mẹo của Rayiha, chuyện mà hiển nhiên tôi để bụng không nói ra.

Rayiha em ơi, con cái là niềm vui của gia đình, niềm an ủi của đàn bà, hạnh phúc lớn nhất trong đời, rắc rối gì đâu, cứ để nó ra đời, tôi khuyên. _Bozkurt và Turan nhiều lúc cũng làm chị bực vì thô bạo. Thấy chúng làm gì hai con em rồi đó. Chị mệt với bao năm bạt tai mấy thằng con để cố dạy dỗ chúng, nhưng tin chị đi, chúng là lẽ sống duy nhất của chị, cốt lõi của lòng chị.

Nói tội, nhưng chúng mà có chuyện gì thì chị không sống nổi. Giờ chúng cạo râu nặn mụn, và chúng thành đàn ông rồi, chúng không cho mẹ động đến, hôn cũng không… Chị mà có hai đứa nữa, hôm nay chị đã có đứa để ẵm bồng, vuốt ve cưng nựng, chị đã hạnh phúc hơn nhiều, chị đã không thèm chấp không ít những hung dữ của Korkut. Giờ chị tiếc nhiều lần phá thai bao năm qua… Đàn bà hối tiếc quay quắt vì đã phá thai thì có nhiều, nhưng em sẽ không thấy trong lịch sử thế giới đàn bà tiếc đã sinh con. Rayiha, em có tiếc đã sinh Fatma? Em có tiếc đã sinh Fevziye?_

Rayiha bật khóc. Nó nói rằng Mevlut không kiếm được nhiều, rằng anh ta không thành công khi làm quản lý quán ăn, và giờ sợ là quán boza cũng thất bại, rằng chúng sẽ không kiếm đủ tiền hằng tháng nếu không có việc thêu thùa cho các tiệm đồ cô dâu ở Beyoğlu, rằng nó đã quyết định không sinh đứa bé này ra mà chờ thánh Allah nuôi. Dù sao cũng không có chỗ cho một mạng nữa trong căn hộ một phòng bốn người sống chen chúc ngày đêm.

Rayiha ơi, tôi nói, tất nhiên chị Vediha của em sẽ luôn ở đó giúp em trong những giờ khắc khó khăn. Nhưng một đứa con là thiêng liêng, là một trách nhiệm lớn. Em về nhà nghĩ kỹ đi. Tuần sau, mình gọi cả Samiha rồi cùng nhau bàn.

Đừng gọi cho Samiha, dù sao em cũng không chịu nổi nó. Nhất là đừng nói với nó em có thai. Nó vô sinh, nó sẽ ghen tị. Em cũng đã quyết ý rồi. Em không cần nghĩ lại nữa.

Tôi giải thích cho Rayiha là, ba năm sau cú đảo chính quân sự 1980, tướng Kenan Evren của chúng tôi đã làm một việc tốt khi cho phép đàn bà chưa cưới đến bệnh viện phá thai trong hạn kỳ tối đa mười tuần. Quyền này làm lợi nhất cho các cô gái thành thị can đảm có quan hệ tình dục trước hôn nhân. Còn về phụ nữ có chồng, để được dùng quyền này, họ cần thuyết phục chồng ký tên vào một giấy xác nhận họ bằng lòng cho phá thai. Rất nhiều ông chồng ở Duttepe không chịu ký, nói rằng họ nên giữ đứa bé, không thì đó là tội lỗi, sau này về già đứa trẻ sẽ lo cho họ, và sau những tranh cãi hồi lâu với chồng thì các bà vợ sinh đứa thứ tư, hay đứa thứ năm. Số khác dùng các biện pháp thô sơ, họ rỉ tai nhau để phá thai. Nếu Mevlut không chịu ký, em đừng bao giờ nghe đám đàn bà trong phường mà làm chuyện như vậy, em nghe chưa Rayiha, em sẽ hối tiếc, tôi nói với em gái.

Rồi cũng có những đàn ông như Korkut không ngại gì ký giấy này, tôi cũng nói cho Rayiha. Vì ký giấy thì tiện hơn là giữ gìn, có rất nhiều đàn ông làm vợ có thai mà nói, Dù sao thì cũng được phá thai mà! Sau luật mới, Korkut làm tôi có thai ba lần. Ba lần tôi phải đến bệnh viện Etfal để phá thai và, khi chúng tôi được thoải mái tài chính hơn, tất nhiên là tôi hối hận. Vì vậy mà tôi biết phải gặp bác sĩ nào và lấy giấy tờ nào ở đâu.

Rayiha, đầu tiên mình tới chủ tịch phường lấy giấy xác nhận em cưới Mevlut, rồi mình đến bệnh viện cho bác sĩ ký chứng nhận em có thai, rồi mình lấy một mẫu đơn trống đem về cho Mevlut ký, được chưa?

Mevlut với Rayiha tiếp tục cãi vã, vẫn giận dữ như trước, nhưng không còn về ghen tuông nữa mà là chuyện Rayiha có nên giữ đứa bé. Vì họ không thể nói trong quán hay trước mặt các con, họ tranh luận khi chúng đi học. Đó không phải tranh cãi mà đúng hơn là một loạt điệu bộ bất đồng: bĩu môi, vẻ mặt khinh khi, nhăn mặt, chun mũi, nhíu mày, cái nhìn căm hờn… nặng nề hơn lời lẽ, vì vậy mà họ chú ý đến vẻ mặt hơn là lời lẽ của nhau. Mevlut buồn bực khi sớm nhận ra sự lưỡng lự của anh bị Rayiha do nôn nóng và hậm hực xem là lảng tránh.

Mặt khác, Mevlut hồi hộp và bắt đầu mơ mộng rằng đây là con trai. Anh sẽ đặt tên nó là Mevlidhan. Anh nhớ lại là Babur chinh phục được Ấn Độ vì ông có ba người con trai dũng mãnh như sư tử, và rằng, nhờ bốn người con trai trung thành, Thành Cát Tư Hãn là Hồi vương đáng gờm nhất thế giới. Mevlut đã kể cho Rayiha nghe hàng trăm lần là nếu cha anh không đạt được gì những năm đầu ở Istanbul, đó là vì ông không có con trai bên cạnh, và khi Mevlut từ làng lên giúp ông thì đã quá trễ. Nhưng mỗi lần nghe quá trễ Rayiha lại nhớ hạn kỳ mười tuần luật định để phá thai.

Ngày xưa, khi các con gái đi học vào giờ này buổi sáng, họ làm tình và rất hạnh phúc. Nhưng giờ đây, họ bàn bạc và cãi cọ liên miên. Chỉ khi Rayiha bật khóc thì Mevlut mới thấy có lỗi, ôm vợ vào lòng và an ủi, Mọi chuyện đều có cách giải quyết, nghe vậy Rayiha hoang mang nói rằng có lẽ tốt nhất là để đứa bé chào đời, rồi cô tức thì tiếc lời nói ra.

Mevlut nghĩ Rayiha quyết phá thai là để phản ứng, thậm chí là trừng phạt, chuyện anh thiếu tiền, anh không có khả năng thành công ở đời. Và anh tức tối. Giống như thể nếu anh thuyết phục được Rayiha giữ đứa bé, nó sẽ chứng tỏ với cả thiên hạ rằng họ không có thiếu thốn nào, không có thất bại nào. Thậm chí còn có vẻ như họ hạnh phúc hơn nhà Aktaş. Vì Korkut với Vediha chỉ có hai con. Samiha bất hạnh còn không có. Người hạnh phúc là những người có thật nhiều con. Những người giàu và bất hạnh ghen tị với người nghèo là họ có con, cũng như người Âu cứ xúi Thổ Nhĩ Kỳ lo kế hoạch hóa gia đình.

Nhưng một sáng, nằn nì và nước mắt của Rayiha làm anh hết cưỡng lại được, Mevlut đến chủ tịch phường để xin giấy chứng nhận họ cưới nhau. Chủ tịch phường, việc chính của ông ta là môi giới bất động sản, không có mặt trong văn phòng. Vì không muốn tay không về gặp Rayiha, Mevlut lang thang vu vơ ngoài đường phố Tarlabaşı: do thói quen có những lúc thất nghiệp, anh dáo dác tìm một xe bán rong được đem rao bán, một chủ quán quen để anh làm chung, hay một món đồ dùng để mua hạ giá. Mười năm qua, đường sá Tarlabaşı đã đầy xe bán rong, phân nửa là không dùng và cả ngày cột xích. Từ khi buổi tối không đi bán boza nữa, một sự co cụm diễn ra trong tâm hồn Mevlut, anh mất đi đôi chút cái thôi thúc cảm nhận sự đồng điệu giữa đường phố với mình.

Anh ngồi uống trà rồi trò chuyện về tôn giáo và thị trưởng mới của thành phố với người Kurd bán sắt vụn đã làm lễ cưới tôn giáo cho họ mười ba năm trước và cho anh lời khuyên về chuyện gần gũi xác thịt trong tháng Ramadan. Các quán rượu kê bàn ngoài vỉa hè ở Beyoğlu giờ còn nhiều hơn. Anh còn hỏi người bán sắt vụn về vấn đề phá thai. Trong Koran có nói, phá thai là trọng tội, người bán sắt vụn bắt đầu giải thích dông dài, nhưng Mevlut không xem nặng lời ông lắm. Nếu đó là trọng tội thì có nhiều người phá thai như vậy không?

Thế nhưng một chuyện người bán sắt vụn kể cứ ám trong óc anh: trên thiên đường, linh hồn những đứa trẻ bị giật khỏi lòng mẹ trước khi ra đời cứ nhảy nhót bồn chồn từ cành này sang cành khác như chim non mồ côi trên cây, nhảy không ngừng như những chim sẻ trắng nhỏ xíu. Nhưng anh không nói gì với Rayiha về câu chuyện này, sợ vợ không tin là chủ tịch phường không có trong văn phòng.

Bốn ngày sau anh quay lại lần thứ hai thì chủ tịch phường giải thích rằng giấy căn cước của vợ anh đã hết hạn; rằng nếu Rayiha đợi một dịch vụ của nhà nước

(Mevlut không nói dịch vụ này là phá thai), cô phải làm căn cước mới như tất cả mọi người. Những việc thế này khiến Mevlut hoảng sợ. Tránh xa các phòng hộ tịch nhà nước là lời khuyên lớn nhất người cha đã mất cho anh. Mevlut chưa bao giờ nộp thuế cho nhà nước. Vả chăng những người đại diện nhà nước đã tịch thu xe trắng của Mevlut và đập tan nó.

Đầu tháng Tư, tin rằng cuối cùng Mevlut sẽ ký giấy tờ để phá thai và lo là chồng có một mình trông quán, Rayiha bắt đầu đi đi về về quán boza Anh em cọc chèo. Một chiều, cô nôn trong quán và cố giấu Mevlut, nhưng vô ích. Mevlut lau chùi cẩn thận, không để khách thấy gì. Trong những ngày cuối đời, Rayiha không đặt chân đến quán một lần nào nữa.

Vợ chồng quyết định là buổi chiều đi học về Fatma và Fevziye sẽ ghé quán Anh em cọc chèo, để rửa ly và dọn dẹp chút đỉnh. Rayiha tìm cách giải thích cho các con vì sao cô không thể đến quán phụ giúp cha chúng. Rayiha cảm thấy là càng ít người biết chuyện cô có thai, nhất là các con, cô càng dễ bỏ nó hơn.

Ở quán, Mevlut giao việc cho các con như người cấp dưỡng và y tá tăng viện ngoài mặt trận. Hôm thì Fatma đến, hôm khác là Fevziye. Mevlut để chúng rửa ly, sắp đặt lại mọi thứ cho ngăn nắp, nhưng sự chăm bẵm của người cha khiến anh để chúng tránh các việc cần tiếp xúc với khách như phục vụ, thu tiền, và ngay cả nói chuyện với khách. Anh thân tình với con, trò chuyện, hỏi thăm bài vở của chúng, chúng thích diễn viên bắt chước và diễn viên hài nào trên màn ảnh nhỏ, chúng thích cảnh nào trong phim, tập nào trong phim nhiều tập.

Fatma thông minh, điềm đạm và khôn ngoan hơn. Nó biết giá cả thực phẩm, áo quần, tiệm nào bán gì, khách nào đến quán boza Anh em cọc chèo, tình hình trên con phố này, người gác cổng bán các thứ cấm qua người ăn xin ở góc đường, tương lai của quán, mẹ ở nhà, và nó tỏ với cha một tình thương bao bọc mà Mevlut cảm thấy sâu sắc trong lòng. Như Mevlut thường tự hào nói với Rayiha ở nhà, nếu ngày nào quán của anh làm ăn được, anh có thể dễ dàng giao nó cho đứa con gái mười hai tuổi (tất nhiên nếu Fatma là con trai).

Fevziye mười một tuổi, vẫn còn là con nít: nó không thích việc nào đòi hỏi cố gắng, quét bụi, lau chùi, rửa dọn, nó luôn tìm cách né tránh và nếu buộc phải làm thì nó làm qua quýt. Mevlut thấy cần la nó, nhưng vì anh thường khó làm mặt nghiêm nên biết cũng vô ích thôi. Mevlut thích nói chuyện với Fevziye về những khách thường lui tới quán.

Có khách đến, uống mới hai ngụm thì có mấy bình luận khó nghe là họ không thích boza rồi đòi trả ít tiền, một sự việc mà Mevlut cùng các con gái sẽ nhắc lại hai ba ngày, có khi ba cha con lắng nghe hai người đàn ông bàn cách trị tên đểu cáng đã gửi cho họ một séc giả; hoặc hai người bạn vừa chơi cá ngựa trong văn phòng cá cược thể thao nằm ở dưới đường, hay ba người bạn vừa đi xem phim ra rồi vào quán ngồi chờ mưa tạnh. Cái Mevlut thích nhất là đưa cho đứa con gái có mặt hôm ấy tờ báo khách quên hay bỏ để nó đọc một trang bất kỳ, như thể anh mù chữ (như ông nội Mustafa mà chúng chưa bao giờ thấy mặt), anh vừa nghe vừa nhìn ra ngoài cửa kính. Thỉnh thoảng Mevlut ngắt lời, Đó, con thấy chưa, cho các con thấy những bài học nho nhỏ về cuộc sống, đạo lý và trách nhiệm mà tờ báo minh họa.

Thỉnh thoảng một đứa ngại ngùng tâm sự với anh những rắc rối của nó (ông thầy địa lý săm soi nó; nó cần mua giày mới để thay đôi gót đã bung; nó không muốn mặc măng tô cũ này nữa vì mấy đứa khác chế giễu nó), và khi hiểu rằng mình sẽ không tìm ra giải pháp, Mevlut nói, Đừng lo, chuyện này cũng sẽ qua, và anh kết luận bằng câu cách ngôn này, Miễn là con giữ được trái tim trong sáng, mọi thứ con mong ước cuối cùng sẽ thành hiện thực. Một tối, anh nghe lỏm các con cùng cười anh tôn sùng câu này, nhưng thay vì giận chúng biến cha thành trò cười thì anh cười, hạnh phúc một lần nữa nhận thấy các con được phú cho trí thông minh linh lợi và khiếu hài hước.

Mỗi ngày trước khi trời tối, Mevlut liều bỏ quán năm sáu phút không ai coi ngó và, dắt tay đứa con gái đến giúp anh hôm đó băng qua đại lộ İstiklal sang phía Tarlabaşı, dặn nó, Giờ về nhà ngay đi, đừng la cà, anh nhìn nó xa dần cho đến khi mất hút tầm mắt, rồi chạy quay lại quán Anh em cọc chèo.

Một tối rời Fatma rồi quay về quán, anh thấy Ferhat đang hút điếu thuốc. Những kẻ nhường cho ta quán Hy Lạp này đã về phe địch rồi, Ferhat nói. Tiền thuê trong phường tăng rồi, Mevlut. Ta sẽ kiếm được gấp mười lần nếu bán tất, kebab, quần đùi, táo, giày hay cái nào khác anh muốn trong quán này.

Vả lại, ta không kiếm được gì…

Đúng. Tôi sẽ bỏ quán.

Là sao?

Ta phải dẹp tiệm thôi.

Còn nếu tôi ở lại thì sao? Mevlut rụt rè hỏi.

Các băng cho thuê nhà của người Hy Lạp xưa sẽ tìm đến anh. Và chúng sẽ ấn định cho anh số tiền thuê chúng thích… Nếu anh không trả được, chúng sẽ đâm anh nhiều nhát dao.

Vì lý do gì chúng không đòi tiền thuê của anh?

Vì tôi phụ trách compteur điện của chúng, tôi mắc điện mọi tòa nhà bỏ không vào mạng lưới để còn dùng được. Nếu vợ chồng anh dọn ngay, hai người còn vớt vát được tài sản và hàng hóa. Dọn ra hết đi, đem bán lại, làm gì tùy ý.

Mevlut liền đóng quán, anh mua một chai rakı nhỏ ở tiệm tạp hóa rồi ăn tối với Rayiha và các con. Đã nhiều năm rồi họ không ăn với nhau, cả bốn người bên bàn, buổi tối ở nhà: Mevlut cười và nói đùa khi xem tivi, rồi, với vẻ báo tin vui, anh nói anh đã quyết định lại đi bán boza buổi tối ngoài đường, rằng Ferhat và anh đã quyết định đóng quán, rằng tối nay anh được nghỉ và vì lý do này mà anh uống rakı. Nếu Rayiha không nói Xin thánh Allah cứu giúp chúng con, không ai có ấn tượng vừa nghe một tin buồn. Vì vậy mà Mevlut giận cô.

Khi anh đang uống rakı, đừng lôi thánh Allah vào… anh nói. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Sáng mai lại, được Fatma với Fevziye giúp sức, anh mang mọi đồ dùng nấu bếp về nhà. Mevlut tức giận khi người buôn đồ cũ ở Çukurcuma trả rẻ cho chiếc bàn dài, bàn ghế nên anh tìm thợ mộc quen nhưng giá anh ta đưa ra cho gỗ của mấy thứ đồ cũ bỏ đi này còn thấp hơn. Anh mang cái gương nhỏ hơn về nhà. Còn về cái gương nặng có khung bạc Ferhat mua, Fatma và Fevziye hai đứa xách hai đầu mang trả cho dì. Bài viết cắt trong báo Irşad mà anh đóng khung cũng như tấm hình nghĩa trang có vầng hào quang ánh sáng, với những mộ bia và cây bách, anh treo cạnh nhau trên tường ngay sau tivi. Ngắm hình ảnh Thế giới bên kia làm Mevlut thấy khuây khỏa.

Đọc Xa lạ trong tôi

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 01 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 02 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 03 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 04 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 05 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 06 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 07 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 08 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 09 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 10 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 11 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 12 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 13 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 14 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 15 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 16 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 17 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 18 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 19 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 20 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 21 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 22 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 23 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 24 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 25 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 26 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 27 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 28 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 29 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 30 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 31 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 32 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 33 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 34 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 35 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 36 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 37 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 38 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 39 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 40 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 41 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 42 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 43 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 44 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 45 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 46 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 47 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 48 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 49 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 50 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 51 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 52 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 53 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 54 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 55 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 56 tại đây.

Đọc Xa lạ trong tôi, chương 57 tại đây.

Xa lạ trong tôi | Chương 43 562 – thu vien, van hoc, van hoc nuoc ngoai, tieu thuyet, orhan pamuk, xa la trong toi, xa la trong toi chuong 43, xa la trong toi 43.
Xa lạ trong tôi | Chương 43.

Chuyên mục van-hoc-nuoc-ngoai

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi | Chương 22

Xa lạ trong tôi chương 22 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 22
Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi | Chương 39

Xa lạ trong tôi chương 39 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 39
Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng | Chương 03

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 03
Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi | Chương 57

Xa lạ trong tôi chương 57 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 57
Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi | Chương 33

Xa lạ trong tôi chương 33 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 33
Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng | Chương 23

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 23
Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng | Chương 56

Gián điệp mạng kể về nhà khoa học chuyển nghề thành chuyên gia mạng, truy tìm hacker tại Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley, California, Mỹ.

Xem chi tiết Gián điệp mạng | Chương 56
Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi | Chương 29

Xa lạ trong tôi chương 29 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 29

Chuyên mục xa-la-trong-toi-43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi | Chương 43

Xa lạ trong tôi chương 43 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 43

Chuyên mục xa-la-trong-toi

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi | Chương 12

Xa lạ trong tôi chương 12 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 12
Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi | Chương 17

Xa lạ trong tôi chương 17 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 17
Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi | Chương 35

Xa lạ trong tôi chương 35 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 35
Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi | Chương 05

Xa lạ trong tôi chương 05 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 05
Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi | Chương 06

Xa lạ trong tôi chương 06 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 06
Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi | Chương 02

Xa lạ trong tôi chương 02 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 02
Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi | Chương 04

Xa lạ trong tôi chương 04 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 04
Xa lạ trong tôi | Chương 01

Xa lạ trong tôi | Chương 01

Xa lạ trong tôi chương 01 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 01
Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi | Chương 09

Xa lạ trong tôi chương 09 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 09
Xa lạ trong tôi | Chương 36

Xa lạ trong tôi | Chương 36

Xa lạ trong tôi chương 36 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 36
Xa lạ trong tôi | Chương 41

Xa lạ trong tôi | Chương 41

Xa lạ trong tôi chương 41 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 41
Xa lạ trong tôi | Chương 46

Xa lạ trong tôi | Chương 46

Xa lạ trong tôi chương 46 kể cuộc đời người bán boza Mevlut Karataş và bức tranh Istanbul từ 1969 đến 2012 qua nhiều nhân vật. Tác phẩm của nhà văn đạt giả Noel Văn học 2009 Orhan Pamuk.

Xem chi tiết Xa lạ trong tôi | Chương 46

Theo dõi hành trình

Hãy để lại thông tin, khi có gì mới thì Nhavanvn sẽ gửi thư đến bạn để cập nhật. Cam kết không gửi email rác.

Họ và tên

Email liên lạc

Đôi dòng chia sẻ